Đài CBS News dẫn lời 2 quan chức Mỹ tiết lộ lực lượng đặc nhiệm nước này đã giải cứu được sĩ quan mất tích trong một chiến dịch phức tạp với sự tham gia của hàng trăm người cùng hàng chục máy bay và trực thăng.
Lực lượng Pararescuemen là chuyên gia cứu hộ chiến đấu tinh nhuệ thuộc Bộ Tư lệnh Đặc nhiệm Không quân Mỹ và Bộ Tư lệnh Chiến đấu
ảnh: không quân mỹ
Trưa nay (5.4), Tổng thống Mỹ Donald Trump thông báo thành viên phi hành đoàn Mỹ mất tích sau vụ tiêm kích F-15E bị bắn hạ tại một vùng hẻo lánh ở Iran đã được giải cứu thành công.
"Chúng tôi đã cứu được anh ấy!", Tổng thống Trump xác nhận trên Truth Social, đồng thời chia sẻ đây là kết quả đến từ một trong những chiến dịch tìm kiếm và giải cứu táo bạo nhất lịch sử nước Mỹ.
Vị sĩ quan Mỹ là một đại tá, đã bị thương nhưng sẽ sớm hồi phục hoàn toàn, chủ nhân Nhà Trắng cho biết.
Về chiến dịch giải cứu, Tổng thống Mỹ cho hay "theo chỉ đạo của tôi, quân đội Mỹ đã triển khai hàng chục máy bay, mang theo những dòng vũ khí uy lực nhất thế giới, để thực hiện nhiệm vụ giải cứu".
Chuyện gì đã xảy ra?
Trước đó, Đài CBS dẫn lời giới chức Mỹ cho biết chiếc tiêm kích F-15E chở theo phi hành đoàn gồm phi công và sĩ quan chuyên về hệ thống vũ khí.
Khi tiêm kích trúng đạn của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) hôm 3.4 (giờ địa phương), phi công thoát ra an toàn và được 2 trực thăng quân sự cứu hộ. Tuy nhiên, sĩ quan chuyên về hệ thống vũ khí mất tích.
Trong nỗ lực tìm kiếm diễn ra cùng ngày, một trực thăng Mỹ chở theo phi công đã trúng đạn từ lực lượng Iran trên mặt đất, khiến một số thành viên trên máy bay bị thương. Sau đó, trực thăng vẫn hạ cánh an toàn.
Một chiếc cường kích A-10 Warthog thuộc sứ mệnh giải cứu hôm 3.4 cũng trúng hỏa lực của Iran và bị hư hại. Phi công nhảy dù xuống vịnh Ba Tư và được cứu thành công.
Đài CBS News dẫn lời 2 quan chức Mỹ tiết lộ lực lượng đặc nhiệm nước này đã giải cứu được sĩ quan mất tích trong một chiến dịch phức tạp với sự tham gia của hàng trăm đặc nhiệm cùng hàng chục máy bay và trực thăng.
Và trong quá trình tiếp cận khu vực gần vị trí của vị sĩ quan, lực lượng Mỹ đã đấu súng với phía binh sĩ Iran.
Theo 2 quan chức, không xảy ra thương vong trong số những người tham gia chiến dịch giải cứu, và vị sĩ quan đã được đưa đến Kuwait để điều trị.
The New York Times là tờ báo đầu tiên đưa tin về chi tiết chiến dịch, dẫn lời 2 quan chức trên.
Chiến dịch giải cứu vô cùng gay cấn
Chiến dịch quân sự giải cứu được mô tả là đặc biệt nguy hiểm, khi quân đội Mỹ sử dụng bom và hỏa lực để ngăn cản lực lượng Iran tiếp cận khu vực ẩn náu của sĩ quan. Trong thời gian bị mắc kẹt, sĩ quan Mỹ chỉ có một khẩu súng ngắn để tự vệ.
Sau khi người này được giải cứu, hai máy bay vận tải Mỹ được dùng để đưa vị sĩ quan rời đi đã bị mắc kẹt tại một căn cứ hẻo lánh của Iran. Phía Mỹ phải điều động tiếp 3 máy bay khác chi viện, và 2 máy bay vận tải bị phá hủy tại chỗ để tránh rơi vào tay Iran.
Còn một quan chức cấp cao thuộc chính quyền Tổng thống Trump cho biết Cơ quan Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) đóng vai trò quan trọng trong chiến dịch.
Trước khi xác định được vị trí của sĩ quan, cơ quan này đã triển khai chiến dịch đánh lạc hướng, lan truyền thông tin rằng người mất tích đã được tìm thấy và đang được đưa khỏi Iran, nhằm giảm áp lực tìm kiếm của đối phương.
Trong khi chiến dịch đánh lạc hướng diễn ra, CIA vận dụng năng lực tình báo để lần theo dấu vết và tìm ra vị trí chính xác của sĩ quan bên trong một khe núi. Sau khi Lầu Năm Góc và Nhà Trắng nhận được thông tin thời gian thực từ CIA, Tổng thống Trump đã lập tức ra lệnh mở chiến dịch giải cứu ngay lập tức.
Lực lượng nào thực hiện chiến dịch?
Nhà phân tích an ninh quốc gia Aaron MacLean của Đài CBS News cung cấp thêm thông tin về chiến dịch tìm kiếm và giải cứu. Theo ông, quân đội Mỹ thường sử dụng lực lượng được huấn luyện đặc biệt có tên Pararescuemen, chuyên đảm nhiệm những sứ mệnh tìm kiếm và cứu nạn trong môi trường chiến đấu.
Sĩ quan mất tích nhiều khả năng được trang bị thiết bị sơ cứu, và được huấn luyện để tự xử lý trong trường hợp bị thương. Người này cũng mang theo thiết bị liên lạc để truyền tin về cho cấp chỉ huy biết rằng mình vẫn an toàn.
Chuyên gia MacLean lưu ý những thiết bị liên lạc bao gồm thiết bị định vị GPS, máy phát tín hiệu cấp cứu và thiết bị liên lạc mã hóa để tránh phe đối địch trong lúc gửi tín hiệu về cấp chỉ huy.
Trong chiến tranh, có những khoảnh khắc không chỉ quyết định sinh mạng một con người, mà còn thể hiện bản chất của cả một quân đội. Và giữa khói lửa Iran, một chiến dịch giải cứu phi công Mỹ đã diễn ra – nghẹt thở, nguy hiểm và đầy kịch tính – như minh chứng cho câu nói: “Sinh tử có nhau, sống chết không rời.”
Câu chuyện bắt đầu khi một chiến đấu cơ F-15E Strike Eagle của Mỹ bị bắn hạ trên không phận Iran. Trong tích tắc, từ một nhiệm vụ không kích, mọi thứ chuyển sang một cuộc chiến sinh tồn. Viên phi công buộc phải nhảy dù, rơi xuống một vùng đất xa lạ, đầy hiểm nguy – nơi mà từng bước chân đều có thể dẫn đến cái chết hoặc bị bắt giữ.
Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra: từ phía sau chiến tuyến, người phi công vẫn tìm cách liên lạc được với quân đội Mỹ. Theo các nguồn tin, những liên lạc đầu tiên được thiết lập vào khoảng giữa trưa ngày thứ Sáu, mở ra hy vọng mong manh giữa vùng đất thù địch. Tuy nhiên, anh đã bị thương trong quá trình nhảy dù, khiến việc sinh tồn và chờ giải cứu càng trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.
“Người bị nạn giữa sa mạc, một giọt nước cũng quý như vàng” – trong hoàn cảnh đó, anh chỉ có rất ít lương thực, một ít nước, và phải tìm cách lẩn tránh lực lượng Iran đang ráo riết truy lùng, thậm chí còn treo thưởng cho việc bắt giữ.
Ngay khi chiếc máy bay bị mất tín hiệu, một cỗ máy chiến tranh khổng lồ đã lập tức vận hành. Không quân Mỹ, lực lượng đặc nhiệm, và hàng loạt đơn vị phối hợp bắt đầu lên kế hoạch trong thời gian ngắn nhất. Đây không phải là một nhiệm vụ đơn lẻ, mà là một chiến dịch liên quân phức tạp, nơi từng giây đều có giá trị như vàng.
Các máy bay bay thấp, lượn qua địa hình hiểm trở để tìm kiếm dấu vết của phi công – một hành động cực kỳ nguy hiểm, bởi họ có thể trở thành mục tiêu cho hỏa lực phòng không bất cứ lúc nào. Nhưng như một chuyên gia nhận định: “Không ai trên thế giới có thể thực hiện một chiến dịch như vậy tốt như quân đội Mỹ.”
Địa hình nơi phi công rơi xuống được mô tả là “giữa chốn không người”, núi non hiểm trở, bụi cát dày đặc có thể làm hỏng động cơ máy bay. Không chỉ thiên nhiên, mà cả con người cũng là mối đe dọa: chỉ cần rẽ nhầm vào một ngôi làng, lực lượng giải cứu có thể đối mặt trực tiếp với cảnh sát hoặc quân đội Iran.
“Đi một bước sai, trả giá cả mạng” – trong những nhiệm vụ như vậy, từng chi tiết nhỏ đều có thể quyết định thành bại. Các chuyên gia nhấn mạnh rằng đây là một “bản giao hưởng quân sự” nơi mọi yếu tố phải vận hành hoàn hảo, từ tình báo, liên lạc, định vị cho đến phối hợp lực lượng.
Công nghệ hiện đại cũng đóng vai trò then chốt. Một thiết bị phát tín hiệu khẩn cấp từ phi công đã liên tục gửi dữ liệu vị trí về trung tâm chỉ huy, giúp thu hẹp phạm vi tìm kiếm. Điều mà vài thập kỷ trước gần như bất khả thi, giờ đây trở thành yếu tố sống còn.
Sau nhiều giờ căng thẳng, chiến dịch giải cứu cuối cùng đã thành công. Tổng thống Donald Trump tuyên bố đầy tự hào: “Chúng ta đã cứu được anh ấy!” Ông cho biết hàng chục máy bay, được trang bị vũ khí tối tân, đã được triển khai để đưa người phi công trở về an toàn. Người lính bị thương, nhưng sẽ hồi phục.
Không chỉ một, mà hai phi công Mỹ đã được giải cứu trong hai chiến dịch riêng biệt giữa lãnh thổ đối phương – một điều mà theo lời ông Trump là “chưa từng có trong lịch sử quân đội Mỹ.”
“Không bỏ lại ai phía sau” – khẩu hiệu ấy không chỉ là lời nói, mà đã trở thành hành động cụ thể giữa chiến trường khốc liệt. Đó cũng là thông điệp mà Washington muốn gửi đi: dù trong hoàn cảnh nào, họ cũng sẽ không từ bỏ người của mình.
Tuy nhiên, phía sau ánh hào quang của chiến dịch thành công vẫn là những câu hỏi chưa có lời đáp. Chiếc F-15 – biểu tượng của sức mạnh không quân Mỹ – đã bị bắn hạ như thế nào? Và liệu ưu thế tuyệt đối trên không mà Washington khẳng định có thực sự vững chắc?
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, những câu hỏi lớn tạm thời nhường chỗ cho một câu chuyện nhỏ – câu chuyện về một con người được đưa trở về từ lằn ranh sinh tử.
“Còn người là còn tất cả.” Trong chiến tranh, đôi khi chiến thắng không nằm ở việc chiếm được bao nhiêu đất, mà ở việc cứu được bao nhiêu người.
Và giữa bầu trời Iran đầy khói lửa, câu chuyện ấy đã được viết nên – bằng lòng dũng cảm, công nghệ, và một niềm tin không bao giờ tắt: rằng không một người lính nào bị bỏ lại phía sau.
Al Jazeera có trích dẫn nguồn tin từ chính phủ Mỹ cho biết trong đêm 4/4, lực lượng cứu nạn này đã xác định được vị trí của viên phi công phụ trách vận hành vũ khí, bị mất tích trong chiếc F-15E bị bắn rơi tại Iran và nhanh chóng triển khai chiến dịch giải cứu, nhưng đã xảy ra giao tranh dữ dội.
Trong khi đó, theo New York Times, viên phi công trong chiếc F-15E bị bắn rơi tại Iran, đã được toán đặc nhiệm Mỹ giải cứu trong một chiến dịch đêm 4/4. Phía Mỹ đã đưa các toán biệt kích tiến sâu vào lãnh thổ đối phương, theo các quan chức Mỹ đương nhiệm nắm được thông tin về kế hoạch giải cứu này.
Cuộc giải cứu được tiến hành sau cuộc chạy đua sinh tử kéo dài hai ngày giữa Hoa Kỳ và Iran nhằm tiếp cận viên phi công đã bị thương. Theo thông tin từ các giới chức Mỹ, phi công bị mất tích này đã tìm cách ẩn náu dưới mặt đất, với một khẩu súng ngắn để tự vệ, chờ lực lượng giải cứu tiếp cận.
Chiến dịch được triển khai trong đêm 4/4, với quy mô lớn hiếm thấy. Hàng trăm binh sĩ đặc nhiệm tham gia, cùng hàng chục chiến đấu cơ, trực thăng và các hệ thống trinh sát, tình báo. Máy bay Mỹ liên tục ném bom và bắn chặn các đoàn xe Iran nhằm ngăn lực lượng này áp sát khu vực phi công đang ẩn náu.
Khi biệt kích Mỹ tiến vào điểm nghi có phi công, giao tranh dữ dội đã nổ ra. Dù vậy, lực lượng Mỹ vẫn tiếp cận được mục tiêu và đã đưa người này ra ngoài.
Giới chức quân sự Mỹ cao cấp có nhận định, đây là một trong những nhiệm vụ tìm kiếm cứu nạn khó khăn nhất trong lịch sử lực lượng đặc biệt Mỹ, không chỉ vì địa hình phức tạp mà còn do phải hoạt động sâu trong lãnh thổ đối phương giữa lúc chiến sự còn leo thang.
Ngay trong đêm 4/4/26, Tổng thống Trump cũng cho đăng trên mạng xã hội rằng sĩ quan Không quân Mỹ, là phi công của máy bay bị bắn rơi tại Iran, đã được quân đội Mỹ đưa ra bên ngoài lãnh thổ Iran an toàn. "Anh ta bị thương, nhưng sẽ ổn", ông Trump cho biết.
Trước đó, giới chức Israel cho hay, quân đội nước này đang chia sẻ tin tức tình báo với phía Mỹ và đã cho tạm dừng các cuộc tấn công tại khu vực được cho là nơi phi công bị mất tích.
Một chiến thắng của đảng Dân chủ tại Hạ viện Nebraska có thể giúp đảng Cộng hòa giành chức Tổng thống — Đây là cách thức
Đảng Dân chủ đang nhắm đến việc giành thêm một ghế quan trọng tại Hạ viện ở khu vực bầu cử số 2 của Nebraska, nhưng kết quả có thể làm tăng cơ hội cho một ứng cử viên Cộng hòa giành chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2028.
Nghị sĩ RINO Don Bacon không tranh cử lại vào tháng 11, tạo ra một cuộc đua mở và cơ hội lớn cho đảng Dân chủ giành được một ghế Hạ viện đang có sự cạnh tranh gay gắt.
Ứng cử viên hàng đầu của đảng Dân chủ, Thượng nghị sĩ bang John Cavanaugh, sẽ phải từ bỏ ghế của mình trong cơ quan lập pháp đơn viện của Nebraska nếu đắc cử vào Quốc hội.
Người thay thế ông sẽ do Thống đốc đảng Cộng hòa của bang, Jim Pillen, bổ nhiệm.
Hiện tại, đảng Cộng hòa chỉ còn thiếu một ghế để đạt được đa số tuyệt đối, đủ để bác bỏ thủ tục cản trở bỏ phiếu tại cơ quan lập pháp.
Nếu họ giành được thêm ghế đó, họ sẽ có đủ số phiếu cần thiết để thông qua luật mà không cần sự ủng hộ của đảng Dân chủ.
Điều đó có thể bao gồm những thay đổi đối với bản đồ các khu vực bầu cử quốc hội của Nebraska, có khả năng làm cho khu vực bầu cử số 2 trở nên thuận lợi hơn cho đảng Cộng hòa, cũng như những nỗ lực nhằm loại bỏ hệ thống đại cử tri đoàn chia rẽ của tiểu bang.
Nebraska là một trong hai tiểu bang phân bổ phiếu đại cử tri theo khu vực bầu cử quốc hội.
Khu vực bầu cử số 2 gần đây đã mang lại cho đảng Dân chủ một phiếu đại cử tri, bao gồm cả trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2024, khi Kamala Harris giành chiến thắng tại khu vực này .
Trong một cuộc bầu cử quốc gia gay cấn, lá phiếu đại cử tri duy nhất đó có thể mang ý nghĩa rất quan trọng.
Nếu không có hệ thống chia phiếu, Nebraska sẽ trao toàn bộ phiếu đại cử tri của mình cho người chiến thắng toàn tiểu bang.
Đảng Dân chủ tin rằng họ có thể bù đắp bất kỳ tổn thất nào bằng cách giành thêm ghế lập pháp trong các cuộc bầu cử sắp tới.
"Chúng tôi đã chuẩn bị tinh thần rằng có thể sẽ mất ghế của [Cavanaugh]. Vì vậy, điều đó có nghĩa là chúng tôi phải giành thêm một vài ghế nữa trong chu kỳ bầu cử này," Chủ tịch Đảng Dân chủ Nebraska, Jane Kleeb, nói với Politico.
Trong những năm gần đây, đảng Dân chủ đã thành công trong việc ngăn chặn các nỗ lực vẽ lại ranh giới các khu vực bầu cử và thay đổi cách phân bổ phiếu đại cử tri của tiểu bang.
Nếu đảng Cộng hòa giành được đa số tuyệt đối, những ràng buộc đó sẽ được dỡ bỏ, cho phép họ xem xét lại các đề xuất đó trước chu kỳ bầu cử năm 2028.
Trong khi đó, việc Don Bacon nghỉ hưu không phải là tổn thất lớn đối với Đảng Cộng hòa.
Tháng 11 năm ngoái, Bacon thừa nhận ông cũng đã từ chức khỏi Quốc hội để phản đối kế hoạch hòa bình của Tổng thống Trump dành cho Ukraine.
Ông lên án đề xuất này là "kế hoạch đầu hàng của Ukraine do Witkoff đề xuất", ám chỉ đặc phái viên của Trump về Trung Đông, Steve Witkoff, người đã giúp soạn thảo kế hoạch này.
Tuy nhiên, ông cho biết ông dự định sẽ thực hiện "cam kết với cử tri của mình để hoàn thành nhiệm kỳ".
🚨🚨🚨🚨BREAKING: DON BACON, Nebraska Republican, will not seek releection.
JOE BIDEN and KAMALA HARRIS both won the Omaha based seat.
This will become a prime pickup opportunity for Democrats in 2026.
Apr 5, 2026 #TheSaigonPost #SGP #NgaUkraine Chiến dịch tìm kiếm và cứu nạn (CSAR) kinh điển bậc nhất lịch sử! Khi phi công tiêm kích F-15 Mỹ rơi vào vùng nguy hiểm tại Iran, tình báo CIA đã tung đòn nghi binh đỉnh cao, tạo tiền đề cho lực lượng đặc nhiệm thực hiện cuộc giải cứu "vô tiền khoáng hậu" ngay giữa lòng địch. Cùng The Saigon Post điểm qua sự kiện quân sự chấn động này. Đừng quên nhấn Like và Đăng ký kênh để không bỏ lỡ những tin tức quốc tế nóng hổi nhất!
Hai người thân của tướng Soleimani, chỉ huy quân đội Iran bị sát hại, bị ICE bắt giữ khi đang sống xa hoa ở Los Angeles.
Thiếu tướng Qasem Soleimani của Iran đã bị ám sát. Nguồn: Wikimedia Commons
Hai người thân của một tên khủng bố khét tiếng người Iran đã bị bắt giữ sau khi bị phát hiện sống trên đất Mỹ như những ông hoàng bà hoàng trong nhiều năm.
Hôm thứ Bảy, Ngoại trưởng Marco Rubio đã đưa ra một tuyên bố trên X, tiết lộ rằng cháu gái và cháu gái ruột của cố Thiếu tướng Qasem Soleimani của Iran đã bị bắt giữ tại Los Angeles.
Ông Rubio cũng tuyên bố đã thu hồi thẻ xanh của họ.
Dưới đây là toàn bộ tuyên bố:
Cho đến gần đây, Hamideh Soleimani Afshar và con gái của bà đều là những người có thẻ xanh và sống cuộc sống xa hoa ở Hoa Kỳ.
Afshar là cháu gái của cố Thiếu tướng Qasem Soleimani của Iran. Cô cũng là một người ủng hộ công khai chế độ Iran, từng ăn mừng các cuộc tấn công nhằm vào người Mỹ và gọi đất nước chúng ta là "Kẻ thù lớn nhất".
Tuần này, tôi đã chấm dứt tư cách pháp lý của cả Afshar và con gái cô ấy, và hiện họ đang bị ICE giam giữ, chờ trục xuất khỏi Hoa Kỳ.
Chính quyền Trump sẽ không cho phép đất nước chúng ta trở thành nơi trú ẩn cho những công dân nước ngoài ủng hộ các chế độ khủng bố chống Mỹ.
Until recently, Hamideh Soleimani Afshar and her daughter were green card holders living lavishly in the United States.
Afshar is the niece of deceased Iranian Major General Qasem Soleimani. She is also an outspoken supporter of the Iranian regime who celebrated attacks on…
Theo tờ New York Post , Hamideh Soleimani Afshar và con gái đang sống một cuộc sống xa hoa ở Los Angeles vào thời điểm bị bắt giữ.
Đây là một phần trong nỗ lực của chính quyền Trump nhằm thu hồi thẻ xanh của những công dân nước ngoài có quan hệ với Iran.
Tháng trước, nhà báo bảo thủ Laura Loomer tiết lộ rằng bà đã báo cáo về cháu gái của Qasem Soleimani cho Bộ An ninh Nội địa và Bộ Ngoại giao.
Loomer nói thêm rằng bà đã liên lạc với nhóm của Rubio.
BREAKING:
I have reported Qasem Soleimani’s neice to @DHSgov and @StateDept. She is on social media making threats against the Trump administration, posting content sympathetic to the Iranian regime and Ayatollah, celebrating missiles being launched by Iran into Israel and… https://t.co/MRozJAiX0m
Vào tháng 1 năm 2020, Soleimani, một chỉ huy cấp cao của Lực lượng Quds của Iran, đã thiệt mạng trong một cuộc không kích tại Sân bay Quốc tế Baghdad. Bảy người khác cũng thiệt mạng trong cuộc không kích này.
Trước đây Israel từng muốn ám sát Soleimani, nhưng Tổng thống Barack Obama khi đó đã báo trước cho Iran.
Phát ngôn viên Ebrahim Zolfaghari của Bộ Tư lệnh Trung ương Khatam al-Anbia cho biết, nhiệm vụ của Mỹ nhằm giải cứu phi công của chiếc máy bay chiến đấu F-15E bị lực lượng Iran bắn hạ đã thất bại.
"Những nỗ lực của địch nhằm giải cứu phi công của chiếc máy bay bị bắn rơi đã thất bại. Các mục tiêu trên không của địch, bao gồm hai máy bay trực thăng Black Hawk và một máy bay vận tải quân sự C-130, đã bị bắn rơi ở phía nam Isfahan, hiện chúng đang bốc cháy", IRIB dẫn lời ông nói.
Quân đội Mỹ sử dụng máy bay vận tải C-130 Hercules để vận chuyển hàng hóa và nhân lực, cũng như cho các hoạt động đặc biệt.
Ngày 5/4, Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố quân đội Mỹ đã giải cứu được phi công thứ hai của chiếc máy bay F-15E bị bắn rơi ở Iran trong tuần này. Ông cho biết hàng chục máy bay đã tham gia vào chiến dịch giải cứu. Chính quyền Iran chưa bình luận về số phận của phi công này.
Theo báo cáo của NBC, sau khi người đứng đầu Nhà Trắng hôm thứ Năm tuyên bố "sự thất bại hoàn toàn" của Cộng hòa Hồi giáo Iran, chỉ trong vòng 48 giờ, quân đội Iran đã bắn hạ một số phương tiện chiến đấu của Mỹ, bao gồm một máy bay tấn công A-10 và hai máy bay trực thăng Black Hawk.
Ông Zolfaghari nhấn mạnh rằng Tehran đã bắn trúng mục tiêu nhờ sự hỗ trợ của các hệ thống phòng không mới.
Ukraine đang muốn dần chuyển từ vị thế “thách thức an ninh” sang “nhà cung cấp an ninh” cho các đối tác.
Xuồng không người lái Sea Baby hoạt động trên biển. Ảnh: Cơ quan An ninh Ukraine
Trong bối cảnh các nỗ lực ngoại giao nhằm hạ nhiệt căng thẳng tại Trung Đông chưa đạt kết quả rõ rệt, khả năng mở lại Eo biển Hormuz đang được đặt trong kịch bản phải dựa vào các biện pháp quân sự. Trong bối cảnh đó, Ukraine có thể chủ động thể hiện vai trò như một đối tác an ninh tiềm năng, song mức độ đóng góp thực tế của Kiev vẫn tồn tại nhiều giới hạn.
Theo tờ The Kyiv Independent, Tổng thống Volodymyr Zelensky cho biết Ukraine sẵn sàng hỗ trợ các đối tác thông qua việc chia sẻ kinh nghiệm tác chiến và cung cấp các loại vũ khí đã được kiểm chứng trong thực chiến. Ông viện dẫn kinh nghiệm của Ukraine trong việc duy trì hoạt động xuất khẩu hàng hải tại Biển Đen, bất chấp các nỗ lực phong tỏa của Nga.
Phát biểu ngày 2/4, ông Zelensky nhấn mạnh Ukraine sẽ “làm những gì có thể” và sẵn sàng tham gia nếu nhận được đề xuất cụ thể từ các đối tác. Những phát biểu này phản ánh nỗ lực của Kiev trong việc chuyển đổi vai trò từ một quốc gia chủ yếu nhận viện trợ an ninh sang một bên có khả năng cung cấp các giải pháp an ninh cho khu vực.
Eo biển Hormuz nối vịnh Ba Tư với Biển Arab, có điểm hẹp nhất chỉ khoảng 33 km, nằm giữa Iran ở phía Bắc và Oman cùng Các Tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE) ở phía Nam. Trong điều kiện bình thường, khoảng 20% lượng dầu mỏ và khí tự nhiên hóa lỏng của thế giới được vận chuyển qua eo biển này. Nguồn năng lượng chủ yếu đến từ các quốc gia vùng Vịnh như Saudi Arabia, Iraq, UAE, Iran và Qatar, với thị trường tiêu thụ chính là châu Á.
Tuy nhiên, cuộc khủng hoảng hiện nay đã làm gia tăng bất ổn trong các liên minh phương Tây về vai trò dẫn dắt việc đảm bảo tự do hàng hải tại khu vực. Trong khi Mỹ ban đầu phát tín hiệu sẵn sàng đảm nhận vai trò chủ chốt, lập trường này sau đó có dấu hiệu thay đổi.
Tổng thống Ukraine cho biết ông tin rằng vấn đề Eo biển Hormuz “đang được Mỹ xử lý”, song Tổng thống Donald Trump sau đó cho rằng Washington có thể không can thiệp trực tiếp. Trong bối cảnh đó, hơn 40 quốc gia đồng minh của Mỹ đã tiến hành họp trực tuyến ngày 2/4 để thảo luận các phương án mở lại tuyến vận tải, bao gồm cả các kế hoạch không phụ thuộc vào vai trò của Mỹ.
Chính trong khoảng trống này, Ukraine đã chủ động đề xuất các giải pháp mang tính thực tiễn. Theo bà Iuliia Osmolovska, Giám đốc văn phòng Kiev của viện nghiên cứu GLOBSEC (Slovakia), Ukraine đang dần chuyển từ vị thế “thách thức an ninh” sang “nhà cung cấp an ninh” cho các đối tác. Bà cho rằng cuộc khủng hoảng Trung Đông có thể là cơ hội để Kiev mở rộng hợp tác quốc phòng và nâng cao vị thế địa chính trị.
Ngoài yếu tố chiến lược, các lợi ích kinh tế cũng đóng vai trò quan trọng. Theo ông Peter Dickinson, biên tập viên của UkraineAlert thuộc Hội đồng Đại Tây Dương, hợp tác với các quốc gia vùng Vịnh có thể tạo ra nguồn thu cho ngành công nghiệp quốc phòng Ukraine, đặc biệt là lĩnh vực thiết bị bay không người lái, đồng thời thu hút đầu tư nước ngoài.
Trong trường hợp không đạt được giải pháp ngoại giao, việc mở lại Eo biển Hormuz đòi hỏi một chiến dịch quân sự phối hợp trên nhiều lĩnh vực. Ông Bryan Clark, chuyên gia tại Viện Hudson, cho rằng quá trình này có thể diễn ra theo ba giai đoạn chính.
Thứ nhất là rà phá thủy lôi trên các tuyến vận tải. Các đánh giá cho thấy nguy cơ hiện diện của thủy lôi trong khu vực, buộc một số tàu phải di chuyển gần hơn về phía bờ biển Iran.
Thứ hai là vô hiệu hóa các mối đe dọa dọc theo bờ biển. Iran có thể triển khai thiết bị bay không người lái, tên lửa và tàu cao tốc từ các vị trí ẩn nấp, đòi hỏi phải có năng lực giám sát và đánh chặn liên tục.
Thứ ba, và cũng là giai đoạn phức tạp nhất, là bảo vệ tàu thuyền trong thời gian thực. Trong nhiều khu vực, tuyến hàng hải nằm rất gần bờ biển Iran, khiến thời gian phản ứng trước các cuộc tấn công chỉ tính bằng phút.
Chính ở giai đoạn này, kinh nghiệm và năng lực của Ukraine được đánh giá có thể phát huy hiệu quả. Sau khi đối mặt với phong tỏa tại Biển Đen từ năm 2022, Ukraine đã áp dụng chiến lược bất đối xứng, sử dụng tên lửa, xuồng không người lái và tấn công vào các cơ sở hậu cần của đối phương nhằm làm suy yếu năng lực hải quân Nga.
Song song với đó, Ukraine cũng triển khai các giải pháp thương mại, bao gồm hợp tác với các công ty bảo hiểm quốc tế như Lloyd’s of London và Marsh McLennan, thông qua chương trình Unity Facility, nhằm giảm thiểu rủi ro cho tàu thương mại.
Mô hình kết hợp giữa biện pháp quân sự và thương mại này được cho là có thể áp dụng tại khu vực Vịnh Ba Tư. Trong khi các nền tảng hải quân phương Tây chủ yếu tập trung vào các mối đe dọa công nghệ cao, như tên lửa và máy bay, thì cách tiếp cận của Ukraine dựa trên các hệ thống chi phí thấp, linh hoạt được đánh giá phù hợp hơn trong việc đối phó với các cuộc tấn công bằng UAV hoặc tàu cao tốc.
Một trong những điểm mạnh của Ukraine là việc phát triển nhanh chóng các xuồng không người lái hải quân, như Magura V5, Sea Baby và Mamay. Các hệ thống này đã được sử dụng hiệu quả trong việc tấn công tàu chiến và cơ sở hạ tầng của đối phương.
Theo các chuyên gia, những hệ thống tương tự có thể được điều chỉnh để đóng vai trò như một “lớp phòng thủ tiền tuyến”, hoạt động song song với tàu hộ tống nhằm tăng khả năng bảo vệ tàu thương mại.
Tuy nhiên, đóng góp của Ukraine vẫn tồn tại nhiều hạn chế. Trước hết, năng lực của Kiev chủ yếu phù hợp với giai đoạn bảo vệ tàu thuyền, trong khi hai giai đoạn đầu là rà phá thủy lôi và vô hiệu hóa các điểm phóng đòi hỏi năng lực mà Ukraine hiện chưa đáp ứng được.
Bên cạnh đó, yếu tố địa lý tại eo biển Hormuz cũng tạo lợi thế đáng kể cho Iran. Các tuyến hàng hải nằm sát bờ biển nước này, cho phép triển khai các phương tiện tấn công từ khoảng cách rất gần, khiến việc thiết lập vùng đệm an toàn trở nên khó khăn.
Ngoài ra, mô hình phòng thủ của Ukraine phụ thuộc nhiều vào việc sử dụng số lượng lớn các hệ thống chi phí thấp, thường mang tính tiêu hao. Việc áp dụng mô hình này tại một trong những tuyến hàng hải nhộn nhịp nhất thế giới sẽ đòi hỏi nguồn cung liên tục, trong khi Ukraine vẫn đang phải tập trung nguồn lực cho cuộc xung đột trong nước.
Cuối cùng, ngay cả trong trường hợp Ukraine có thể cung cấp hỗ trợ hiệu quả, các chuyên gia nhận định khả năng của nước này chỉ giúp giảm thiểu rủi ro trong ngắn hạn, thay vì loại bỏ hoàn toàn các mối đe dọa đối với hoạt động vận tải.
Những ngày qua, mạng xã hội – đặc biệt là Facebook – tràn ngập các tin đồn, suy đoán và cả những “kịch bản” ly kỳ xoay quanh vụ một phi công Mỹ bị bắn rơi trên lãnh thổ Iran. Có tin nói Iran đã huy động hàng trăm dân quân để truy lùng, có tin khẳng định hai máy bay Mỹ bị bắn hạ, thậm chí có nguồn còn cho rằng phi công đã tử vong. Đúng là “tam sao thất bản”, thông tin qua tay nhiều người thì biến dạng đến không còn nhận ra sự thật ban đầu. Trong thời đại số, câu nói “nghe một phía, tin một đời; nghe nhiều phía, hiểu một phần” lại càng đúng hơn bao giờ hết.
Nhưng thực tế hoàn toàn khác. Không có chuyện phi công bị bắt hay thiệt mạng. Ngược lại, một trong những chiến dịch giải cứu táo bạo nhất lịch sử quân đội Mỹ vừa được thực hiện thành công ngay giữa lòng lãnh thổ đối phương. Phi công bị bắn rơi và cuộc sinh tồn giữa núi cao Iran
Câu chuyện bắt đầu khi một chiếc F-15E Strike Eagle của Không quân Mỹ bị bắn hạ trong một nhiệm vụ ban đêm tại miền tây nam Iran. Hai thành viên phi hành đoàn kịp thời nhảy dù thoát thân, nhưng số phận của người sĩ quan điều khiển vũ khí (weapons systems officer) nhanh chóng trở thành dấu hỏi lớn.
Bị thương sau cú phóng dù, người sĩ quan này phải tự mình sinh tồn giữa vùng núi hiểm trở, cao tới hơn 7.000 feet (hơn 2.100 mét). Trong tay anh chỉ có một khẩu súng ngắn, một thiết bị liên lạc và một beacon định vị. Không có tiếp tế, không có đồng đội bên cạnh, chỉ có núi đá, giá lạnh và hiểm nguy rình rập.
Anh ẩn mình trong một khe núi, tránh né lực lượng Iran đang ráo riết truy tìm. Đã có thông tin rằng phía Iran treo thưởng cho việc bắt sống phi công Mỹ – điều này càng khiến tình thế trở nên nguy hiểm hơn từng giờ. Liên lạc với quân đội Mỹ lúc có lúc không, mỗi lần phát tín hiệu đều là một canh bạc sinh tử.
“Ở nơi rừng thiêng nước độc, một mình chống lại cả hệ thống truy lùng của đối phương – đúng là ‘một thân một ngựa giữa trùng vây’.” Chiến dịch giải cứu: táo bạo, phức tạp và nghẹt thở
Ngay khi xác định được tình hình, Washington đã kích hoạt một chiến dịch tìm kiếm – giải cứu quy mô lớn. Hàng trăm nhân sự quân sự và tình báo được huy động, trong đó có những lực lượng tinh nhuệ nhất như Delta Force và SEAL Team Six.
Song song với đó, CIA triển khai một chiến dịch đánh lạc hướng tinh vi: tung tin giả ngay trong nội bộ Iran rằng cả hai phi công đã được giải cứu. Mục tiêu là khiến lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo mất phương hướng trong quá trình truy tìm.
Chính CIA là đơn vị xác định được vị trí chính xác của viên sĩ quan bị nạn. Từ đó, chiến dịch giải cứu bước vào giai đoạn quyết định.
Các máy bay Mỹ tiến hành không kích khu vực xung quanh để ngăn lực lượng Iran tiếp cận trước. Trong khi đó, đội đặc nhiệm đổ bộ vào vùng núi hiểm trở, tìm đến vị trí ẩn náu của phi công. Tất cả diễn ra trong điều kiện địa hình cực kỳ khó khăn, thời gian gấp rút và nguy cơ giao tranh luôn cận kề. Những tình huống bất ngờ và quyết định sinh tử
Chiến dịch không hề suôn sẻ. Hai máy bay vận tải đặc nhiệm MC-130J được đưa vào để đón lực lượng và phi công thoát khỏi Iran đã bị hư hại trong quá trình triển khai.
Đứng trước nguy cơ để lại khí tài tối mật vào tay đối phương, quân đội Mỹ buộc phải đưa ra một quyết định lạnh lùng: phá hủy ngay tại chỗ hai chiếc máy bay này.
Đây là một trong những khoảnh khắc cho thấy mức độ căng thẳng và rủi ro cực cao của chiến dịch. “Bỏ của để giữ người” – một quyết định không dễ dàng, nhưng cần thiết.
Israel tham gia và sự phối hợp chưa từng có
Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu xác nhận đã trực tiếp điện đàm với Tổng thống Donald Trump để chúc mừng chiến dịch thành công. Ông nhấn mạnh đây là minh chứng cho sự hợp tác quân sự “chưa từng có” giữa hai quốc gia.
Israel không chỉ cung cấp hỗ trợ tình báo mà còn hoãn một số kế hoạch tấn công Iran để tránh ảnh hưởng đến chiến dịch giải cứu. Bộ trưởng Quốc phòng Israel Israel Katz cũng khẳng định đây là biểu tượng cho mối quan hệ chiến lược chặt chẽ giữa hai nước.
Netanyahu nhấn mạnh một nguyên tắc thiêng liêng: “Không bỏ lại ai phía sau.” Một giá trị đã được chứng minh qua nhiều chiến dịch lịch sử của cả Mỹ và Israel. Hình ảnh xác máy bay và cuộc chiến thông tin
Truyền thông nhà nước Iran đã công bố hình ảnh và video về các mảnh vỡ máy bay cháy đen tại tỉnh Isfahan, cách thành phố cùng tên khoảng 50 km.
Iran tuyên bố đã bắn hạ các máy bay trong chiến dịch, tuy nhiên phía Mỹ không xác nhận tổn thất nào về nhân mạng. Tổng thống Trump khẳng định không có binh sĩ Mỹ nào thiệt mạng hay bị thương trong chiến dịch.
Điều đáng chú ý là loại máy bay xuất hiện trong các hình ảnh vẫn chưa được xác định rõ. Điều này càng làm dấy lên cuộc chiến thông tin giữa hai bên – nơi mà “sự thật” đôi khi bị che phủ bởi mục tiêu tuyên truyền.
“WE GOT HIM!” – Khoảnh khắc lịch sử
Sau nhiều giờ theo dõi căng thẳng từ Nhà Trắng, Tổng thống Donald Trump đã đăng dòng trạng thái ngắn gọn nhưng đầy cảm xúc:
“WE GOT HIM!”
Ông gọi đây là một trong những chiến dịch tìm kiếm – giải cứu táo bạo nhất trong lịch sử quân đội Mỹ, đồng thời ca ngợi lòng dũng cảm của người phi công bị thương nặng nhưng vẫn kiên cường sống sót giữa vòng vây kẻ địch.
Giữa một “biển” thông tin nhiễu loạn, sự thật cuối cùng vẫn có cách để lộ diện. Không có chuyện phi công Mỹ bị bắt hay thiệt mạng như những tin đồn lan truyền. Ngược lại, anh đã được giải cứu trong một chiến dịch mà chính giới chức Mỹ mô tả là “phi thường”.
Câu chuyện này không chỉ là một chiến công quân sự, mà còn là bài học về thời đại thông tin:
“Tin giả lan nhanh như gió, nhưng sự thật thì bền như đá.”
Trong chiến tranh hiện đại, không chỉ có bom đạn mà còn có chiến tranh tâm lý, chiến tranh thông tin.
Một chiến dịch giải cứu nghẹt thở đã diễn ra sâu trong lãnh thổ Iran khi đơn vị đặc nhiệm tinh nhuệ của Mỹ phải chạy đua với thời gian để đưa một phi công tiêm kích F-15 ra khỏi “vòng vây” đang siết chặt của lực lượng Iran, theo Daily Mail.
Sáng sớm thứ Sáu 3/4, tổ lái 2 người trên chiếc tiêm kích F-15E Strike Eagle cất cánh từ căn cứ Muwaffaq Salti (Jordan), bắt đầu hành trình dài hơn 1.280 km tiến vào không phận Iran trong khuôn khổ chiến dịch quân sự “Epic Fury” do Tổng thống Mỹ Donald Trump phát động.
Tuy nhiên, khi đã tiến sâu khoảng 160 km vào lãnh thổ Iran, chiếc máy bay bị trúng tên lửa đất đối không. Tehran sau đó tuyên bố đã sử dụng hệ thống phòng không mới để bắn hạ mục tiêu.
Không rõ mức độ hư hại, nhưng tổ lái buộc phải kích hoạt ghế phóng. Chỉ trong tích tắc, họ bị đẩy vọt khỏi máy bay và rơi xuống vùng núi hiểm trở thuộc tỉnh Kohgiluyeh và Boyer-Ahmad – khu vực rừng rậm, địa hình phức tạp và đầy nguy hiểm.
Ngay sau khi tiếp đất, phi công đã kích hoạt thiết bị định vị khẩn cấp, gửi tín hiệu cầu cứu. Lệnh giải cứu lập tức được phát đi từ Bộ chỉ huy Mỹ, với Tổng thống Trump được báo cáo trực tiếp tại Nhà Trắng.
Một chiến dịch tìm kiếm – cứu nạn quy mô lớn được triển khai, với sự tham gia của trực thăng Black Hawk, máy bay vận tải C-130J Super Hercules và lực lượng đặc nhiệm tinh nhuệ của Mỹ. Tuy nhiên, nhiệm vụ nhanh chóng trở nên cực kỳ nguy hiểm khi khu vực này bị lực lượng Iran và cả các nhóm vũ trang địa phương kiểm soát.
Các đoạn video lan truyền trên mạng xã hội Iran cho thấy người dân địa phương, bao gồm cả các tay súng bộ tộc, đã nổ súng vào trực thăng Mỹ bay thấp. Trong một tình huống căng thẳng, một chiếc Black Hawk bị trúng đạn nhưng vẫn kịp rút lui an toàn. Đồng thời, một máy bay A-10 Thunderbolt II khác của Mỹ cũng bị bắn rơi gần eo biển Hormuz, dù phi công đã được cứu.
Giữa tình thế “ngàn cân treo sợi tóc”, lực lượng Para-rescue – đơn vị cứu hộ tinh nhuệ của Không quân Mỹ – đã thực hiện một pha tiếp cận táo bạo. Giữa làn đạn của Iran, họ nhanh chóng xác định vị trí phi công, đổ bộ và đưa người này lên trực thăng chỉ trong vài phút, trước khi lực lượng Iran kịp tiếp cận.
Một cựu chỉ huy đơn vị mô tả chiến dịch là “cực kỳ nguy hiểm, vượt xa mọi tiêu chuẩn rủi ro thông thường”. Para-rescue được xem là “dao đa năng” của Không quân Mỹ, với khả năng tác chiến, y tế và sinh tồn trong mọi môi trường khắc nghiệt, từ sa mạc, rừng núi đến vùng băng giá.
Tuy nhiên, cuộc giải cứu vẫn chưa kết thúc. Sĩ quan điều khiển vũ khí – thành viên còn lại của tổ lái – vẫn đang mất tích. Iran được cho là đã treo thưởng 50.000 bảng Anh cho bất kỳ ai bắt sống được người này, đồng thời phong tỏa khu vực và triển khai tìm kiếm quy mô lớn.
Trong khi đó, thời gian đang trở thành kẻ thù lớn nhất của lực lượng Mỹ. Mỗi giờ trôi qua, cơ hội tiếp cận và giải cứu người còn lại trước khi rơi vào tay Iran lại càng trở nên mong manh.
Tehran tuyên bố đã bắn hạ một chiếc Wing Loong II, điều có thể là bằng chứng cho sự "đồng lõa tích cực" trong cuộc chiến của Mỹ và Israel.
Iran cho biết một máy bay không người lái Wing Loong II đã bị bắn rơi trên lãnh thổ của nước này. Ảnh: SCMP.
Iran đã yêu cầu lời giải thích từ hai quốc gia vùng Vịnh được trang bị máy bay không người lái (UAV) Wing Loong II do Trung Quốc sản xuất, sau khi một chiếc được báo cáo là bị bắn hạ trong cuộc chiến với Mỹ-Israel. Cả Các Tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE) và Arab Saudi đều có sở hữu loại UAV trinh sát và tấn công chính xác này trong kho vũ khí của mình.
Chiếc UAV đã bị bắn hạ trên thành phố Shiraz vào hôm 2/4, theo Esmail Baqaei, người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Iran. Ông Baqaei đã đăng tải những bức ảnh về mảnh vỡ của chiếc máy bay lên mạng xã hội, khẳng định đây có thể là "bằng chứng về sự tham gia trực tiếp và đồng lõa tích cực" của một số quốc gia láng giềng "trong tội ác chiến tranh do Mỹ và Israel gây ra chống lại Iran".
Ông nói thêm: "[Việc làm rõ] là điều cần thiết từ một trong HAI QUỐC GIA trong khu vực đang sử dụng loại máy bay không người lái này!".
Hình ảnh về chiếc phi cơ bị phá hủy ban đầu được lan truyền bởi hãng tin Tasnim của Iran, họ tuyên bố đó là một chiếc MQ-9 Reaper của Mỹ. Tuy nhiên, các mảnh vỡ sau đó được xác định là của Wing Loong II, một loại UAV có kích thước và ngoại hình tương đồng.
xac-uav-trung-quoc-tai-iran-quoc-gia-nao-dang-ngam-tiep-tay-cho-my.pngTheo Esmail Baqaei, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Iran, chiếc máy bay không người lái đã bị bắn rơi trên bầu trời thành phố Shiraz hôm 2/4. Ảnh: X.
Cả UAE và Arab Saudi đều chưa chính thức tham gia chiến dịch "Epic Fury" (Cơn thịnh nộ sử thi) để tấn công Iran, mặc dù họ đang cho Mỹ đặt căn cứ và phải đối mặt với áp lực nặng nề từ Nhà Trắng yêu cầu hỗ trợ chiến dịch, đồng thời cũng đang chịu các cuộc tấn công đáp trả từ Iran.
Wing Loong II, được phát triển bởi Tập đoàn Máy bay Thành Đô, là một trong những sản phẩm xuất khẩu UAV quân sự thành công nhất về mặt thương mại của Trung Quốc. Nó có thể mang theo nhiều loại tên lửa, bom dẫn đường và rocket với tổng tải trọng 480 kg và phạm vi hoạt động 1.500 km (930 dặm).
Nó được coi là một giải pháp thay thế khả thi cho các UAV tiên tiến của Mỹ như Reaper, đặc biệt đối với các quốc gia không muốn chịu những ràng buộc chính trị đi kèm với vũ khí Mỹ. Giá ước tính của Wing Loong II là từ 4-6 triệu USD, rẻ hơn rất nhiều với mức giá trên 30 triệu USD của Reaper.
CBS News đưa tin hôm thứ Tư rằng quân đội Mỹ đã mất 16 chiếc UAV MQ-9 Reaper kể từ khi các cuộc không kích vào Iran bắt đầu. UAE và Arab Saudi đều từng bị cáo buộc cung cấp UAV Wing Loong II lần lượt tại Sudan và Yemen; trong đó lực lượng Houthi do Iran hậu thuẫn tuyên bố đã bắn hạ chúng tại Yemen.
Lực lượng đặc nhiệm Mỹ đã tiến vào lãnh thổ Iran trong đêm thứ Sáu để giải cứu một thành viên phi hành đoàn của máy bay chiến đấu bị bắn hạ, theo The Telegraph.
Các đặc nhiệm Navy SEALs của Mỹ tại sân bay Baledogle Airfield, nơi họ đang huấn luyện các binh sĩ thuộc lực lượng đặc nhiệm của Quân đội Quốc gia Somalia ngày 3/8/2023. Ảnh: Jonathan Torgovnik/Getty Images
Chiếc tiêm kích F-15 của Mỹ bị Iran bắn rơi trong không phận nước này – đánh dấu lần đầu tiên một chiến đấu cơ Mỹ bị đối phương bắn hạ kể từ khi xung đột nổ ra.
Theo các báo cáo ban đầu, hai thành viên phi hành đoàn đã kịp phóng ghế thoát hiểm, dẫn đến cuộc chạy đua giữa Mỹ và Iran nhằm tìm kiếm các phi công bị rơi. Một người đã được giải cứu trong chiến dịch có sự tham gia của hai trực thăng quân sự Mỹ cùng máy bay tiếp nhiên liệu bay thấp.
Tuy nhiên, chiến dịch không diễn ra suôn sẻ. Cả hai trực thăng đều trúng hỏa lực từ phía Iran, trong đó có một chiếc bốc khói khi quay trở lại không phận Iraq. Dù vậy, cả hai vẫn hạ cánh an toàn, theo giới chức Mỹ.
Trong khi đó, số phận của phi công còn lại vẫn chưa rõ ràng tính đến tối cùng ngày. Truyền thông Iran phát sóng hình ảnh các lực lượng dân quân địa phương đang tỏa đi truy tìm người này, thậm chí treo thưởng 60.000 USD cho bất kỳ ai bắt được phi công Mỹ.
Vụ bắn rơi máy bay được Iran coi là một chiến thắng tuyên truyền quan trọng trong bối cảnh xung đột leo thang.
Cũng trong ngày, xuất hiện thông tin về một máy bay cường kích A-10 Thunderbolt II (Warthog) của Mỹ rơi gần eo biển Strait of Hormuz. Giới chức Mỹ xác nhận phi công đã được giải cứu, nhưng không cung cấp thêm chi tiết.
Trả lời phỏng vấn, Tổng thống Donald Trump từ chối bình luận về kịch bản nếu phi công mất tích bị phía Iran bắt giữ hoặc gây hại.
“Tôi không thể nói gì lúc này – chúng tôi hy vọng điều đó sẽ không xảy ra”, ông nói.
Diễn biến này được xem là một bước leo thang nguy hiểm mới trong cuộc đối đầu quân sự giữa Mỹ và Iran, khi cả hai bên ngày càng trực tiếp đối đầu trên thực địa.
Nhóm nữ do Triệu Thị Dung cầm đầu chuyên sử dụng ứng dụng mạng xã hội để livestream nội dung nhạy cảm, khiêu dâm kích dục thu hút hơn 30.000 người vào xem để nhận quà tặng, tiền ảo sau đó đổi thành tiền thật.
Ngày 5/4, thông tin từ Công an tỉnh Cao Bằng, đơn vị vừa tiến hành khởi tố vụ án, khởi tố bị can và tạm giam Triệu Thị Dung (32 tuổi, trú xã Phủ Thông, tỉnh Thái Nguyên) để điều tra hành vi phát trực tiếp nội dung khiêu dâm trên mạng xã hội. Cùng lệnh khởi tố, cơ quan công an áp dụng biện pháp cấm đi khỏi nơi cư trú đối với một số đối tượng liên quan.
Công an tỉnh Cao Bằng đọc lệnh khởi tố đối với Triệu Thị Dung.
Theo điều tra ban đầu, Phòng Cảnh sát hình sự - Công an tỉnh Cao Bằng tiếp nhận tố giác về việc một số ứng dụng xuất hiện hoạt động livestream nội dung khiêu dâm, kích dục trên mạng xã hội. Ngay sau đó, đơn vị khẩn trương kiểm tra, thu thập dữ liệu và xác minh, làm rõ.
Kết quả điều tra cho thấy, ngoài Triệu Thị Dung còn có nhiều đối tượng khác, trong đó đa phần là nữ giới tham gia gồm L.V.D (37 tuổi), L.T.T (34 tuổi), H.T.N (34 tuổi), cùng trú xã Phủ Thông, tỉnh Thái Nguyên và V.T.H (35 tuổi), trú phường Đức Xuân, Thái Nguyên.
Tổ công tác Công an Cao Bằng đã tiến hành xác minh, triệu tập các đối tượng liên quan, đồng thời kiểm tra nơi ở tại phường Đức Xuân, tỉnh Thái Nguyên, phát hiện một số đối tượng đang có mặt tại đây cùng một số tang vật có liên quan như điện thoại, máy tính, thiết bị chiếu sáng, giá đỡ và các dụng cụ phục vụ livestream.
Tại cơ quan Công an, nhóm này khai nhận có sự chuẩn bị, lên kịch bản, phân công vai trò cụ thể, không phải hành vi quay lén. Các đối tượng sử dụng nhiều ứng dụng trên điện thoại để livestream nội dung nhạy cảm nhằm thu lợi.
Hoạt động được tổ chức theo ca, mỗi ca khoảng 4 giờ, thu hút hơn 30.000 lượt xem, người tham gia phải đăng ký trước với tài khoản quản lý. Trong quá trình phát trực tiếp, các đối tượng nhận "xu" (quà tặng ảo) từ người xem rồi quy đổi thành tiền, mỗi ca thu khoảng 5.600-6.200 xu, tương đương 1,2–1,4 triệu đồng.
Mở rộng điều tra, cơ quan chức năng tiếp tục khám xét nơi ở của Triệu Thị Dung tại Hà Nội, thu giữ thêm tài liệu, thiết bị điện tử liên quan. Dung được xác định giữ vai trò chủ mưu lôi kéo, tổ chức để hưởng lợi.
Cơ quan điều tra Công an tỉnh Cao Bằng đang tiến hành điều tra xử lý nhóm đối tượng trên về hành vi "Truyền bá văn hóa phẩm đồi trụy" theo quy định Bộ luật Hình sự.
NHẬN TIỀN “CHẠY ÁN”, ĐIỀU TRA VIÊN BỊ TRUY TỐ
Theo báo Thanh Niên ngày 3/4, ông Nguyễn Minh Thoại, 32 tuổi, cựu điều tra viên Công an Quận 5, bị truy tố với cáo buộc yêu cầu 150 triệu đồng để hỗ trợ một bị can được tại ngoại và nhận lại xe bị tạm giữ. Diễn biến được cho là xảy ra tại một quán cà phê gần trụ sở công an, nơi việc “ngã giá” diễn ra, kèm theo nhiều cuộc gọi và tin nhắn thúc giục chuyển tiền.
Gia đình bị can, trong đó có người vợ nhiều lần gom tiền, đã chuyển tổng cộng hơn 400 triệu đồng qua trung gian với hy vọng giảm nhẹ tình thế pháp lý. Tuy nhiên, người trung gian sau đó cung cấp ghi âm cho cơ quan chức năng. Vụ việc phản ánh một thực tế: người dân, khi đối diện rủi ro pháp lý, có thể rơi vào thế bị động, dễ bị cuốn vào các thỏa thuận tốn kém ngoài quy trình.
Trường hợp này cho thấy nhu cầu cấp thiết về minh bạch trong hoạt động điều tra và cơ chế giám sát hiệu quả hơn. Khi những giao dịch như vậy xuất hiện, chi phí không chỉ dừng ở tiền bạc mà còn đặt gánh nặng lên niềm tin và sự an toàn pháp lý của người dân.
GIÁ TĂNG VỌT, BÁO CHÍ CHÊ NƯỚC NGOÀI NHƯNG KHEN GIÁ XĂNG DẦU TRONG NƯỚC RẺ
Giá xăng dầu tăng mạnh không phải chuyện riêng của Việt Nam mà là cú sốc chung của toàn cầu, nhưng điều đáng nói là cách mỗi quốc gia phản ứng với nó.
Ở Malaysia, họ chấp nhận chi hàng trăm nghìn tỷ để giữ giá xăng gần như đóng băng ở mức thấp, và khi không thể duy trì mãi, họ chuyển sang trợ cấp có mục tiêu để vẫn bảo vệ nhóm thu nhập thấp. Ở Philippines và nhiều quốc gia khác, chính phủ tung tiền mặt hỗ trợ trực tiếp, trợ giá nhiên liệu, thậm chí xả kho dự trữ để kéo nguồn cung xuống, bởi họ hiểu xăng dầu không chỉ là một mặt hàng mà là mạch máu của nền kinh tế, giá xăng tăng thì mọi chi phí đều tăng theo.
Còn ở Việt Nam, sau hai đợt tăng giá liên tiếp đầu tháng 4, đặc biệt là giá dầu diesel tăng vọt lên 45.000 đồng/ lít, phản ứng dễ thấy nhất lại không phải là một gói hỗ trợ hay một biện pháp giảm sốc, mà là một làn sóng truyền thông đồng loạt khẳng định giá xăng Việt Nam vẫn rẻ hơn các nước trong khu vực như Singapore, Thái Lan.
Đây là một phép so sánh đánh tráo bản chất, bởi thứ cần so không phải là giá xăng mà là khả năng mua xăng của người dân.
Ở Việt Nam, với mức thu nhập phổ biến, một giờ lao động chỉ mua được khoảng 1 lít xăng, trong khi ở các nước phát triển con số này có thể là 8 đến 10 lít, nghĩa là cùng một giờ lao động nhưng mức tiếp cận năng lượng chênh lệch nhiều lần.
Vậy thì rẻ ở đây là rẻ với ai? Việc liên tục nhấn mạnh giá ta thấp hơn nước khác không làm người dân đổ xăng rẻ hơn mà chỉ có tác dụng xoa dịu tâm lý, một kiểu ru ngủ rằng mọi thứ vẫn ổn trong khi thực tế thì ngược lại.
Điều Chính phủ nên làm là khiến giá xăng dầu thực sự rẻ hơn bằng cách giảm thuế, phí, hoặc có hỗ trợ có mục tiêu cho những nhóm chịu tác động trực tiếp như vận tải, ngư dân, lao động thu nhập thấp.
Nếu chỉ dừng ở truyền thông để trấn an, thì thứ cạn kiệt không phải là xăng dầu mà là sức chịu đựng của người dân.
Để buộc Tống Mỹ Linh từ bỏ thuốc lá, Tưởng Giới Thạch lựa chọn sống ly thân. Tuy nhiên, bản thân Tống Mỹ Linh cũng hiểu rằng việc cai thuốc với bà là vô cùng khó khăn. So với nỗi đau thể xác, bà chấp nhận sống xa chồng còn hơn từ bỏ cách giúp mình giảm bớt đau đớn...
Tống Mỹ Linh có một sở thích đặc biệt ít người biết đến, thậm chí khiến Tưởng Giới Thạch cũng phải lắc đầu ngao ngán. Chính thói quen này cuối cùng đã khiến hai người phải sống ly thân trong nhiều năm. Vậy rốt cuộc bà có thói quen gì mà lại khiến một người xuất thân quân nhân, tính cách nghiêm cẩn như Tưởng Giới Thạch phải bất lực đến vậy?
Trong mắt người ngoài, cuộc hôn nhân giữa Tống Mỹ Linh và Tưởng Giới Thạch dường như vẫn hài hòa như thường. Nhưng thực tế, ít ai biết rằng hai người đã sống ly thân trong thời gian dài. Nguyên nhân bắt nguồn từ lối sinh hoạt rất khác biệt của Tống Mỹ Linh. Từng du học tại Mỹ từ sớm, bà chịu ảnh hưởng sâu sắc của lối sống phương Tây: yêu thích tiệc tùng, thích ra ngoài vui chơi vào ban đêm. Sau khi trở về nước, bà vẫn giữ nguyên thói quen này – ban đêm tràn đầy năng lượng, say mê các buổi tụ tập, đặc biệt là chơi mạt chược, trong khi ban ngày lại ngủ bù.
Tống Mỹ Linh có nhiều thói quen xấu khiến Tưởng Giới Thạch ngao ngán.
Lối sinh hoạt này hoàn toàn trái ngược với nếp sống kỷ luật, đúng giờ giấc của Tưởng Giới Thạch, khiến mối quan hệ hôn nhân sớm nảy sinh mâu thuẫn tiềm ẩn.
Ban đầu, Tưởng Giới Thạch không phản ứng quá gay gắt với thói quen của vợ. Thậm chí, ông còn cho thiết kế riêng một chiếc giường đặc biệt: chỉ cần nhấn nút, hai giường sẽ tự động tách ra, nhấn lần nữa lại ghép lại. Thiết kế này nhằm dung hòa sự khác biệt về giờ giấc sinh hoạt, giúp cả hai vẫn duy trì cuộc sống vợ chồng mà không ảnh hưởng lẫn nhau.
Tuy nhiên, theo thời gian, những buổi tiệc của Tống Mỹ Linh ngày càng ồn ào, thậm chí kéo dài suốt đêm với những ván mạt chược không dứt. Điều này khiến Tưởng Giới Thạch – vốn quen với nếp sống quy củ – dần không thể chịu đựng nổi.
Để tránh làm phiền chồng, Tống Mỹ Linh chuyển các buổi tụ tập ra khách sạn, thường đến tận 4–5 giờ sáng mới về nhà. Dù trong lòng không hài lòng, Tưởng Giới Thạch cũng đành bất lực: vợ của Tổng tư lệnh Quốc dân đảng lại dành phần lớn thời gian cho đời sống về đêm, nhưng việc thay đổi thói quen của bà gần như là điều không thể.
Tuy nhiên, điều khiến Tưởng Giới Thạch thực sự không thể chấp nhận không phải là những buổi tiệc đêm, mà là thói quen hút thuốc ngày càng nặng của Tống Mỹ Linh. Ban đầu, bà chỉ hút vài điếu mỗi ngày, nhưng dần dần trở nên nghiện nặng, gần như không rời điếu thuốc trong suốt cả ngày. Cuối cùng, Tưởng Giới Thạch quyết định sống ly thân với bà. Dù vậy, tình cảm ông dành cho vợ vẫn không hề suy giảm.
Thực tế, thói quen hút thuốc của Tống Mỹ Linh không hoàn toàn xuất phát từ sở thích, mà còn do hoàn cảnh sức khỏe và môi trường sống. Trong thời kỳ kháng chiến chống Nhật, khi Tưởng Giới Thạch dẫn quân rút về Trùng Khánh, khí hậu ẩm ướt tại đây khiến Tống Mỹ Linh – vốn quen với khí hậu ôn hòa – rất khó thích nghi. Thêm vào đó, ẩm thực địa phương cay nóng, hoàn toàn khác với cuộc sống trước đây của bà ở Nam Kinh và Mỹ.
Bà nhiều lần đề nghị quay về Nam Kinh nhưng do tình hình chiến sự, điều đó không thể thực hiện. Sau đó, bà mắc bệnh ngoài da nghiêm trọng, gây lở loét và ngứa ngáy khó chịu, dù được nhiều danh y chữa trị nhưng hiệu quả không cao. Trong cơn đau đớn, bà thử phương pháp được người khác truyền lại – hút thuốc để giảm đau. Không ngờ, cách này lại mang đến hiệu quả nhất định: cơn đau dịu đi, tinh thần cũng thoải mái hơn.
Ban đầu, Tống Mỹ Linh vẫn kiểm soát việc hút thuốc, nhưng theo thời gian, cơn nghiện ngày càng nặng, đến mức gần như phụ thuộc hoàn toàn. Điều này khiến Tưởng Giới Thạch vô cùng đau đầu.
Để buộc vợ từ bỏ thuốc lá, ông lựa chọn sống ly thân. Tuy nhiên, bản thân Tống Mỹ Linh cũng hiểu rằng việc cai thuốc với bà là vô cùng khó khăn. So với nỗi đau thể xác, bà chấp nhận sống xa chồng còn hơn từ bỏ cách giúp mình giảm bớt đau đớn. Vì vậy, hai người duy trì cuộc sống ly thân trong âm thầm. Dù khoảng cách khiến tình cảm phần nào phai nhạt, nhưng Tưởng Giới Thạch vẫn hết mực yêu thương và chiều chuộng vợ.
Khi sang Đài Loan, ông thậm chí còn cho xây dựng riêng một nhà máy thuốc lá dành cho Tống Mỹ Linh. Điều này cho thấy, dù không còn sống chung dưới một mái nhà, sự quan tâm và tình cảm ông dành cho bà vẫn chưa từng thay đổi.
Không nhiều người biết rằng, Tống Mỹ Linh từng mắc bệnh ung thư, thế nhưng bà vẫn có thể sống thọ đến năm 106 tuổi.
Bác sĩ riêng của bà Tống tên là Hà Chiếm Bân tiết lộ vào năm 40 tuổi, bà đã bị ung thư vú, nhưng nhờ phát hiện sớm và điều trị tích cực nên đã khống chế được tế bào ung thư.
Tờ Zhuanlan cho biết, ở tuổi 60 bà Tống Mỹ Linh vẫn có làn da trắng trẻo, mềm mại, cân nặng luôn ở mức 50kg và răng luôn chắc khỏe. Ở tuổi 100, bà Tống đi kiểm tra sức khỏe tổng quát, các bác sĩ Mỹ cho biết bà không hề có vấn đề gì ở tim mạch hay huyết áp, chỉ số mỡ máu của bà luôn ở mức bình thường...
Thông tin ghi chép lại nói rằng kể từ sau khi bị chẩn đoán mắc ung thư, bà Tống đã thay đổi những thói quen xấu như hút thuốc lá, thức khuya... Ngược lại bà duy trì những thói quen ăn uống rất khoa học.
Tôi chưa bao giờ nghĩ, sự cố gắng, nỗ lực vì tương lai gia đình, con cái của mình lại nhận về sự phản bội của người chồng đầu gối tay ấp.
Tôi không phải là người phụ nữ đảm đang. Tôi nấu ăn không ngon, thậm chí có phần vụng về. Bù lại, tôi luôn nghĩ mình có thể lo cho gia đình bằng cách khác. Bởi tôi có công việc ổn định, thu nhập tốt và có thể lo cho con một tương lai đủ đầy nhờ số tiền mình kiếm được. Thế nên, từ ngày chuyển về chung cư mới, tôi gần như bỏ hẳn việc bếp núc.
Trong tòa nhà tôi ở có một người bán đồ ăn chín rất ngon. Cô ấy là mẹ đơn thân, vì muốn có thời gian đưa đón con cái nên quyết định nghỉ việc ở nhà bán hàng. Đồ ăn cô ấy nấu rất ngon, giống cơm nhà, hương vị đậm đà. Ban đầu tôi chỉ mua vài bữa cho tiện, nhưng rồi thành quen. Những ngày bận rộn, tôi cứ thế đặt đồ của cô ấy, vừa nhanh vừa yên tâm.
Công việc của tôi hay phải đi công tác. Mỗi lần đi, tôi đều dặn dò, rồi chủ động gọi đồ ăn sẵn cho hai bố con ở nhà. Sau này, chồng tôi quen dần, tự đặt mà không cần tôi nhắc nữa. Tôi còn thấy nhẹ lòng vì nghĩ ít ra anh và con vẫn được ăn uống tử tế.
Nhưng rồi, những điều rất nhỏ bắt đầu khiến tôi lấn cấn.
Có hôm, tôi thấy đồ ăn nhiều hơn bình thường mà cô ấy không tính thêm tiền, hôm lại có thêm món “tặng kèm”. Tôi còn đùa với chồng là chắc cô bán hàng quý khách quen. Anh chỉ cười, không nói gì.
Một lần khác, anh buột miệng nói thèm cá chép om dưa. Tôi nghe vậy thôi, cũng chẳng để tâm vì biết mình không nấu được món đó. Thế mà tối hôm ấy, khi tôi về nhà, trên bàn đã có sẵn một mâm cá chép om dưa nóng hổi. Anh bảo mua của cô ấy.
Không hiểu sao lúc đó, tôi thấy có gì đó sai sai. Món đó cô ấy không đăng lên trong nhóm chung cư. Vậy không lẽ chồng tôi nhắn cho cô ấy, yêu cầu làm riêng và cô ấy đã đáp ứng?
Từ hôm đó, tôi bắt đầu để ý. Những bữa ăn không còn đơn thuần là “đặt cho tiện” nữa. Nó giống như có ai đó đang lặng lẽ quan tâm, nhớ từng sở thích của chồng tôi.
Rồi sự thật đến theo cách tôi không ngờ nhất.
Một lần, con gái tôi vô tư kể: “Mẹ đi công tác, cô bán đồ ăn hay lên nhà mình chơi lắm”. Con bé nói rất tự nhiên, như thể đó là chuyện bình thường.
Tôi hơi hoang mang, cố gắng hỏi thêm con xem thái độ của bố thế nào với cô ấy. Con ráo hoảnh: "Bố với cô ấy nói chuyện rất vui vẻ, cô ấy còn ăn cơm ở nhà mình cùng con và bố".
Tôi không cần hỏi thêm cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Khi tôi chất vấn, chồng không chối. Anh thừa nhận tất cả. Anh nói anh chán cảnh ăn cơm ngoài, chán cảm giác về nhà mà chỉ có đồ ăn đặt sẵn, nguội lạnh. Anh nói từ khi gặp cô ấy, anh mới thấy lại cái cảm giác có một bữa cơm “nhà”, có người hỏi han, chăm sóc.
Anh nói… anh đã rung động với người phụ nữ đó. Ở cô ta, anh cảm nhận được sự chăm sóc tận tâm giống như của người vợ dành cho chồng, cho gia đình.
Tôi nghe mà ù cả hai tai. Hóa ra, một bữa cơm ngon, thứ tôi nghĩ là nhỏ nhặt, lại là điều tôi đã bỏ quên quá lâu và là điều chồng tôi mong chờ đến vậy? Tôi mải mê chạy theo công việc, nghĩ rằng chỉ cần lo đủ tiền là được, còn anh thì lại nghĩ khác.
Anh nói lời xin lỗi nhưng anh mong tôi hãy gác lại công việc để chăm lo cho gia đình, vì anh cần vợ, con cần mẹ. Anh nói, sự nỗ lực của tôi chỉ càng làm anh thấy bản thân mình hèn kém đi. Anh cũng làm ra tiền, tuy không nhiều nhưng cũng đủ trang trải. Và anh yêu cầu tôi nghỉ việc, kiếm công việc khác phù hợp, có thời gian lo cho gia đình.
Tôi biết, đó là một lời thỏa hiệp cho mối quan hệ này. Nếu tôi không chấp nhận, có thể, sự rạn nứt càng lớn hơn. Và điều xấu nhất là chúng tôi có thể sẽ mất nhau mãi mãi...
Tôi không biết mình nên làm gì. Chỉ biết rằng, lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu cảm giác một mái nhà vẫn còn đó, nhưng hơi ấm thì đã không còn nguyên vẹn nữa. Tôi nên làm gì bây giờ, vì công việc này với tôi thực sự quan trọng, cơ hội thăng tiến cũng đang đến rất gần...
Khi đang ăn cơm, một gia đình tại Ấn Độ bất ngờ đối mặt với con báo hoa mai đột nhập vào nhà.
Ảnh cắt từ clip.Ảnh cắt từ clip.
Một sự việc hi hữu và nguy hiểm đã xảy ra tại làng Pimpalgaon Rotha, huyện Ahmednagar, bang Maharashtra, Ấn Độ, khi một con báo hoa mai đực 4 tuổi bất ngờ xông vào nhà dân đúng lúc cả gia đình đang quây quần bên bữa tối.
Theo thông tin ban đầu, các thành viên trong gia đình hoảng hốt phát hiện “vị khách không mời” xuất hiện ngay trong không gian sinh hoạt. Ngay lập tức, họ đóng cửa và nhanh chóng chạy ra ngoài để đảm bảo an toàn.
Nhận được tin báo, lực lượng thuộc tổ chức Wildlife SOS phối hợp với Cục Lâm nghiệp Maharashtra đã khẩn trương có mặt tại hiện trường để xử lý tình huống. Sau quá trình tiếp cận thận trọng, các nhân viên cứu hộ đã trấn an được con vật và tiến hành đưa đi kiểm tra.
Con báo sau đó được chuyển đến Vườn ươm Ahmed Nagar để kiểm tra sức khỏe sơ bộ. Sau vài giờ được giám sát y tế, xác định không có vấn đề nghiêm trọng, lực lượng chức năng đã thả con vật trở lại môi trường tự nhiên.
Theo ghi nhận, nguyên nhân ban đầu được cho là con báo đã đi theo một con chó vào nhà và vô tình chạm trán gia đình này ngay giữa bữa tối.
Sự việc tiếp tục gióng lên hồi chuông cảnh báo về nguy cơ động vật hoang dã xâm nhập khu dân cư. Các chuyên gia khuyến cáo người dân tại khu vực gần rừng cần nâng cao cảnh giác, hạn chế để vật nuôi đi lại tự do và kịp thời thông báo cho cơ quan chức năng khi phát hiện dấu hiệu bất thường để tránh những tình huống nguy hiểm.
Người Mỹ đi du lịch đến Hồng Kông giờ đây sẽ bị BẮT GIỮ nếu từ chối giao nộp điện thoại, máy tính xách tay và mật khẩu.
Nhà ga số 1 Sân bay Quốc tế Hồng Kông.
Kỷ nguyên riêng tư đã chính thức chấm dứt ở "Hồng Kông mới", và nếu bạn là người Mỹ đi du lịch nước ngoài, giờ đây bạn là mục tiêu của chế độ do Đảng Cộng sản kiểm soát.
Theo một cảnh báo gần đây do Lãnh sự quán Mỹ đưa ra, người Mỹ nhập cảnh hoặc thậm chí quá cảnh qua Hồng Kông giờ đây có thể phải đối mặt với các cáo buộc hình sự chỉ vì từ chối mở khóa điện thoại hoặc cung cấp mật khẩu cho nhà chức trách.
Theo các quy định thực thi mới được cập nhật gắn liền với Luật An ninh Quốc gia toàn diện của Hồng Kông, cảnh sát hiện có quyền yêu cầu kiểm tra các thiết bị điện tử cá nhân, bao gồm điện thoại và máy tính xách tay, ngay tại chỗ.
Và đây là điểm mấu chốt:
Việc từ chối tuân thủ hiện nay là một hành vi phạm tội.
Các hình phạt bao gồm án tù lên đến một năm và phạt tiền khoảng 12.000 đô la Mỹ trở lên.
Việc cung cấp “thông tin sai lệch hoặc gây hiểu nhầm” có thể dẫn đến án tù nặng hơn, lên đến 3 năm.
Điều này áp dụng cho tất cả mọi người, cư dân, khách du lịch, người đi công tác và thậm chí cả hành khách chỉ quá cảnh qua sân bay.
Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Hồng Kông và Ma Cao đã đưa ra thông báo sau:
Vào ngày 23 tháng 3 năm 2026, chính quyền Hồng Kông đã thay đổi các quy định thực thi liên quan đến Luật An ninh Quốc gia. Giờ đây, việc từ chối cung cấp mật khẩu hoặc hỗ trợ giải mã cho cảnh sát Hồng Kông để truy cập vào tất cả các thiết bị điện tử cá nhân, bao gồm điện thoại di động và máy tính xách tay, là một tội hình sự. Sự thay đổi pháp lý này áp dụng cho tất cả mọi người, kể cả công dân Hoa Kỳ, đang ở Hồng Kông, khi đến hoặc chỉ quá cảnh tại Sân bay Quốc tế Hồng Kông. Ngoài ra, chính quyền Hồng Kông cũng có thêm quyền hạn để thu giữ và giữ bất kỳ thiết bị cá nhân nào, như bằng chứng, mà họ cho rằng có liên quan đến các tội phạm an ninh quốc gia.
Các bước cần thực hiện:
-Hãy liên hệ với Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Hồng Kông và Ma Cao nếu bạn bị bắt hoặc tạm giam.
-Hãy truy cập Chương trình Đăng ký Du khách Thông minh (STEP) để đăng ký STEP phiên bản cập nhật, thiết lập tùy chọn và tiếp tục nhận thông báo và tin nhắn từ đại sứ quán hoặc lãnh sự quán Hoa Kỳ gần nhất.
-Hãy khuyến khích bạn bè và gia đình đang đi du lịch hoặc sinh sống ở nước ngoài đăng ký STEP. Du khách có thể chọn đăng ký nhận thông báo cho từng chuyến đi cụ thể hoặc nhận thông báo dài hạn cho các quốc gia cụ thể mà họ hoặc người thân của họ đang đến thăm hoặc cư trú.
-Hãy theo dõi Cục Lãnh sự thuộc Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ trên mạng xã hội (@travelgov) cũng như đại sứ quán hoặc lãnh sự quán Hoa Kỳ gần nhất .
Các quan chức Trung Quốc đã nhanh chóng lên tiếng chỉ trích Mỹ vì đưa ra cảnh báo này, cáo buộc Washington "can thiệp" vào công việc nội bộ của Hồng Kông.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.