Thống đốc California Gavin Newsom bắt đầu một tour quảng bá sách—và nhiều người coi đó như tiếng trống dọn đường cho tham vọng Nhà Trắng. Trong cuộc phỏng vấn Chủ nhật 22/2/2026, Newsom không né câu hỏi gai: nếu một ngày phải chạy đua… ngay trước mặt bà Kamala Harris, cựu Phó Tổng thống và cũng là một “cây đại thụ” chính trường California, thì sao? Chính trị đôi khi giống như nước chảy: “Sông có khúc, người có lúc.” Khúc quanh có thể đến từ nơi ta không ngờ nhất—ngay trong “nhà”.

Khi Dana Bash đặt câu hỏi: “Điều gì xảy ra nếu và khi hai sự nghiệp song song giao nhau và va chạm?” Newsom đáp trước bằng một câu vừa đùa vừa thật: “Tôi là San Francisco bây giờ, còn cô ấy là LA… nên cũng có chút khoảng cách.”

Nhưng rồi ông kéo câu chuyện về đúng bản chất: “Số phận sẽ quyết định điều đó.” Và ông nhấn mạnh một điều nghe như lời thề không xung đột: “Tôi chưa bao giờ cản đường tham vọng của cô ấy, chưa từng. Và tôi không nghĩ tương lai tôi sẽ làm vậy.” Chính trường là bàn cờ lớn khi người ta cố giữ một nguyên tắc nhỏ: “Dĩ hòa vi quý.” Dù biết rằng “hòa” có ngày cũng phải thử lửa.

Bash không buông: “Nhưng nếu hai người chạy đua tổng thống và đối đầu nhau?” Newsom không phủ nhận, cũng không gật đầu chắc nịch. Ông chỉ nói: “Ừ… đó là số phận. Tôi không… bạn chỉ có thể kiểm soát những gì bạn kiểm soát được.” Câu trả lời nghe nhẹ, nhưng bên trong là một thông điệp: tham vọng có thể có, tính toán có thể có, nhưng đường đua còn phụ thuộc vào gió thời cuộc, cán cân đảng phái, và những biến động không ai “đặt lịch” được.
Hai con đường cùng khởi ở San Francisco, rồi tỏa ra hai đỉnh quyền lực
Cả Newsom lẫn Harris đều là “sản phẩm chính trị” của California, và thú vị ở chỗ—hai người từng đứng chung một vạch xuất phát: San Francisco.
Kamala Harris từng là công tố viên (district attorney) ở San Francisco, sau đó thành Bộ trưởng Tư pháp California, rồi Thượng nghị sĩ liên bang và Phó Tổng thống.
Gavin Newsom từng là Thị trưởng San Francisco, rồi Phó Thống đốc và Thống đốc California.
Một người đi đường “tư pháp–lập pháp–hành pháp”, một người đi đường “đô thị–tiểu bang–quốc gia”. Hai con đường khác nhau, nhưng vẫn có thể gặp nhau ở đích cuối: Nhà Trắng. “Núi cao còn có núi cao hơn.” Ở đỉnh quyền lực, chỗ đứng ít, người muốn lên nhiều.
Những lần “va” nhau: tin nhắn ‘Hiking. Will call back’ và cuộc gọi không bao giờ tới
Bài toán “cùng phe” không phải lúc nào cũng trơn tru. Kamala Harris từng kể trong cuốn sách gần đây của bà, “107 Days”, rằng khi bà gọi Newsom để xin ủng hộ sau khi Tổng thống Joe Biden dừng tranh cử, Newsom nhắn lại: “Hiking. Will call back” (đang đi bộ đường dài, sẽ gọi lại) — và rốt cuộc không gọi.
Phía Newsom sau đó giải thích theo hướng khác: ông nói cuộc gọi đến từ một số lạ. Dù vậy, điều đáng chú ý là ông vẫn nhanh chóng ủng hộ Harris. Chính trị đôi khi như vậy: ngoài mặt là cái bắt tay, sau lưng là những tin nhắn… khiến người ta nhớ mãi.
Newsom nói rằng nếu thật sự cân nhắc Nhà Trắng, ông sẽ bàn kỹ với gia đình. Khi được hỏi gia đình có “bật đèn xanh” chưa, ông trả lời thật đến mức buồn cười: “Tôi không biết. Tùy ngày.”

Và rồi ông kể một chi tiết khiến không khí đổi màu: một người con trai nhắn cho ông vài tháng trước, khi thấy một dòng tít báo như thể ông đã quyết định rồi: “Ba có chạy đua tổng thống không?” Newsom nói ông trả lời: “Không, chuyện này cả nhà sẽ quyết định.” Nhưng cậu bé đáp lại một câu đâm thẳng vào tim: “Ba không thể. Con còn nhỏ. Ba cần dành nhiều thời gian cho tụi con.”

Newsom thở dài: “Làm sao xử lý chuyện đó đây?” Dana Bash đáp lại: “Làm sao xử lý chuyện đó?” và Newsom cười: “Đúng—tôi đang hỏi chị đó.”
Có lẽ vì vậy người ta mới nói: “Được cả thiên hạ chưa chắc được một bữa cơm nhà.” Chính trị là đường dài, nhưng tuổi thơ của con cái thì không chờ ai.
Khi “số phận” là cách nói lịch sự của tham vọng
Newsom không tuyên bố tranh cử ngay, cũng không đóng cửa tương lai. Kamala Harris cũng vậy: bà không chạy đua ghế Thống đốc California kế nhiệm Newsom, nhưng vẫn để ngỏ khả năng trở lại đường đua tổng thống lần nữa.
Và thế là câu chuyện “San Francisco – LA” không chỉ là địa lý. Nó là ẩn dụ cho hai cực quyền lực, hai mạng lưới chính trị, hai tham vọng có thể cùng tồn tại… cho đến ngày buộc phải chọn một.

“Ở đời muôn sự tại trời, nhưng người cũng phải đi.” Nếu 2028 thật sự là cuộc hẹn, thì câu hỏi còn lại chỉ là: ai bước lên trước, ai bước sang một bên—và ai đủ bản lĩnh để vừa giữ được cờ, vừa giữ được nhà.