|
Khoảnh khắc đó tôi như chết trân trước cửa phòng ngủ.
Tôi tên Hoàng Nam, 34 tuổi, làm quản lý dự án cho một công ty xây dựng. Vợ tôi - Thu Hạnh, 29 tuổi đang mang thai con đầu lòng ở tháng thứ tám. Nếu ai hỏi tôi có phải là người chồng tâm lý không, tôi sẽ trả lời thật lòng là: tôi nghĩ mình có, cho đến khi tận mắt nhìn thấy cảnh tượng ấy.
Chuyến công tác lần này dự kiến kéo dài 5 ngày. Nhưng vì hoàn thành sớm hơn kế hoạch, tôi quyết định về trước một ngày, không báo vợ để tạo bất ngờ. Trong đầu tôi là cảnh Hạnh mừng rỡ khi thấy chồng xuất hiện sớm, là bữa cơm tối ấm áp, là cảm giác hạnh phúc rất đỗi bình thường của một gia đình sắp có thêm thành viên.
Tôi không ngờ, bất ngờ ấy lại dành cho chính mình.
Tôi về đến nhà lúc hơn 3 giờ chiều. Cửa khóa ngoài, tôi mở nhẹ rồi bước vào. Nhà yên ắng lạ thường. Không có tiếng tivi, không có tiếng Hạnh gọi tôi như mọi khi mỗi lúc tôi về sớm.
Tôi nghĩ chắc vợ đang ngủ trưa.
Tôi đặt vali xuống, bước chậm về phía phòng ngủ. Cửa khép hờ. Tôi định đẩy vào thì bỗng khựng lại khi nghe tiếng thở gấp, xen lẫn những tiếng rên khe khẽ như đang cố kìm nén.
Tim tôi đập mạnh. Một cảm giác bất an tràn lên.
Tôi mở cửa.
Hạnh đang nằm nghiêng trên giường. Chiếc váy bầu bị kéo lên quá rốn. Cái bụng tròn căng lộ ra hoàn toàn. Một tay vợ tôi gãi liên tục, dồn dập, không kiểm soát. Móng tay đã cào mạnh đến mức da bụng đỏ rực.
Tôi chết lặng khi nhìn rõ hơn.
Trên bụng Hạnh chi chít những vết rạn mới, dài, sẫm màu, có chỗ còn rỉ máu. Cô ấy gãi đến run người, nước mắt chảy xuống gối nhưng vẫn cắn răng chịu đựng, không khóc thành tiếng.
Cảnh tượng ấy khiến tôi đứng sững như bị ai đánh thẳng vào ngực.
Tôi chưa từng thấy vợ mình như vậy.
Không son phấn. Không cười. Không dịu dàng như mọi khi. Chỉ là một người phụ nữ mang thai đang âm thầm chịu đựng những thay đổi đau đớn của cơ thể.
Tôi lao đến, giữ lấy tay vợ.
“Hạnh! Em làm gì vậy?”
Vợ tôi giật mình, hoảng hốt kéo váy xuống, như thể vừa bị bắt gặp làm điều gì sai trái. Khi nhìn thấy tôi, mắt cô ấy đỏ hoe, giọng run run:
“Sao… sao anh về sớm vậy?”
Tôi không trả lời ngay. Tôi chỉ ôm lấy vợ, bàn tay run lên khi chạm vào làn da đang tổn thương.
“Sao em không nói với anh?”
Hạnh quay mặt đi, nước mắt rơi nhiều hơn:
“Em nói làm gì… Anh đang công tác. Em chỉ bị ngứa thôi… Em chịu được”.
Tôi nghe mà cổ họng nghẹn cứng.
Hóa ra, suốt mấy ngày tôi đi vắng, vợ tôi đã phải đối mặt với những cơn ngứa dữ dội do rạn da thai kỳ. Cô ấy sợ tôi lo, sợ làm phiền, sợ tôi đang bận việc nên chỉ nhắn tin hỏi thăm bình thường, nói rằng mình vẫn ổn.
Còn tôi… lại tin là thật.
Tôi ngồi cạnh giường, nhẹ nhàng lau sạch những vết máu li ti trên bụng vợ, trong lòng đau như cắt. Mỗi vết rạn không chỉ là vết thương trên da, mà là dấu vết của sự hy sinh mà tôi đã quá chủ quan.
Hạnh nói rất khẽ, như sợ tôi trách:
“Có những lúc em chỉ muốn gãi đến ngất đi cho đỡ ngứa… Nhưng em sợ để lại sẹo, sợ con bị ảnh hưởng, nên cứ ráng chịu”.
Lúc ấy, tôi mới hiểu một điều mà trước đây tôi chưa từng nghĩ đến:phụ nữ mang thai không chỉ mệt về thể xác, mà còn cô đơn khủng khiếp về tinh thần.
Họ chịu đựng trong im lặng. Họ quen với việc “không sao”. Và đôi khi, chính sự vô tâm vô tình của người chồng lại khiến nỗi đau ấy lớn hơn.
Tối hôm đó, tôi ở nhà, không đi đâu nữa. Tôi bôi thuốc cho vợ, nhắc vợ cắt ngắn móng tay, đặt gối ôm để cô ấy dễ ngủ hơn. Tôi nằm cạnh, một tay đặt lên bụng con, một tay giữ chặt tay vợ như sợ buông ra là cô ấy lại phải chịu đựng một mình.
Tôi xin lỗi vợ. Không phải vì đi công tác, mà vì đã không đủ tinh tế để nhận ra những bất thường rất nhỏ trong từng tin nhắn, từng cuộc gọi.
Hạnh tựa đầu vào vai tôi, giọng mệt nhưng nhẹ nhõm:
“Chỉ cần anh ở đây… là em đỡ ngứa hơn rồi”.
Câu nói ấy khiến tôi suýt bật khóc.
Từ hôm ấy, tôi để ý vợ nhiều hơn. Tôi không hỏi “em ổn không” nữa, mà hỏi “hôm nay em khó chịu chỗ nào”. Tôi hiểu rằng mang thai không phải lúc nào cũng cần lời động viên to tát, mà đôi khi chỉ cần được nhìn thấy, được lắng nghe và được ở bên.
Chuyến công tác về sớm của tôi không tạo ra bất ngờ như dự định. Nhưng nó tạo ra một bài học mà tôi sẽ không bao giờ quên.
Làm chồng của một bà bầu không chỉ là đi làm kiếm tiền hay hỏi han qua loa, mà là phải đủ tinh tế để nhận ra những nỗi đau thầm lặng mà cô ấy không bao giờ nói ra.
Và với tôi, cảnh vợ bầu nằm một mình trong phòng ngủ hôm đó… sẽ là hình ảnh khiến tôi nhớ suốt đời, để không bao giờ dám vô tâm thêm lần nào nữa.
VietBF@ sưu tập
|
|