Mấy ngày qua, Trung Đông giống như một mặt trống lớn bị dồn dập gõ cùng lúc từ nhiều phía: Tehran phát đi tiếng nói đầu tiên của tân lãnh tụ tối cao, eo biển Hormuz tiếp tục bị dùng như một chiếc van siết cổ thị trường dầu mỏ, Washington vừa trấn an vừa lúng túng trước cú sốc năng lượng, còn Lebanon thì đứng trước nguy cơ bị cuốn sâu hơn vào một cuộc chiến đang mỗi lúc một rộng ra. Người xưa nói “một cơn gió có thể dấy sóng cả mặt hồ”; nay chỉ một thông điệp từ Tehran, một đợt rocket từ Hezbollah hay một vụ tấn công vào tàu dầu ngoài Vịnh cũng đủ làm rung cả thị trường toàn cầu.

Trong thông điệp đầu tiên kể từ khi trở thành lãnh tụ tối cao Iran, Ayatollah Mục Tát Ba Khamenei không trực tiếp xuất hiện mà để lời nhắn được đọc trên truyền hình nhà nước. Ông kêu gọi đoàn kết trong nước, ca ngợi “mặt trận kháng cự”, tưởng niệm cha mình là Ali Khamenei, đồng thời phát ra hàng loạt tín hiệu cứng rắn đối với Hoa Kỳ, Israel và các quốc gia trong khu vực đang có căn cứ Mỹ. Reuters cho biết đây là tuyên bố đầu tiên của ông kể từ khi tiếp quản quyền lực sau cái chết của cha trong các đợt không kích Mỹ–Israel.
Một chi tiết đáng chú ý là cho tới nay công chúng Iran và thế giới vẫn chưa thấy Mục Tát Ba xuất hiện trực tiếp. CNN và các nguồn liên quan được nhiều hãng dẫn lại cho biết ông được cho là bị thương ở chân trong những ngày đầu của chiến dịch oanh kích, điều khiến sự vắng mặt càng làm tăng cảm giác bí ẩn quanh nhà lãnh đạo mới. Các đánh giá tình báo Mỹ hiện thời lại cho rằng dù nhiều quan chức cao cấp Iran đã bị loại khỏi vòng chiến, chế độ Tehran vẫn chưa có dấu hiệu sụp đổ cận kề. Nghĩa là chiếc ghế quyền lực tối cao tuy vừa đổi người, nhưng bộ máy cầm quyền của Iran vẫn chưa rơi vào trạng thái tan rã như một số dự đoán ban đầu.
Bức ảnh được công bố trên kênh Telegram chính thức của phía lãnh tụ tối cao cho thấy nét chữ được cho là của Mục Tát Ba Khamenei. Trong ảnh có ba cái tên xếp theo trật tự kế thừa: Ruhollah Khomeini, Ali Khamenei và Mojtaba Khamenei; bên dưới là câu mở đầu quen thuộc trong Hồi giáo: “Nhân danh Allah, Đấng Rất Mực Khoan Dung, Đấng Rất Mực Xót Thương.” Câu này thường gắn với những khởi đầu mới trong truyền thống Hồi giáo, vì vậy việc đưa ra bức ảnh không chỉ có ý nghĩa tôn giáo, mà còn là một động tác chính trị nhằm đóng dấu cho tính chính danh và tính tiếp nối của chế độ. Phân tích của CNN cũng lưu ý rằng việc truyền thông nhà nước ngày càng gọi Mục Tát Ba là “Ayatollah” có ý nghĩa rất lớn, bởi danh xưng đó giúp củng cố tư cách giáo quyền cần thiết cho vị trí lãnh tụ tối cao theo Hiến pháp Iran.
Điểm gây chấn động nhất trong thông điệp đầu tiên của Mục Tát Ba Khamenei là lời khẳng định eo biển Hormuz sẽ tiếp tục bị đóng như một “công cụ gây áp lực”. Đây không phải là một câu nói mang tính biểu tượng đơn thuần. Hormuz là tuyến đường vận chuyển khoảng một phần năm lượng dầu và khí lỏng của thế giới trong điều kiện bình thường. IEA cho biết vì tình trạng gần như phong tỏa tại đây, khoảng 15 triệu thùng dầu thô và 5 triệu thùng sản phẩm dầu mỗi ngày đang bị chặn khỏi thị trường, trong khi các nước vùng Vịnh đã phải cắt ít nhất 10 triệu thùng/ngày sản lượng vì thiếu đường xuất cảng và kho chứa dần đầy lên.
Hệ quả là giá dầu lại dựng lên. Reuters cho biết Brent đã vọt lên quanh mốc 100 USD/thùng, còn WTI vượt 95 USD, trong bối cảnh các vụ tấn công vào tàu dầu, tàu hàng và cơ sở năng lượng tiếp tục làm giới giao dịch lo ngại. IEA thậm chí mô tả đây là “sự gián đoạn nguồn cung lớn nhất trong lịch sử thị trường dầu mỏ toàn cầu”, đồng thời dự báo sản lượng dầu thế giới trong tháng này có thể hụt tới 8 triệu thùng/ngày. Khi “mạch máu” Hormuz bị siết lại, không chỉ cây xăng rung lên mà cả ngành hàng không, nông nghiệp, vận tải biển và tài chính đều chao đảo theo.
Ít đường vòng, không có lối thoát dễ dàng cho thế giới
Câu hỏi nhiều người đặt ra là: nếu Hormuz nguy hiểm như vậy, các nước vùng Vịnh có thể xuất dầu bằng đường khác hay không? Câu trả lời là có, nhưng rất hạn chế. Theo IEA và các bản tin mới nhất, chỉ có vài tuyến đường ống có thể phần nào né Hormuz, chủ yếu là tuyến Đông–Tây của Saudi Arabia ra cảng Yanbu bên Hồng Hải và tuyến Fujairah–Habshan của UAE. Tuy nhiên, tổng công suất dự phòng của các đường này chỉ vào khoảng 3,7 đến 5,7 triệu thùng/ngày, tức chỉ bằng khoảng một phần tư lưu lượng 20 triệu thùng/ngày thường đi qua Hormuz. Chưa kể ngay cả khi đường ống chịu được mức tăng tải, công suất bốc hàng ở cảng cũng là một nút cổ chai khác. Nói gọn, thế giới có đường vòng, nhưng đường vòng không đủ thay quả tim chính.
Washington trấn an nhưng vẫn chưa sẵn sàng hộ tống tàu qua Hormuz
Trong khi Tehran cứng giọng, phía Mỹ cũng phát ra những tín hiệu vừa trấn an vừa bối rối. Bộ trưởng Năng lượng Chris Wright nói Hormuz “cần được và sẽ được mở lại”, nhưng đồng thời thừa nhận hải quân Mỹ hiện “chưa sẵn sàng” để bắt đầu hộ tống tàu thương mại qua eo biển ngay lúc này; ông chỉ cho rằng việc đó có thể khả thi vào cuối tháng. Thậm chí, một bài đăng sai trên tài khoản mạng xã hội của ông từng tuyên bố hải quân Mỹ đã hộ tống thành công một tàu dầu qua Hormuz, nhưng sau đó phải xóa đi và nhận là nhầm lẫn nội bộ. Những chi tiết ấy phản ánh rằng Washington hiểu tầm sống còn của Hormuz, nhưng trên thực địa vẫn chưa có ngay một giải pháp quân sự–hàng hải đủ chắc tay để khôi phục luồng tàu bình thường.

Tổng thống Donald Trump thì cố làm nhẹ cú sốc giá dầu, cho rằng Mỹ là nước sản xuất dầu lớn nhất thế giới nên khi giá dầu tăng, nước Mỹ cũng “kiếm được nhiều tiền”. Nhưng nhận định ấy không xóa được thực tế rằng giá xăng tại Mỹ đã tăng lên 3,60 USD/gallon, tăng 35 cent chỉ trong một tuần và 65 cent trong một tháng — mức tăng mạnh nhất kể từ sau cú sốc Nga–Ukraine năm 2022. Chính quyền Trump vì thế còn đang cân nhắc các biện pháp như tạm miễn Jones Act để hàng hóa năng lượng và nông sản chảy thông suốt hơn giữa các cảng trong nước. Nói cách khác, ngay cả siêu cường dầu mỏ như Mỹ cũng không thể đứng ngoài cơn địa chấn khi Hormuz bị khóa.
Giới nông nghiệp Mỹ cho biết họ phụ thuộc vào tuyến Hormuz cho khoảng 20% LNG, 30% urea và còn nhiều sulfur hơn nữa, trong khi giá urea đã tăng khoảng 50%, có nơi gần gấp đôi. Các định chế tài chính lớn như Goldman Sachs, Citi, HSBC hay Standard Chartered cũng phải đóng bớt chi nhánh hoặc chuyển nhân viên sang làm việc từ xa tại UAE và Qatar vì lo rủi ro an ninh. Khi chiến tranh lan đến dầu khí, thì từ cánh đồng cho tới phố Wall, ai cũng phải trả hóa đơn.
Nga bị tố giúp Iran, Mỹ nói sẽ “đáp trả mạnh mẽ”
Một tình tiết khác làm chiến trường thêm rối là vai trò của Nga. Tại Thượng viện Mỹ, Tướng Alex Grynkewich cho biết Washington đang “đáp trả mạnh mẽ” đối với bất kỳ bên nào hỗ trợ Iran nhắm mục tiêu vào quân nhân Mỹ. Tuyên bố này xuất hiện sau các thông tin cho rằng Nga đang hỗ trợ Iran cả về tình báo lẫn chiến thuật drone để đánh vào các mục tiêu Mỹ và vùng Vịnh. Dù phần chi tiết được giữ kín cho phiên điều trần mật, thông điệp chính trị thì đã quá rõ: cơn chiến Trung Đông không còn là chuyện riêng giữa Mỹ, Israel và Iran, mà có nguy cơ nối thành một mắt xích mới trong trục đối đầu rộng hơn có cả Nga dính vào.

Đánh giá tình báo Mỹ nói chế độ Iran chưa có dấu hiệu sụp đổ sớm, trong khi các phát biểu của Trump vẫn khi thì nói về hủy năng lực hạt nhân và hỏa tiễn, khi lại nói về “đầu hàng vô điều kiện”. Ở chiều ngược lại, các nhà phân tích châu Âu cho rằng muốn có ngừng bắn thì Washington và Tehran đều phải cùng bước vào đàm phán, vì “điệu tango cần hai người”. Nhưng với một lãnh tụ tối cao mới đang mở màn nhiệm kỳ bằng lời đòi bồi thường, dọa tấn công căn cứ Mỹ, giữ Hormuz đóng và kêu gọi các nhóm ủy nhiệm tiếp tục chiến đấu, cửa xuống thang lúc này xem ra vẫn hẹp như lỗ kim.
“Ayatollah” là gì và vì sao danh xưng này đặc biệt quan trọng trong chính trị Iran
“Ayatollah” (1) là một thuật ngữ gốc Ả Rập, thường được hiểu với nghĩa là “dấu hiệu của Thượng đế” hay “điềm thiêng của Thượng đế”. Trong hệ phái Hồi giáo Shiite Mười Hai (3), đây là một danh xưng tôn giáo rất cao, thường chỉ dành cho những học giả đã trải qua hàng chục năm nghiên cứu, giảng dạy giáo luật Hồi giáo và thần học tại các chủng viện.
Một người mang danh xưng ayatollah thường được xem là một mujtahid (2), tức một giáo luật gia có đủ trình độ để tự mình diễn giải luật Hồi giáo và ban hành các phán quyết tôn giáo.
Dù về bản chất đây là một tước hiệu tôn giáo, nhưng từ sau Cách mạng Hồi giáo năm 1979, danh xưng “ayatollah” đã gắn chặt với quyền lực chính trị tại Iran. Lý do là vì lãnh tụ tối cao của Iran trên thực tế không chỉ là người đứng đầu nhà nước về chính trị, mà còn phải có vị thế tôn giáo đủ cao để được coi là có thẩm quyền lãnh đạo quốc gia theo mô hình thần quyền. Hồi giáo Shiite là quốc giáo của Iran và chiếm khoảng 90 đến 95% dân số, nên tính chính danh về mặt tôn giáo có vai trò cực kỳ quan trọng.
Trong những năm gần đây, danh xưng này càng mang ý nghĩa chính trị rõ rệt hơn khi các cơ quan truyền thông và tổ chức có liên hệ với nhà nước Iran ngày càng thường xuyên gọi Mojtaba Khamenei là “ayatollah”. Động thái này được xem như một phần trong nỗ lực nâng cao vị thế tôn giáo của ông trước khi kế vị vai trò lãnh tụ tối cao.
Trước khi thay cha là Ayatollah Ali Khamenei để trở thành lãnh tụ tối cao sau cuộc không kích đẫm máu trong những ngày đầu chiến tranh Mỹ–Israel với Iran, Mojtaba Khamenei thường được mô tả với danh xưng hojatoleslam (4) — một cấp bậc thấp hơn ayatollah trong hệ thống giáo sĩ Shiite.
Theo Hiến pháp Iran, lãnh tụ tối cao phải là một giáo luật gia Hồi giáo cấp cao. Vì thế, việc nâng Mojtaba Khamenei lên hàng “ayatollah” được nhiều nhà quan sát xem là bước đi nhằm củng cố tính chính danh tôn giáo cần thiết cho quá trình kế vị quyền lực.
Các nhà phân tích cũng cho rằng việc này phản ánh xu hướng của các trung tâm quyền lực cứng rắn trong chế độ Iran, trong đó có những thành phần gần gũi với Vệ binh Cách mạng Hồi giáo, muốn chọn một nhân vật mang tính tiếp nối để giữ ổn định hệ thống trong giai đoạn đầy biến động.
Cách làm này cũng gợi lại tiền lệ năm 1989, khi Ali Khamenei được nâng vị thế giáo phẩm vào thời điểm ông tiếp nhận vai trò lãnh tụ tối cao, dù khi đó cũng có nhiều tranh cãi liên quan đến trình độ học thuật và tư cách tôn giáo của ông.
Mojtaba Khamenei chưa từng giữ một chức vụ dân cử nào, nhưng từ lâu đã được nhiều nhà phê bình và một số chuyên gia mô tả là một nhân vật đầy quyền lực ở phía sau hậu trường, có quan hệ rất chặt chẽ với bộ máy an ninh Iran. Chính hồ sơ đó khiến ông vừa là một nhân vật có ảnh hưởng lớn, vừa là gương mặt gây nhiều tranh cãi trong đời sống chính trị Iran.
(1) Ayatollah (A Gia Đồ Lạp)
Nghĩa gốc: “Dấu hiệu của Thượng đế” hoặc “dấu chỉ của Allah”.
Thần Dấu giáo trưởng / Thượng đế chi dấu
Việt Nam thường giữ nguyên:
➡️ Ayatollah (Đại giáo chủ Shiite)
(2) Mujtahid (Mục Tra Hi Đức)
Giáo luật gia độc lập
Đại giáo luật sư Hồi giáo
(3) Shiite (Shia) Thập Nhị Imam phái
Thập Nhị phái Hồi giáo
(4) Hojatoleslam (Hồ Giát Tư Lâm)
Cấp bậc giáo sĩ dưới Ayatollah, tương đương học giả tôn giáo trung cao cấp.
Chính quyền Trump cân nhắc tạm nới lỏng Đạo luật Jones để giảm áp lực giá xăng
Chính quyền của Tổng thống Donald Trump đang xem xét khả năng nới lỏng tạm thời các hạn chế trong Đạo luật Jones, một đạo luật hàng hải có lịch sử hơn một thế kỷ tại Hoa Kỳ. Động thái này được cho là nhằm giảm áp lực tăng giá nhiên liệu trong bối cảnh thị trường năng lượng toàn cầu đang chao đảo vì cuộc chiến tại Trung Đông và việc tuyến vận tải dầu mỏ quan trọng ở eo biển Hormuz bị gián đoạn.
Đạo luật Jones quy định rằng các loại hàng hóa được vận chuyển giữa các cảng của Hoa Kỳ phải được chuyên chở bằng những con tàu được đóng tại Mỹ, thuộc sở hữu của công ty Mỹ và do thủy thủ Mỹ vận hành. Quy định này từ lâu được xem là biện pháp bảo vệ ngành đóng tàu và ngành vận tải biển nội địa của Hoa Kỳ.
Tuy nhiên, trong tình hình hiện nay, Nhà Trắng đang cân nhắc việc miễn áp dụng đạo luật này trong một thời gian ngắn. Thư ký báo chí Nhà Trắng Karoline Leavitt cho biết chính quyền đang xem xét khả năng tạm thời miễn trừ các quy định của Jones Act để đảm bảo các sản phẩm năng lượng quan trọng cũng như các mặt hàng nông nghiệp thiết yếu có thể được vận chuyển thông suốt đến các cảng của Hoa Kỳ. Bà cũng nhấn mạnh rằng quyết định này vẫn chưa được chốt chính thức.
Một quan chức Nhà Trắng cho biết thêm rằng việc nới lỏng tạm thời nếu được thực hiện sẽ không ảnh hưởng đến ngành đóng tàu của Hoa Kỳ, bởi đây chỉ là biện pháp khẩn cấp nhằm xử lý tình hình đặc biệt của thị trường năng lượng.
Đề xuất này xuất hiện trong bối cảnh giá dầu thế giới đang dao động quanh mức 100 USD mỗi thùng. Sự leo thang của cuộc chiến Iran – Mỹ – Israel, cùng với các cuộc tấn công vào tàu thuyền trong vùng Vịnh Ba Tư và tín hiệu từ lãnh đạo mới của Iran rằng eo biển Hormuz có thể tiếp tục bị đóng, đã khiến thị trường năng lượng toàn cầu rơi vào trạng thái bất ổn mạnh. Khi nguồn cung bị đe dọa và tuyến vận tải quan trọng bị siết lại, các chính phủ buộc phải tìm nhiều biện pháp khẩn cấp để giữ cho dòng chảy năng lượng và hàng hóa không bị tắc nghẽn.
Mỹ rút dầu từ kho dự trữ chiến lược giữa khủng hoảng năng lượng do chiến tranh Iran
Bộ trưởng Năng lượng Hoa Kỳ Chris Wright đã lên tiếng bảo vệ quyết định của chính quyền Tổng thống Donald Trump về việc rút dầu từ Kho Dự trữ Dầu mỏ Chiến lược (Strategic Petroleum Reserve – SPR) trong bối cảnh cuộc chiến với Iran đang gây chấn động thị trường năng lượng toàn cầu. Tuy nhiên, trong khi biện minh cho động thái hiện nay, ông Wright cũng đồng thời chỉ trích chính quyền tiền nhiệm của Tổng thống Joe Biden từng làm điều tương tự trong cuộc khủng hoảng năng lượng do chiến tranh Nga – Ukraine.
Trong cuộc phỏng vấn với Fox News, Wright cho biết hiện Hoa Kỳ vẫn còn khoảng 415 triệu thùng dầu trong kho dự trữ chiến lược. Ông cáo buộc rằng chính quyền Biden trước đây đã rút gần 300 triệu thùng dầu từ kho dự trữ để hạ giá xăng trước kỳ bầu cử giữa nhiệm kỳ, dù theo ông khi đó dòng chảy năng lượng toàn cầu chưa thực sự bị gián đoạn nghiêm trọng. Wright cũng cho rằng chính quyền Biden đã không làm đủ để bổ sung lại lượng dầu dự trữ sau khi rút ra.
Tuy nhiên, các dữ kiện lịch sử cho thấy tình hình vào năm 2022 cũng có nhiều yếu tố phức tạp. Khi Nga mở cuộc xâm lược Ukraine và các lệnh trừng phạt quốc tế nhắm vào dầu mỏ Nga được áp đặt, khoảng 3 triệu thùng dầu thô mỗi ngày của Nga bị loại khỏi thị trường toàn cầu. Điều này đã gây ra cú sốc nguồn cung và khiến giá dầu tăng mạnh trước khi dần ổn định trở lại sau vài tháng, khi Nga tìm được các thị trường mới và các quốc gia sản xuất khác tăng sản lượng.
So với cú sốc năm 2022, cuộc chiến hiện nay liên quan đến Iran còn tạo áp lực lớn hơn nhiều đối với thị trường năng lượng. Các ước tính cho thấy hơn 15 triệu thùng dầu mỗi ngày đã bị gián đoạn khỏi nguồn cung toàn cầu. Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA) thậm chí cảnh báo rằng thế giới đang đối mặt với “sự gián đoạn nguồn cung lớn nhất trong lịch sử thị trường dầu mỏ toàn cầu”.
Trong chiến dịch tranh cử trước đây, Tổng thống Donald Trump từng chỉ trích gay gắt việc chính quyền Biden sử dụng kho dự trữ dầu chiến lược vì mục đích chính trị, đồng thời cam kết sẽ nhanh chóng bổ sung lại kho dự trữ lên mức tối đa. Tuy nhiên cho đến nay lời hứa đó vẫn chưa được thực hiện, dù giá dầu đã từng giảm xuống dưới 60 USD mỗi thùng vào đầu năm nay.
Bộ Năng lượng Hoa Kỳ bắt đầu quá trình bổ sung lại kho dự trữ từ năm 2023. Trước thông báo mới nhất, lượng dầu trong SPR vào khoảng 415 triệu thùng — tăng so với mức đáy khoảng 350 triệu thùng sau đợt rút dầu năm 2022, nhưng vẫn thấp hơn đáng kể so với mức khoảng 650 triệu thùng từng có trước khi kho dự trữ bị rút mạnh. Công suất tối đa của kho dự trữ chiến lược Hoa Kỳ vào khoảng 714 triệu thùng.
415 triệu thùng là mức trung bình-thấp, không phải quá ít nhưng cũng không còn dư dả. Theo bối cảnh khủng hoảng hiện nay: mức này không còn quá thoải mái, nhất là khi Mỹ vừa công bố kế hoạch xả thêm 172 triệu thùng, tức hơn 40% lượng đang có.
Giá xăng tại Mỹ tăng nhanh khi chiến tranh Iran làm rung chuyển thị trường dầu mỏ
Giá xăng tại Hoa Kỳ tiếp tục tăng trong những ngày gần đây khi căng thẳng tại Trung Đông tác động mạnh đến thị trường năng lượng toàn cầu. Theo số liệu mới nhất của Hiệp hội Ô tô Mỹ (AAA), giá xăng trung bình trên toàn nước Mỹ đã tăng thêm 2 cent mỗi gallon, lên mức khoảng 3,60 USD/gallon. Mức tăng trong ngày này được xem là khá nhỏ so với chuỗi tăng giá mạnh diễn ra trước đó.
Dù mức tăng trong ngày không lớn, xu hướng tăng trong thời gian ngắn lại rất đáng chú ý. Chỉ trong vòng một tuần, giá xăng trung bình đã tăng khoảng 35 cent mỗi gallon, và tăng tới 65 cent trong vòng một tháng. Đây là mức tăng theo tuần và theo tháng mạnh nhất kể từ đầu tháng 3 năm 2022, thời điểm ngay sau khi Nga mở cuộc tấn công vào Ukraine khiến phương Tây áp đặt các lệnh trừng phạt lớn đối với dầu mỏ Nga.
So với một tháng trước, giá xăng hiện đã tăng khoảng 22%, và đạt mức cao nhất kể từ tháng 5 năm 2024, tức hơn 21 tháng qua.
Nguyên nhân chính của đợt tăng giá lần này đến từ cuộc chiến liên quan đến Iran và tình trạng gần như đóng cửa của eo biển Hormuz — tuyến vận tải dầu mỏ quan trọng bậc nhất thế giới, nơi bình thường vận chuyển khoảng 20% tổng lượng dầu toàn cầu. Ngoài ra, các cuộc tấn công trả đũa của Iran nhằm vào các cơ sở dầu khí tại các nước láng giềng giàu năng lượng như Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất, Qatar, Kuwait và Saudi Arabia cũng làm gia tăng nỗi lo về nguồn cung.
Các chuyên gia cảnh báo giá xăng vẫn có thể tiếp tục tăng trong thời gian tới. Trong phiên giao dịch đầu tuần, giá dầu từng giảm mạnh khoảng 12% và giá xăng bán buôn giảm 6% sau khi Tổng thống Donald Trump tuyên bố rằng chiến tranh có thể sớm kết thúc. Tuy nhiên, các vụ tấn công mới nhằm vào tàu thuyền gần eo biển Hormuz trong ngày thứ Tư và thứ Năm đã khiến thị trường đảo chiều trở lại, đẩy giá dầu thô tương lai vượt mốc 100 USD mỗi thùng trong phiên giao dịch đầu ngày.

Giá xăng một vài nơi:
🇺🇸 Hoa Kỳ
California khoảng $5.30 – $5.35/gallon
Texas khoảng $3.20 – $3.30/gallon
Florida khoảng $3.19/gallon
1 gallon = 3,785 lít
California ≈ 1.40 USD/lít
Texas ≈ 0.86 USD/lít
Florida ≈ 0.84 USD/lít
🇪🇺 Châu Âu (giá theo lít)
Paris (Pháp) khoảng €1.90 – €2.00 / lít
Berlin (Đức) khoảng €1.85 – €1.95 / lít
🇻🇳 Việt Nam
Hà Nội khoảng 25.240 VND / lít (RON95)
Sài Gòn (TP.HCM) khoảng 25.240 VND / lít (RON95)
Giá xăng tại Việt Nam do nhà nước điều chỉnh theo chu kỳ; mức hiện tại đã giảm nhẹ sau khi quỹ bình ổn được sử dụng để hạ giá trong bối cảnh dầu thế giới tăng vì chiến tranh Trung Đông.