(VnMedia) - Năm 2011 có thể được coi là năm đại hạn đối với*nhiều nhà lãnh đạo thế giới khi một loạt các Tổng thống, Thủ tướng lần lượt hoặc bị lật đổ hoặc phải ra đi trong tủi hổ, thậm chí có nhà lãnh đạo phải chết một cách bi thảm.
1. Tổng thống Tunisia – người mở màn năm hạn của các nhà lãnh đạo
Tổng thống Tunisia Zine El Abidine Ben Ali chính là người “mở màn” cho năm đại hạn 2011 của các nhà lãnh đạo thế giới. Ngay trong những ngày đầu năm, ông Ben Ali đã phải tháo chạy khỏi đất nước mà ông đã lãnh đạo suốt 23 năm qua do không thể chịu đựng nổi sức ép từ các cuộc biểu tình bạo lực đẫm máu đòi ông từ chức. Đây là điều chưa từng xảy ra với một nhà lãnh đạo ở thế giới Ả-rập.
Đúng ngày 14/1, Tổng thống Ben Ali, 74 tuổi, đã phải ký một sắc lệnh trao quyền cho Thủ tướng Mohammed Ghannouchi trước khi lên máy bay trốn chạy khỏi đất nước Tunisia.*
Ông Ben Ali đã lên cầm quyền trong một cuộc đảo chính không đổ máu năm 1987. Ở thời điểm đó, ông này đã được nhiều người dân khen ngợi vì thực thi nhiều cải cách kinh tế tự do. Tuy nhiên, sau này, ông Ben Ali phải đối mặt với làn sóng chỉ trích ngày càng cao của dân chúng Tunisia về sự điều hành bằng nắm đấm sắt của chính quyền ông này cũng như những cáo buộc tham nhũng nhằm vào ông.
Các cuộc biểu tình ở Tunisia và sự ra đi của ông Ben Ali đã mở đầu cho cuộc cách mạng Mùa Xuân Ả-rập làm chao đảo khu vực Trung Đông và Bắc Phi trong suốt năm qua và có thể là trong năm tiếp theo 2012.*
2. Tổng thống Ai Cập bị lật đổ
Sau sự ra đi của Tổng thống Tunisia, làn sóng của cuộc cách mạng Mùa Xuân Ả-rập đã tiếp tục nhấn chìm Tổng thống Ai Cập Hosni Mubarak ngay sau đó chưa đầy một tháng. Ông Mubarak đã buộc phải tuyên bố từ chức vào ngày 11/2 do không thể chống lại được sức ép từ hàng loạt các cuộc biểu tình lớn kéo dài liên tiếp suốt hơn 2 tuần ở đất nước Ai Cập.
Xuất hiện trên đài truyền hình quốc gia tối hôm 11/2, Phó Tổng thống Ai Cập Omar Suleiman thông báo: "Trong thời khắc khó khăn này, Tổng thống Mohamed Hosni Mubarak đã quyết định từ bỏ vị trí Tổng thống của đất nước Ai Cập và trao lại quyền điều hành đất nước cho Hội đồng Tối cao Lực lượng Vũ trang". Ông Suleliman cho rằng, “Chúa đã giúp tất cả mọi người”.
Sau thông báo của ông Suleiman, một sĩ quan quân đội đã lên đọc một bản tuyên bố, trong đó bày tỏ sự cảm ơn vì những gì ông Mubarak đã làm được cho đất nước Ai Cập nhưng thừa nhận quyền lực thuộc về người dân.
Trong khi đó, cựu Tổng thống Mubarak cùng gia đình đã phải rời khỏi thủ đô Cairo để đến sống tại một dinh thự riêng ở khu nghỉ Sharm el-Sheikh trên bờ biển Hồng Hải. Như vậy, sau hơn 3 thập kỷ cầm quyền ở đất nước Ai Cập, ông Mubarak đã phải lặng lẽ ra đi. Đáng buồn hơn, ông cùng với nhiều thành viên gia đình còn bị điều tra về một loạt cáo buộc tham nhũng. Gia đình ông Mubarak được đồn là sở hữu một khối tài sản khổng lồ.
3. Tổng thống Bờ Biển Ngà bị bắt *
Hôm 11/4, các đơn vị đặc nhiệm Pháp đã bất ngờ bắt giữ Tổng thống không chịu từ chức của Bờ Biển Ngà – ông Laurent Gbagbo và sau đó đã giao ông này lại cho lực lượng nổi dậy.
Các nguồn tin từ Paris thân cận với Tổng thống Gbagbo cho biết, ông này đã bị bắt giữ sau một cuộc tấn công toàn diện của các lực lượng Pháp vào nơi ở của ông này ở Abidjan. Sau đó, Pháp đã đưa ông Gbagbo đến khách sạn Golf – trụ sở chính của phe đối lập ở Bờ Biển Ngà.
Ông Gbagbo đã thất bại trong cuộc bầu cử tổng thống hồi cuối năm ngoái trước đối thủ chính Alassane Ouattara. Tuy nhiên, ông này sau đó kiên quyết không chịu từ chức để nhường bước cho người chiến thắng Ouattara. Vì thế, một cuộc nội chiến ở Bờ Biển Ngà đã bùng nổ giữa lực lượng ủng hộ ông Gbagbo và lực lượng ủng hộ ông Ouattara. Liên Hợp Quốc đã chính thức công nhận ông Ouattara là Tổng thống hợp pháp của Bờ Biển Ngà và kêu gọi ông Gbagbo từ chức. Trước thái độ thách thức không chịu ra đi của ông Gbagbo, lực lượng Pháp đã quyết định bắt giữ ông này. Sau đó, ông Gbagbo đã được trao lại cho Tòa án Hình sự Quốc tế (ICC).*
4. Thủ tướng Naoto Kan từ chức
Hồi cuối tháng 8, Thủ tướng Naoto Kan đã chính thức tuyên bố từ bỏ chiếc ghế Thủ tướng Nhật Bản để dọn đường cho một vị thủ tướng mới. Ông Kan đã không thể tránh được vết xe đổ của 4 người tiền nhiệm trước. Ông là vị Thủ tướng thứ 5 của Nhật Bản phải ra đi trong vòng 5 năm qua khi mới chỉ lên cầm quyền được một thời gian ngắn.
Thủ tướng Kan đã phải hứng chịu làn sóng chỉ trích dữ dội vì bị cho là không chứng tỏ được khả năng lãnh đạo sau thảm hoạ kép động đất và sóng thần ngày 11/3 và cuộc khủng hoảng hạt nhân kéo dài sau đó. Quyết định rời chính trường của ông đã được dự đoán từ lâu bởi uy tín của ông liên tiếp sụt giảm mạnh.
5. Libya: “Vua của các vua Châu Phi” chết trong bi thảm
Trong làn sóng của cuộc cách mạng Mùa xuân Ả-rập, sự kiện ở Libya thu hút sự quan tâm chú ý của dư luận và làm tốn giấy mực của báo chí thế giới nhất.
Các cuộc biểu tình chống chính phủ 42 năm tuổi của Tổng thống Muammar Gaddafi bắt đầu nổ ra từ giữa tháng 2 và nhanh chóng biến thành một cuộc nội chiến từ đầu tháng 3. Cuộc chiến này đã trở nên khốc liệt hơn, đẫm máu hơn với sự tham gia của một loạt các cường quốc lớn.
Cuộc chiến giữa một bên là lực lượng trung thành với ông Gaddafi với một bên là phe nổi dậy đã kéo dài suốt hơn 7 tháng trời. Hai bên đã đánh qua đánh lại trong thế giằng co, bế tắc. Đã có lúc người ta tưởng rằng, phe nổi dậy với sự hậu thuẫn của phương Tây sẽ không thể đánh gục được Tổng thống Gaddafi – một chính khách ngạo nghễ và đầy tự tin.
Tuy nhiên, đến hồi tháng 10, nhà cựu lãnh đạo Libya Muammar Gaddafi uy quyền trong suốt hơn 4 thập kỷ cuối cùng đã phải chịu một kết cục bi thảm nhất, đáng sợ nhất. Ông đã bị phe nổi dậy bắt giữ trong một ống cống và bị đánh đập tàn nhẫn trước khi bị bắn chết. Cựu Tổng thống Gaddafi là nhà lãnh đạo chịu số phận bi thảm nhất trong năm qua.
6. Thủ tướng Italia rút lui trong cay đắng
Thủ tướng Italia Berlusconi đã phải đối mặt với scandal sex đình đám liên quan đến một gái nhảy 17 tuổi từ năm ngoái nhưng ông chỉ bị “gục ngã” vào cuối năm nay.
Scandal liên quan đến cô gái nhảy tuổi teen có biệt danh là Ruby bắt đầu nổ ra khi Thủ tướng Berlusconi bị cáo buộc dùng quyền lực của mình để can thiệp giúp Ruby thoát khỏi án tù vì tội ăn trộm 3.000 euro từ một người bạn. Ngay sau đó, hàng loạt những chi tiết không hay ho liên quan đến mối quan hệ giữa ông Berlusconi với Ruby bị phanh phui. Người ta đã tố cáo ông trả tiền để quan hệ với gái nhảy tuổi vị thành niên này.
Suốt một thời gian dài, chính quyền của ông Berlusconi đã bị chao đảo, lung lay đến tận gốc rễ trước scandal liên quan đến gái nhảy Ruby. Trên thực tế, việc ông Berlusconi phải ra đi hôm 13/11 vừa rồi không xuất phát từ nguyên nhân trực tiếp là vụ scandal sex mà là do sức ép từ cuộc khủng hoảng tài chính ở Italia. Tuy nhiên, không thể không thừa nhận, chính scandal sex này là khởi nguồn của sự sụp đổ của đế chế kéo dài 17 năm của ông Berlusconi.
Chính scandal sex đã khiến ông này đánh mất hình ảnh của mình trong mắt dân chúng Italia. Điều đó lý giải vì sao xảy ra sự việc đám đông thù địch vây đuổi xe của ông Berlusconi và sỉ nhục ông sau khi ông từ chức. Vốn là người tự tin và đầy kiêu hãnh nhưng ông Berlusconi quyền lực một thời cũng phải thừa nhận ông cảm thấy thực sự cay đắng khi phải nghe những lời lăng mạ của người dân sau tất cả những gì đã làm cho đất nước Italia.
Kiệt Linh
Theo VnMedia