HOME-Au
HOME-Au
24h
24h
USA
USA
GOP
GOP
Phim Bộ
Phim Bộ
Videoauto
VIDEO-Au
Home Classic
Home Classic
Donation
Donation
News Book
News Book
News 50
News 50
worldautoscroll
WORLD-Au
Breaking
Breaking
 

Go Back   VietBF > Others (Closed Forums) > Archive - Old News 2013 (closed)

 
 
Thread Tools
Default Người Việt tử tế
Old 09-07-2013   #1
saigon75
R10 Vô Địch Thiên Hạ
 
saigon75's Avatar
 
Join Date: Dec 2006
Posts: 54,629
Thanks: 1,521
Thanked 4,892 Times in 1,268 Posts
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 0 Post(s)
Rep Power: 74
saigon75 Reputation Uy Tín Level 2saigon75 Reputation Uy Tín Level 2saigon75 Reputation Uy Tín Level 2saigon75 Reputation Uy Tín Level 2saigon75 Reputation Uy Tín Level 2saigon75 Reputation Uy Tín Level 2
Trước khi từ biệt quê nhà yêu dấu, tôi thường hỏi những người quen (là Việt kiều ) về cách cư xử của người Việt hải ngoại, với ai tôi cũng được trả lời bằng một cái bĩu môi dài (như vừa được phẫu thuật thẩm mỹ bơm môi) kèm theo nhiều cái lắc đầu ngao ngán, sau đó là vài ba chục câu than thở.


Một góc khu kinh doanh của người Việt tại Quận Cam, California. Ảnh: N.Đ

Có lẽ tác giả rất ngạc nhiên khi gặp một người Việt tử tế như thế. Và chắc cũng có nhiều bạn đọc chỉ mong sao được thốt lên hàng ngày, người Việt (mình thật là) tử tế!

Thế nhưng, nhiều người chỉ muốn tin như thế chứ không dám quyết liệt khẳng định như thế... Như tác giả đã viết - và thực tế nó không lạ - đồng bào (một bọc) tha phương cầu thực ở xứ người nhưng luôn "cảnh giác cao độ" với nhau, dẫu có cả khu Little Saigon là thế, nhưng tâm lý vẫn muốn "né nhau", ở "khu Mỹ trắng" cho nó lành.

Điều quan trọng là cần ở tấm lòng. Đúng như tác giả - cô giáo Lệ Thanh - đã viết "phải dạy cho những em bé ngây thơ một loại tình cảm cao quý mà trừu tượng như lòng tự hào dân tộc, tình yêu nước thì quả đâu phải dễ, nếu không thực lòng". Mà nếu không có tấm lóng với nhau, hẳn rằng sẽ có đâu "những người Việt tử tế". Y.T
"Người ta định giá trị của mình bằng cái xe mình đi, cái áo mình mặc, đôi giày mình mang..."; "Ở xứ lạ quê người thì phải đùm bọc nhau chớ, như người Tàu đó, đâu cũng có China Town, đố ai mà ăn hiếp được một người Tàu nào. Đằng này, còn lừa nhau, chơi nhau tận cùng bằng số"; "Hãng nào có nhiều người Việt là lu bù phe phái bè cánh, còn phải biết chị chị em em, quà cáp sớm trưa mới mong không bị lay off (sa thải, đuổi việc. BT)".

Khi qua Mỹ rồi, lại thêm nhiều răn đe: "Mua xe hử? Nhớ nghen, chớ... chớ... chớ bao giờ tìm tới body shop của người Việt"; "Mua nhà hử, nè nè, tìm khu Mỹ trắng mà ở, hàng xóm người Việt nó dòm ngó nhiều chuyện lắm..." v.v và v.v... (Chà, lại nghe nói Mỹ trắng thấy người Việt mình dọn tới làm bạn hàng xóm là họ bán nhà chạy trốn, vậy thì ở đâu cho yên thân đây?).

Nghe riết thành nhập tâm, cho nên hành trang tôi đem theo qua Mỹ còn có thêm một cái ba lô vô hình chứa đầy ắp những thành kiến về người Việt, tự nhiên tôi đâm ra kỳ thị với ngay cả đồng hương mình. Những ngày đầu mới định cư, giao tiếp với người bản xứ thì tôi cởi mở thân tình, ra vẻ ta đây là dân Mỹ gốc Việt thứ thiệt, lịch sự dư dả không kém gì dân Tây, nhưng với đồng hương thì "cảnh giác cao độ", thấy người nào tóc vàng, da vàng, mũi (sửa) cao là... né, cần thiết thì chào hỏi dăm ba câu trong tinh thần thủ thế.

Tôi làm trong cafeteria (quán ăn tự phục vụ. BT) của một trường tiểu học mà một nửa là học sinh Việt. Vì trường cho phép học sinh Việt chọn sinh ngữ phụ là tiếng mẹ đẻ nên phần lớn các cháu đều nói tiếng Việt rất sõi. Đứng làm cashier (thu ngân. BT) để thu tiền hoặc scan (quẹt thẻ. BT) thẻ ăn, tôi phải luôn miệng "Hi, how are you doing today?" (Xin chào, hôm nay con làm gì? .BT) hoặc "Thank you, honey... Thank you, sweety" (Cảm ơn, con gái... Cảm ơn, con trai. BT), và luôn tay bấm nút "account" (nếu thiếu tiền ăn) hay "stend" (nếu có đủ tiền trong account) để các cháu di chuyển nhanh chóng cho kịp giờ ăn trưa, đâu có thì giờ coi cháu nào người Việt, cháu nào Mỹ hay Mễ để chuyển ngữ.

Thế mà có cháu không chịu, lần nào đi ngang cũng hỏi "Bà có biết nói tiếng Việt không?". Có cháu hãnh diện khoe với tôi: "Con là người Việt, mẹ con là người Việt, ba con cũng là người Việt, bạn con đây nè, cũng người Việt".

Trẻ con thường láu táu nên có lúc cầm nhầm thẻ của bạn, vì vậy tôi gọi tên các cháu để tránh nhầm lẫn "Thank you, Heavenly... Thank you, Mignone...". Nhưng các cháu Việt Nam phản đối một cách dễ thương không ngờ: "Con tên là Mỹ Hiền, bà đừng kêu con là Heavenly nhen!", "Con tên là Ý Nhi, bà đừng kêu con là Mignone há?".

Chao ơi, cảm động đến rưng rưng, thương quá niềm tự hào dân tộc đã bắt đầu ươm mầm trong trái tim ngây thơ, trong khi đó, tôi luôn day dứt một nỗi buồn nhược tiểu từ những ngày chưa tha phương. Nhìn những đôi mắt đen long lanh nhìn mình thân thiện kiểu đồng hương nhận nhau mà muốn nựng vào mấy đôi má phinh phính đáng yêu (nhưng không dám). Càng nghĩ càng cảm phục quý thầy cô, dạy đọc dạy viết tiếng mẹ đẻ cho trẻ con xem tiếng xứ người là ngôn ngữ chính, đã là khó, lại phải dạy cho những em bé ngây thơ một loại tình cảm cao quý mà trừu tượng như lòng tự hào dân tộc, tình yêu nước thì quả đâu phải dễ, nếu không thực lòng!

Nhân một tai nạn nhỏ mới đây, tôi thật sự thay đổi cách phán đoán về người Việt mình. Vào ngày Fathers Day (ngày của cha. BT), cô bạn Hiền Hậu của tôi mời hai vợ chồng tôi đi ăn tại một nhà hàng Tàu.

Lúc chia tay, Hiền Hậu nhắc nhở: "Ê nhỏ, làm tài xế đưa anh dzề dinh cho cẩn thận đó". Tôi vừa đi vừa đưa tay "bye bye" cô bạn dễ thương và nói thêm: "OK, người không uống bia bao giờ cũng tỉnh". Bên ngoài nhà hàng, hoàng hôn vẫn còn rực nắng, thực khách chờ xếp chỗ còn đứng ngồi la liệt, chả trách cái bãi đậu kín mít hai dãy xe quay đuôi vào nhau.

Tôi lên xe, mở máy, vì lối đi giữa khá hẹp nên tôi cẩn thận nhìn trái, nhìn phải, nhìn sau, rồi từ từ lui xe sợ đụng phải dãy xe sau. Ông xã - vốn không mấy tin vào tay lái của vợ - ngăn tôi lại, rồi dùng đôi mắt cận qua cặp kính lão nhìn phải rồi sang trái, sau đó mới ra lệnh: "Không có người, em lùi qua phải đi". Vừa nhìn kính chiếu hậu, tôi từ từ đưa xe qua phải, bỗng "binh... bụp", tôi hốt hoảng đạp thắng. Quái, vấp đá chăng? Lúc nãy trên lối ra bãi đậu xe mình có thấy gì đâu.

Ông xã nói nhanh: "Em gài thắng, anh xuống coi chuyện gì". Tôi cho xe vào lại parking lot (bãi đỗ xe. BT), tắt máy mở cửa bước xuống xe. Đằng sau xe tôi, phía bên kia, cả nhà của chiếc xe mini - van màu xám đang lui cui xem xét xe họ, chiếc xe đã ra khỏi parking lot một phần ba. Thôi chết, mình hích xe người ta rồi! Tôi lạnh người. Người chồng đứng phía bên phải của xe, như vậy là người vợ hoặc cô con gái nhỏ của họ cầm lái.

Ba người đồng hương của tôi chụm đầu nhìn vào hông xe, cô con gái vừa chỉ vào xe vừa nói gì đó không rõ. Tôi thấy đuôi xe hơi núng, và miếng thùng xe bên hông hơi bị bung ra. Đến bên cạnh ông xã, tôi nghe anh nói với người chồng: "Xe anh hư nhiều hơn xe tôi, thôi tôi phụ anh một vài trăm để sửa xe". Tôi lắp bắp nói thêm: "Tôi xin lỗi, nhưng tôi không mang theo tiền, anh chị theo tôi về nhà được không?".

Anh chồng, mặt hồng hào màu bia cười hiền lành: "Dạ, để tụi tui chạy theo xe anh chị". Tôi lên xe mở máy, tiếng tim đập còn to hơn tiếng máy xe, tay run rẩy gài số. Ông xã nhắc: "Bình tĩnh, lái từ từ thôi!". Tôi chạy rất chậm ra khỏi parking, cho xe bò ra đường lớn. Ông xã cằn nhằn: "Em de ra sau hơi thẳng phải không? Biết vậy để anh lái cho rồi".

Đó, cái đĩa hát cũ của ông xã tui với điệp khúc: "Biết vậy... phải chi..."! Tôi cãi ngay: "Anh có hơi bia, lái làm sao được. Em phải de thẳng ra, được một nửa xe bên cạnh rồi mới quẹo qua phải chớ, qua sớm thì quẹt xe người ta sao". Ngẫm nghĩ một hồi, anh băn khoăn: "Anh chồng thú nhận là xe họ đã ra khỏi parking lot, vậy là cả hai xe cùng de, không biết xe mình đụng xe họ hay xe họ húc xe mình".

Tôi tiếc tiền nên đổi giọng chì chiết: "Không biết xe ai húc xe ai sao anh nói với họ là đền vài trăm... Đáng lý anh phải bàn với em chớ...". Anh cướp lời tôi: "Đền cho rồi chớ dính tới bảo hiểm thì lôi thôi lắm. Ờ..., mà em nói cũng phải... vài trăm là hơi nhiều, đáng lý mình đưa họ ít thôi, cỡ năm bảy chục, họ cũng được bảo hiểm trả mà". Tôi "hứ" một tiếng thiệt dài: "Lỡ nói vài trăm thì phải đưa vài trăm chớ, nói đi nói lại ai chịu". Ham cãi nhau tôi quên không trông chừng chiếc xe kia có theo kịp không.

Tới ngã tư, lúc dừng xe chờ đèn xanh, tôi nhìn kĩ kính chiếu hậu một lần nữa để tìm chiếc xe màu xám nọ, tuyệt không thấy đâu. Tôi lại băn khoăn: "Anh, sao không thấy họ? Hay là em đi nhanh họ không theo kịp?". Anh cười mũi: "Đã nói là em đáng bị phạt mà, lái gì mà còn thua người ta chạy bộ, nhiều khi họ qua mặt mình rồi, chắc là cái xe đang đi bên phải mình kìa".

Đèn xanh, tôi nhè nhẹ nhấn ga, liếc sang bên phải, thấy có một chiếc xe xám chạy song song, nhưng sao không giống, xe tôi đụng là chiếc mini van mà, còn đây là xe nhỏ bốn cửa. Về tới chung cư đang ở, tôi đứng một hồi trước sân ngóng xem có chiếc xe nào theo vào bãi đậu không, ai bước xuống tôi cũng lom lom nhìn coi có giống người đồng hương mình.

Chờ một hồi cũng chỉ thấy dân tóc vàng, da trắng, hoặc tóc đen mà da đen hay nâu, tuyệt nhiên chẳng thấy một đồng hương tóc đen da vàng mũi tẹt nào. Hai đứa tôi vô nhà, đóng cửa, ngồi xuống ghế, vợ hỏi chồng, chồng hỏi vợ: "Tại sao họ không đi theo mình? Tại sao họ không lấy tiền sửa xe? Mình lỗi hay người ta lỗi? Nếu mình có lỗi mà không đền bù gì cả thì tội nghiệp cho họ".

Cuối cùng, ông xã đứng dậy cười trấn an: "Thôi đừng lo nghĩ nữa em, quên đi, chắc họ nghĩ họ có lỗi nên tha cho mình, mà mình không mất đồng bạc nào là hên rồi. Nóng quá, anh đi tắm cái đã!".

Bỏ mặc tôi ngồi bó gối nhăn mày nhíu mặt suy nghĩ, ảnh hớn hở lấy áo quần đi tắm, xả nước ào ào và hát ê a như vừa được đền tiền bảo hiểm. Người đàn ông của tôi thiệt là đơn giản, không bao giờ lo âu sầu muộn quá mười lăm phút!

Thật ra, ông xã cũng như tôi đều i tờ rít về cách ứng phó tai nạn hoặc bảo hiểm xe... Không biết thì suy nghĩ chi cho lắm, đằng nào mình cũng đâu có thiệt thòi gì ngoài cái đuôi xe bị trầy chút đỉnh. Nhưng tôi thì cứ áy náy và băn khoăn mãi về sự việc không may (hay may mắn?) chiều đó.

Một tuần sau, gặp anh Liêu và anh Chinh từng giúp chúng tôi học lái xe, tôi đem chuyện đụng xe kể lại. Sau khi tra vấn vài câu để kiểm chứng về cách ứng phó khi gặp tai nạn xe trong bãi đậu của ông xã tôi, hai anh lần lượt giải thích cặn kẽ để chúng tôi khôn ra.

Sau khi nghe bài giảng lý thuyết kèm thực hành tái diễn hiện trường, cùng với những lời mắng yêu "dại quá... sao mà khờ vậy", tôi lập một bảng ghi nhớ như sau: Thứ nhất, xe người ta đang yên đang lành trong parking lot, nếu lỡ chân đưa xe mình hôn xe họ, thôi thì chịu thua, xuống nước ca bài "lỡ hôn rồi làm sao tha được cho em...", coi như số mình ngày đó hao tài, mau mau chụp hình chỗ hư hại, để họ đi estimate (đánh giá. BT) rồi chờ kết quả, chịu tiền sửa, khỏi phiền bảo hiểm. Thứ nhì, nếu như cả hai đều lỗi, hoặc chưa phân định được lỗi phải, nhớ chụp hình chỗ hư hại của hai xe và trao đổi thông tin về bảo hiểm xe, chớ khờ khạo mà đưa tiền đền bù có khác nào chui đầu vào rọ cho bảo hiểm tiện tay cứa cổ. Thứ ba, đưa người lạ về nhà để lấy tiền là hành động dại dột nhất trên đời, chẳng khác nào chỉ chỗ cất tiền cho ăn trộm nó khoắng.

Các anh nói thêm: "May cho hai em đó, gặp người tử tế họ bỏ qua cho, không lợi dụng để làm tiền, gặp Mỹ hay Mễ là rắc rối to!".

Có lẽ tôi gặp may, nhưng hơn thế, tôi tin vào lòng thật thà tử tế của những người không quen biết ấy. Chao ơi, càng nghĩ càng cảm kích đồng hương của mình, dù có lỗi hay không có lỗi, họ quả thật là những người hết sức đàng hoàng, hết sức rộng lượng, hết sức tử tế... Thiệt lòng mà nói chưa bao giờ tôi tự hào và yêu thương dân tộc tôi như lúc này.

(Theo Vietbao)
saigon75_is_offline  
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	cafengoctung.jpg
Views:	1155
Size:	30.3 KB
ID:	513461  
Old 09-07-2013   #2
joebob3
Banned
 
Join Date: Dec 2008
Location: ị đầu Hồ chó đẻ
Posts: 1,819
Thanks: 4
Thanked 6 Times in 6 Posts
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 0 Post(s)
Rep Power: 0
joebob3 Reputation Uy Tín Level 1
Default

Người Mỷ gốc Việt chỉ kỳ thị đám VC ngu dốt, chuyện gì củng biết chỉ không biết mắc cở của đám dân VC chó đẻ
Bên nầy chỉ có đám VC còn mang quốc tich VC mới gọi là việt kiều !! phần còn lại là Người Mỷ gốc Việt !! không có ai là dân của mấy thằng VC chó đẻ
joebob3_is_offline  
Old 09-07-2013   #3
vuitoichat
R11 Tuyệt Thế Thiên Hạ
 
Join Date: Jan 2008
Posts: 149,286
Thanks: 11
Thanked 14,119 Times in 11,280 Posts
Mentioned: 3 Post(s)
Tagged: 1 Thread(s)
Quoted: 44 Post(s)
Rep Power: 185
vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10
vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10
Default Người Việt tử tế

Trước khi từ biệt quê nhà yêu dấu, tôi thường hỏi những người quen (là Việt kiều ) về cách cư xử của người Việt hải ngoại, với ai tôi cũng được trả lời bằng một cái bĩu môi dài (như vừa được phẫu thuật thẩm mỹ bơm môi) kèm theo nhiều cái lắc đầu ngao ngán, sau đó là vài ba chục câu than thở.

Một góc khu kinh doanh của người Việt tại Quận Cam, California. Ảnh: N.Đ

“Người ta định giá trị của mình bằng cái xe mình đi, cái áo mình mặc, đôi giày mình mang…”; “Ở xứ lạ quê người thì phải đùm bọc nhau chớ, như người Tàu đó, đâu cũng có China Town, đố ai mà ăn hiếp được một người Tàu nào. Đằng này, còn lừa nhau, chơi nhau tận cùng bằng số”; “Hãng nào có nhiều người Việt là lu bù phe phái bè cánh, còn phải biết chị chị em em, quà cáp sớm trưa mới mong không bị lay off (sa thải, đuổi việc. BT)”.

Có lẽ tác giả rất ngạc nhiên khi gặp một người Việt tử tế như thế. Và chắc cũng có nhiều bạn đọc chỉ mong sao được thốt lên hàng ngày, người Việt (mình thật là) tử tế!

Thế nhưng, nhiều người chỉ muốn tin như thế chứ không dám quyết liệt khẳng định như thế… Như tác giả đã viết - và thực tế nó không lạ - đồng bào (một bọc) tha phương cầu thực ở xứ người nhưng luôn “cảnh giác cao độ” với nhau, dẫu có cả khu Little Saigon là thế, nhưng tâm lý vẫn muốn “né nhau”, ở “khu Mỹ trắng” cho nó lành.

Điều quan trọng là cần ở tấm lòng. Đúng như tác giả - cô giáo Lệ Thanh - đã viết “phải dạy cho những em bé ngây thơ một loại tình cảm cao quý mà trừu tượng như lòng tự hào dân tộc, tình yêu nước thì quả đâu phải dễ, nếu không thực lòng”. Mà nếu không có tấm lóng với nhau, hẳn rằng sẽ có đâu “những người Việt tử tế”.
Y.T


Khi qua Mỹ rồi, lại thêm nhiều răn đe: “Mua xe hử? Nhớ nghen, chớ... chớ… chớ bao giờ tìm tới body shop của người Việt”; “Mua nhà hử, nè nè, tìm khu Mỹ trắng mà ở, hàng xóm người Việt nó dòm ngó nhiều chuyện lắm…” v.v và v.v... (Chà, lại nghe nói Mỹ trắng thấy người Việt mình dọn tới làm bạn hàng xóm là họ bán nhà chạy trốn, vậy thì ở đâu cho yên thân đây?).

Nghe riết thành nhập tâm, cho nên hành trang tôi đem theo qua Mỹ còn có thêm một cái ba lô vô hình chứa đầy ắp những thành kiến về người Việt, tự nhiên tôi đâm ra kỳ thị với ngay cả đồng hương mình. Những ngày đầu mới định cư, giao tiếp với người bản xứ thì tôi cởi mở thân tình, ra vẻ ta đây là dân Mỹ gốc Việt thứ thiệt, lịch sự dư dả không kém gì dân Tây, nhưng với đồng hương thì “cảnh giác cao độ”, thấy người nào tóc vàng, da vàng, mũi (sửa) cao là… né, cần thiết thì chào hỏi dăm ba câu trong tinh thần thủ thế.

Tôi làm trong cafeteria (quán ăn tự phục vụ. BT) của một trường tiểu học mà một nửa là học sinh Việt. Vì trường cho phép học sinh Việt chọn sinh ngữ phụ là tiếng mẹ đẻ nên phần lớn các cháu đều nói tiếng Việt rất sõi. Đứng làm cashier (thu ngân. BT) để thu tiền hoặc scan (quẹt thẻ. BT) thẻ ăn, tôi phải luôn miệng “Hi, how are you doing today?” (Xin chào, hôm nay con làm gì? .BT) hoặc “Thank you, honey… Thank you, sweety” (Cảm ơn, con gái… Cảm ơn, con trai. BT), và luôn tay bấm nút “account” (nếu thiếu tiền ăn) hay “stend” (nếu có đủ tiền trong account) để các cháu di chuyển nhanh chóng cho kịp giờ ăn trưa, đâu có thì giờ coi cháu nào người Việt, cháu nào Mỹ hay Mễ để chuyển ngữ.

Thế mà có cháu không chịu, lần nào đi ngang cũng hỏi “Bà có biết nói tiếng Việt không?”. Có cháu hãnh diện khoe với tôi: “Con là người Việt, mẹ con là người Việt, ba con cũng là người Việt, bạn con đây nè, cũng người Việt”.

Trẻ con thường láu táu nên có lúc cầm nhầm thẻ của bạn, vì vậy tôi gọi tên các cháu để tránh nhầm lẫn “Thank you, Heavenly... Thank you, Mignone…”. Nhưng các cháu Việt Nam phản đối một cách dễ thương không ngờ: “Con tên là Mỹ Hiền, bà đừng kêu con là Heavenly nhen!”, “Con tên là Ý Nhi, bà đừng kêu con là Mignone há?”.

Chao ơi, cảm động đến rưng rưng, thương quá niềm tự hào dân tộc đã bắt đầu ươm mầm trong trái tim ngây thơ, trong khi đó, tôi luôn day dứt một nỗi buồn nhược tiểu từ những ngày chưa tha phương. Nhìn những đôi mắt đen long lanh nhìn mình thân thiện kiểu đồng hương nhận nhau mà muốn nựng vào mấy đôi má phinh phính đáng yêu (nhưng không dám). Càng nghĩ càng cảm phục quý thầy cô, dạy đọc dạy viết tiếng mẹ đẻ cho trẻ con xem tiếng xứ người là ngôn ngữ chính, đã là khó, lại phải dạy cho những em bé ngây thơ một loại tình cảm cao quý mà trừu tượng như lòng tự hào dân tộc, tình yêu nước thì quả đâu phải dễ, nếu không thực lòng!

Nhân một tai nạn nhỏ mới đây, tôi thật sự thay đổi cách phán đoán về người Việt mình. Vào ngày Fathers Day (ngày của cha. BT), cô bạn Hiền Hậu của tôi mời hai vợ chồng tôi đi ăn tại một nhà hàng Tàu.

Lúc chia tay, Hiền Hậu nhắc nhở: “Ê nhỏ, làm tài xế đưa anh dzề dinh cho cẩn thận đó”. Tôi vừa đi vừa đưa tay “bye bye” cô bạn dễ thương và nói thêm: “OK, người không uống bia bao giờ cũng tỉnh”. Bên ngoài nhà hàng, hoàng hôn vẫn còn rực nắng, thực khách chờ xếp chỗ còn đứng ngồi la liệt, chả trách cái bãi đậu kín mít hai dãy xe quay đuôi vào nhau.

Tôi lên xe, mở máy, vì lối đi giữa khá hẹp nên tôi cẩn thận nhìn trái, nhìn phải, nhìn sau, rồi từ từ lui xe sợ đụng phải dãy xe sau. Ông xã - vốn không mấy tin vào tay lái của vợ - ngăn tôi lại, rồi dùng đôi mắt cận qua cặp kính lão nhìn phải rồi sang trái, sau đó mới ra lệnh: “Không có người, em lùi qua phải đi”. Vừa nhìn kính chiếu hậu, tôi từ từ đưa xe qua phải, bỗng “binh… bụp”, tôi hốt hoảng đạp thắng. Quái, vấp đá chăng? Lúc nãy trên lối ra bãi đậu xe mình có thấy gì đâu.

Ông xã nói nhanh: “Em gài thắng, anh xuống coi chuyện gì”. Tôi cho xe vào lại parking lot (bãi đỗ xe. BT), tắt máy mở cửa bước xuống xe. Đằng sau xe tôi, phía bên kia, cả nhà của chiếc xe mini - van màu xám đang lui cui xem xét xe họ, chiếc xe đã ra khỏi parking lot một phần ba. Thôi chết, mình hích xe người ta rồi! Tôi lạnh người. Người chồng đứng phía bên phải của xe, như vậy là người vợ hoặc cô con gái nhỏ của họ cầm lái.

Ba người đồng hương của tôi chụm đầu nhìn vào hông xe, cô con gái vừa chỉ vào xe vừa nói gì đó không rõ. Tôi thấy đuôi xe hơi núng, và miếng thùng xe bên hông hơi bị bung ra. Đến bên cạnh ông xã, tôi nghe anh nói với người chồng: “Xe anh hư nhiều hơn xe tôi, thôi tôi phụ anh một vài trăm để sửa xe”. Tôi lắp bắp nói thêm: “Tôi xin lỗi, nhưng tôi không mang theo tiền, anh chị theo tôi về nhà được không?”.

Anh chồng, mặt hồng hào màu bia cười hiền lành: “Dạ, để tụi tui chạy theo xe anh chị”. Tôi lên xe mở máy, tiếng tim đập còn to hơn tiếng máy xe, tay run rẩy gài số. Ông xã nhắc: “Bình tĩnh, lái từ từ thôi!”. Tôi chạy rất chậm ra khỏi parking, cho xe bò ra đường lớn. Ông xã cằn nhằn: “Em de ra sau hơi thẳng phải không? Biết vậy để anh lái cho rồi”.

Đó, cái đĩa hát cũ của ông xã tui với điệp khúc: “Biết vậy… phải chi…”! Tôi cãi ngay: “Anh có hơi bia, lái làm sao được. Em phải de thẳng ra, được một nửa xe bên cạnh rồi mới quẹo qua phải chớ, qua sớm thì quẹt xe người ta sao”. Ngẫm nghĩ một hồi, anh băn khoăn: “Anh chồng thú nhận là xe họ đã ra khỏi parking lot, vậy là cả hai xe cùng de, không biết xe mình đụng xe họ hay xe họ húc xe mình”.

Tôi tiếc tiền nên đổi giọng chì chiết: “Không biết xe ai húc xe ai sao anh nói với họ là đền vài trăm… Đáng lý anh phải bàn với em chớ…”. Anh cướp lời tôi: “Đền cho rồi chớ dính tới bảo hiểm thì lôi thôi lắm. Ờ…, mà em nói cũng phải… vài trăm là hơi nhiều, đáng lý mình đưa họ ít thôi, cỡ năm bảy chục, họ cũng được bảo hiểm trả mà”. Tôi “hứ” một tiếng thiệt dài: “Lỡ nói vài trăm thì phải đưa vài trăm chớ, nói đi nói lại ai chịu”. Ham cãi nhau tôi quên không trông chừng chiếc xe kia có theo kịp không.

Tới ngã tư, lúc dừng xe chờ đèn xanh, tôi nhìn kĩ kính chiếu hậu một lần nữa để tìm chiếc xe màu xám nọ, tuyệt không thấy đâu. Tôi lại băn khoăn: “Anh, sao không thấy họ? Hay là em đi nhanh họ không theo kịp?”. Anh cười mũi: “Đã nói là em đáng bị phạt mà, lái gì mà còn thua người ta chạy bộ, nhiều khi họ qua mặt mình rồi, chắc là cái xe đang đi bên phải mình kìa”.

Đèn xanh, tôi nhè nhẹ nhấn ga, liếc sang bên phải, thấy có một chiếc xe xám chạy song song, nhưng sao không giống, xe tôi đụng là chiếc mini van mà, còn đây là xe nhỏ bốn cửa. Về tới chung cư đang ở, tôi đứng một hồi trước sân ngóng xem có chiếc xe nào theo vào bãi đậu không, ai bước xuống tôi cũng lom lom nhìn coi có giống người đồng hương mình.

Chờ một hồi cũng chỉ thấy dân tóc vàng, da trắng, hoặc tóc đen mà da đen hay nâu, tuyệt nhiên chẳng thấy một đồng hương tóc đen da vàng mũi tẹt nào. Hai đứa tôi vô nhà, đóng cửa, ngồi xuống ghế, vợ hỏi chồng, chồng hỏi vợ: “Tại sao họ không đi theo mình? Tại sao họ không lấy tiền sửa xe? Mình lỗi hay người ta lỗi? Nếu mình có lỗi mà không đền bù gì cả thì tội nghiệp cho họ”.

Cuối cùng, ông xã đứng dậy cười trấn an: “Thôi đừng lo nghĩ nữa em, quên đi, chắc họ nghĩ họ có lỗi nên tha cho mình, mà mình không mất đồng bạc nào là hên rồi. Nóng quá, anh đi tắm cái đã!”.

Bỏ mặc tôi ngồi bó gối nhăn mày nhíu mặt suy nghĩ, ảnh hớn hở lấy áo quần đi tắm, xả nước ào ào và hát ê a như vừa được đền tiền bảo hiểm. Người đàn ông của tôi thiệt là đơn giản, không bao giờ lo âu sầu muộn quá mười lăm phút!

Thật ra, ông xã cũng như tôi đều i tờ rít về cách ứng phó tai nạn hoặc bảo hiểm xe… Không biết thì suy nghĩ chi cho lắm, đằng nào mình cũng đâu có thiệt thòi gì ngoài cái đuôi xe bị trầy chút đỉnh. Nhưng tôi thì cứ áy náy và băn khoăn mãi về sự việc không may (hay may mắn?) chiều đó.

Một tuần sau, gặp anh Liêu và anh Chinh từng giúp chúng tôi học lái xe, tôi đem chuyện đụng xe kể lại. Sau khi tra vấn vài câu để kiểm chứng về cách ứng phó khi gặp tai nạn xe trong bãi đậu của ông xã tôi, hai anh lần lượt giải thích cặn kẽ để chúng tôi khôn ra.

Sau khi nghe bài giảng lý thuyết kèm thực hành tái diễn hiện trường, cùng với những lời mắng yêu “dại quá… sao mà khờ vậy”, tôi lập một bảng ghi nhớ như sau: Thứ nhất, xe người ta đang yên đang lành trong parking lot, nếu lỡ chân đưa xe mình hôn xe họ, thôi thì chịu thua, xuống nước ca bài “lỡ hôn rồi làm sao tha được cho em…”, coi như số mình ngày đó hao tài, mau mau chụp hình chỗ hư hại, để họ đi estimate (đánh giá. BT) rồi chờ kết quả, chịu tiền sửa, khỏi phiền bảo hiểm. Thứ nhì, nếu như cả hai đều lỗi, hoặc chưa phân định được lỗi phải, nhớ chụp hình chỗ hư hại của hai xe và trao đổi thông tin về bảo hiểm xe, chớ khờ khạo mà đưa tiền đền bù có khác nào chui đầu vào rọ cho bảo hiểm tiện tay cứa cổ. Thứ ba, đưa người lạ về nhà để lấy tiền là hành động dại dột nhất trên đời, chẳng khác nào chỉ chỗ cất tiền cho ăn trộm nó khoắng.

Các anh nói thêm: “May cho hai em đó, gặp người tử tế họ bỏ qua cho, không lợi dụng để làm tiền, gặp Mỹ hay Mễ là rắc rối to!”.

Có lẽ tôi gặp may, nhưng hơn thế, tôi tin vào lòng thật thà tử tế của những người không quen biết ấy. Chao ơi, càng nghĩ càng cảm kích đồng hương của mình, dù có lỗi hay không có lỗi, họ quả thật là những người hết sức đàng hoàng, hết sức rộng lượng, hết sức tử tế... Thiệt lòng mà nói chưa bao giờ tôi tự hào và yêu thương dân tộc tôi như lúc này.

(Theo Vietbao 5.8.2013)

Nguồn: Laodong
vuitoichat_is_offline  
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	500_thumb.jpg
Views:	10
Size:	21.4 KB
ID:	513719  
Old 09-07-2013   #4
darkray
R5 Cao Thủ Thượng Thừa
 
darkray's Avatar
 
Join Date: Nov 2009
Posts: 1,271
Thanks: 86
Thanked 147 Times in 111 Posts
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 2 Post(s)
Rep Power: 18
darkray Reputation Uy Tín Level 1darkray Reputation Uy Tín Level 1darkray Reputation Uy Tín Level 1darkray Reputation Uy Tín Level 1
Default

Dĩ nhiên người Việt tị nạn cộng sản là tử tế rồi, chỉ có cái đám cộng phỉ lố nhố trong nước phịa ra những chuyện nhảm nhí hòng gây ác cảm của dân trong nước đối với người Việt tị nạn cộng sản ở nước ngoài.
darkray_is_offline  
 
User Tag List


Grok bị tố tạo ảnh khiêu dâm không đồng thuận, thậm chí dính trẻ vị thành niên Trump muốn Mỹ bán dầu Venezuela: Nhưng ai sẽ mua khi Trung Quốc đã “cai nghiện” xăng? Kremlin im lặng sau cú bắt Maduro: Nga lên án rầm rộ, nhưng Putin chưa nói một lời
Minneapolis bùng nổ biểu tình: Đội đặc nhiệm Biên phòng lập hàng rào trước tòa nhà liên bang, trường học đóng cửa Ít nhất 100 đặc công của Cuba+Venezuela chết trong vụ Mỹ bắt sống Maduro Quá khủng khiếp, ICE bắn chết phụ nữ Mỹ da trắng : Dư luận Mỹ dậy sóng sau vụ ICE nổ súng ở Minneapolis
Ác mộng kinh hoàng của Việt Kiều ngồi trên máy bay Việt Cộng trên đường về quê ăn tết Ngân sách quốc phòng 1.5 ngàn tỷ: “Dream Military” của Trump và cú xoay trục dầu Venezuela, chiếm Greenland Greenland nóng hơn băng: EU lên tiếng, Rubio hẹn gặp Đan Mạch, nội bộ Mỹ tranh cãi dữ dội
Cùng là đồ Tàu mang về, nhưng Anh – Mỹ như hai thế giới Vì sao ở Việt Nam trộm cắp – cướp giật như cơm bữa? Câu trả lời nằm ở “đầu ra” Một cuộc dọn nhà ở Tokyo, và thông điệp lạnh gáy gửi ra eo biển Đài Loan
Đổi đô “chợ đen” ở Việt Nam: Từ 9/2/2026 có thể bị phạt nặng và tịch thu Sau “Justice Mission 2025”, Đài Loan tuyên bố quyết tâm tự vệ trước sức ép Bắc Kinh Đêm giao thừa rực lửa ở Amsterdam: nhà thờ Vondelkerk thế kỷ 19 bị thiêu rụi
Hơn 3.000 người chờ trong rét: “Về đây bốn cánh chim trời” và cú rơi từ sân khấu xuống… hồ sơ hình sự Một chiếc ghế, một vụ BMW và câu hỏi về công lý Băng trộm “hải sản” tung hoành New England: 40.000 con hàu biến mất, tôm hùm 400.000 đô bị cuỗm trong phi vụ giả mạo xe tải
Thắng Pháp, thắng Mỹ, thắng Tàu... trừ cái hộ chiếu: Việt Nam đứng sau Campuchia, cười ra nước mắt! Vì sao Campuchia cô độc khi khủng hoảng nổ ra: “Bạn bè” không tự nhiên mà có Làn sóng “America First” quét qua Bộ Ngoại Giao: Đại sứ Marc Knapper rời Việt Nam từ tháng Giêng
Vợ của nhạc sĩ, đại tá VNCH Nguyễn Văn Đông qua đời Việt kiều Mỹ mất nhà 100 tỷ 10A Cửu Long tại Sài Gòn vì nhờ bạn đứng tên Tô Lâm đưa 20.000 cảnh sát cơ động khống chế Hà Nội, vô hiệu hoá chủ tịch nước Lương Cường và thủ tướng Phạm Minh Chính
Sân bay Long Thành của Việt Nam hoá ra là 'hàng Trung Quốc' Vụ “UPS giả” vào nhà giết cả gia đình: tin cũ gần 2 năm vẫn hâm nóng cộng đồng người Việt Qua được Mỹ rồi, xin đừng “qua cầu rút ván”
Xả súng kinh hoàng tại Mỹ: Thảm Kịch Tại Brown University - Cơn Ác Mộng Giáng Sinh Và Nỗi Đau Chưa Từng Có Của Một Trường Ivy League Melissa Trần – Tâm thư từ Việt Nam của cô chủ tiệm nail bị trục xuất Úc: Khủng bố xả súng bắn vào cư dân Israel tại bải biển, giết chết 11 người và hàng chục người khác bị thương
Bác sĩ Mũ Đỏ Phạm Gia Cổn: Từ chiến trường Tam Biên đến Khí Công Hoàng Hạc Xả súng ở bãi biển Úc, ít nhất 11 người chết Người Việt tại Đức xuống đường tố cáo bàn tay đàn áp xuyên quốc gia của CSVN
Giữa Tô Lâm và Phan Văn Giang: Cuộc cờ quyền lực, lợi ích nhóm và thân phận 100 triệu dân Target “chơi lớn” ở SoHo: Cửa hàng kiểu mẫu để giành lại hào quang “Tar-zhay” Mỹ bất ngờ thu hẹp thâm hụt thương mại: vàng, thuế quan và những mặt trái sau các con số đẹp
Bài học Nokia giữa mùa đông Phần Lan: Thua từ bên trong trước khi thua thị trường Liuzhi – Bóng tối mới phủ xuống giới doanh nhân Trung Quốc 5 tiểu bang vàng cho nghề nail – hair – spa của người Việt tại Mỹ
Phố Tây Bùi Viện náo nhiệt và bóng dáng nhà canh tân cuối thế kỷ XIX Từ mafia thuốc lá đến tú bà Chemnitz: Vết nhơ kéo dài của một bộ phận người Việt Đông Đức Khi xe Trung Quốc viết lại trật tự ngành ô tô thế giới
Dự luật ‘một quốc tịch Mỹ’: ồn ào trên mặt báo, nhưng rất khó thành hiện thực Netflix nuốt chửng Warner Bros: Địa chấn 72 tỷ đô làm rung chuyển Hollywood Apple rung chuyển: Lãnh đạo lần lượt ra đi, Tim Cook trước cơn bão AI
Kế hoạch y tế mới của Trump: Chưa kịp ra mắt đã vỡ trận ngay trong nội bộ Cộng Hòa Cuộc trả thù chính trị của Trump: Từ vụ Comey, Letitia James đến đòn nhắm vào Mark Kelly Cơn say trên mây: Ai chịu trách nhiệm về hành khách nhậu nhẹt trên máy bay?
Giáng Sinh thắt lưng buộc bụng mà vẫn đủ ấm và đủ vui Mùa mua sắm Giáng Sinh 2025: Kinh tế chữ K và ảo giác “chi tiêu vẫn tăng” DOGE – thí nghiệm quyền lực thất bại của Trump và Musk
Ukraine, Trump và bản hòa ước mong manh giữa tiếng drone gầm rú Dũng Taylor: Căng thẳng đỉnh điểm giữa người Việt MAGA và người Việt Dân Chủ Hùng Cao về thăm Việt Nam: Từ đứa bé tị nạn đến kiến trúc sư an ninh Thái Bình Dương
“Ngày Tri Ân Trump” ở Little Saigon: khi tượng đài chiến sĩ bị biến thành sân khấu chính trị “Giải thưởng Neville Chamberlain” cho Trump và bản thỏa thuận 28 điểm bẩn thỉu Biển lửa Hồng Kông: giàn giáo tre bốc cháy, chung cư Tai Po hóa địa ngục giữa trời
Từ iPod đến “Delete Day”: Hành trình Gabriela Nguyễn thoát khỏi cơn nghiện mạng xã hội “Cha già dân tộc” đã khép lại: khi thần tượng chính trị bị kéo xuống mặt đất DOGE đã chết: “cải cách” 135 tỷ đô la đốt sạch tiền thuế của người Mỹ
VinFast VF 8 ở Mỹ: từ cáo buộc “sạc rùa bò” đến nguy cơ mất lái và lệnh triệu hồi hàng loạt Trump, Putin và ván cờ hòa bình Ukraine: khi “hạn chót” chỉ còn là lời nói gió bay 1.000 tỷ USD bốc hơi: Bitcoin bước vào thời kỳ ‘dành cho người thường’ và cơn say tiền số tan vỡ
“Ác mộng trước Giáng Sinh”: bài diễn văn u ám của Trump và cuộc chiến với thực tế đời sống Mỹ bước vào đợt thắt chặt nhập cư mới Châu Âu vay tiền cứu Ukraine, không đụng tài sản Nga bị phong tỏa: vì sao?
Facebook chuẩn bị thu phí tài khoản, chia sẻ link bài có nguy cơ bị khóa từ 2026 Rơi máy bay tại Mỹ, 7 người đã thiệt mạng Hơn 12.000 người gốc Việt đến Mỹ trước 1995 cầm chắc vé trục xuất về Việt Nam?
Ông Trump có thể ra lệnh cấm công dân VN nhập cảnh Mỹ với những nguyên nhân rất giống Lào Sau Lào, ông Trump muốn cấm công dân Việt Nam nhập cảnh nước Mỹ? Úc: Giới chức an ninh đã ngăn chặn kịp thời âm mưu khủng bố mới ở bãi biển Bondi
Úc cấm thiếu niên dưới 16 tuổi dùng Facebook vì quá độc hại, Mỹ có lẽ tiếp bước? Cái chết bí ẩn của Tulku Hungkar Dorje tại Sài Gòn: Bàn tay Bắc Kinh và sự im lặng của Hà Nội Thương Tín qua đời : Đám Tang Lặng Lẽ Ở Phan Rang Và Hào Quang Vang Bóng
85.000 tấm visa bị xé bỏ: chân dung nước Mỹ thời truy bức di dân 48 Giờ Cùm Tay Trên Bầu Trời: Số Phận Bà Melissa Trần Và Bóng Đen Luật Di Trú Mỹ Từ Tử Thủ Đến Công Chức Xứ Người – Đời Lưu Vong Của Trung Tướng Ngô Quang Trưởng
Mùa Noel “Ông Già Định Ở Lại” – Góc Đời Riêng Của Vợ Chồng Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu Trump, Obamacare và bài trắc nghiệm đạo đức mang tên “Make America Great Again” Từ giọt nước sông Rio Grande đến bóng ma sụp đổ USMCA
Lá Cờ Vàng – Giấc Mơ Nhỏ Và Vận Mệnh Lớn Của Dân Tộc Những trùng hợp rợn người trong lịch sử nhân loại Những bí mật bên trong xác ướp Ba Đình
Dân kinh doanh trả giá đắt vì chính sách thuế của Cộng Sản Trăm năm bia đá cũng mòn, bia hám danh thì còn mãi Sài Gòn ‘bỏ phố’: Mặt bằng trăm triệu, đèn tắt và kỷ nguyên thu mình của người kinh doanh
Costco kiện thuế quan: Cú tát 2.000 USD vào lời hứa ‘năm sau’ của ông Trump 401k – IRA – IUL: Ba cái ‘hũ để dành’ ở Mỹ, xài trật là mất toi tuổi già Chi bộn tiền làm đẹp, giờ ôm rổ mỹ phẩm mà run: Nỗi hoang mang của khách Mailisa sau ngày thẩm mỹ viện tắt đèn
Cột điện gỗ Mỹ để: Nửa thế kỷ vẫn đứng vững ở miền Nam Việt Nam Việt Nam sau 50 năm: Quyền được tự hào và nghĩa vụ… tự chịu đựng Thất thủ trước mưa lũ: Khi bộ máy cứu nạn chỉ còn là những công điện trên giấy
Từ quán phở tị nạn đến tiệm ăn làn sóng mới Hai cái bắt tay lịch sử Nixon – Thiệu và bi kịch một đồng minh bị bỏ rơi Lũ đã dâng tới nóc nhà rồi, lệnh cứu hộ mới ký: 24 giờ vàng bị đánh cắp bởi hai chữ “chờ lệnh”
Việt Nam dưới chế độ cộng sản: Có thật đáng để tự hào? Từ thuyền nhân Việt Nam đến công tố viên hạ gục “Kẻ sát nhân Golden State” Mỹ chính thức “khai tử” đồng penny: Chia tay 1 cent sau 232 năm lặng lẽ trong túi áo người dân

 
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

iPad Videos Portal Autoscroll

VietBF Music Portal Autoscroll

iPad News Portal Autoscroll

VietBF Homepage Autoscroll

VietBF Video Autoscroll Portal

USA News Autoscroll Portall

VietBF WORLD Autoscroll Portal

Home Classic

Super Widescreen

iPad World Portal Autoscroll

iPad USA Portal Autoscroll

Phim Bộ Online

Tin nóng nhất 24h qua

Tin nóng nhất 3 ngày qua

Tin nóng nhất 7 ngày qua

Tin nóng nhất 30 ngày qua

Albums

Total Videos Online
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Tranh luận sôi nổi nhất 7 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 14 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 30 ngày qua

10.000 Tin mới nhất

Tin tức Hoa Kỳ

Tin tức Công nghệ
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Super News

School Cooking Traveling Portal

Enter Portal

Series Shows and Movies Online

Home Classic Master Page

Donation Ủng hộ $3 cho VietBF
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.

Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

All times are GMT. The time now is 11:57.
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.
Log Out Unregistered

Page generated in 0.14712 seconds with 15 queries