Trong sự nghiệp cầm quân, Phụ Hảo đã chỉ huy nhiều trận chiến thắng lợi chống lại kẻ thù của nhà Thương. Bởi vậy, nàng có đất phong của riêng mình và sở hữu khối tài sản lớn. Hơn nữa, Phụ Hảo còn chính là Vương hậu của Thương Vương Vũ Đinh. Theo sử sách ghi lại, Thương Vương có đến 60 người vợ trong hậu cung nhưng Phụ Hảo chính là người được ông sủng ái bậc nhất. Có thể nói rằng, nữ tướng này độc sủng hậu cung và nhận trọn vẹn tình yêu của Vũ Đinh.
Nữ cường nhân đầu tiên trong lịch sử Trung Hoa: Sánh ngang Lữ Hậu và Võ Tắc Thiên
Nhắc đến những nữ cường nhân trong lịch sử cổ đại, người ta thường nghĩ ngay đến Thái hậu Lữ Trĩ của Tây Hán và Võ Tắc Thiên của nhà Đường. Một người được Thái sử công Tư Mã Thiên đưa vào phần “Bản kỷ” – vốn dùng để ghi chép việc trị vì của các bậc đế vương – và dành cho lời đánh giá rất cao: “Chính sự không ra khỏi cửa cung mà thiên hạ yên ổn; hình phạt ít dùng, tội nhân hiếm thấy; dân chăm lo cày cấy, áo cơm ngày càng sung túc”. Người còn lại là nữ hoàng đế chính thống duy nhất được thừa nhận trong lịch sử Trung Hoa, trong 15 năm trị vì đã đưa nhà Đường vào thời kỳ “quốc thái dân an, nhân tài xuất hiện không ngừng”. Có thể nói không quá rằng Lữ Hậu và Võ Tắc Thiên gần như đạt tới đỉnh cao mà phụ nữ thời cổ đại có thể vươn tới, vì vậy hậu thế thường gọi chung họ là “Lữ – Võ”.
Dĩ nhiên, nếu xét về quyền lực nắm giữ, Từ Hi Thái hậu của nhà Thanh cũng có thể xem là một nữ cường nhân. Tuy nhiên, trong gần nửa thế kỷ cầm quyền, bà đã đưa ra không ít quyết định sai lầm, khiến Trung Quốc phải chịu nhiều nỗi nhục, thậm chí đến ngày nay vẫn là vết đau khó phai trong lòng người dân, nên danh xưng “nữ cường” của bà rõ ràng không thật xứng đáng.

Tranh vẽ Võ Tắc Thiên và Lữ Hậu.
Ngoài ra, trong lịch sử vẫn còn những nữ cường nhân khác, nhưng số người có thể đạt tới tầm vóc như Lữ Hậu và Võ Tắc Thiên là vô cùng hiếm hoi. Tuy vậy, không có gì là tuyệt đối. Ngay từ trước thời của Lữ Hậu và Võ Tắc Thiên, Trung Hoa đã từng xuất hiện một phụ nữ kiệt xuất: bà không chỉ có đất phong riêng mà còn là một nữ thống soái thiện chiến, địa vị lịch sử không hề thua kém hai nhân vật kể trên.
Người phụ nữ ấy tên là Phụ Hảo. Cần lưu ý rằng “Phụ” là tôn xưng, còn “Hảo” mới là họ; họ này thời cổ đọc là “Tử”. Bà là một trong hơn 60 người vợ của Thương vương Vũ Đinh. Dù hậu cung cạnh tranh khốc liệt, Vũ Đinh vẫn đặc biệt yêu quý bà. Khi nghe tin bà qua đời, ông vô cùng đau buồn và truy thụy bà là “Tân”, vì vậy hậu nhân nhà Thương còn tôn xưng bà là “Mẫu Tân” hoặc “Hậu Mẫu Tân”.
Lý do quan trọng nhất khiến Vũ Đinh sủng ái Phụ Hảo là vì bà có thể dẫn binh đánh trận và thường xuyên giành chiến thắng. Nhắc đến giáp cốt văn – loại chữ cổ được khắc trên mai rùa và xương thú, phát hiện tại di chỉ Ân Khư – chắc hẳn không còn xa lạ. Trong hơn một vạn mảnh giáp cốt khai quật tại Ân Khư (An Dương), tên của Phụ Hảo xuất hiện hơn 200 lần. Việc tên một phụ nữ được ghi chép dày đặc như vậy đủ cho thấy sự phi thường của bà.
Theo ghi chép giáp cốt văn, trong các cuộc chiến của Vũ Đinh với các bộ tộc và phương quốc xung quanh, Phụ Hảo nhiều lần được lệnh thay vua huy động binh lực, trực tiếp cầm quân ra trận. Bà từng đánh bại tộc Thổ Phương ở phía bắc, chinh phạt các nước Di ở phía đông nam, chiến thắng quân Ba ở phía tây nam, lập nên công lao to lớn trong việc mở rộng lãnh thổ nhà Thương. Trong văn khắc còn có ghi: “Điều động ba nghìn quân của Phụ Hảo, hợp cùng vạn quân tiến đánh Khương”. Đặc biệt, trong trận đánh với Ba Phương, bà còn thực hiện một cuộc phục kích – được xem là trận phục kích sớm nhất có ghi chép trong lịch sử chiến tranh Trung Quốc.
Chính vì vậy, Phụ Hảo được coi là nữ thống soái quân sự đầu tiên có ghi chép rõ ràng trong lịch sử Trung Hoa. Không chỉ vậy, bà còn là một chính trị gia xuất sắc, thường được giao chủ trì các nghi lễ tế trời, tế tổ tiên, tế thần, sau đó còn đảm nhiệm chức quan bói toán, trở thành thành viên quan trọng trong bộ máy cai trị của Vũ Đinh.
Với một người vợ tài năng như vậy, việc Vũ Đinh hết mực sủng ái là điều dễ hiểu. Ông không chỉ ban cho bà lãnh địa riêng mà còn thường xuyên cầu khấn thần linh phù hộ bà khỏe mạnh, trường thọ. Tuy nhiên, trời không chiều lòng người, Phụ Hảo qua đời trước ông. Sau khi bà mất, mỗi khi có chiến sự, Vũ Đinh đều làm lễ cầu khấn mong linh hồn bà trên trời trợ giúp.
Không dừng lại ở đó, ông còn xây dựng cho bà một ngôi mộ lớn riêng biệt và dành cho bà nghi lễ tế tự đặc biệt. Việc một phụ nữ sau khi qua đời được hưởng vinh dự cao như vậy là điều vô cùng hiếm thấy trong thời nhà Thương. Qua đó có thể thấy tình cảm sâu sắc của Vũ Đinh dành cho Phụ Hảo. Vì thế, nói rằng Phụ Hảo là một nữ cường nhân không hề thua kém Lữ Hậu và Võ Tắc Thiên hoàn toàn không phải là lời nói quá.
"Đám cưới ma" cũng chỉ vì tình yêu
Thương Vương yêu Phụ Hảo đắm say thế nhưng cuối cùng biến cố ập đến vào năm nàng 33 tuổi. Có thông tin cho rằng vì nàng sinh khó mà qua đời. Vào thời ấy, "cửa sinh là cửa tử" thật sự đối với nữ nhân. Nàng Phụ Hảo mạnh mẽ trên chiến trường cũng không vượt qua được.
Nữ nhân mà mình yêu thương nhất ra đi khiến cho Thương Vương đau đớn đến tột cùng. Thời điểm ấy khi biết tin Vương hậu mất, binh sĩ, dân chúng đều đau buồn thương tiếc suốt nhiều ngày.
Thương Vương lại càng khỏi phải nói. Ông đã dồn hết sự thương nhớ, tưởng niệm vào việc an táng cho nàng. Tất cả những gì quý giá, ngọc ngà châu báu có được trên dương gian đều được táng theo Phụ Hảo.
Lăng mộ của nàng được xây gần cung điện để Thương Vương luôn cảm thấy nàng vẫn ở bên.
Thế nhưng, chấp niệm của Đế Vương thật sự quá điên cuồng. Phụ Hảo mất đi, ông lo sợ nàng ở thế giới bên kia không có ai ở bên, che chở và làm điểm tựa cho. Ông đã đưa ra một chủ ý vô cùng đặc biệt và quyết tâm làm theo.
Bởi vậy, Thương Vương Vũ Đinh đã tổ chức "đám cưới ma" cho Phụ Hảo. Đám cưới ma được tổ chức 3 lần, gả Phụ Hảo cho 3 vị Tiên Tổ của Vũ Đinh. Đến khi gả Vương hậu của mình cho Thành Thang Hoàng đế - vị Hoàng đế khai quốc của nhà Thương thì Thương Vương mới yên tâm rằng nàng sẽ được che chở, sống sung sướng và không bị bắt nạt.
Đúng là một mối tình khiến người ta phải thổn thức mãi không thôi. Thương Vương Vũ Đinh khi Vương hậu còn trên trần gian thì yêu thương hết lòng, yêu chiều và đồng ý cho mong muốn được cầm quân đánh giặc của nàng. Đến khi Phụ Hảo mất rồi lại thương tiếc khôn nguôi, thậm chí còn gả nàng cho người khác để mong nàng vẫn sung sướng, hạnh phúc.
Ông quả là một vị Đế Vương khác biệt. Cho dù những hành động của Thương Vương có kỳ quái nhưng suy cho cùng nó cũng xuất phát từ tình yêu thương đắm say.
Vietbf @ Sưu tầm