Rạng sáng 23/3, một căn hộ cho thuê tại quận Cương Sơn, Cao Hùng, Đài Loan (Trung Quốc) trở thành hiện trường bi thảm khi đôi nam nữ người Việt được phát hiện tử vong với nhiều vết thương.
Vụ việc đau lòng xảy ra vào rạng sáng 23/3 tại quận Cương Sơn, thành phố Cao Hùng (Đài Loan, Trung Quốc). Lực lượng chức năng nhận được tin báo về dấu hiệu bất thường tại một căn hộ cho thuê trên đường Hiệp Nhân.
Khi có mặt tại hiện trường, cảnh sát và nhân viên cứu hộ phát hiện một đôi nam nữ nằm bất động trên giường, xung quanh có nhiều vết máu. Cả hai đều có vết thương sâu ở vùng ngực và bụng, được xác định đã tử vong trước đó.
Phòng trọ nơi xảy ra vụ việc.
Danh tính nạn nhân được xác định là người phụ nữ họ Nguyễn (30 tuổi) và người đàn ông họ Lưu (32 tuổi), đều là lao động người Việt đang làm việc tại Đài Loan.
Theo người thân của nạn nhân nữ, trong dịp Tết vừa qua, cả hai đã về Việt Nam. Tại đây, người đàn ông từng cầu hôn nhưng không được gia đình bạn gái chấp thuận. Sau khi quay lại Đài Loan, người phụ nữ có ý định chấm dứt mối quan hệ.
Hiện trường vụ việc.
Thi thể hai nạn nhân được đưa về nhà tang lễ.
Cảnh sát nhận định đây có thể là nguyên nhân dẫn đến bi kịch. Trước khi xảy ra sự việc, nạn nhân nữ nói với gia đình rằng sẽ đến phòng trọ của bạn trai để lấy đồ cá nhân, nhưng sau đó mất liên lạc hoàn toàn. Người thân đi tìm và phát hiện vụ việc.
Trong sáng cùng ngày, thi thể hai nạn nhân được đưa về nhà tang lễ để khám nghiệm. Người thân hai bên có mặt tại hiện trường trong trạng thái suy sụp. Theo cơ quan chức năng, hiện trường không có dấu hiệu bị xáo trộn hay sự can thiệp của người thứ ba. Tuy nhiên, nguyên nhân chính xác vẫn đang chờ kết luận cuối cùng từ phía pháp y.
Một trong những thẻ Pokemon hiếm nhất từng tồn tại vừa được bán với mức giá gây chú ý lớn trong cộng đồng sưu tầm. Cụ thể, thẻ Pikachu Illustrator phiên bản tiếng Nhật năm 1998, được chấm điểm PSA 9, đã được đấu giá thành công với mức giá 1.406.250 USD, tương đương khoảng 37,1 tỷ đồng, tại Heritage Auctions vào ngày 27/3/2026.
Pikachu Illustrator từ lâu đã được xem là "holy grail" trong thế giới thẻ bài Pokemon, bởi đây là dòng thẻ chưa từng được phát hành thương mại hay bán ra dưới dạng pack thông thường. Thay vào đó, thẻ chỉ được trao thưởng cho những người chiến thắng trong các cuộc thi vẽ minh họa Pokemon do tạp chí CoroCoro Comic tổ chức tại Nhật Bản trong giai đoạn 1997 - 1998. Điều này đồng nghĩa với việc mỗi thẻ Pikachu Illustrator ban đầu đều thuộc về những người hâm mộ đã tự sáng tạo tác phẩm Pokemon của riêng mình.
Theo thông tin từ phiên đấu giá, tổng số lượng thẻ Pikachu Illustrator từng được phát hành chỉ dừng lại ở con số 39. Trong đó, có 23 thẻ được trao ở cuộc thi đầu tiên và mỗi cuộc thi sau đó phân phối thêm 8 thẻ. Độ hiếm này được phản ánh rõ qua dữ liệu chấm điểm, khi tổ chức PSA xác nhận chỉ có 15 thẻ đạt mức Mint 9 và duy nhất một thẻ được chấm điểm cao hơn.
Không chỉ hiếm, Pikachu Illustrator còn sở hữu nhiều điểm khác biệt so với các thẻ Pokemon thông thường. Thay vì nhãn "Trainer" quen thuộc, thẻ này mang tiêu đề "Illustrator", đi kèm biểu tượng cây bút và phần minh họa do Atsuko Nishida, người thiết kế nguyên bản của Pikachu, thực hiện.
Dù mức giá hơn 1,4 triệu USD đã gây ấn tượng mạnh, đây vẫn chưa phải con số cao nhất từng ghi nhận với dòng thẻ này. Trước đó, một phiên bản PSA 10 thuộc sở hữu của Logan Paul đã được bán với giá 16.492.000 USD, tương đương khoảng 435,4 tỷ đồng vào tháng 2, qua đó củng cố vị thế của Pikachu Illustrator như thẻ Pokemon có giá trị cao nhất từng được sản xuất.
The story of Dang Khanh Toan, a 12th-grade student at the High School for Gifted Students in Natural Sciences in Hanoi, serves as a powerful example of how personal empathy can drive academic success. In mid-February, Toan received the life-changing news that he had been accepted into Johns Hopkins University, one of the world’s most prestigious institutions. Currently ranked 7th in the United States, the university is notoriously selective, accepting only about 6% of its applicants.
Toan’s journey to this achievement was marked by both brilliance and resilience. Growing up in Ninh Binh Province, he was inspired by the academic success of his older sisters. By the ninth grade, he had already demonstrated elite talent in informatics, winning a provincial competition with a perfect score. However, his path was not without setbacks; after failing to secure a prize during a national Olympiad training program in 10th grade, he experienced a crisis of confidence. This moment became a turning point, as he decided to pivot from competitive testing to a more holistic goal: studying abroad.
The centerpiece of his successful application was a project born from his love for his grandmother. Observing her fragile health, Toan envisioned a device that could simplify medical monitoring for the elderly. This led to the creation of the Eldercare Monitor, a square panel capable of measuring blood pressure, body temperature, and blood oxygen levels through simple hand contact. Toan and his team taught themselves hardware layout, circuit programming, and web design over four months, eventually winning a gold medal at the World Invention Creativity Olympics (WICO) with a device that proved 95% accurate in real-world tests.
In his application essays, Toan bridged the gap between technical engineering and human emotion. He wrote candidly about his early struggles living away from home in Hanoi, comparing himself to the character Nobita from the Doraemon series. He reflected on the realization that while the internet provides "magic" tools, it cannot provide the emotional guidance of a mentor. He concluded that to succeed, he had to stop waiting for a "Doraemon" to save him and instead learn to become his own guardian and guide.
Another pivotal moment in his writing involved a technical failure. He described a "false alarm" caused by the Eldercare Monitor when it was placed too close to a kitchen heat source. Rather than hiding the error, he used it to explain his passion for refining sensor algorithms and narrowing the gap between artificial intelligence and the messy, unpredictable environments where people actually live. This vulnerability helped admissions officers see him as a creative problem-solver rather than just a high-scoring student.
Toan’s academic profile was equally formidable. He maintained a 9.6 out of 10 GPA while systematically tackling standardized tests, scoring an elite 1560 on the SAT and a 7.5 on the IELTS. His homeroom teacher, Bui Thi Tuyet, described him as a student with a "clear study plan and a determined, persistent spirit," traits that allowed him to balance a rigorous high school curriculum with the intense demands of international applications.
Now preparing for his departure to the U.S. this fall, Toan is already self-studying core computer science subjects to ensure a smooth transition to campus life. His story highlights a growing trend among successful international applicants: the shift away from pure academic competition toward projects that solve real-world problems. By turning a family concern into a gold-medal invention, Toan proved that the most sophisticated technology is most effective when it is rooted in human connection.
Với công thức nấu phở bò dưới đây bạn sẽ có một món ăn thơm ngon cực phẩm,
Phở bò là món ăn truyền thống nổi tiếng của Việt Nam, hấp dẫn bởi nước dùng trong, ngọt thanh và hương thơm đặc trưng của các loại gia vị. Để nấu được một bát phở ngon như nhà hàng ngay tại nhà, bạn cần chú ý từ khâu chọn nguyên liệu đến cách nấu nước dùng.
Nguyên liệu cần chuẩn bị
1kg xương bò (xương ống hoặc xương đuôi)
Gia vị phở: quế, hồi, thảo quả, đinh hương, hạt mùi
Hành lá, rau mùi, rau thơm (húng quế, ngò gai)
Gia vị: muối, nước mắm, đường phèn
Cách nấu phở bò ngon
Sơ chế nguyên liệu
Xương bò: rửa sạch, chần qua nước sôi 5 phút để loại bỏ tạp chất, sau đó rửa lại bằng nước lạnh.Gừng, hành tây: nướng cháy xém để tạo mùi thơm đặc trưng cho nước dùng.Gia vị phở: rang sơ trên chảo cho dậy mùi rồi cho vào túi lọc.
Cách nấu nước dùng chuẩn vị
Cho xương bò vào nồi lớn, đổ khoảng 3–4 lít nước, đun sôi rồi hạ nhỏ lửa.Hầm xương ít nhất 3–4 tiếng để nước ngọt tự nhiên (càng lâu càng ngon). Trong quá trình nấu, thường xuyên hớt bọt để nước trong.Thêm gừng, hành nướng và túi gia vị vào nồi. Nêm nếm với muối, nước mắm và một chút đường phèn để tạo vị thanh ngọt.
Chuẩn bị thịt bò và bánh phở
Thịt bò thái lát mỏng (để dễ chín khi chan nước dùng nóng).Nếu dùng thịt chín (nạm, gầu), bạn có thể luộc cùng nước dùng rồi thái lát. Bánh phở trụng qua nước sôi cho mềm, để ráo.
Trình bày và thưởng thức
Cho bánh phở vào tô, xếp thịt bò lên trên.Chan nước dùng đang sôi vào để làm chín thịt tái. Thêm hành lá, rau thơm, hành tây thái mỏng.Ăn kèm với chanh, ớt, tương ớt hoặc tương đen tùy khẩu vị.
Mẹo giúp phở ngon như nhà hàng
Không nêm quá nhiều gia vị công nghiệp, nên ưu tiên vị ngọt tự nhiên từ xương. Rang gia vị đúng cách giúp nước dùng thơm sâu hơn. Luôn giữ nước dùng trong bằng cách hớt bọt thường xuyên.Dùng đường phèn thay vì đường trắng để vị thanh hơn.
Phía đại lý không quá "mặn mà", không ít người dùng xe bán tải chấp nhận bán xe với giá thấp vì sợ càng giữ càng mất giá, kể cả với những chiếc mới lăn bánh vài trăm km.
Lượng xe bán tải trên thị trường ô tô đã qua sử dụng thời gian gần đây bất ngờ tăng mạnh. Ghi nhận trên các nền tảng mua bán trực tuyến cho thấy, từ nửa cuối tháng 3.2026, số tin rao bán loại xe này tăng đáng kể, trải rộng ở nhiều mức giá và đời xe. Trong số đó có không ít phương tiện rao bán gần như mới, tức chỉ vừa lăn bánh vài trăm km đã được chủ xe chấp nhận "sang tay".
Đáng chú ý, diễn biến này xuất hiện trong bối cảnh thông tin về việc phân loại lại xe bán tải theo Thông tư 53/2024, cùng quy định hạn chế ô tô tải tại Hà Nội từ ngày 15.1.2026 bắt đầu lan truyền rộng rãi. Điều này khiến một bộ phận người dùng xe bán tải lo ngại về khả năng xe bán tải có thể chịu những điều chỉnh tương tự xe tải và bị hạn chế lưu thông trong một số trường hợp.
Đáng nói, dù cơ quan chức năng đã có hướng dẫn cụ thể, song khi cách hiểu và áp dụng chưa hoàn toàn thống nhất, tâm lý dè chừng vẫn khó tránh. Không ít người dùng, đặc biệt là nhóm sử dụng xe cho nhu cầu cá nhân trong đô thị, bắt đầu cân nhắc lại phương án sử dụng, thậm chí lựa chọn bán xe sớm để tránh rủi ro.
Xe mới chạy vài trăm km cũng bán
Thực tế trên thị trường cho thấy, làn sóng rao bán không chỉ tập trung ở các xe đã qua sử dụng nhiều năm. Ngược lại, nhiều chiếc xe đời mới, quãng đường di chuyển rất thấp, cũng được đưa lên sàn giao dịch.
Đơn cử, một khách hàng tại Hà Nội rao bán chiếc Toyota Hilux đời mới, biển số thành phố, mới chạy khoảng 300 km. Xe đã được lắp thêm một số phụ kiện như nắp thùng, bệ bước và các chi tiết trang trí. Dù vậy, chủ xe vẫn chấp nhận bán lại với mức giá thấp hơn đáng kể so với chi phí lăn bánh, ước tính lỗ cả trăm triệu đồng chỉ sau thời gian ngắn sử dụng. Lý do không nằm ở chất lượng sản phẩm, mà xuất phát từ lo ngại xe có thể bị hạn chế khi lưu thông trong nội đô.
Tương tự, tại Vĩnh Long (Bến Tre cũ), một người dùng khác cũng rao bán chiếc Toyota Hilux mới mua vì e ngại những ràng buộc liên quan đến lưu thông, buộc phải tính đến phương án chuyển đổi sang dòng xe khác phù hợp hơn. Đáng nói, chiếc Hilux này cũng lên sàn sau khi lăn bánh khoảng 700 km.
Thực tế, những trường hợp kể trên không còn cá biệt. Lướt một vòng qua các trang mua bán ô tô trực tuyến, dễ dàng nhận thấy hàng loạt tin rao bán xe bán tải với tình trạng gần như mới, đi kèm mức giá giảm sâu so với thời điểm hoàn tất thủ tục lăn bánh. Điều này phần nào phản ánh tâm lý "bán tháo" đang lan rộng trong cộng đồng người dùng.
Chủ xe bị "ép" giá tận đáy
Ở chiều ngược lại, thị trường xe cũ lại không hấp thụ kịp lượng cung tăng nhanh, trong khi người mua có xu hướng chờ đợi để nghe ngóng thêm thông tin. Cán cân cung - cầu lệch pha khiến giá xe bán tải xuống mức thấp.
Đáng chú ý, không riêng người dùng cá nhân, các showroom kinh doanh xe cũ cũng rơi vào thế khó và phải chịu áp lực rất lớn. Đặc biệt là một số đơn vị trước đó đã nhập về lượng lớn xe bán tải để kinh doanh, nay buộc phải điều chỉnh giá, thậm chí chấp nhận bán lỗ để thu hồi vốn.
Trao đổi với PV Thanh Niên, đại diện một showroom xe cũ tại Đồng Nai, cho biết vừa phải thanh lý một số xe bán tải với mức lỗ đáng kể. Theo người này, lượng khách quan tâm đến xe bán tải giảm rõ rệt trong thời gian gần đây, trong khi chi phí "ôm xe" với showroom không hề nhỏ. Do đó, "hiện tại chúng tôi gần như không dám nhập thêm xe bán tải. Nếu có mua lại từ người dùng thì chỉ chọn những xe còn rất tốt, và giá phải cực thấp mới cân nhắc", vị này thẳng thắn chia sẻ.
Thực tế, việc các showroom thận trọng trong thu mua càng khiến người bán cá nhân gặp khó. Không ít trường hợp buộc phải giảm giá sâu hơn kỳ vọng ban đầu, thậm chí thấp hơn đáng kể so với mặt bằng trước đây, mới có thể tìm được người mua.
Theo giới kinh doanh xe cũ, trong giai đoạn thị trường nhiều biến động như hiện nay, yếu tố tâm lý đóng vai trò chi phối. Khi thông tin chính sách chưa được hiểu thống nhất và rủi ro vẫn còn tiềm ẩn, người bán thường có xu hướng hành động sớm, trong khi người mua chọn cách chờ đợi. Sự lệch pha này không chỉ khiến thanh khoản suy giảm, mà còn kéo mặt bằng giá xuống mức thấp.
Trong ngắn hạn, xu hướng này nhiều khả năng còn tiếp diễn, đặc biệt tại các đô thị lớn, nơi nhu cầu di chuyển gắn chặt với quy định lưu thông.
Trong mọi cuộc chiến, tiếng nổ của bom đạn chưa bao giờ là âm thanh duy nhất. Song song với tiếng rít của hỏa tiễn, luôn có một mặt trận khác âm thầm nhưng không kém phần quan trọng: mặt trận dư luận. Và trong cuộc chiến với Iran lần này, nếu Tổng thống Donald Trump là người cầm lái ở Nhà Trắng, còn các tướng lĩnh là những người vạch tọa độ trên bản đồ tác chiến, thì Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth lại đang nổi lên như “gương mặt tiền tiêu” của cả chiến dịch – người đứng trước ống kính, trước công luận, trước báo chí, để kể lại cuộc chiến theo cách chính quyền muốn người dân Mỹ nhìn nhận. Theo CNN, trong giai đoạn ngay trước khi những quả bom đầu tiên rơi xuống Iran vào cuối tháng 2, ông Trump đã họp với một nhóm nhỏ cố vấn và cho thấy rất rõ rằng ông muốn cùng Israel phát động chiến dịch quân sự. Nhưng khác với những đời bộ trưởng quốc phòng trước đây – những người thường có xu hướng nhắc tổng thống về cái giá phải trả, về những rủi ro có thể bùng phát vượt ngoài kiểm soát – lần này, không ai trong căn phòng ấy nhấn mạnh đầy đủ các nguy cơ lớn của việc mở màn chiến tranh.
Theo tường thuật của CNN, Pete Hegseth không phải người xúi giục ông Trump đánh Iran ngay từ đầu, nhưng một khi thấy tổng thống đã nghiêng hẳn về phương án quân sự, ông liền trở thành một trong những người cổ vũ mạnh nhất cho quyết định ấy. Một quan chức cao cấp Nhà Trắng nói thẳng rằng sau khi tổng thống ra quyết định, Hegseth là “người ủng hộ số một”, và nhiệm vụ của ông là phải góp phần làm cho chiến dịch thành công. Câu nói nghe rất đơn giản, nhưng đằng sau nó là cả một chân dung quyền lực: Hegseth không nhất thiết là kiến trúc sư trưởng của cuộc chiến, song ông đang làm đúng vai trò mà Trump tuyển ông vào nội các để thực hiện – trở thành người bảo vệ, quảng bá và hợp thức hóa lựa chọn của tổng thống trên mặt trận truyền thông.
Vai trò ấy càng nổi bật khi so với giới chuyên môn quân sự xung quanh ông. Nhiều nguồn tin nói rằng phần lớn kế hoạch và chiến lược quân sự bàn với Trump đến từ Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân, Tướng Dan Caine. Trong khi đó, Hegseth chủ yếu thể hiện sự tin tưởng mạnh mẽ vào sức mạnh quân sự của Mỹ và chuyển tải thứ niềm tin ấy ra công chúng. Nói một cách dân dã, nếu Caine là người cầm thước đo chiến sự, thì Hegseth là người cầm loa. Một người thận trọng, khúc chiết; một người cứng rắn, bốc lửa. Hai phong cách đứng cạnh nhau tạo thành bức tranh mà Nhà Trắng rõ ràng rất muốn công chúng nhìn thấy: cuộc chiến đang trong tay những người tự tin, quyết đoán và không nao núng.
Những cuộc họp báo liên tiếp tại Lầu Năm Góc trong tháng qua đã biến Hegseth thành gương mặt quen thuộc của chiến dịch. Reuters cho biết riêng trong ngày 31/3, ông tiếp tục khẳng định những ngày tới sẽ mang tính “quyết định”, đồng thời nhấn mạnh Mỹ không nên gánh một mình trách nhiệm xử lý việc Iran phong tỏa eo Hormuz; thay vào đó, các nước khác – đặc biệt là những nước phụ thuộc dầu mỏ đi qua tuyến này – cũng phải nhập cuộc. Cách phát biểu ấy cho thấy Hegseth không chỉ đơn thuần báo cáo tình hình, mà còn đang giúp Nhà Trắng điều chỉnh câu chuyện chiến tranh: từ thế “Mỹ đang dẫn dắt toàn bộ” sang thế “Mỹ đã làm phần lớn việc khó, giờ đồng minh phải chia lửa”.
Điều khiến nhiều người chú ý hơn cả là thái độ của Hegseth trước báo chí. Ông thường xuyên phản pháo gay gắt những bản tin cho rằng chiến dịch gặp trục trặc, rằng quân đội bị bất ngờ, hoặc rằng chi phí của cuộc chiến đang tăng lên quá cao. Có lúc, ông còn cáo buộc việc đưa tin về lính Mỹ tử trận chủ yếu là để “làm tổng thống trông tệ đi”. Reuters và AP đều ghi nhận ông liên tục nhấn mạnh các thắng lợi quân sự, mô tả các đòn đánh vào Iran như đang làm tan rã bộ máy chỉ huy của Tehran, làm tinh thần quân đội Iran suy sụp và đẩy họ đến thế thất thủ. Trong khi đó, các nguồn độc lập lại cho thấy bức tranh phức tạp hơn rất nhiều: Iran vẫn duy trì được khả năng gây rối ở eo Hormuz, vẫn khiến các thị trường năng lượng chao đảo, và vẫn chưa bị buộc phải khuất phục hoàn toàn.
Cũng chính vì thế, càng về cuối tháng đầu tiên của cuộc chiến, nhiệm vụ “kể câu chuyện chiến tranh” càng khó hơn. AP cho biết Iran đã khiến eo biển Hormuz gần như bị bóp nghẹt, còn Reuters ghi nhận nguy cơ khủng hoảng năng lượng toàn cầu tăng mạnh khi dầu vận chuyển qua tuyến hàng hải chiến lược này bị gián đoạn. Trump vì vậy đối mặt với một bài toán rất khó: nếu không leo thang, ông có thể bị xem là không đủ cứng; nhưng nếu leo thang quá đà – kể cả dùng bộ binh hay mở rộng mục tiêu – ông có nguy cơ đẩy Mỹ vào một cuộc chiến dài hơi nữa ở Trung Đông, với thương vong lớn hơn và hóa đơn kinh tế nặng hơn. Trong bối cảnh ấy, Hegseth càng phải làm công việc của một “người trấn an chuyên nghiệp”, vừa giữ tinh thần hậu phương, vừa duy trì hình ảnh chính quyền đang kiểm soát được tình hình.
Điều trớ trêu là vai trò này lại giúp củng cố vị thế chính trị của Hegseth trong nội bộ chính quyền. Trước chiến tranh, ông từng nhiều lần vấp phải chỉ trích vì các sai sót tự gây ra, trong đó có việc sử dụng Signal để bàn chuyện kế hoạch quân sự – một vụ việc khiến Nhà Trắng đau đầu. Nhưng từ khi chiến dịch Iran nổ ra, Hegseth lại có thêm đất diễn. Ông xuất hiện nhiều hơn, họp báo nhiều hơn, hiện diện nhiều hơn trước công chúng, gần như “biểu diễn cho khán giả số một” là ông Trump. Với một người được cho là từng được Trump chọn một phần nhờ ngoại hình, phong thái lên hình và kinh nghiệm làm gương mặt truyền hình trên Fox News, chiến tranh lần này vô tình trở thành cơ hội để ông chứng minh giá trị của mình trong vai trò mà tổng thống mong muốn nhất: một chiến binh trên sóng truyền hình, trung thành tuyệt đối, nói năng sắc cạnh, giọng điệu yêu nước, sẵn sàng phản công mọi chỉ trích.
Nói cho cùng, Hegseth là sản phẩm rất điển hình của thời đại chính trị truyền hình. Ở những chính quyền trước, bộ trưởng quốc phòng thường được kỳ vọng là người kiềm chế bớt hưng phấn chiến tranh, nhấn mạnh các rủi ro, giữ cho tổng thống khỏi bị cuốn quá sâu vào men say hỏa lực. Còn trong chính quyền Trump, ít nhất theo những gì CNN và các hãng tin mô tả, Hegseth dường như được đánh giá cao chính vì ông có thể làm điều ngược lại: tiếp sức tinh thần, hợp thức hóa lựa chọn cứng rắn, và đặc biệt là trình bày nó với công chúng dưới dạng một câu chuyện chiến thắng. “Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng” – nhưng trong chính trường hiện đại, đôi khi người được trọng dụng lại không phải người chuyên nói lời đắng, mà là người biết biến điều khó nghe thành điều dễ nuốt.
Ngay cả phát biểu của Trump cũng hé lộ phần nào điều đó. Theo CNN, trong một sự kiện ở Phòng Bầu dục ngày 24/3, ông Trump kể rằng khi ông nói cuộc chiến có thể sắp được dàn xếp khá sớm, thì “Pete và Tướng ‘Razin’ Caine” tỏ ra hơi thất vọng. Trump còn nói thẳng: “Pete không muốn nó được giải quyết.” Dù có thể đó chỉ là cách nói nửa đùa nửa thật của tổng thống, chi tiết ấy vẫn phản chiếu rõ hình ảnh mà Hegseth đang mang: một người từ chỗ từng có tiếng phản đối các cuộc chiến nước ngoài, nay lại trở thành người quảng bá mạnh mẽ cho chiến dịch Iran, thậm chí bị một số nguồn mô tả là ngày càng “trigger happy” – quá sẵn sàng bóp cò.
Tuy nhiên, cũng phải nói cho công bằng rằng Hegseth không hẳn đang tự mình lèo lái toàn bộ chính sách. Trong các cuộc điều trần kín tại Quốc hội, theo CNN, ông thường bám khá sát vào kịch bản chuẩn bị sẵn, ít trả lời trực diện và linh hoạt như Ngoại trưởng Marco Rubio hay Giám đốc CIA John Ratcliffe. Điều đó cho thấy Hegseth mạnh ở phần thông điệp công chúng hơn là phần tranh luận chính sách chuyên sâu trước các nhà lập pháp. Ông là người có thể làm bầu không khí nóng lên trên bục họp báo, có thể đẩy tinh thần chiến tranh lên cao trước ống kính, nhưng khi phải đối mặt với các câu hỏi cụ thể về mục tiêu cuối cùng, lối thoát chiến lược hay giới hạn leo thang, vai trò của ông có vẻ thận trọng và giới hạn hơn.
Dù vậy, không thể phủ nhận rằng trong tháng đầu của cuộc chiến Iran, Pete Hegseth đã nổi lên như một trong những nhân vật quan trọng nhất của chính quyền Trump – không hẳn vì ông là bộ óc chiến lược hàng đầu, mà vì ông là gương mặt biết bán câu chuyện chiến tranh cho công chúng. Khi chiến sự còn giằng co, khi eo Hormuz vẫn là nút thắt, khi giá dầu còn đe dọa cả thế giới, khi ngoại giao mới chỉ ở giai đoạn manh nha, thì một chính quyền rất cần người đứng ra nói với dân chúng rằng “mọi thứ vẫn ổn, chúng ta đang thắng”. Và đó chính là chỗ đứng của Hegseth hôm nay.
Nếu nhìn sâu hơn, câu chuyện của Hegseth cũng là câu chuyện của chính quyền Trump: một chính quyền nơi hình ảnh, nhịp truyền thông, sức chiến đấu trước ống kính và lòng trung thành cá nhân có thể quan trọng không kém – thậm chí đôi lúc còn nổi bật hơn – chiều sâu kinh nghiệm quản trị. Trong cuộc chiến với Iran, Pete Hegseth không chỉ mặc bộ vest của Bộ trưởng Quốc phòng; ông còn mặc luôn bộ áo của người dẫn dắt cảm xúc công chúng. Và ở một nước Mỹ mà chiến tranh giờ đây không chỉ đánh bằng bom đạn mà còn bằng hình ảnh, phát biểu và khả năng kiểm soát câu chuyện, vai trò ấy rõ ràng không hề nhỏ. “Miệng nói ra vàng ra ngọc” – nhưng trong thời chiến, lời nói đôi khi còn phải làm thêm một việc khác: che lấp tiếng động bất an đang vang lên phía sau hậu trường.
Phiên bản nâng cấp của Mercedes-Maybach S-Class vừa được hé lộ với loạt thay đổi về thiết kế và công nghệ, tiếp tục khẳng định vị thế sedan siêu sang với phong cách ngày càng nổi bật và hiện đại.
Thiết kế mới nổi bật hơn
Phiên bản nâng cấp của Mercedes-Maybach S-Class xuất hiện với phong cách táo bạo hơn, tập trung vào yếu tố nhận diện và sự xa xỉ. Những thay đổi tập trung chủ yếu vào hiệu ứng thị giác ấn tượng hơn là thiết kế lại.
Lưới tản nhiệt lớn hơn, hệ thống đèn chiếu sáng tinh tế hơn, và giờ đây khách hàng có thể tùy chọn huy hiệu phát sáng, viền lưới tản nhiệt phát sáng, và thậm chí cả biểu tượng phát sáng trên nắp ca-pô ở một số thị trường. Đèn pha và đèn hậu cũng tích hợp chi tiết ngôi sao ba cánh đặc trưng của Maybach.
Cụm đèn trước cũng được làm mới với họa tiết ngôi sao ba cánh đặc trưng của Mercedes, đồng bộ với xu hướng thiết kế mới trên dòng S-Class. Maybach giờ đây còn cung cấp mâm xe rèn với ngôi sao Mercedes nổi ở trung tâm. Cho dù bánh xe quay nhanh đến đâu, ngôi sao vẫn luôn hướng lên trên.
Những thay đổi này cho thấy Maybach đang cố gắng tạo ra sự khác biệt rõ ràng hơn so với bản S-Class tiêu chuẩn, đồng thời cạnh tranh trực tiếp với các mẫu xe siêu sang như Rolls-Royce hay Bentley.
Nội thất nâng cấp mạnh, màn hình phủ kín khoang lái
Bên trong, mục tiêu là làm cho Maybach mang lại cảm giác giống như một phòng chờ riêng tư hơn. Khoang cabin của mẫu xe tiếp tục được nâng cấp theo hướng công nghệ cao, nổi bật với hệ thống MBUX Superscreen trải dài toàn bộ bảng táp-lô, mang đến trải nghiệm tương tự các mẫu xe điện cao cấp của hãng.
kham pha xe sang mercedes-maybach s-class 2027 tran ngap cong nghe hinh anh 2
Không gian phía sau – nơi được xem là “trái tim” của Maybach, tiếp tục là điểm nhấn với hàng loạt tiện nghi xa xỉ. Hành khách có thể tận hưởng màn hình giải trí riêng, ghế ngả cao cấp cùng các chi tiết hoàn thiện tinh xảo, hướng đến trải nghiệm như khoang hạng nhất.
kham pha xe sang mercedes-maybach s-class 2027 tran ngap cong nghe hinh anh 3
Bên cạnh đó, hệ thống phần mềm và các tính năng hỗ trợ lái cũng được nâng cấp đáng kể, giúp chiếc xe không chỉ sang mà còn thông minh hơn. Trí tuệ nhân tạo (AI), được hỗ trợ bởi hệ điều hành MB.OS mới nhất, cũng là một tính năng nổi bật trong chiếc xe này. Xe có thể chấp nhận đầu vào giọng nói tự nhiên để tận dụng các công cụ từ Microsoft, Google và các dịch vụ đám mây khác.
Dĩ nhiên, trải nghiệm Maybach đích thực vẫn nằm ở hàng ghế sau. Cửa tự động có thể đóng mở chỉ bằng một nút bấm, ghế sau hạng thương gia có thể ngả như ghế hạng nhất trên máy bay, và bảng điều khiển trung tâm có thể chứa những ly sâm panh mạ bạc bên cạnh ngăn làm lạnh. Nó thực sự giống như một phòng khách di động. Hàng ghế sau cho phép bố trí bảng điều khiển trung tâm cố định, tích hợp thêm chức năng sạc không dây, điều khiển từ xa màn hình cảm ứng và không gian chứa đồ bổ sung.
Vẫn giữ động cơ V12, nâng cấp thêm bản V8
Về vận hành, Mercedes-Maybach S-Class facelift vẫn duy trì cấu hình động cơ cao cấp, bao gồm cả tùy chọn V12 dành cho phiên bản đầu bảng, điều ngày càng hiếm trong ngành ô tô hiện nay. Maybach cung cấp các động cơ 6 và 8 xi-lanh điện hóa mới. Động cơ V12 sản sinh công suất 603 mã lực và có huy hiệu lưới tản nhiệt độc đáo, giúp chiếc limousine nặng gần 2,5 tấn đạt tốc độ 62 mph (100 km/h) chỉ trong vòng bốn giây theo tuyên bố của nhà sản xuất.
kham pha xe sang mercedes-maybach s-class 2027 tran ngap cong nghe hinh anh 6
Ngoài ra, các phiên bản sử dụng động cơ V8 cũng được cải tiến để mang lại hiệu suất tốt hơn, đồng thời đáp ứng các tiêu chuẩn khí thải ngày càng khắt khe. Việc tiếp tục duy trì động cơ V12 cho thấy Maybach vẫn trung thành với nhóm khách hàng siêu giàu, những người coi trọng trải nghiệm vận hành mượt mà và đẳng cấp hơn là xu hướng điện hóa.
Trong khi BYD Atto 3 đang khuấy đảo phân khúc xe điện phổ thông, MG lập tức tung ra mẫu hatchback điện giá rẻ với loạt nâng cấp đáng chú ý, giá chỉ từ 549 triệu đồng. Với cấu hình mạnh, sạc nhanh và trang bị cao cấp, ‘tân binh’ này được kỳ vọng sẽ khiến BYD Atto 3 phải dè chừng.
Tại Triển lãm Ô tô Quốc tế Bangkok 2026, MG chính thức giới thiệu phiên bản nâng cấp của dòng hatchback điện MG4 EV, đánh dấu bước đi nhằm củng cố vị thế ở khu vực Đông Nam Á. Dù không phải thế hệ hoàn toàn mới, bản 2026 vẫn được điều chỉnh theo hướng tối ưu chi phí và cải thiện trải nghiệm người dùng.
Ngoại thất xe không thay đổi nhiều về cấu trúc, chủ yếu bổ sung màu sơn Iris Cyan trẻ trung. Ở phiên bản cao cấp, MG4 EV được nhấn mạnh phong cách thể thao bằng cùm phanh màu nổi, tạo điểm khác biệt rõ rệt so với bản tiêu chuẩn.
Khoang nội thất của MG4 EV là khu vực nâng cấp đáng chú ý. Xe trang bị màn hình giải trí trung tâm 12,3 inch hỗ trợ Apple CarPlay và Android Auto không dây, kết hợp cụm đồng hồ kỹ thuật số 10,25 inch. Bản cao cấp còn có sạc không dây 15W, ghế trước thiết kế lại, hàng ghế sau bổ sung bệ tì tay trung tâm và cửa gió điều hòa, mang lại trải nghiệm tiện nghi hơn khi đặt cạnh BYD Atto 3.
Về hệ thống truyền động, MG4 EV tiếp tục sử dụng mô-tơ điện đặt phía sau. Phiên bản D Standard Range cho công suất 170 mã lực và mô-men xoắn 250 Nm, đi kèm pin LFP dung lượng 50 kWh, cho phạm vi di chuyển tối đa 450 km theo chuẩn NEDC. So với trước, dung lượng pin được cải thiện nhẹ và khả năng sạc nhanh DC nâng lên 120 kW, giúp rút ngắn đáng kể thời gian nạp năng lượng.
Ở phiên bản X Long Range, MG4 EV sở hữu mô-tơ điện mạnh hơn với công suất 245 mã lực và mô-men xoắn 350 Nm. Xe sử dụng pin LFP dung lượng 62,2 kWh, cho phạm vi hoạt động tối đa 540 km theo chuẩn NEDC. Hệ thống sạc nhanh DC đạt công suất 140 kW, mang lại lợi thế trong quá trình sử dụng thực tế và giúp mẫu hatchback này có thêm điểm cộng khi so sánh với BYD Atto 3.
Không gian nội thất tiếp tục được tinh chỉnh nhẹ ở khu vực táp-lô và ốp cửa nhằm tăng cảm giác hiện đại. Bên cạnh đó, việc bổ sung các tiện ích như sạc không dây và hệ thống điều hòa cho hàng ghế sau cho thấy MG đang hướng đến trải nghiệm người dùng thực tế thay vì chạy đua trang bị.
Tại Thái Lan, MG4 EV 2026 được phân phối với hai phiên bản, giá từ 669.900 đến 749.900 Baht, tương đương khoảng 549–615 triệu đồng. Mức giá này đã giảm đáng kể so với trước, giúp xe tăng sức cạnh tranh trong nhóm hatchback điện phổ thông.
Dù chưa phải thế hệ hoàn toàn mới như phiên bản tại Trung Quốc, MG4 EV 2026 vẫn là bước nâng cấp đáng chú ý khi tập trung vào các yếu tố thiết thực như pin, khả năng sạc và trang bị. Đây là hướng đi quen thuộc trong bối cảnh xe điện ngày càng cạnh tranh khốc liệt.
Có thể thấy, với định vị hatchback điện giá rẻ, MG4 EV đang trở thành lựa chọn đáng chú ý cho người dùng đô thị. Khi kết hợp mức giá dễ tiếp cận, phạm vi di chuyển ổn định và trang bị đủ dùng, mẫu xe này có tiềm năng tạo áp lực đáng kể lên các đối thủ, đặc biệt là BYD Atto 3 trong cuộc đua xe điện phổ thông.
Lùm xùm quanh tên gọi album kỷ lục của Taylor Swift. Nữ ca sĩ Taylor Swift vừa bị kiện tại Mỹ vì cáo buộc vi phạm bản quyền thương hiệu cho đĩa nhạc "The Life of a Showgirl". Vụ tranh chấp này đe dọa trực tiếp thành công vang dội của một sản phẩm âm nhạc kỷ lục.
Phát hành vào tháng 10/2025, đĩa nhạc "The Life of a Showgirl" lập tức xô đổ các cột mốc lịch sử âm nhạc với hơn 4 triệu bản tiêu thụ chỉ trong vòng một tuần đầu tiên. Tuy nhiên, vinh quang của Taylor Swift nhanh chóng bị phủ bóng bởi một lá đơn đệ trình lên tòa án liên bang California (Mỹ) vào ngày 30/3.
Người đứng đơn khiếu nại là Maren Wade, một gương mặt quen thuộc từng góp mặt trên chương trình truyền hình "America’s Got Talent". Đối tượng bị nhắm tới trong vụ kiện này bao gồm ngôi sao nhạc pop sinh năm 1989 cùng hãng thu âm UMG Recordings. Nội dung khiếu nại xoay quanh các hành vi xâm phạm thương hiệu, cạnh tranh không lành mạnh, đi kèm yêu cầu bồi thường thiệt hại bằng tài chính. Quyết liệt hơn, nguyên đơn đề nghị tòa án ban hành lệnh cấm Taylor Swift tiếp tục khai thác tên gọi của album này.
Sinh năm 1989, Taylor Swift được xem là biểu tượng nhạc pop toàn cầu. IGNV.
Rắc rối nảy sinh khi yếu tố "Showgirl" xuất hiện trên sản phẩm của nữ ca sĩ tỷ phú bị cho là sao chép ý tưởng thương hiệu "Confessions of a Showgirl" thuộc sở hữu của Wade. Thực tế, Văn phòng Sáng chế Sáng kiến Hoa Kỳ (USPTO) từng khước từ đơn cấp phép cho "The Life of a Showgirl" do phía Taylor Swift đệ trình. Cơ quan này chỉ ra điểm trùng lặp rõ ràng ở cụm từ "of a Showgirl" trong cùng lĩnh vực biểu diễn âm nhạc, tạo ra rủi ro đánh lừa thị giác lẫn thính giác của người hâm mộ. Sự lan tỏa quá lớn của album mới khiến công chúng lầm tưởng Maren Wade đang ăn cắp chất xám của siêu sao toàn cầu, gây phẫn nộ cho người đã dày công nuôi dưỡng thương hiệu gốc.
Khối tài sản khổng lồ giữa tâm bão kiện tụng
Thương hiệu gốc của Maren Wade không phải là một dự án nhỏ lẻ. Khởi nguồn vào năm 2014, cô đã phát triển tên gọi này qua một chuyên mục báo chí tại Las Vegas (Mỹ). Trải qua một thời gian dài nỗ lực, dự án mở rộng quy mô thành chuỗi podcast cùng các chương trình biểu diễn trực tiếp. Nhờ đó, cái tên này sở hữu phạm vi bảo hộ pháp lý rất rộng bao trùm lĩnh vực sân khấu, truyền hình hay các sản phẩm giải trí. Theo quy tắc luật pháp thông thường, ai đăng ký trước sẽ nắm giữ lợi thế tối thượng. Do vậy, đội ngũ của siêu sao nhạc pop phải chọn lựa việc đàm phán mua lại quyền sử dụng hoặc lao vào một cuộc đối đầu pháp lý dai dẳng.
Hiện tại, đại diện của nữ nghệ sĩ sở hữu 14 giải Grammy cùng 29 giải Billboard vẫn giữ thái độ im lặng. Dù vậy, giọng ca 37 tuổi vốn không xa lạ với các vấn đề sở hữu trí tuệ. Cô nắm trong tay danh mục hơn 170 nhãn hiệu đang hoạt động hoặc chờ xét duyệt, chứng minh sự chặt chẽ trong khâu quản lý tài sản vô hình.
Khối tài sản ròng ước tính lên tới 2 tỷ USD do Forbes công bố đã đưa cô lên vị trí nữ ca sĩ giàu nhất hành tinh. Những nguồn thu khổng lồ của biểu tượng văn hóa này chảy về nhờ chuyến lưu diễn toàn cầu "The Eras Tour", các hợp đồng truyền hình béo bở cùng bản quyền sáu đĩa nhạc đầu tay. Dù nắm giữ nguồn lực tài chính vô song, việc đối đầu với nguyên đơn tại tòa án có thể trở thành một sự cố truyền thông ngoài ý muốn đối với một nhân vật có sức ảnh hưởng sâu rộng như Taylor Swift.
Người phụ nữ kể rằng, năm đó chồng làm ăn thua lỗ, vỡ nợ. Để bảo vệ vợ con khỏi cảnh bị chủ nợ quấy rầy, người đàn ông chủ động đề nghị ly hôn. Anh gom góp số tiền ít ỏi còn sót lại mua cho ba mẹ con một căn nhà nhỏ, rồi một mình đi làm ăn xa.
"Năm đó chồng mình làm ăn thua lỗ, vỡ nợ, anh chủ động li hôn mình để 3 mẹ con không bị các chủ nợ quấy rầy, anh vun vén được chút tiền xót lại mua cho 3 mẹ con ngôi nhà nhỏ rồi đi làm ăn xa.
Sau đó anh cũng gửi tiền về phụ mình nuôi con, thỉnh thoảng về thăm con, lúc anh về thăm thì hai vợ chồng vẫn ăn ngủ cùng nhau, mình chưa bao giơ hết thương anh, dù mang tiếng đã ly hôn nhiều người tán tỉnh nhưng mình không nhận lời bất kỳ ai.
Anh làm ăn càng ngày càng được, mua nhà mới to đẹp hơn cho 3 mẹ con, mua xe cho mình, mở cửa hàng cho mình. Nợ trả được dần, các chủ nợ đều vui vẻ không làm phiền anh nữa.
Gần đây anh về chơi nhiều hơn nhưng không ở lại với mình, mình đã cảm nhận được như chúng mình có khoảng cách. Rồi tháng trước anh bảo với mình là anh lấy vợ mới.
Người phụ nữ đó anh quen khi đi làm ăn xa, đã đồng hành cùng anh, tin tưởng và hỗ trợ anh những ngày khó khăn nhất, mình lặng người đi nhưng thôi đành chấp nhận.
Hôm nay thấy ảnh cưới của anh, trai tài gái sắc thật đẹp đôi, mình mừng cho anh nhưng sao trong lòng đau quá."
Họ ly hôn trên giấy tờ, nhưng tình nghĩa thì chưa bao giờ dứt. Anh vẫn gửi tiền về nuôi con, thỉnh thoảng về thăm. Những lần về ấy, hai người vẫn ăn chung mâm, ngủ chung giường. Người phụ nữ chưa từng hết thương anh. Dù mang danh đã ly hôn, dù có người theo đuổi, cô ấy vẫn không mở lòng với bất kỳ ai.
Rồi thời gian trôi qua. Người đàn ông làm ăn khá dần. Anh mua cho mấy mẹ con căn nhà lớn hơn, mua xe, mở cửa hàng để cô ấy có kế sinh nhai. Nợ nần được trả hết, các chủ nợ không còn tìm đến. Cuộc sống tưởng như sắp bước sang một trang mới, đủ đầy hơn, yên ổn hơn.
Nhưng cũng từ đó, người đàn ông về thăm con nhiều hơn, chỉ là không còn không ở lại nữa. Khoảng cách vô hình dần hiện rõ. Và rồi một ngày, anh nói: anh sắp lấy vợ.
Người phụ nữ ấy là người anh quen khi đi làm ăn xa – người đã ở bên, tin tưởng và đồng hành cùng anh trong những ngày khó khăn nhất. Người vợ cũ lặng người, đau đớn, nhưng vẫn chọn cách chấp nhận.
Ngày thấy ảnh cưới của anh, cô ấy viết: “Trai tài gái sắc, thật đẹp đôi. Tôi mừng cho anh, nhưng sao trong lòng đau quá”.
Đau là phải. Bởi suốt nhiều năm, cô ấy đã sống trong một trạng thái rất lạ: không còn là vợ, nhưng cũng chưa từng thật sự được tự do. Cô ấy ở lại, giữ trọn nghĩa cũ, giữ trọn niềm tin rằng những năm tháng cùng nhau vượt nạn rồi sẽ được đền đáp bằng một cái kết viên mãn. Nhưng hóa ra, người bước tiếp cùng anh lại là một người khác.
Nhìn từ một góc độ khác, người đàn ông ấy cũng không hoàn toàn sai. Anh đã chu toàn trách nhiệm với con cái, không bỏ rơi vợ cũ về vật chất. Anh cũng có quyền xây dựng hạnh phúc mới với người đã cùng anh đi qua những năm tháng gian nan nhất.
Nhưng bi kịch nằm ở chỗ: không ai nói rõ ràng với ai về ranh giới. Một cuộc ly hôn không dứt khoát, một mối quan hệ không danh phận kéo dài, khiến người ở lại nuôi hy vọng, còn người ra đi thì âm thầm rẽ lối.
Câu chuyện này không có phản diện. Chỉ có những người lớn, mang theo sự tử tế, nhưng thiếu một lần nói thật với nhau đến tận cùng. Thiếu một lời xác định: “Chúng ta là gì của nhau trong tương lai?”.
Có lẽ, bài học lớn nhất nằm ở đây:
Ly hôn rồi, nếu không còn ý định quay lại, hãy cho nhau sự rõ ràng. Đừng để một người sống trong chờ đợi mang tên “nghĩa tình”, để rồi khi mọi thứ khép lại, chỉ còn lại một nỗi đau không biết trách ai, chỉ biết tự mình nuốt vào.
Bởi không phải ai ở lại cũng đủ mạnh mẽ để bước tiếp ngay khi người kia đã rẽ sang một con đường mới.
Sau cú sốc ấy. Người phụ nữ bán hết tài sản chuyển vào Nam mua căn nhà nhỏ nuôi con. Chưa được ba năm thì nghe anh ta bị tai biến trên đường về quê vợ, vì trên đường đi mỗi anh có bằng lái xe, cô vợ mới xinh xắn như không biết làm gì khi được dân đưa vào viện ở Thanh Hoá thì cứu mạng được anh đã bị liệt một bên. Cô vợ mới không biết chăm sóc nên cầu cứu người cũ giúp đỡ ..
Anh về bên vợ chồng em gái và muốn bàn giao, tài sản, công việc còn lại cho con trai của người phụ nữ, nhưng cháu không nhận cứ để vợ chồng cô em làm, dùng tiền ấy đưa vào viện dưỡng lão. “ May có vợ chồng em gái đấu tranh thuê luật sư kiện nên anh gửi lại được 1/2 gia tài “.
Người phụ nữ một mình cay đắng ngồi trầm ngâm bên ly Caffe muốn có người dưng lắng nghe để trút hết nỗi lòng ..
Đứng dậy chia tay tôi ôm em cố gắng lên ..
Sau Enzo Fernandez, tới lượt Marc Cucurella lên tiếng phản đối quyết định sa thải HLV Enzo Maresca của ban lãnh đạo Chelsea.
Fernandez và Cucurella lần lượt công khai phản đối giới chủ.
Maresca giúp Chelsea vô địch Europa Conference League và FIFA Club World Cup nhưng bị sa thải hồi tháng 1 sau những bất đồng với ban lãnh đạo, đặc biệt liên quan đến việc không được bổ sung lực lượng. Người kế nhiệm Liam Rosenior chưa thể tạo dấu ấn khi đội bóng rơi vào chuỗi 4 trận thua liên tiếp, trong đó có thất bại nặng nề 2-8 trước PSG tại Champions League.
Trong cuộc phỏng vấn với The Athletic, Cucurella thừa nhận các cầu thủ vẫn ủng hộ Rosenior, song khẳng định việc chia tay Maresca là sai lầm. "Chúng tôi hiểu rõ triết lý của ông ấy. Khi một HLV mang lại niềm tin và cơ hội cạnh tranh danh hiệu, bạn sẵn sàng chiến đấu hết mình vì ông ấy", hậu vệ người Tây Ban Nha chia sẻ.
Anh nhấn mạnh sự ra đi của nhà cầm quân người Italy tác động tiêu cực tới phòng thay đồ, đồng thời cho rằng một quyết định lớn như vậy lẽ ra nên được thực hiện sau khi mùa giải khép lại.
Cucurella cũng chỉ trích sự thiếu ổn định trong cách điều hành đội bóng, khi Chelsea liên tục thay đổi HLV mà không có đủ thời gian để xây dựng lối chơi. Theo anh, chính điều này khiến đội bóng đánh mất sự gắn kết và định hướng phát triển.
Bên cạnh đó, cầu thủ 27 tuổi bày tỏ lo ngại về chính sách chuyển nhượng tập trung vào các tài năng trẻ. Dù thừa nhận đây là chiến lược dài hạn, Cucurella khẳng định việc thiếu những cầu thủ dày dạn kinh nghiệm khiến đội bóng gặp khó ở các trận cầu lớn.
Trận thua đậm trước PSG là minh chứng rõ ràng, khi nhiều cầu thủ lần đầu trải qua áp lực đỉnh cao và không thể kiểm soát tình hình. "Chúng tôi có nền tảng tốt, nhưng để cạnh tranh các danh hiệu lớn như Premier League hay Champions League, cần sự cân bằng giữa sức trẻ và kinh nghiệm", anh kết luận.
Những tuyên bố của Fernandez hay Cucurella được cho là có thể châm ngòi làn sóng bất ổn trong nội bộ Chelsea, thậm chí làm dấy lên nguy cơ rạn nứt giữa phòng thay đồ và ban lãnh đạo.
Hiện "The Blues" chưa chắc suất dự Champions League mùa tới khi đứng thứ 6 ở Premier League. Với hàng loạt dấu hiệu bất ổn, CLB chủ sân Stamford Bridge nguy cơ đứng trước mùa hè đầy biến động.
Tống Hiếu Vũ Đế Lưu Tuấn từng dính vào nghi án loạn luân với mẹ ruột, rồi bỏ qua luân thường đạo lý để đưa em gái họ là Ân Thục Nghi vào cung. Cả hai đã sinh ra 6 người con.
Vị hoàng đế dâm loạn nhất thời kỳ Nam Bắc triều, cùng em gái họ sinh ra 6 người con
Trong lịch sử đầy biến động của thời Nam Bắc triều, cái tên Lưu Tuấn – tức Tống Hiếu Vũ Đế – luôn gắn liền với hai hình ảnh đối lập: một quân vương từng có tài năng và quyết đoán, nhưng cũng là nhân vật bị hậu thế lên án vì đời sống dâm loạn, đặc biệt là mối quan hệ trái luân thường với chính em họ, khiến nàng sinh liền 6 người con. Câu chuyện ấy, pha trộn giữa quyền lực, dục vọng và bi kịch, trở thành một trong những “thâm cung bí sử” gây nhiều tranh cãi nhất trong lịch sử Trung Hoa.
Tống Hiếu Vũ Đế Lưu Tuấn từng dính vào nghi án loạn luân với mẹ ruột.
Sinh năm 430, Lưu Tuấn là con trai thứ ba của Lưu Nghĩa Long. Từ nhỏ, ông không được sủng ái do mẹ là Lộ Huệ Nam thất thế trong hậu cung. Tuổi thơ của ông gắn với những năm tháng rời xa kinh thành, sống ở đất phong Vũ Lăng. Chính hoàn cảnh ấy vừa tôi luyện bản lĩnh, vừa gieo mầm cho một tính cách phức tạp: vừa kiên cường, vừa mang nhiều khát khao bị dồn nén.
Trưởng thành trong môi trường quân sự, Lưu Tuấn sớm thể hiện năng lực. Ông từng trấn thủ các châu quan trọng, nhiều lần chỉ huy chiến sự chống lại Thác Bạt Đảo của Bắc Ngụy. Dù có lúc thất bại, nhưng tài năng quân sự và khả năng tổ chức giúp ông tạo dựng uy tín lớn. Bước ngoặt đến năm 453, khi anh trai là Lưu Thiệu giết cha đoạt ngôi. Lưu Tuấn nhanh chóng khởi binh, đánh bại Lưu Thiệu và lên ngôi hoàng đế.
Những năm đầu trị vì, ông được đánh giá là vị hoàng đế có năng lực. Ông tiến hành củng cố quyền lực trung ương, loại bỏ các thế lực cát cứ, thậm chí không ngần ngại trừ khử những công thần từng giúp mình lên ngôi. Sử sách ghi nhận ông thông minh, giỏi văn chương, thiện chiến, từng được ca ngợi là người “có đạo từ đầu đến cuối”. Thế nhưng, chính từ đây, một con người khác dần lộ diện.
Sau khi ổn định quyền lực, Lưu Tuấn bắt đầu sa vào xa hoa và dục vọng. Ông cho xây dựng hàng loạt cung điện, tăng thuế khiến dân chúng lầm than. Hậu cung trở thành nơi ông chìm đắm trong rượu chè và mỹ sắc. Những bữa yến tiệc kéo dài, những cuộc vui thâu đêm khiến triều chính dần bị bỏ bê. Cũng trong bối cảnh ấy, những tin đồn về mối quan hệ loạn luân với mẹ ruột bắt đầu lan truyền – một vết nhơ mà đến nay vẫn chưa thể xác minh hoàn toàn, nhưng đủ khiến danh tiếng ông bị hoen ố.
Tuy nhiên, câu chuyện gây chấn động nhất vẫn là mối tình giữa vị hoàng đế này và người em họ – Ân Thục Nghi. Hai người quen biết từ nhỏ, lớn lên cùng nhau. Khi còn là vương gia, Lưu Tuấn đã nảy sinh tình cảm với nàng. Trong bối cảnh xã hội phong kiến, quan hệ giữa anh em họ nội bị xem là cấm kỵ tuyệt đối. Thế nhưng, dục vọng và quyền lực đã khiến ông phớt lờ mọi chuẩn mực.
Sau khi lên ngôi, bất chấp sự phản đối, ông đưa em họ vào hậu cung, đổi thân phận cho nàng và phong làm “Thục Nghi”. Cha nàng phẫn nộ đến mức nổi dậy, nhưng nhanh chóng bị đàn áp. Từ đó, giữa chốn cung đình đầy nghi lễ và luật lệ, mối quan hệ bị che giấu dưới lớp vỏ danh phận, nhưng thực chất lại vượt qua mọi giới hạn đạo lý.
Ân Thục Nghi trở thành người phụ nữ được sủng ái nhất. Hai người ngày đêm quấn quýt, gần như không rời nhau. Trong vòng vài năm, nàng sinh liền sáu người con, trong đó có năm hoàng tử. Điều này không chỉ cho thấy mức độ sủng ái mà còn phản ánh sự ám ảnh của Lưu Tuấn đối với mối quan hệ này. Ông từng có ý định lập con của nàng làm thái tử, bất chấp sự tồn tại của những người con hợp pháp khác.
Nhưng bi kịch bắt đầu từ chính sự sủng ái ấy. Việc sinh nở liên tục trong điều kiện y tế kém khiến Ân Thục Nghi kiệt quệ. Năm 462, nàng qua đời, để lại khoảng trống lớn trong cuộc đời vị hoàng đế vốn đã lệ thuộc vào tình cảm và dục vọng. Lưu Tuấn đau đớn tột độ, cho xây lăng mộ xa hoa, truy phong nàng làm quý phi. Từ đó, ông suy sụp tinh thần, đêm đêm khóc than, không còn thiết triều chính.
Sự suy đồi cá nhân kéo theo những hệ lụy chính trị. Những năm cuối đời, ông trở nên đa nghi, tàn bạo, liên tục thanh trừng thân thích và đại thần. Các cuộc nổi loạn nổ ra, nhưng đều bị đàn áp đẫm máu. Ông không còn là vị vua từng quyết đoán năm xưa, mà trở thành kẻ bị dục vọng và quyền lực chi phối hoàn toàn.
Năm 464, Lưu Tuấn qua đời ở tuổi 35. Ngai vàng được truyền cho con trai là Lưu Tử Nghiệp – một vị hoàng đế còn tàn bạo và sa đọa hơn. Mang lòng oán hận vì từng bị đe dọa địa vị, Lưu Tử Nghiệp đã giết toàn bộ con của Ân Thục Nghi và phá hủy lăng mộ của nàng. Bi kịch gia đình khép lại bằng máu và sự hủy diệt, như một lời kết lạnh lùng cho câu chuyện bắt đầu từ dục vọng.
Nhìn lại, cuộc đời Lưu Tuấn là sự pha trộn giữa tài năng và sa đọa. Ông từng là vị hoàng đế có năng lực, nhưng cuối cùng lại đánh mất tất cả vì không thể kiểm soát bản thân. Mối quan hệ với Ân Thục Nghi không chỉ là câu chuyện tình cấm kỵ, mà còn là biểu tượng cho sự suy đồi của quyền lực khi không bị ràng buộc bởi đạo lý.
Trong dòng chảy lịch sử, câu chuyện ấy vẫn được nhắc lại như một lời cảnh tỉnh. Quyền lực có thể đưa một con người lên đỉnh cao, nhưng cũng có thể đẩy họ xuống vực sâu nếu thiếu đi giới hạn. Và trong trường hợp của Lưu Tuấn, chính những dục vọng nơi thâm cung đã viết nên một trong những chương u ám nhất của lịch sử Nam Bắc triều.
Sau nhiều đêm trăn trở, vợ chồng tôi quyết định nhìn thẳng vào thực tế và đưa ra một số lựa chọn cho chặng đường về già.
Chúng tôi nhận ra rằng, càng về già càng cần rõ ràng, bởi nếu không chuẩn bị trước, cuộc sống về già rất dễ rơi vào trạng thái bị động, lo lắng và mệt mỏi.
Xung quanh chúng tôi có hai kiểu người. Một là càng về già càng bối rối, không biết nên quyết định thế nào cho tương lai. Hai là càng lớn tuổi càng trở nên minh bạch, chủ động sắp xếp cuộc sống.
Chúng tôi muốn thuộc về nhóm thứ hai, vì tin rằng chỉ khi có kế hoạch, tuổi già mới thực sự bình yên.
Sau nhiều lần bàn bạc, chúng tôi thống nhất 5 quyết định quan trọng cho cuộc sống về già.
Chấp nhận sự ra đi của bạn đời, không để nỗi đau kéo dài quá lâu
Ở tuổi ngoài 70, chúng tôi hiểu rằng chuyện chia ly là điều không thể tránh khỏi. Không ai biết ai sẽ là người rời đi trước, nhưng khả năng ấy ngày càng gần hơn khi tuổi tác tăng lên.
Vì vậy, chúng tôi chọn cách đối diện với thực tế thay vì né tránh.
Sinh, lão, bệnh, tử là quy luật tự nhiên. Dù y học phát triển đến đâu, con người cũng không thể chống lại thời gian.
Chúng tôi thống nhất rằng nếu một người ra đi, người còn lại sẽ chấp nhận sự thật, đau buồn nhưng không để nỗi buồn kéo dài quá lâu.
Nhiều người về già chọn sống cùng con cháu hoặc tìm người bầu bạn mới. Nhưng chúng tôi đã thỏa thuận rõ ràng, nếu một người ra đi, người còn lại sẽ vào viện dưỡng lão.
Đây không phải là sự lạnh lùng, mà là cách để cuộc sống về già không trở thành gánh nặng cho con cái.
Nhiều người về già chọn sống cùng con cháu hoặc tìm người bầu bạn mới. Nhưng chúng tôi đã thỏa thuận rõ ràng, nếu một người ra đi, người còn lại sẽ vào viện dưỡng lão. Ảnh minh họa
Không vay mượn tiền để chữa bệnh khi về già
Tuổi càng cao, sức khỏe càng yếu, bệnh tật là điều khó tránh. Hiện tại, vợ chồng tôi có khoản tiết kiệm khoảng 300.000 NDT (tương đương khoảng 1 tỷ đồng). Số tiền này được xem là quỹ dự phòng cho những tình huống khẩn cấp.
Chúng tôi nghĩ rằng nếu chỉ là bệnh nhẹ, khoản tiền này đủ để chi trả. Nhưng nếu mắc bệnh nặng, điều trị kéo dài thì số tiền ấy chắc chắn không đủ.
Điều khiến chúng tôi lo lắng nhất không phải là bệnh tật, mà là tình huống vừa mất người vừa cạn kiệt tài chính.
Vì thế, chúng tôi thống nhất rằng về già sẽ không vay mượn tiền để chữa bệnh. Không muốn vì mình mà con cái phải gánh thêm áp lực.
Chúng tôi chấp nhận chữa trong khả năng, còn lại thuận theo tự nhiên. Đây là quyết định khó khăn nhưng giúp chúng tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn khi nghĩ đến tương lai.
Cố gắng tự chăm sóc bản thân, không làm phiền con cái khi về già
Thế hệ chúng tôi từng nghĩ nuôi con là để nương tựa lúc tuổi già. Nhưng xã hội thay đổi, áp lực cuộc sống của người trẻ ngày càng lớn.
Không phải con cái không hiếu thảo, mà đôi khi chúng cũng bất lực trước gánh nặng kinh tế.
Chúng tôi nhận ra rằng về già, điều tốt nhất là cố gắng tự chăm sóc bản thân khi còn có thể. Không phụ thuộc tài chính vào con cái, cũng không đặt kỳ vọng quá lớn.
Khi cha mẹ chủ động, con cái cũng đỡ áp lực, mối quan hệ gia đình vì thế trở nên thoải mái hơn.
Chúng tôi tin rằng tuổi già hạnh phúc không phải là được con cái chu cấp, mà là vẫn giữ được sự độc lập và tự chủ trong cuộc sống.
Không vội chuyển nhượng nhà cửa cho con khi về già
Chúng tôi từng chứng kiến nhiều trường hợp người già sớm sang tên nhà đất cho con cái.
Ban đầu mọi thứ êm đẹp, nhưng sau đó nảy sinh mâu thuẫn vì sống chung hoặc vì sự thay đổi trong quan hệ gia đình.
Có người bán hết tài sản để hỗ trợ con mua nhà, cưới vợ, rồi cuối cùng lại phải sống phụ thuộc.
Có người chuyển nhà đất cho con, sau đó nảy sinh xung đột khiến cuộc sống về già trở nên khó khăn.
Từ những bài học đó, chúng tôi quyết định không chuyển nhượng tài sản quá sớm. Khi vẫn còn minh mẫn và tự chủ, chúng tôi giữ quyền sở hữu.
Chỉ khi thực sự gần cuối đời, mọi việc mới được sắp xếp. Điều này không phải vì không tin con cái, mà là để đảm bảo sự ổn định cho cuộc sống về già.
Từ bỏ những mối quan hệ độc hại để sống thanh thản về già
Khi còn trẻ, chúng ta thường cố gắng duy trì nhiều mối quan hệ. Nhưng về già, chúng tôi nhận ra rằng không phải mối quan hệ nào cũng cần giữ. Những mối quan hệ chỉ mang lại áp lực, lợi dụng hoặc tiêu cực nên được buông bỏ.
Có những người họ hàng chỉ liên lạc khi cần vay tiền hay nhờ vả. Những mối quan hệ như vậy khiến tinh thần mệt mỏi, không phù hợp với cuộc sống về già vốn cần sự nhẹ nhàng và bình yên.
Chúng tôi chọn giữ lại những người thực sự chân thành, gần gũi. Còn lại, sẵn sàng buông bỏ để tâm trí được thoải mái hơn. Tuổi già không cần quá nhiều người, chỉ cần những mối quan hệ chất lượng.
Về già, chúng tôi hiểu rằng không thể sống theo kỳ vọng của tất cả mọi người. Có người cho rằng những quyết định này là thực dụng, thậm chí nhỏ nhen. Nhưng với chúng tôi, đó là cách để cuộc sống cuối đời trở nên nhẹ nhàng, chủ động và không phụ thuộc.
Bởi sau cùng, về già điều quan trọng nhất không phải là người khác nghĩ gì, mà là bản thân có sống bình yên hay không.
Giá dầu thô có phần lao dốc vào chiều hôm thứ Ba 31/3 do có tín hiệu cho thấy giới lãnh đạo Iran có thể sẵn sàng đàm phán để chấm dứt chiến tranh, hành động đầu tiên từ chế độ giáo quyền này kể từ khi cuộc xung đột bùng nổ ra hơn 1 tháng qua.
Trong những phần bình luận được giới truyền thông chính quyền đưa tin lần đầu tiên, Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian đã nói với Chủ tịch Hội đồng EU António Costa rằng Iran có "thiện chí cần thiết để cho chấm dứt cuộc chiến này, nhưng mong đợi có những sự bảo đảm nhất định để đánh đổi lấy hòa bình".
Ông Pezeshkian cũng cho biết hôm thứ Hai vừa qua rằng bất cứ sự kết thúc chiến tranh nào ở Trung Đông đều phải "bảo đảm cho an ninh và lợi ích của người dân Iran", theo bình luận được hãng thông tấn IRNA cho công bố lần đầu tiên và được đưa tin từ giới truyền thông trong khu vực.
Hợp đồng tương lai trên dầu thô Brent (BZ=F), theo tiêu chuẩn quốc tế, đã giảm hơn 2,9% để cho giao dịch ở mức 104 USD/thùng, trong khi giá cả trên dầu thô West Texas Intermediate theo tiêu chuẩn của Hoa Kỳ (CL=F) giảm tới 2% để cho giao dịch ở mức 101 USD/thùng.
Chứng khoán Mỹ chuyển hướng tăng mạnh với chỉ số của S&P 500 (GSPC) tăng khoảng 2,4%, trong khi chỉ số của Dow Jones (DJI) tăng 2% trong phiên, tương đương hơn 900 điểm. Nasdaq Composite (IXIC) chứng kiến mức tăng mạnh nhất, trở lại 3,2% vào chiều thứ Ba 31/3.
Giá dầu thô và cổ phiếu Mỹ đã dành hai tuần qua chuyển từ lời sang lỗ dựa trên một loạt bình luận từ Tổng thống Trump, các giới chức Tòa Bạch Ốc và các lãnh đạo Iran đã báo hiệu cả hai con đường: dẫn đến hòa bình và leo thang chiến tranh.
Tổng thông Iran Masoud Pezeshkian
Trong các yêu sách trước đây được chia sẻ công khai, Iran đã kêu gọi tôn trọng chủ quyền đối với eo biển Hormuz, nơi chế độ này đã bắt đầu thu lệ phí đắt đỏ đối với việc tàu bè đi qua an toàn và các khoản bồi thường chiến tranh cùng với các điều kiện phi lý khác để cho chấm dứt chiến tranh.
Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio gọi lệ phí áp đặt qua eo biển Hormuz là "không thể chấp nhận được" và "nguy hiểm cho thế giới"trong lời bình luận sau cuộc họp G7 ở Pháp, theo CNN.
Tại Washington D.C., Trump đã nhiều lần đe dọa sẽ cho mở lại eo biển bằng vũ lực. Nhưng vào sáng hôm thứ Ba 31/3, tổng thống dường như đã chuẩn bị sẵn sàng để giảm bớt hoạt động quân sự hung hãn khi cho đăng bài trên Truth Social, "Iran về căn bản đã bị tàn phá. Phần khó đã xong"
Trump cũng nói với tờ New York Post vào sáng hôm thứ Ba, cuộc chiến "sẽ không kéo dài lâu nữa" và "eo biển Hormuz sẽ tự động mở cửa thông thương trở lại sau khi Mỹ rút quân". Các bài đăng trước đây trên Truth Social từ tổng thống đã đưa ra mốc thời gian về Iran để đàm phán hoặc sẽ đối mặt với mức thiệt hại nghiêm trọng thêm đối với các cơ sở hạ tầng quan trọng.
Lúc bận rộn, chúng ta quay cuồng với sinh kế và gia đình, đến khi rảnh rỗi lại dễ rơi vào trạng thái trống rỗng, chênh vênh. Không ít người đã dành trọn vẹn tâm sức để duy trì các mối quan hệ, dốc hết ruột gan để làm hài lòng người bên cạnh với một niềm tin ngây thơ rằng: Chân tâm sẽ đổi lấy tháng ngày bình yên, sự hi sinh sẽ nhận về lòng trân trọng.
Thế nhưng, thực tế thường phũ phàng, càng kỳ vọng lại càng thất vọng, càng oằn mình gánh vác lại càng tủi thân, uất ức. Sâu thẳm bên trong, khi nội tâm càng thiếu vắng một cột trụ vững chắc, con người ta càng dễ hoảng loạn trước những biến cố, khiến cuộc sống rơi vào thế kẹt, bị động trăm bề.
Thực ra, trong cõi nhân sinh xô bồ này, thứ duy nhất có thể che chắn cho bạn qua những chặng đường giông tố, chỉ có thể là trạng thái tinh thần và bản lĩnh của chính bạn. Người xưa có câu nói đùa mà thật, rằng đời người có 4 điều "nhất định" phải nhớ: Nhất định phải làm việc, nhất định phải độc lập, nhất định phải tự tin và nhất định đừng trông cậy vào bất kỳ ai.
Giữ được 4 điều này không có nghĩa là ta trở nên lạnh lùng hay xa lánh thế nhân, mà là để sống một đời tỉnh táo, tự chủ, cho ngày tháng bớt đi những vã mồ hôi hột và thêm vào vài phần thong dong, tĩnh tại.
1. Nhất định phải giữ nhịp độ làm việc, đừng bao giờ đánh mất giá trị tồn tại của chính mình
Phần lớn chúng ta thường có một sự hiểu lầm tai hại về việc nghỉ ngơi, luôn mặc định rằng vứt bỏ hết công việc, buông xuôi mọi mớ bòng bong thường nhật mới là tận hưởng cuộc sống. Thế nhưng, sự rảnh rỗi kéo dài không mang lại bình yên, mà nó giống như liều thuốc độc âm thầm bào mòn tinh thần, vắt kiệt nhuệ khí, đẩy con người ta trượt dài vào hố sâu của sự hoài nghi bản thân.
Khi chuỗi ngày trôi qua mất đi nhịp điệu vốn có, tâm trí con người sẽ bắt đầu "chạy không tải". Buổi sáng thức dậy chẳng có mục tiêu để hướng tới, ban ngày không có một việc gì đủ sức níu giữ sự tập trung, ban đêm nhắm mắt lại cũng chẳng có lấy một thành quả nhỏ nhoi nào để mỉm cười nhấm nháp. Thời gian cứ thế bị lấp đầy bởi những thú vui giết thì giờ vô bổ, hệ lụy tất yếu là nội tâm càng trở nên trống rỗng và bứt rứt.
Tình trạng vô công rỗi nghề kéo dài sẽ cướp đi quyền kiểm soát cuộc sống, khiến sự chú ý của bạn dễ dàng bị va đập bởi dăm ba chuyện tào lao, vụn vặt. Ý nghĩa lớn nhất của việc "có một công việc để làm" không nằm ở những đồng lương ít ỏi đổi lại, mà nó chính là mỏ neo giữ cho tinh thần ta không bị trôi dạt. Dù bạn không còn gắn bó với một nghề nghiệp cố định nơi công sở, bạn vẫn hoàn toàn có thể duy trì thói quen vận động: Chăm chút lại mảnh vườn nhỏ, mài giũa một sở thích cá nhân, hay xắn tay vào giúp đỡ những việc vừa sức. Bất cứ hành động nào tạo ra giá trị cũng đều giúp bạn giữ được sự tươi mới.
Đừng dừng lại, bởi giữ cho mình luôn trong trạng thái "đang làm một việc gì đó" chính là cách nắm lấy thế chủ động, dùng sự bận rộn một cách có ý nghĩa để xua tan cảm giác hoang mang, trống trải lúc xế chiều.
2. Nhất định phải rèn giũa bản lĩnh độc lập, đừng sống kiếp tầm gửi vào người khác
Nửa đời trước, rất nhiều người đã dốc cạn sức lực để hi sinh cho gia đình, thỏa hiệp với những người xung quanh, để rồi vô tình đánh rơi mất năng lực tự đứng trên đôi chân của mình. Sự phụ thuộc vất vưởng ấy thể hiện rõ nhất qua hai khía cạnh: vật chất và tinh thần. Khi bạn dựa dẫm quá nhiều về mặt vật chất, bạn sẽ đánh mất đi tiếng nói của đời mình.
Trong tay không có một khoản dự phòng tự chủ, đụng chuyện gì cũng phải ngửa tay xin xỏ, mở miệng ra là phải dò xét thái độ của người khác, mọi sự lựa chọn đều bị bó hẹp lại. Ép mình trong cái khuôn khổ tủi nhục ấy quá lâu, con người sẽ dần đánh mất khí chất, làm gì cũng rụt rè e sợ, nói năng chẳng dám thẳng thắn. Đáng sợ không kém là sự phụ thuộc về mặt tinh thần, thứ trực tiếp đẩy bạn vào những cuộc nội chiến cảm xúc không hồi kết. Vui buồn của bạn bị trói chặt vào một cái nhíu mày hay nụ cười của người khác, phán đoán của bạn bị bẻ cong bởi những lời xì xầm to nhỏ.
Độc lập, suy cho cùng, chính là chừa lại cho mình một con đường lui, giữ lấy cho mình một quyền được chọn lựa. Có chút tiền phòng thân để không bị đồng tiền của người khác làm mờ mắt, có một tư duy độc lập để không gục ngã trước những lời đàm tiếu. Độc lập không có nghĩa là rũ bỏ người thân hay cự tuyệt sự xả thân, mà là hi sinh nhưng vẫn biết vạch ra ranh giới, tự lo cho mình vững vàng rồi mới có sức che chở cho những người xung quanh một cách đường hoàng, không ấm ức.
3. Nhất định phải nuôi dưỡng sự tự tin từ trong xương tủy, đừng để tuổi tác trói buộc đôi chân
Bước sang một độ tuổi nhất định, con người ta bỗng trở nên yếu đuối lạ thường trước ánh nhìn của người đời và những định kiến cũ rích. Tự chúng ta vô hình trung đã tròng vào cổ mình một chiếc gông cùm nặng trĩu, rồi tự thu mình lại, sống một cách khép nép, e dè. Luôn có những người bị tuổi tác "bắt cóc", tự nhủ rằng mình đã có tuổi rồi, đến giai đoạn này thì phải giấu đi sở thích cá nhân, đè nén khát khao thầm kín để sống sao cho vừa vặn với cái khuôn mẫu mà xã hội vẽ ra.
Muốn mặc một bộ đồ sặc sỡ đi du lịch lại sợ người ta cười chê; muốn thử nghiệm một thứ mới mẻ lại lo bị đánh giá là gàn dở. Cứ thế, những ngày tháng rực rỡ nhất bị đem đi cất giấu, cuộc đời trôi qua trong sự nhàn nhạt, kìm nén. Sự thật là, miệng đời thường rất ngắn ngủi và vô tâm. Họ buông một lời dèm pha rồi quên ngay lập tức, cớ sao chúng ta lại phải dùng sự kìm nén của cả một đời để đổi lấy sự vừa lòng của những kẻ chẳng hề quan trọng? Tuổi tác chỉ là một vết xước của thời gian, nó không phải là bản án bắt ép bạn phải sống theo một mô-típ tẻ nhạt nào đó.
Tự tin chính là sự bình thản ôm lấy con người hiện tại của mình, không vin vào sự thay đổi của thời gian để ruồng rẫy bản thân. Cứ thản nhiên duy trì trạng thái mà bạn cảm thấy dễ chịu nhất, cứ xông xáo làm những điều trái tim mách bảo. Sống bung xõa không phải là ngông cuồng vô lối, mà là trách nhiệm tối cao bạn dành cho chính cuộc đời mình: Không để thanh xuân và nhiệt huyết chết yểu trong tâm hồn.
4. Nhất định đừng trông cậy vào bất kỳ ai, chiếc phao cứu sinh duy nhất chỉ có thể là chính bạn
Khi giông bão ập tới, bản năng của con người là hoảng sợ và khao khát tìm kiếm một vòng tay che chở, mong mỏi có ai đó bước ra gánh vác hộ mình những lo toan. Thế nhưng, đời thực không phải là cổ tích, và cũng chẳng có ai đủ sức bao bọc toàn bộ cuộc đời của một người khác mãi mãi.
Cha mẹ già đi với những nỗi muộn phiền đau ốm, chẳng thể nào xòe cánh chở che bạn như thuở bé; bạn đời cũng có những khoảng lặng mỏi mệt, những áp lực riêng, không thể lúc nào cũng dỗ dành, thấu hiểu; con cái rồi sẽ bay vào bầu trời của riêng chúng với bao bề bộn, đâu thể túc trực sớm hôm bên cạnh bạn. Bất kỳ ai trên cõi đời này cũng đang oằn mình cõng trên vai gánh nặng của riêng họ.
Việc dồn hết mọi kỳ vọng sinh tồn lên vai người khác cũng giống như xây lâu đài trên cát, một khi sự mong mỏi ấy sụp đổ, nội tâm bạn sẽ vỡ vụn ngay tức khắc. Hơn thế nữa, thói quen rúc vào vỏ bọc ỷ lại sẽ tước đoạt đi năng lực sinh tồn cơ bản của bạn, chỉ một cơn gió xước qua cũng đủ khiến bạn chới với.
Chấp nhận rằng con người ai cũng có những hạn chế, hiểu rằng mọi mối quan hệ đều có giới hạn, bạn sẽ không còn rứt ruột rứt gan oán trách một sự lơ đễnh vô tâm, không còn dày vò bản thân vì một lần thất vọng. Ngừng mong đợi ai đó đến để giải cứu không phải là trở nên nhẫn tâm, mà là để bạn sống một cách tỉnh táo, bớt đi những hao tổn nội tâm không đáng có.
Mỗi chúng ta sinh ra đều là những lữ khách trên chuyến tàu thời gian, tự mình nếm trải những thăng trầm, vấp ngã. Sống gửi gắm vào người khác chỉ chuốc lấy sự bị động, đem kỳ vọng đặt vào thế giới bên ngoài chỉ rước thêm dằn vặt. Duy trì một công việc để giữ gìn sinh khí, rèn luyện bản lĩnh độc lập để tự đứng vững, nuôi dưỡng sự tự tin để không đánh mất chính mình, và khắc cốt ghi tâm bài học "không ỷ lại vào ai" - đó chính là cách sống có trách nhiệm nhất với bản thân. Chúc cho mỗi chúng ta, dù ở hoàn cảnh nào, cũng giữ được sự vững chãi trong từng bước chân, mỉm cười đi qua bão táp và bình thản đón lấy an yên.
Ba nhân vật “có tài mà thiếu đức” trong lịch sử Trung Hoa, tài năng của họ khiến người khác khó theo kịp, nhưng nhân phẩm lại không đáng nhắc đến
Lịch sử Trung Hoa chưa bao giờ thiếu thiên tài, nhưng có những người lại tự tay phá hỏng “một ván bài tốt”. Tài năng của họ là thật – cao đến mức người cùng thời cũng phải tự thấy không bằng; nhưng nhân phẩm cũng thật tệ – đến mức hậu thế đọc sử chỉ biết lắc đầu.
Bạn nói họ là người xấu ư? Những việc họ làm quả thực không tốt. Nhưng nói họ vô dụng thì cũng không đúng, bởi thành tựu của họ vẫn còn đó. Vậy vì sao sự tương phản lại lớn đến vậy?
Thái Luân – thiên tài bị cuốn theo số phận
Câu chuyện của Thái Luân phức tạp hơn nhiều người khác, bởi nhiều lúc ông không thể tự quyết định số phận mình.
Năm 12 tuổi, ông vào cung làm hoạn quan – vốn đã là một bi kịch. Thời đó, con nhà nghèo vào cung không phải vì muốn, mà vì không còn con đường nào khác. Một khi đã vào cung, cuộc đời coi như bị giam hãm.
Thái Luân không có lựa chọn, chỉ có thể cố gắng học hỏi và vươn lên. Đến thời Hán Chương Đế, ông được bổ nhiệm làm Tiểu Hoàng Môn, phụ trách truyền đạt chiếu chỉ – một vị trí gần trung tâm quyền lực.
Đến thời Hán Hòa Đế, Thái Luân thăng làm Trung Thường Thị, trực tiếp tham gia chính sự. Lúc này, Đậu Thái hậu và gia tộc họ Đậu nắm quyền lớn, ngay cả hoàng đế cũng bị khống chế.
Thái Luân đứng về phía hoàng đế, góp phần giúp ông giành lại quyền lực. Nhưng cũng trong thời gian này, ông dính vào việc hãm hại Tống quý nhân – mẹ của Hán Hòa Đế. Dù là bị ép buộc hay tự nguyện, kết quả là Tống quý nhân chết, còn Thái Luân thì thăng chức.
Khoảng 35 tuổi, Thái Luân phụ trách chế tạo công cụ, từ đó bắt đầu nghiên cứu vật liệu. Ông nhận ra lụa quá đắt, thẻ tre quá nặng, và bắt đầu thử nghiệm làm giấy từ vỏ cây, giẻ rách, lưới cũ.
Sau gần 7 năm thử nghiệm, ông cải tiến thành công kỹ thuật làm giấy. Năm 42 tuổi, dâng lên hoàng đế, được khen thưởng và phong hầu. “Giấy Thái Hầu” từ đó ra đời, ảnh hưởng sâu sắc đến văn minh nhân loại.
Tưởng rằng cuộc đời sẽ yên ổn, nhưng khi Hán An Đế lên nắm quyền, ông bị thanh toán vì chuyện cũ liên quan đến Tống quý nhân. Ở tuổi 60, Thái Luân chọn uống độc tự vẫn.
Ông để lại phát minh thay đổi thế giới, nhưng cuộc đời lại kết thúc trong bi kịch.
Tống Chi Vấn – tài thơ xuất chúng, nhân cách gây tranh cãi
Tên tuổi Tống Chi Vấn thuộc hàng nổi bật trong thi đàn thời nhà Đường. Ông từ nhỏ đã có thiên phú về thơ, 20 tuổi đỗ tiến sĩ – một thành tích cực kỳ hiếm.
Dưới thời Võ Tắc Thiên, Tống Chi Vấn nhanh chóng nhận ra muốn thăng tiến phải biết nịnh bợ. Nhờ tài thơ, ông được ban thưởng và dần tiến thân.
Ông còn khéo léo dựa vào hai sủng thần Trương Dịch Chi và Trương Xương Tông để củng cố địa vị.
Nhưng sau “Thần Long chính biến”, Võ Tắc Thiên mất quyền, hai người này bị giết, Tống Chi Vấn bị liên lụy và bị đày đi phương Nam.
Trong thời gian chạy trốn, Tống Chi Vấn được bạn là Trương Trọng Chi che chở. Nhưng khi nghe được kế hoạch ám sát Võ Tam Tư, ông đã tố giác toàn bộ.
Kết quả: ân nhân bị giết, còn Tống Chi Vấn thì được phục chức.
Tuy nhiên, khi Đường Huyền Tông lên ngôi và thanh trừng phe cánh cũ, Tống Chi Vấn bị xử tử. Một cái kết mà nhiều người cho là “quả báo”.
Thơ của ông vẫn được lưu truyền, nhưng con người ông thì khó được tôn trọng.
Thẩm Quát – học giả vĩ đại Trung Hoa với vết nhơ khó xóa
Trong lịch sử khoa học Trung Hoa, Thẩm Quát là cái tên có trọng lượng lớn. Ông tinh thông nhiều lĩnh vực: thiên văn, địa lý, vật lý, kỹ thuật…
Ông từng cải tiến thiết bị thiên văn, đề xuất lịch dương, và có nhiều đóng góp khoa học vượt thời đại. Tác phẩm Mộng Khê bút đàm của ông được coi như “bách khoa thư” thời cổ.
Tuy nhiên, ông cũng dính đến vụ án nổi tiếng “Ô đài thi án”.
Khi đến thăm Tô Thức, Thẩm Quát đã mang các bài thơ của Tô Thức về và trình lên triều đình, cho rằng có nội dung châm biếm chính sự. Điều này trở thành một trong những nguyên nhân khiến Tô Thức bị bắt giam và suýt mất mạng.
Dù có tranh cãi về động cơ, nhưng rõ ràng hành động của Thẩm Quát đã góp phần dẫn đến vụ án nghiêm trọng này.
Cuối đời, ông lui về ở ẩn và hoàn thành “Mộng Khê bút đàm”. Tác phẩm này mang lại lợi ích lớn cho hậu thế, nhưng vết nhơ liên quan đến Tô Thức vẫn không thể xóa bỏ.
Kết luận
Ba con người, ba thiên tài xuất chúng. Nhưng ở những thời khắc then chốt, lựa chọn của họ đã phủ bóng lên toàn bộ sự nghiệp.
Lịch sử không phân xử trắng đen tuyệt đối. Nó chỉ ghi lại tất cả – cả công lao lẫn sai lầm – để hậu thế tự đánh giá.
Tài năng dù cao đến đâu, cuối cùng vẫn không thể đứng trên nhân cách.
Theo như nữ diễn viên Thái Lan Christine Gulasatree Michalsky mới đây lại tố cáo nhân viên cứu hộ lại chính là người có hành vi đồi trụy với mình trong một sự việc hy hữu xảy ra khiến vụ việc gây chấn động dư luận khi một người làm công tác trợ giúp người khác lại có hành vi đồi trụy như vậy. Nữ diễn viên náy có dấu hiệu khó thở sau khi uống thuốc kháng histamine, trước đó nữ diễn viên được chẩn đoán mắc trầm cảm và rối loạn hoảng sợ, phải dùng thuốc hàng ngày.
Ngày 2/4, tờ Sanook của Thái Lan đưa tin nữ diễn viên Christine Gulasatree Michalsky đã công khai tố cáo trên mạng xã hội về việc bị nhân viên cứu hộ xâm hại tình dục ngay trong nhà riêng. Vụ việc gây chấn động dư luận khi một người làm công tác trợ giúp người khác lại có hành vi đồi trụy như vậy.
Cụ thể, khoảng 2h ngày 31/3, Christine có dấu hiệu khó thở sau khi uống thuốc kháng histamine, trước đó nữ diễn viên được chẩn đoán mắc trầm cảm và rối loạn hoảng sợ, phải dùng thuốc hàng ngày. Trong lúc dùng thuốc quá liều cơ thể cô tê liệt, gần như rơi vào hôn mê nhưng vẫn có ý thức.
Christine cho biết cô vẫn còn ý thức khi bị xâm hại nhưng cơ thể quá yếu nên không thể phản kháng.
Christine đã nhờ bạn bè gọi cấp cứu và một nhân viên tên Nikorn (34 tuổi) đã đến căn hộ của nữ diễn viên. Khi trong phòng chỉ còn lại Christine và người đàn ông này, hắn đã thực hiện hành vi xâm hại tình dục, cởi quần áo và chụp ảnh khỏa thân nữ diễn viên.
Theo chia sẻ từ ngôi sao Thái Lan, lúc đó cô không thể cử động chân tay nhưng vẫn có ý thức, Christine quá yếu, không thể phản kháng lại. Phải đến khi bảo vệ tòa nhà và cảnh sát tới nhà của Christine, nhân viên cứu hộ mới vội vàng mặc lại quần áo cho nữ diễn viên và giả vờ như đang tiến hành sơ cứu.
Sau đó, Christine Gulasatree Michalsky đã báo án và Nikorn bị triệu tập thẩm vấn vào ngày 1/4. Lúc đầu hắn còn ngoan cố phủ nhận không có hành vi xâm hại mà chỉ thực hiện hồi sức tim phổi theo đúng chức trách. Việc chụp hình là ghi lại loại thuốc mà Christine đã sử dụng để gửi cho nhân viên y tế.
Cảnh sát đã kiểm tra camera an ninh của tòa nhà và thu thập các bằng chứng khác, cuối cùng Nikorn đã cúi đầu nhận tội. Nghi phạm khai rằng sau khi nữ diễn viên đăng sự việc lên mạng xã hội, hắn sợ hãi nên xóa các hình ảnh liên quan, khẳng định không phát tán ảnh của nữ diễn viên cho người khác.
Christine muốn đòi lại công bằng cho mình, đồng thời cảnh báo những cô gái khác nếu gặp phải trường hợp tương tự.
Nghi phạm thú nhận hành vi của mình tại nơi thẩm vấn.
Ngay sau khi Nikorn khai nhận, hắn đã bị bắt giữ vì hành vi dâm ô với người trên 15 tuổi bằng cách cưỡng bức khi nạn nhân không thể chống cự. Hiện tại, nghi phạm bị tạm giam tại Tòa án Hình sự phía nam Bangkok. Theo Điều 278 Bộ luật Hình sự Thái Lan, Nikorn có thể bị phạt tối đa 10 năm tù.
Trả lời truyền thông, nữ diễn viên Christine Gulasatree Michalsky chia sẻ: "Tôi muốn công khai vụ việc không phải để tìm kiếm bồi thường tài chính. Tôi sẽ theo đuổi vụ kiện tới cùng". Nữ nghệ sĩ cũng kêu gọi các nhà chức trách khắc phục những kẽ hở pháp lý, nhưng cũng nhấn mạnh không nên đánh giá xấu tất cả nhân viên cứu hộ chỉ dựa trên hành vi của một cá nhân.
Christine Gulasatree Michalsky sinh năm 1995, là người mẫu, diễn viên nổi tiếng tại Thái Lan. Người đẹp được biết tới qua nhiều dự án phim như The Judgement, Wolf, Pattaya Heat hay Reverse 4 You.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.