Sau màn delay 4 tiếng rồi thông báo hủy chuyến Munich – Sài Gòn của Vietnam Airlines (VNA), cả đoàn hành khách được gọi ra quầy để “giải quyết”. Nghe mọi người kháo nhau: ai muốn bay tiếp với VNA thì có thể được đưa về khách sạn, lo ăn uống và hôm sau bay lại; ai không muốn thì hãng hoàn tiền để tự mua vé khác. Mình chỉ nghe người đứng trước kể lại nên không dám khẳng định 100%, nhưng đại khái là vậy.
Rồi sân bay mở luôn một line riêng cho khách chuyến này… nhập cảnh lại. Và đây mới là đoạn “phim hay”: mình bị giữ lại ngay tại chỗ vì visa còn hạn nhưng dạng single-entry — đã vào rồi thì không được vào lần nữa. Không chỉ mình, nhiều người cũng chung cảnh ngộ; có người còn căng hơn: ngày bay lại đúng là ngày cuối visa, nếu delay qua hôm sau coi như sai luật, thế là hải quan phải giữ để xử lý.
Đang đứng chờ trong tâm trạng “không biết đời mình đi về đâu”, bỗng một chú kỹ thuật sân bay chạy ra, mặt cười hớn hở, báo (tiếng Đức) rằng máy bay sửa xong, có thể bay lại. Lúc đó hơn nửa hành khách đã làm xong thủ tục nhập cảnh lại, nửa còn lại còn đang lơ ngơ. Tin thì mừng mà cũng hoang mang: “Ủa, mới hủy xong giờ bay lại là sao?”
Hải quan Đức “chốt kèo”: cho tất cả quay lại… rồi làm lại từ đầu
Sau vài cú điện thoại nội bộ, phía hải quan Đức quyết định một phương án nghe rất “đúng kiểu Đức”: cho toàn bộ hành khách nhập cảnh lại, rồi sau đó… kiểm tra an ninh và làm thủ tục xuất cảnh lần nữa với đúng vé cũ, đúng cổng boarding cũ.
Trường hợp visa single-entry như mình thì họ bảo đại ý: “Cứ cầm passport tới, tụi tôi sẽ giải quyết.” Kết quả là trong hộ chiếu mình có hai con dấu xuất cảnh cùng một ngày, trong đó một cái bị gạch, ghi chú linh tinh — một kỷ niệm hiếm có, kiểu “đóng dấu sưu tầm” mà không ai muốn sưu tầm. Cũng đúng lúc đó, email từ VNA báo giờ bay mới cập nhật.
Phiếu cơm 20 euro: nghe sang, nhưng đời không như mơ!
Sau khi tất cả chạy lại vòng an ninh – xuất cảnh, hãng hướng dẫn quay về quầy boarding nhận phiếu: voucher 20 euro, dùng để mua đồ ăn, nước uống trong lúc chờ và chỉ áp dụng ở một số quầy được chỉ định. Ai hay bay quốc tế chắc nghe quen rồi, nhưng mỗi lần gặp vẫn thấy… vừa buồn cười vừa bực bội.
Mình cầm phiếu đi xếp hàng, tự tin định “order” một lon bia Đức cho đời bớt nhạt (tầm 6,7 euro). Ai dè quầy báo: voucher này không phải muốn mua gì thì mua, mà theo “combo định mệnh”: 1 miếng gà chiên + 1 chén khoai tây chiên + 1 chai nước. Quầy bên cạnh thì đồ ăn phong phú ngon hơn, nhưng nhìn hàng người chuyến mình xếp dài dằng dặc là mình… xin thua. Thôi ăn dở cho lẹ, còn hơn ngon mà đợi tới mùa quýt.
Trớ trêu nhất là: vừa mua xong, chưa kịp ăn xong, máy bay lại thông báo boarding lại. Nhiều người còn chưa kịp mua, có người còn đang nhai dở. Mình cũng vậy. Thế là mình túm luôn đống khoai với miếng gà, ôm lên máy bay… ăn tiếp cho đúng tinh thần “phiếu cơm du mục”.
Về tới Việt Nam: trong cái rủi vẫn có cái may
Cuối cùng thì mình cũng vui mừng báo tin: đã về tới Việt Nam an toàn. Chậm trễ thì có, mệt thì khỏi nói, nhưng nghĩ lại vẫn thấy “may”: phát hiện sự cố sớm còn hơn cất cánh rồi gặp trục trặc giữa trời. Nên trong cái rủi vẫn có cái may.
Mình cũng không muốn chê trách VNA hay bên vận hành sân bay Munich. Nhìn cách họ xoay xở, sửa chữa, hướng dẫn, xử lý với hải quan… mình tin họ cũng đã cố gắng. Bay đường dài, lại gặp thời tiết châu Âu khắc nghiệt đợt này, máy móc đôi khi trục trặc cũng không phải chuyện lạ. Điều mình mong là hãng bay và vận hành sân bay phối hợp kiểm tra kỹ, tận tâm, chất lượng hơn nữa để hành khách yên tâm.
Chuyện “claim” bồi thường EU: 600 euro có thật dễ ăn?
Và còn một chuyện không thể không nhắc: khiếu nại bồi thường trễ chuyến theo quy định EU (EU261). Thường thì nếu đến nơi trễ quá 3 giờ, chặng bay trên 3.500 km và không thuộc lý do bất khả kháng kiểu thời tiết/thiên tai/chính trị… mức bồi thường có thể lên tới 600 euro. Nhưng nói vậy thôi chứ “claim” không phải lúc nào cũng trơn tru; thủ tục, lý do hãng đưa ra, bằng chứng… còn lằng nhằng lắm. Mình sẽ kể tiếp ở bài sau cho rõ, vì cái món “600 euro” này nghe ngọt, nhưng không phải ai cũng cắn là trúng. 😆
Hien Nguyen