Hậu trường chính trị Việt Cộng suốt 2024–2026, một ý tưởng lặp đi lặp lại như điệp khúc: nếu Tổng Bí thư Tô Lâm muốn khóa chặt quyền lực, ông không thể chỉ giữ nhánh Đảng hay Công an; ông phải kiểm soát được nhánh điều hành – tức Phủ Thủ tướng. Lê Minh Hưng là “ưu tiên số một” cho ghế Thủ tướng, là “đàn em” được Tô Lâm hậu thuẫn để thay Phạm Minh Chính. Nhưng “vì sao lại là Lê Minh Hưng”? Muốn hiểu câu hỏi này, phải nhìn ông Hưng như một nhân vật hai mặt: bề nổi là kỹ trị tài chính – tổ chức cán bộ; bề chìm là một quân cờ thuộc “mạng lưới an ninh – nội bộ” rộng hơn.

Về dữ kiện chính thống, Lê Minh Hưng sinh 11/12/1970, quê Hà Tĩnh, học vị/đào tạo thiên về chính sách công – kinh tế/quản trị, trưởng thành qua hệ thống tài chính nhà nước và sau đó dịch chuyển sang trục tổ chức cán bộ. Tiểu sử trên cổng thông tin của Chính phủ nêu rõ các mốc quan trọng: ông từng là Thống đốc Ngân hàng Nhà nước, rồi giữ vai trò Chánh Văn phòng Trung ương, Trưởng Ban Tổ chức Trung ương, và được bầu vào Bộ Chính trị khóa XIII (tháng 5/2024).
Các nguồn bách khoa cũng tường thuật ông tiếp tục là nhân sự cấp cao khóa XIV.
Chỉ riêng đường đi này đã cho thấy một “combo” rất hợp ghế Thủ tướng:
Một, kinh nghiệm tài chính – tiền tệ (đủ hiểu huyết mạch nền kinh tế).
Hai, kinh nghiệm “tổ chức – cán bộ” (đủ hiểu bộ máy, đủ khả năng bố trí nhân sự).
Ba, vị trí đủ cao trong Đảng để có tính chính danh điều hành.
Và nếu nói theo ngôn ngữ của hệ thống: Thủ tướng không chỉ cần “quản trị”, mà cần “điều phối quyền lực” giữa các bộ ngành và địa phương. Người từng đứng ngân hàng trung ương rồi cầm tổ chức cán bộ thường được xem là kiểu nhân sự có thể làm việc đó.
Mối quan hệ Tô Lâm – Lê Minh Hưng không phải tình cờ
Câu chuyện quan hệ giữa Tô Lâm và Lê Minh Hưng theo một trục then chốt: gia đình – hệ thống Công an – ân nghĩa thăng tiến. Lê Minh Hưng là con của cố Bộ trưởng Công an Lê Minh Hương, người được cho là từng nâng đỡ Tô Lâm; và vì thế, Tô Lâm “tin tưởng và trọng dụng” Lê Minh Hưng, “hệ sinh thái” an ninh quanh gia đình: hai anh trai của ông Hưng là sĩ quan cấp tướng trong lực lượng, được mô tả là nhân sự lãnh đạo Bộ Công an. Lê Minh Hưng là “đàn em” và được xếp vào “đội hình” mà Tô Lâm có thể tin cậy.
Vì sao Tô Lâm lại muốn Lê Minh Hưng làm Thủ tướng: 6 động cơ quyền lực
Động cơ 1: Khóa trọn tam giác “Đảng – Công an – Chính phủ”: nếu đưa Lê Minh Hưng lên thay Phạm Minh Chính, phe Công an sẽ có khả năng “quản lý trọn quyền lực” ở nhánh điều hành.
Động cơ 2: Lê Minh Hưng là người của “kỷ luật và sắp xếp”. Trưởng Ban Tổ chức Trung ương không chỉ quản nhân sự; đó là người hiểu rõ ai đang ở đâu, mạnh yếu ra sao, quan hệ chằng chịt thế nào. Nếu ngồi ghế Thủ tướng, ông sẽ có năng lực “vặn” bộ máy bằng nhân sự, chứ không chỉ bằng mệnh lệnh hành chính, một quân cờ trung thành trong “bàn tay sắt”.
Động cơ 3: Đưa kỹ trị tài chính lên cầm Chính phủ để đối phó kinh tế. Giới quan sát thường mô tả Lê Minh Hưng như gương mặt có “nền tảng kinh nghiệm dày dạn từ điều hành vĩ mô đến tổ chức cán bộ”, và vì thế hợp vai Thủ tướng khi nền kinh tế đối mặt áp lực.

Động cơ 4: Cần một người “nặng ký” để hạ/đè Phạm Minh Chính. Giới quan sát lập luận rằng so với các phương án khác, Lê Minh Hưng “nặng ký hơn”, và tham vọng của cặp Tô Lâm – Lê Minh Hưng là thay thế Phạm Minh Chính. Đồng thời họ cũng thừa nhận ngược lại: muốn hạ Thủ tướng đương nhiệm không dễ nếu thiếu “bằng chứng” và thiếu đồng thuận Bộ Chính trị.
Động cơ 5: Đặt “người nhà” vào ghế phân bổ ngân sách. Thủ tướng là người điều phối đầu tư công, dự án, lợi ích vùng miền. Một Tổng Bí thư muốn giữ thế chủ động lâu dài thường phải có đồng minh tin cậy ở vị trí kiểm soát “dòng tiền”. Đây là suy luận theo logic quyền lực.
Động cơ 6: Tạo “thế chính danh chống tham nhũng” bằng người từng cầm ngân hàng – nhưng đây cũng là con dao hai lưỡi. Giới quan sát gần đây cho rằng trường hợp Lê Minh Hưng là “phép thử nghiệt ngã” với Tô Lâm, vì nếu đưa ông Hưng lên ghế Thủ tướng mà không làm rõ trách nhiệm giai đoạn ngân hàng (họ nhắc vụ Vạn Thịnh Phát/SCB), thì khẩu hiệu chống tham nhũng sẽ bị phản tác dụng.
“Tử huyệt” Vạn Thịnh Phát theo Giới quan sát thứ khiến ghế Thủ tướng vừa hấp dẫn vừa nguy hiểm
Lê Minh Hưng với mảng nghi vấn lớn quanh thời ông giữ Ngân hàng Nhà nước, vì sao sai phạm lớn xảy ra mà trách nhiệm cấp cao không bị đụng tới, và liệu đó có phải là “điểm yếu” để các phe sử dụng làm đòn bẩy. Nếu Tô Lâm cần một Thủ tướng ‘thuộc bài’, Lê Minh Hưng là lựa chọn sáng; nhưng nếu cần một Thủ tướng ‘không vướng bóng’, ông Hưng lại là bài toán khó. Tô Lâm chọn Lê Minh Hưng vì ông Hưng hội đủ ba thứ: “gốc hệ thống”, “tay tổ chức”, “não kinh tế”, và quan trọng nhất là “độ tin cậy” trong bàn cờ nhân sự. Nhưng nghịch lý: càng là ứng viên Thủ tướng, Lê Minh Hưng càng bị soi kỹ các điểm yếu từ quá khứ ngân hàng. Nếu Tô Lâm muốn biến chống tham nhũng thành lá chắn chính danh, việc đẩy một ứng viên bị tranh cãi lên cao có thể trở thành cái giá chính trị rất đắt.