Cuộc tiễn đưa trong tình huynh đệ Hướng Đạo
Chiều hôm qua, sau sáu tiếng lái xe dài từ xa trở về Houston, tôi kịp có mặt tại Nhà quàn Vĩnh Cửu để cùng anh chị em Hướng Đạo làm nghi thức tiễn biệt Trưởng Sato – Trần Xuân Nhật. Một buổi chiều không chỉ có nắng nhạt cuối ngày, mà còn đượm buồn bởi sự ra đi của một người anh, một người bạn, một người huynh trưởng mà ai từng biết đến cũng đều kính trọng. Những vòng tay khoanh trước ngực, những ánh mắt lặng im, những lời kinh tiếng kệ vang lên… tất cả như gom lại thành một dòng chảy thiêng liêng tiễn biệt người đã khuất.

“Sinh ký tử quy” – sống gửi thác về, nhưng mỗi cuộc chia ly vẫn luôn để lại những khoảng trống không gì lấp được.
Người lính năm xưa – người trưởng mẫu mực của hôm nay
Trưởng Sato xuất thân từ Trường Thiếu Sinh Quân Việt Nam Cộng Hòa, nơi hun đúc ý chí và kỷ luật của một đời binh nghiệp. Anh chọn con đường quân ngũ làm lý tưởng sống, từng là sĩ quan Trinh Sát Dù giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Một người mang trong mình võ nghệ cao cường – huyền đai Tae Kwon Do – từng bước qua sinh tử nơi chiến trường.

Thế nhưng, điều khiến mọi người nhớ đến anh không phải là những chiến tích hay binh nghiệp oai hùng, mà chính là hình ảnh một Trưởng Hướng Đạo hiền lành, điềm đạm, mẫu mực. Không rượu chè, không thuốc lá, sống giản dị như một người tu hành giữa đời thường. Anh chính là tấm gương sáng cho bao thế hệ đoàn sinh noi theo.
“Ở hiền gặp lành, cây lành trái ngọt” – cuộc đời anh như minh chứng cho đạo lý ấy.
Tình bạn, tình đạo và những tháng ngày bình dị
Anh và tôi là bạn đồng tuế, là láng giềng nhiều năm nơi vùng North West Houston. Nhà anh chỉ cách nhà tôi vài phút đi bộ, nhưng tình nghĩa thì gần như ruột thịt. Gặp nhau trong các kỳ trại Miền, những Trại Thẳng Tiến, dù khác đoàn nhưng tình Hướng Đạo vẫn luôn là “nhất gia” – anh em một nhà.

Những ngày hưu trí, chúng tôi lại thường gặp nhau tại phòng tập LA Fitness gần nhà. Có khi chỉ là vài câu chào hỏi, vài phút chuyện trò, có khi là những buổi tối ngồi bên bếp lửa sau nhà, nối lại tình bách hợp. Mỗi người một ly, một chén, riêng anh vẫn chỉ một chai nước tinh khiết – giản dị và thanh khiết như một thiền sư.

Ngôi nhà nhỏ của anh như một mái thảo am, nơi luôn vang lên lời kinh tiếng kệ. Sau vườn là một căn lều dài – võ đường luyện tập Tae Kwon Do. Tôi vẫn mãi là võ sinh đai đỏ, còn anh đã đạt đến huyền đai master, nhưng tâm tính vẫn khiêm cung, an nhiên, như một ẩn sĩ giữa đời thường.
Những năm tháng cuối đời và nỗi chia xa bất ngờ
Thời gian gần đây, chúng tôi ít gặp nhau hơn. Anh giao lại căn nhà cho con, chuyển về vùng Katy sinh sống. Rồi tin buồn đến khi biết anh mắc chứng Alzheimer – căn bệnh âm thầm xóa nhòa ký ức con người.

Nhưng điều khiến tôi bàng hoàng nhất không phải là căn bệnh ấy, mà là sự ra đi đột ngột của anh ở tuổi 75, chỉ vì một cú té ngã của tuổi già. Một đời người từng vượt qua chiến tranh, vượt qua bao sóng gió, cuối cùng lại dừng lại bởi một điều tưởng chừng rất nhỏ bé.
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử” – từ xưa ai mà chẳng chết, nhưng mỗi cái chết đều mang theo một nỗi niềm riêng, một khoảng trống không thể lấp đầy.
Một đời như mây trắng bay xa
Anh đã ra đi như áng mây trắng cuối trời xa, nhẹ nhàng nhưng để lại dư âm sâu đậm. Trong buổi tiễn đưa, những câu hát quen thuộc của Hướng Đạo vang lên như lời tiễn biệt cuối cùng:
🎶 “Anh em chúng ta chung một đường lên…”
🎶 “Bạn ơi! Phút chia ly! bạn ơi vui ra đi…”
Những giai điệu ấy không chỉ là lời ca, mà là ký ức, là tình huynh đệ, là những năm tháng không thể nào quên.
Shalom chaverim, shalom chaverim… lời chào bình an của những người bạn, giờ đây trở thành lời tiễn biệt.
Còn mãi một tấm gương sáng
Trưởng Sato Trần Xuân Nhật đã khép lại một hành trình 75 năm nơi cõi tạm, nhưng những gì anh để lại sẽ còn mãi: một đời sống kỷ luật, một nhân cách khiêm cung, một tấm lòng hướng thiện, và một tinh thần Hướng Đạo bất diệt.
Anh ra đi, nhưng hình ảnh của anh vẫn còn đó – trong những kỳ trại, trong tiếng hát, trong những buổi sinh hoạt, và trong lòng những người ở lại.
“Bạn đã là mây trắng – Bay đi cuối trời xa
Tiễn đưa chiều loang nắng – Còn âm vang lời ca…”
Vĩnh biệt anh – một người anh, một người bạn, một người huynh trưởng đáng kính. Từ nay cách xa… nhưng tình nghĩa còn ghi nhớ muôn đời.
Mai Ngoc Cuong