Mỹ vừa đàm vừa đánh, Trump liên tục phát tín hiệu cứng rắn với Iran
Trong bối cảnh cuộc chiến với Iran bước vào giai đoạn căng thẳng, Tổng thống Donald Trump bất ngờ cho thấy một lập trường vừa mềm vừa cứng, khiến tình hình ngoại giao trở nên khó đoán hơn bao giờ hết. Ông cho biết chưa chắc sẽ giữ thời hạn chót vào thứ Sáu để buộc Iran mở lại eo biển Hormuz, dù trước đó đã nhiều lần gia hạn nhằm tạo điều kiện cho đàm phán. Theo Trump, quyết định cuối cùng sẽ phụ thuộc vào đánh giá của đội ngũ thân cận gồm Phó Tổng thống JD Vance, đặc phái viên Steve Witkoff và con rể Jared Kushner. Ông còn nói một ngày trong “giờ Trump” có thể dài như “cả một đời”, ngụ ý vẫn còn nhiều thời gian để xoay chuyển cục diện. Tuy nhiên, song song với tín hiệu ngoại giao, Trump lại không ngần ngại nhấn mạnh rằng Mỹ vẫn có nhiều mục tiêu khác cần tấn công và hoàn toàn không “nôn nóng” đạt thỏa thuận. Ông khẳng định: “Tôi không quan tâm đến việc đạt được thỏa thuận. Nếu Iran không từ bỏ tham vọng hạt nhân, chúng tôi sẽ tiếp tục đánh.” Câu nói như một lời cảnh báo lạnh lùng: “lời nói gió bay, nhưng bom đạn thì không biết nói đùa”.
Ảnh Trump 26/3/2026
Kịch bản kiểm soát dầu mỏ Iran được hé lộ, Hormuz không còn là “yết hầu” với Mỹ?
Một trong những điểm gây chú ý nhất là việc Trump thừa nhận khả năng “kiểm soát nguồn dầu của Iran” là một lựa chọn, dù ông tránh đi sâu chi tiết. Ông lấy ví dụ từ Venezuela – nơi Mỹ từng can thiệp và thu về hàng tỷ USD từ dầu mỏ – như một mô hình có thể áp dụng. Cùng lúc đó, Trump cũng tìm cách trấn an dư luận trong nước khi cho rằng Mỹ không phụ thuộc vào eo biển Hormuz, bởi trữ lượng dầu nội địa “gấp đôi Saudi Arabia hoặc Nga, và sớm sẽ gấp ba”. Tuy vậy, thực tế thị trường lại cho thấy giá xăng đã tăng mạnh, tiến sát mốc 4 USD/gallon, khiến nhiều người dân Mỹ phải thắt chặt chi tiêu. Trump thừa nhận nền kinh tế có thể chịu “một cú sốc ngắn hạn”, nhưng tin rằng giá dầu sẽ sớm hạ nhiệt. Ông cũng để ngỏ khả năng tạm ngưng thuế xăng liên bang như một biện pháp dự phòng, dù cho rằng chưa cần thiết ở thời điểm hiện tại.
“Quà tặng dầu mỏ” và những tín hiệu khó hiểu từ Tehran
Trong một diễn biến đầy bất ngờ, Trump tiết lộ Iran đã cho phép 10 tàu chở dầu đi qua eo Hormuz như một “món quà” nhằm chứng minh thiện chí đàm phán. Theo ông, ban đầu là 8 tàu, sau đó Iran gửi thêm 2 tàu nữa như một hình thức “xin lỗi”, và tất cả đều treo cờ Pakistan. Động thái này được Trump xem là dấu hiệu cho thấy Washington “đang làm việc với đúng người”. Tuy nhiên, ông cũng nhấn mạnh rằng Iran không nên thu phí các tàu đi qua eo biển, dù thừa nhận họ “đang làm điều đó một chút”. Những diễn biến này cho thấy cục diện không chỉ là đối đầu quân sự, mà còn là cuộc chơi tâm lý và lợi ích kinh tế – nơi “miếng bánh dầu mỏ” trở thành công cụ mặc cả quyền lực.
Mâu thuẫn với đồng minh châu Âu và sức ép chính trị trong nước Mỹ
Không chỉ đối đầu với Iran, Trump còn công khai chỉ trích Đức vì tuyên bố cuộc chiến này “không phải chiến tranh của NATO”. Ông cho rằng lập trường này là “không phù hợp”, đặc biệt khi Mỹ đã hỗ trợ Ukraine trước đó. Trong khi đó, nội bộ nước Mỹ cũng bắt đầu xuất hiện rạn nứt khi các nghị sĩ bày tỏ sự bất mãn vì thiếu thông tin rõ ràng về mục tiêu và thời gian của cuộc chiến. Giá xăng tăng cao, thị trường biến động và áp lực bầu cử giữa kỳ đang khiến chiến lược của Nhà Trắng trở thành con dao hai lưỡi.
Đàm phán trong bóng tối, chiến tranh ngoài ánh sáng
Trump xác nhận các cuộc đàm phán “rất đáng kể” với Iran đang diễn ra, nhưng từ chối tiết lộ chi tiết, viện dẫn tính nhạy cảm của ngoại giao. Ông cũng né tránh câu hỏi liệu Mỹ có tìm cách kiểm soát uranium của Iran hay không, cho rằng đó là câu hỏi “vô lý”. Trong khi đó, ông vẫn liên tục gây sức ép, yêu cầu Iran phải từ bỏ hoàn toàn tham vọng hạt nhân nếu muốn chấm dứt chiến tranh. Song hành với lời kêu gọi hòa bình là lời đe dọa: nếu Iran không chấp nhận “thực tế”, Mỹ sẽ khiến họ “không còn đường quay lại”.
Giữa làn đạn và bàn đàm phán, thế giới chứng kiến một nghịch lý quen thuộc: “miệng nói hòa, tay vẫn cầm gươm”. Cuộc chiến Iran giờ đây không chỉ là cuộc đối đầu quân sự, mà còn là cuộc đấu trí, đấu ý chí – nơi mỗi bước đi đều có thể thay đổi cục diện toàn cầu.
Trump ca ngợi Bộ trưởng Quốc phòng giữa lúc nội bộ Mỹ chia rẽ về chiến lược chiến tranh Iran
Tổng thống Donald Trump đã dành lời khen cho Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth, khẳng định ông này đang “làm rất tốt công việc” trong bối cảnh cuộc chiến với Iran tiếp tục leo thang. Phát biểu tại cuộc họp nội các ở Nhà Trắng hôm thứ Năm, Trump cho rằng Hegseth “sinh ra để đảm nhận vai trò này”, thể hiện sự tin tưởng cao vào người đứng đầu Lầu Năm Góc.
Trước đó, Trump tiết lộ rằng Hegseth tỏ ra “khá thất vọng” trước khả năng Mỹ tiến hành đàm phán ngừng bắn với Iran. Ông cho biết không chỉ Hegseth mà cả Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân, Tướng Dan Caine, đều không ủng hộ việc sớm chấm dứt xung đột. Theo Trump, đây lại là một “thái độ tốt”, bởi hai nhân vật này “không quan tâm đến việc dàn xếp mà chỉ muốn giành chiến thắng hoàn toàn”.
Tuy nhiên, trong khi Nhà Trắng thể hiện sự cứng rắn, Quốc hội Mỹ lại ngày càng bày tỏ sự bất mãn. Các nghị sĩ từ cả hai đảng đã lên tiếng chỉ trích việc chính quyền cung cấp không đầy đủ thông tin về mục tiêu chiến tranh cũng như thời gian dự kiến kết thúc xung đột. Sự thiếu nhất quán trong thông điệp từ Nhà Trắng đang làm gia tăng lo ngại về chiến lược tổng thể của Mỹ tại Iran.
Đàm phán hé lộ bế tắc: Iran kiên quyết giữ quyền làm giàu uranium, Mỹ thúc đẩy kế hoạch 15 điểm qua Pakistan
Đặc phái viên Mỹ Steve Witkoff cho biết các cuộc đàm phán với Iran trước khi chiến tranh nổ ra đã bộc lộ những bất đồng sâu sắc, đặc biệt liên quan đến chương trình hạt nhân. Theo ông, phía Iran nhiều lần khẳng định họ có “quyền không thể tước bỏ” trong việc làm giàu uranium, một lập trường khiến Washington kết luận rằng Tehran không sẵn sàng từ bỏ tham vọng hạt nhân. Witkoff tiết lộ rằng Iran khi đó đã sở hữu khoảng 460 kg uranium được làm giàu ở mức 60% – con số mà phía Mỹ cho rằng có thể đủ để sản xuất tới 11 quả bom nguyên tử. Ông nhấn mạnh đây là những dấu hiệu rõ ràng cho thấy chính quyền Iran không trao đủ quyền cho đoàn đàm phán để đạt được một thỏa thuận theo yêu cầu của Mỹ.
Trong bối cảnh đó, Mỹ vẫn tiếp tục theo đuổi con đường ngoại giao thông qua các kênh trung gian. Witkoff xác nhận Washington đã đưa ra một kế hoạch hành động gồm 15 điểm, đóng vai trò như khung cơ bản cho một thỏa thuận hòa bình. Kế hoạch này được chuyển tới Iran thông qua chính phủ Pakistan, quốc gia đang giữ vai trò trung gian trong các cuộc trao đổi gián tiếp giữa hai bên. Ngoại trưởng Pakistan Ishaq Dar cũng xác nhận rằng Tehran đang xem xét các đề xuất này.
Theo Witkoff, các cuộc trao đổi bước đầu đã tạo ra “những tín hiệu tích cực và mạnh mẽ”, dù ông từ chối tiết lộ chi tiết cụ thể do tính nhạy cảm của tiến trình ngoại giao. Trước đó, các nguồn tin cho biết kế hoạch 15 điểm này bao gồm các nội dung liên quan đến chương trình hạt nhân và tên lửa đạn đạo của Iran. Đồng thời, các quan chức trong chính quyền Trump, bao gồm Phó Tổng thống JD Vance, đang nỗ lực sắp xếp một cuộc gặp tại Pakistan vào cuối tuần nhằm tìm kiếm lối thoát cho cuộc xung đột đang leo thang.
Iran nghi ngờ thiện chí đàm phán của Mỹ, đưa ra điều kiện chấm dứt chiến tranh
Iran bày tỏ “hoàn toàn nghi ngờ” về thiện chí đàm phán của Washington, theo hãng tin bán chính thức Tasnim dẫn lời một nguồn tin giấu tên được cho là am hiểu tình hình. Nguồn tin này cho biết Tehran đã chính thức gửi phản hồi đối với đề xuất 15 điểm của Mỹ vào đêm trước và hiện đang chờ phía Washington trả lời.
Trước đó, kênh truyền thông nhà nước Press TV đưa tin một quan chức Iran đã đưa ra 5 điều kiện nhằm chấm dứt chiến tranh, dù nội dung chi tiết chưa được công bố đầy đủ. Trong số các yêu cầu được đề cập có việc chấm dứt hoàn toàn các hành động mà Iran gọi là “xâm lược và ám sát”, đồng thời đảm bảo chủ quyền của nước này đối với tuyến năng lượng chiến lược là eo biển Hormuz.
Những điều kiện này cũng được nguồn tin của Tasnim nhắc lại, đồng thời cáo buộc rằng Iran coi nỗ lực đàm phán của Mỹ là một “chiến dịch đánh lừa lần thứ ba”. Theo nhận định từ phía Tehran, Washington có thể đang lợi dụng vỏ bọc ngoại giao để kiềm chế giá dầu toàn cầu, đồng thời tranh thủ thời gian chuẩn bị cho các bước đi quân sự mới tại miền nam Iran, bao gồm khả năng tiến hành chiến dịch trên bộ.
Hiện chưa rõ các nguồn tin trên có đại diện chính thức cho lập trường của chính phủ Iran hay không, trong bối cảnh bộ máy lãnh đạo nước này đang chịu ảnh hưởng nặng nề từ các đợt tấn công và ám sát gần đây. Trong khi đó, Tổng thống Mỹ Donald Trump cũng tỏ ra hoài nghi về triển vọng đạt được thỏa thuận, cho rằng trách nhiệm đạt được một giải pháp hiện nằm ở phía Iran.
Phó Tổng thống JD Vance: Chiến dịch Iran mở ra lợi thế mới cho Mỹ cả quân sự lẫn ngoại giao
Phó Tổng thống JD Vance cho rằng chiến dịch quân sự của Mỹ tại Iran là một thành công rõ rệt, khẳng định các đòn tấn công đã làm suy yếu đáng kể khả năng phản công của Tehran. Phát biểu tại cuộc họp nội các, ông nhấn mạnh rằng Iran hiện không còn khả năng tấn công Mỹ như trước đây chỉ vài tuần, qua đó giúp Washington có thêm nhiều lựa chọn chiến lược.
Theo Vance, những lựa chọn này bao gồm cả việc tiếp tục gia tăng sức ép quân sự lẫn mở ra các con đường ngoại giao nhằm chấm dứt xung đột. Ông cho rằng chính sự suy giảm năng lực của Iran đã tạo điều kiện thuận lợi để Mỹ chủ động định hình cục diện tiếp theo.
Phát biểu của Vance diễn ra trong bối cảnh ông đang chịu sự chú ý về vai trò trong việc điều hành chiến lược chiến tranh của Nhà Trắng, đặc biệt khi trước đây ông từng là người phản đối mạnh mẽ việc Mỹ can dự vào các cuộc chiến ở nước ngoài. Trong thời gian qua, ông ít xuất hiện công khai về vấn đề này, nhường vai trò phát ngôn chính cho Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth, Ngoại trưởng Marco Rubio và đặc phái viên Steve Witkoff – những người liên tục lên tiếng bảo vệ chiến dịch quân sự.
Tuy nhiên, tại cuộc họp lần này, Vance đã trực tiếp lý giải vì sao Mỹ cần hành động vào thời điểm hiện tại. Ông nhấn mạnh rằng mục tiêu an ninh quốc gia quan trọng nhất của Mỹ là ngăn chặn Iran sở hữu vũ khí hạt nhân, và đây là lý do cốt lõi khiến chính quyền quyết định phát động chiến dịch. Theo ông, việc loại bỏ nguy cơ Iran có thể đe dọa Mỹ và các quốc gia khác bằng vũ khí hạt nhân là ưu tiên hàng đầu của bất kỳ chính quyền nào.
Nội bộ Israel rối ren giữa chiến tranh: Văn phòng Thủ tướng thiếu hụt nhân sự cấp cao
Trong bối cảnh Israel đang phải đối mặt với cuộc chiến đa mặt trận, Thủ tướng Benjamin Netanyahu lại đang điều hành những quyết sách quan trọng nhất từ một bộ máy bị suy yếu nghiêm trọng bởi các cuộc điều tra hình sự, bê bối chính trị và tình trạng thiếu hụt nhân sự cấp cao. Hiện Văn phòng Thủ tướng không có chánh văn phòng chính thức, không có người đứng đầu Hội đồng An ninh Quốc gia và cũng thiếu cả người phát ngôn cho báo chí trong nước lẫn quốc tế.
Tình hình càng thêm rối ren khi người phát ngôn kiêm quyền chánh văn phòng Ziv Agmon vừa từ chức sau khi các bản ghi nội bộ bị rò rỉ, cho thấy những phát ngôn gây tranh cãi liên quan đến người Do Thái Mizrahi, gia đình Netanyahu, đảng Likud cũng như trách nhiệm của thủ tướng trong thất bại tình báo ngày 7/10/2023. Trước đó, Agmon đã tạm thời đảm nhiệm vị trí này sau khi người tiền nhiệm rời đi để làm đại sứ tại London, nhưng việc bổ nhiệm chính thức của ông hiện bị đình lại do liên quan đến một cuộc điều tra hình sự về rò rỉ thông tin mật. Cơ quan công vụ cũng đã đề xuất đình chỉ ông khỏi mọi vị trí trong chính phủ trong vòng 6 tháng.
Không chỉ vậy, Hội đồng An ninh Quốc gia Israel cũng đang trong tình trạng thiếu lãnh đạo ổn định kể từ khi ông Tzachi Hanegbi từ chức vào tháng 10/2025. Người tạm quyền hiện tại cũng sắp chuyển sang một vị trí an ninh khác, khiến ghế này tiếp tục bị bỏ trống. Thư ký quân sự Roman Gofman cũng chuẩn bị rời nhiệm sở để đảm nhận vai trò giám đốc Mossad, nhưng vẫn chưa có người thay thế.
Dù vậy, Netanyahu vẫn duy trì được một nhóm cố vấn thân cận. Yonatan Urich – một trong những trợ lý thân tín nhất – недавно đã trở lại làm việc sau nhiều tháng bị cấm do vướng vào hai cuộc điều tra hình sự, bao gồm nghi vấn nhận tiền từ các nguồn liên quan Qatar và rò rỉ tài liệu mật cho báo Bild của Đức. Ngoài ra, Ron Dermer – cựu Bộ trưởng Các vấn đề chiến lược – cũng quay lại hỗ trợ trong vai trò không chính thức thời chiến, trong khi cố vấn đối ngoại Ofir Falk và thư ký nội các Yossi Fuchs vẫn tiếp tục tại vị.
Tình trạng thiếu ổn định trong bộ máy lãnh đạo cấp cao diễn ra đúng lúc Israel đang phải xử lý những thách thức an ninh nghiêm trọng, làm dấy lên nhiều lo ngại về khả năng điều hành và phối hợp chiến lược trong giai đoạn nhạy cảm hiện nay.
Mỹ tăng cường lực lượng quy mô lớn tới Trung Đông giữa lúc vẫn theo đuổi đàm phán với Iran
Trong khi chính quyền Tổng thống Donald Trump tuyên bố đang nỗ lực tìm kiếm một thỏa thuận với Iran để chấm dứt chiến tranh, Washington đồng thời triển khai một chiến dịch tăng cường lực lượng quân sự quy mô lớn tới Trung Đông. Động thái này cho thấy Mỹ đang theo đuổi chiến lược “vừa đàm phán, vừa gây sức ép” nhằm tạo lợi thế trên bàn thương lượng.
Theo các nguồn tin, hơn 1.000 binh sĩ thuộc Sư đoàn Dù 82 của Lục quân Mỹ đang chuẩn bị được điều động trong những ngày tới, và con số này có thể tiếp tục tăng nếu tình hình yêu cầu. Lực lượng này bao gồm một tiểu đoàn thuộc Lữ đoàn Chiến đấu số 1, với khả năng triển khai nhanh và tác chiến linh hoạt.
Bên cạnh đó, Đơn vị Viễn chinh Thủy quân Lục chiến số 11 (11th MEU) cùng Nhóm tác chiến đổ bộ Boxer đã được điều chỉnh lộ trình và tăng tốc triển khai. Mỗi nhóm tác chiến kiểu này có thể mang theo khoảng 4.500 lính thủy đánh bộ và thủy thủ, đi kèm với năng lực không quân, hậu cần và cả các đơn vị được huấn luyện cho nhiệm vụ đặc biệt. Tuy nhiên, hiện chưa rõ toàn bộ lực lượng hay chỉ một phần sẽ được đưa tới Trung Đông.
Một nhóm tương tự khác là Đơn vị Viễn chinh Thủy quân Lục chiến số 31 (31st MEU), đóng tại Okinawa, cũng đang trên đường tới khu vực. Trước đó, tàu đổ bộ tấn công USS Tripoli đã được ghi nhận di chuyển gần Singapore, cho thấy tốc độ triển khai đang được đẩy nhanh đáng kể.
Theo Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ, hiện đã có khoảng 50.000 binh sĩ Mỹ hiện diện tại Trung Đông trước khi các lực lượng tăng viện mới được triển khai. Quy mô lực lượng này phản ánh mức độ nghiêm trọng của cuộc xung đột, đồng thời cho thấy Washington đang chuẩn bị cho nhiều kịch bản khác nhau, từ leo thang quân sự đến tạo sức ép trong đàm phán ngoại giao.
Nghịch lý thị trường dầu mỏ: Thế giới không thiếu dầu, chỉ bị “kẹt” vì chiến tranh
Bộ trưởng Tài chính Mỹ Scott Bessent khẳng định thị trường dầu mỏ toàn cầu hiện vẫn “được cung cấp đầy đủ”, một nhận định gây nhiều bất ngờ trong bối cảnh thế giới đang trải qua cú sốc nguồn cung lớn chưa từng có. Tuy nhiên, theo các chuyên gia năng lượng, cả hai điều này đều đúng: dầu không thiếu, nhưng đang bị mắc kẹt và không thể lưu thông.
Trước khi xung đột bùng nổ, giá dầu từng duy trì quanh mức 60 USD/thùng nhờ hai yếu tố chính: các nước sản xuất, đặc biệt là khối OPEC+, đã tăng dần sản lượng để bù đắp nguồn thu giảm, trong khi nhu cầu tiêu thụ suy yếu do ảnh hưởng của lạm phát và tình hình kinh tế khiến người dân hạn chế chi tiêu và đi lại.
Hiện tại, các hợp đồng dầu Brent giao năm 2027 đang được giao dịch quanh mức 75 USD/thùng, phản ánh kỳ vọng của thị trường rằng khi eo biển Hormuz được mở lại, dòng chảy dầu sẽ phục hồi và cung cầu sẽ trở lại trạng thái ổn định.
Tuy nhiên, việc đóng cửa eo biển Hormuz đã tạo ra những nút thắt nghiêm trọng. Một số cơ sở khai thác tại Trung Đông buộc phải ngừng sản xuất do không còn chỗ chứa dầu thô, và việc khôi phục sản lượng không thể diễn ra ngay lập tức mà có thể mất nhiều tuần. Bên cạnh đó, các cuộc tấn công giữa Iran và Israel đã gây thiệt hại cho nhiều nhà máy lọc dầu và cơ sở khí đốt trong khu vực, trong đó có những cơ sở có thể cần nhiều năm để phục hồi hoàn toàn.
Những gián đoạn này khiến nguồn cung thực tế bị thu hẹp trong ngắn hạn, từ đó đẩy giá dầu tăng cao, dù về tổng thể, thế giới vẫn có đủ nguồn dầu nếu các tuyến vận chuyển được khai thông trở lại.