
Hà là một cô gái tự lập, lớn lên trong khó khăn và thiếu thốn. Mẹ cô qua đời khi cô chỉ vừa bước vào trung học, bố th́ đă mất tích từ khi cô c̣n quá nhỏ. Hà được d́ nuôi cố gắng nuôi dạy, nhưng cuộc sống chảng dễ dàng. Cô phải vừa học vừa làm thêm, tự trang trả cho việc học và sinh hoạt. Chính điều đó đă hun đúc nên một con người kiên cường, không bao giờ chấp nhận số phận.
Ngày phỏng vấn đối với Hà là cột mốc quan trọng nhất trong đời. Sau nhiều năm vất vả chăm chỉu học hành, cuối cùng cô cũng nhận được lời mời phỏng vấn từ Tập đoàn Lâm Gia – một trong những doanh nghiệp danh giá nhất cả nước.
Sáng hôm đó, cô lục t́m bộ trang phục trang nhă nhất của ḿnh. Trong lúc loay hoay trước gương, Hà bắt gặp chiếc ṿng cổ của mẹ. Chiếc ṿng bằng bạc đơn giản, nhưng lại là kư vật duy nhất của bà. Mẹ cô đă qua đời khi Hà c̣n nhỏ, và cô luôn giữ nó như một báu vật. Nghĩ đến mẹ, cô lầm bầm: “Mẹ, hăy động viên con nhé!”. Rồi cô đeo chiếc ṿng cổ và bước ra ngoài.
Buổi phỏng vấn diễn ra trơn tru, các nhà tuyển dụng đều ấn tượng với hồ sơ và tài năng của Hà. Các câu hỏi và bài kiểm tra chuyên môn khá khó, nhưng cô đă trả lời tự tin, thuyết phục. Giữa buổi phỏng vấn, đột nhiên một người bước vào – chính là chủ tịch Lâm Gia.
Ngay khi ánh mắt ông dặt vào chiếc ṿng cổ Hà đang đeo, khuôn mặt ông lập tức trở nên trắng bỡ. Ông run rẩy tiến lại, lắm bấp hỏi: “Chiếc ṿng cổ này… sao cô lại có nó?”. Hà hoang mang nh́n ông: “Đây là kư vật duy nhất mẹ tôi để lại. Bà đă mất từ nhiều năm trước”.
Chủ tịch Lâm Gia bắt đầu run lếp bắp. Một giọt nước mắt rủ rài trên khuôn mặt đánh giá bách chiến bấy lâu nay: “Trời ơi! Có phải con… con gái của Ngọc Lan không?”. Hà bất động.
Cái nh́n đối diện giữa Hà và chủ tịch tràn ngập cảm xúc. Sau bao nhiêu năm, cuối cùng, ông t́m được con gái thất lạc của ḿnh.
Hà sững sờ, trái tim cô đập loạn nhịp. Cô nh́n người đàn ông trước mặt, cố gắng t́m kiếm trong gương mặt ấy chút ǵ quen thuộc, nhưng tất cả chỉ là sự xa lạ. Cô nuốt khan, giọng run rẩy:
· Ông nói ǵ? Ông là ai?
Chủ tịch Lâm Gia lùi lại một bước, dường như không tin nổi vào sự thật trước mắt. Ông đưa tay lên che miệng, giọng nghẹn lại:
· Bố… là bố của con. Ngọc Lan… mẹ con… bà ấy từng là người quan trọng nhất trong cuộc đời bố. Nhưng v́ biến cố năm xưa, bố không thể ở bên mẹ con. Bố đă t́m kiếm con suốt bao năm qua…
Hà lắc đầu, mắt cô nḥa đi. Quá nhiều cảm xúc dâng trào khiến cô không biết phải làm ǵ. Cô nhớ đến những năm tháng vất vả, những ngày cô tự ḿnh gồng gánh tất cả, không một bờ vai để tựa vào. Nếu ông thực sự là bố cô, tại sao ông chưa bao giờ xuất hiện trong cuộc đời cô trước đây?
· Nếu ông thật sự là bố tôi, tại sao ông chưa từng t́m tôi? – Giọng Hà đanh lại, dù trong ḷng cô đang rối bời.
Chủ tịch Lâm Gia đau đớn nh́n cô, đôi mắt ông đầy hối hận:
· Bố đă t́m con, nhưng khi bố quay lại th́ mẹ con đă mất, c̣n con… con đă biến mất khỏi thế giới của bố. Bố đă nhờ người t́m kiếm, nhưng không ai biết tung tích của con. Bố không bao giờ ngừng hy vọng…
Hà quay đi, cô không muốn để lộ sự yếu đuối của ḿnh. Cô đă sống cả tuổi thơ trong sự thiếu thốn t́nh cảm gia đ́nh. Cô không biết có thể tha thứ hay chấp nhận sự thật này không. Nhưng nh́n vào đôi mắt người đàn ông trước mặt, cô thấy sự chân thành và đau khổ.
Một hồi lâu, Hà mới lên tiếng, giọng nhẹ như gió thoảng:
· Tôi cần thời gian.
Chủ tịch Lâm Gia gật đầu, đôi mắt ông ánh lên tia hy vọng:
· Được. Bố sẽ không ép con. Bố chỉ mong con cho bố một cơ hội… để bù đắp cho con.
Hà siết chặt chiếc ṿng cổ trong tay. Cô biết, đây là khởi đầu của một hành tŕnh mới, nơi cô phải đối diện với quá khứ và những cảm xúc chưa từng gọi tên. Nhưng có lẽ, đây cũng là một cơ hội để cô t́m lại một phần quan trọng đă mất trong đời ḿnh.
Những ngày sau đó, Hà ch́m đắm trong mớ cảm xúc hỗn độn. Cô trở lại với cuộc sống thường nhật, nhưng không thể ngăn ḿnh suy nghĩ về người đàn ông đă nhận là cha cô. Ông ấy có thực sự là cha cô không? Cô có nên tin hay không?
Rồi một ngày, cô nhận được một lá thư từ chủ tịch Lâm Gia. Trong đó, ông kể về quá khứ của ḿnh, về t́nh yêu ông dành cho mẹ cô, về những biến cố khiến ông không thể ở bên họ. Ông c̣n đính kèm một bức ảnh cũ – trong đó, một người đàn ông trẻ tuổi đang ôm chặt một người phụ nữ rạng rỡ, bên cạnh là một bé gái nhỏ xíu với đôi mắt tṛn xoe.
Hà run rẩy cầm bức ảnh. Đôi mắt của bé gái trong ảnh… chính là đôi mắt của cô. Cô cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc, một kư ức xa xăm nào đó dường như vừa được khơi gợi lại.
Cô hít một hơi sâu, rồi cầm điện thoại lên. Ngón tay cô lướt qua số điện thoại mà ông đă để lại trong thư. Một lát sau, cô nhấn nút gọi.
Tiếng chuông vang lên trong im lặng. Và rồi, giọng nói trầm ấm vang lên ở đầu dây bên kia:
· Hà… con có phải không?
Hà nghẹn lời, cảm xúc dâng trào. Cô hít sâu, cố giữ b́nh tĩnh:
· Phải… là tôi đây.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, rồi giọng nói kia chợt vỡ ̣a:
· Cảm ơn con… cảm ơn con v́ đă gọi cho bố.
Hà cảm nhận được sự chân thành và khẩn thiết trong từng lời nói. Cô nhắm mắt lại, hàng loạt kư ức về những ngày cô lớn lên đơn độc ùa về. Nhưng giờ đây, trước mắt cô là một cơ hội để khám phá sự thật, để hiểu rơ hơn về quá khứ và cả con người đă sinh ra cô.
· Chúng ta có thể gặp nhau không? – Cô hỏi, giọng không c̣n lạnh lùng như trước.
· Tất nhiên rồi con gái! Bố sẽ đến gặp con ngay lập tức, chỉ cần con đồng ư.
Hà nh́n ra ngoài cửa sổ. Trời hôm nay trong xanh lạ thường. Cô gật đầu, như thể tự nhủ với chính ḿnh rằng có lẽ, đă đến lúc cô mở ḷng.
VietBF@sưu tập