
Vợ chồng tôi kết hôn đến nay là 8 năm nhưng phải mất đến 8 năm chạy chữa hiếm muộn.Do chồng tinh trùng yếu sợ chồng mặc cảm, tự ti khiến tôi luôn cố gắng cung phụng chồng để bù lại. Thậm chí cả khi chồng vô tâm với mình, tôi cũng nghĩ do anh buồn.
Không ít lần anh nghĩ đến chuyện giải thoát để tôi đi tìm một người khác nhưng tôi không đồng ý. Tôi nói: “Mọi thứ tùy số phận”.
Phép màu cuối cùng cũng đến với chúng tôi vào năm ngoái. Tôi sinh mổ được một bé trai kháu khỉnh ở tuần thứ 38.
Những tưởng hạnh phúc từ đây sẽ mỉm cười với tôi. Nhưng cú sốc lại đến vào chính lúc cánh cửa mới vừa được mở ra.
Một lần chồng đi nhậu với bạn học say xỉn về, tôi sang phòng bên cạnh để xem tình hình của anh như thế nào (vì từ lúc tôi sinh con, chồng tôi ngủ riêng). Anh say mệt đến mức không biết gì nữa, điện thoại thả trên người. Tôi cầm lên, định cất cho anh thì thấy tin nhắn trên màn hình:
“Anh đừng như thế, như vậy là anh phá cả hai nhà đấy”
Tôi ngỡ ngàng, không tin vào mắt mình. Dùng dấu vân tay của chồng để mở khóa, và tôi ngã quỵ khi đọc được tin nhắn chồng… tỏ tình với người cũ:
“Em từng hỏi anh yêu em được bao lâu, anh không trả lời. Thật ra ngày đó anh không tự tin có thể mang lại hạnh phúc cho em. Nhưng 8 năm qua, anh vẫn không thôi nhớ em và anh muốn nói “anh yêu em cả đời”.
Tôi uất nghẹn cứ thế đứng trân trân, rồi hai hàng nước mắt chảy dài. Tiếng con khóc ở phòng bên cạnh kéo tôi về với thực tại, tôi đặt điện thoại lại chỗ cũ.
Ôm con, tôi ngồi nghĩ lại mọi chuyện. Tôi chỉ biết trước tôi, chồng có một mối tình sâu nặng và vì gia đình anh phản đối mà chia tay, chính mẹ anh bắt được cô ta tay trong tay với cháu bà con xa nhà bà giàu có. Mẹ anh nói nếu anh lấy cô gái ấy, mẹ anh sẽ nhảy lầu. Và cuối cùng, hai năm sau chúng tôi gặp nhau qua một cuộc mai mối rồi nhanh chóng đi đến hôn nhân.
Vậy là bao năm chung sống bên tôi, chồng vẫn không cách nào quên cô ấy. Anh đã phải nén cảm xúc của mình và chỉ lúc say mới không kiềm chế được và nhắn tin cho cô ấy.
Tôi hoàn toàn không biết phải làm gì, cứ thế lặng lẽ, lầm lì mấy ngày, không nói chuyện với chồng. Thấy lạ, anh có lúc phát khùng lên:
“Em có chuyện gì thì nói ra, im im như thế ai chịu được?”.
Tôi liền hỏi : “ - Anh có yêu em không ? Không yêu thì ly hôn đi, đừng sống kiểu đấy là không tôn trọng vợ anh biết không?”
Anh trố mắt nhìn tôi hỏi : “ Em nói gì đấy “
“- Anh xem lại đi anh nhắn với người yêu cũ, anh yêu cô ta trọn đời, vậy ly hôn thôi “
“ - Sống như anh ức chế lắm anh ạ, anh khuyên cô ta ly hôn đi mà về với nhau, em thành toàn cho anh, bây giờ em bế con về ngoại đợi anh ở toà, anh đừng nghĩ em quá yêu anh mà gữi chân anh, chỉ những người yêu nhau thật lòng mới mong người yêu mình hạnh phúc “
Tôi vào trong chuẩn bị đồ đạc cho con, để gọi xe về ngoại, anh sững sờ rồi đi vào cùng tôi nói:
“- Chuyện đã xưa rồi cũng mười năm trôi qua rồi, ai cũng có gia đình, anh say thì quá khứ về thôi, anh xin lỗi em, nếu không yêu thương em thì mình sống được với nhau tám năm sao “
- “ Cũng may gia đình cô ta êm ấm chứ có bề gì thì anh cũng bỏ mẹ con em thôi. Thôi thì chia tay sớm đi anh ạ “
Thế rồi tôi gọi xe đưa con về ngoại mặc anh giàng giật hết đồ của con, riêng con vì bé quá anh sợ con đau, tôi cũng kiên quyết về ngoại, mặc anh chạy xe theo ..
Mẹ anh biết chuyện bà chạy ngay xuống nhà tát cho con trai mấy cái tát, bà lấy điện thoại lấy tin nhắn đó gửi ngay cho chồng cô ta “ chồng cô ta là bà con bên nhà ngoại của bà” Chồng giằng lại không kịp. Bà tuyên bố để thằng Khoa nó dầm cho cả cặp ..
Bà ôm đứa cháu chưa được một tháng nói :
“ Bà không cần cha cháu, chỉ cần cháu “
Chồng ngồi bệt giữa nhà. Không biết giải thích sao vẫn nói:
“- Nếu không yêu vợ sao quen và cưới đến mười năm, trong khi đó cô ta mới lấy chồng 5 năm nay thôi. 38 tuổi rồi không còn trẻ để đùa dỡn tình cảm…”
……
Tôi buồn không nói nữa, bố mẹ tôi cố gắng đừng để tôi bị trầm cảm sau khi sinh. Bố mẹ tôi ngày thường thì nói anh ngủ lại. Nhưng bây giờ nói anh về đi để đóng cổng nhà ..
Tối khuya anh quay lại mang hết đồ dùng của hai mẹ con và cả quần áo anh sang nhà ngoại ở, anh nói với bố mẹ tôi anh ngủ đi văng cũng được, miễn gần mẹ con tôi ..
Mấy ngày sau qua em tôi nói Khoa “ chồng cô ấy” hẹn gặp chồng tôi nói chuyện. ..
Không biết nói gì chỉ thấy mặt mũi sưng lên mẹ tôi luộc trứng gà để lăn giúp. Mẹ tôi cũng khuyên không yêu vợ thì ly hôn đi, mười năm sống ngượng gạo đủ rồi. Con thì vẫn đến thăm nuôi thôi.
Chồng tôi nói với mẹ tôi :
- “ Con không ly hôn, có nhưng vậy con mới biết con yêu vợ con thế nào, trước con thương em thiệt thòi nên con gắng bù đắp, nay thì con nghĩ rõ quá khứ thì buông bỏ, sống hiện tại mới là sống, con muốn vợ tha lỗi bỏ qua để con đón vợ con về nhà lại mẹ ạ…”
Nhưng tôi chán và nản rồi tôi không muốn quay lại, con tôi thì tôi nuôi, tôi ghét kẻ dối trá hai mặt, tôi mới 33 tuổi có việc làm đàng hoàng ổn định nên không bỏ qua. Nói anh ta đợi ở toà và con tôi cũng không cho thăm, nghĩ chắc trong 8 năm vợ chồng anh ta cũng phải dối trá với tôi.
Sau vụ này vợ chồng cô ta cũng chẳng tốt đẹp gì vì cô ta ở nhà nên cúi mặt mà sống. Khoa rất gia trưởng và dữ ngay từ khi cưới vợ đã biết cô ta chỉ đẹp nhưng tham tiền và lăng nhăng ..ly hôn thì ra khỏi nhà.
Xét cho cùng cô ta không đong đưa chồng tôi thì chắc chồng tôi không để ý cô ta, trong tám năm ấy tôi với chồng biết bao lần gặp vợ chồng cô ta ở đám giỗ bên ngoại mẹ chồng, cũng không thấy chồng có thái độ gì. Chỉ năm vừa rồi tôi bầu bì nên không đi họp lớp với chồng mới có chuyện
Tôi cũng khuyên nhanh ly hôn để đón cô ta về. Anh ta khùng lên :
- Ly hôn thì không lấy vợ nữa. Điên mà lấy lại vợ em họ mình, lúc đầu đã không lấy rồi, nếu yêu sâu đậm thì mười mẹ cũng không cản được. Lấy vợ không lấy nợ ..
… …
Điên cái đầu mà còn khùng lên với tôi. Bây giờ họp lớp mới toạ hoạ ra chuyện.
Sống không tình yêu trước sau gì cũng tan vỡ, tan nhanh thì đỡ đau hơn…
VietBF@sưu tập