Trong chính trường Hoa Kỳ, có những cơn bão không đến từ bên ngoài, mà âm ỉ hình thành ngay trong lòng quyền lực. Và câu chuyện mới nhất xoay quanh Tổng thống Donald Trump cùng vị Tổng Trưởng Tư Pháp Pam Bondi chính là một ví dụ điển hình – nơi chính trị, áp lực dư luận và những hồ sơ nhạy cảm đan xen như một ván cờ chưa ngã ngũ.

Theo nhiều nguồn tin thân cận được tiết lộ, ông Trump đã từng kín đáo cân nhắc việc sa thải bà Pam Bondi – người đứng đầu Bộ Tư pháp – để thay thế bằng Lee Zeldin, hiện đang là lãnh đạo Cơ quan Bảo vệ Môi trường (EPA). Động thái này không phải là một quyết định bộc phát, mà xuất phát từ sự bất mãn ngày càng tăng của ông trước phản ứng dữ dội từ chính cử tri ủng hộ mình, đặc biệt liên quan đến cách chính quyền xử lý hồ sơ Jeffrey Epstein – một trong những vụ bê bối tình dục gây chấn động nước Mỹ.
“Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng” – hồ sơ Epstein tưởng như đã lắng xuống, nhưng nay lại nổi lên như một bóng ma chính trị. Những người ủng hộ ông Trump không chỉ yêu cầu minh bạch, mà còn đặt câu hỏi: vì sao Bộ Tư pháp chưa đi đến tận cùng của vụ việc? Chính áp lực này đã khiến ông Trump nhiều lần bày tỏ sự không hài lòng, cho rằng bà Bondi chưa làm đủ, đặc biệt là trong việc điều tra các đối thủ chính trị.

Tuy nhiên, mọi chuyện vẫn chưa đi đến hồi kết. Chính ông Trump trong phát biểu với truyền thông vẫn dành lời khen cho bà Bondi, gọi bà là “một người tuyệt vời” và “đang làm tốt công việc của mình.” Những lời này cho thấy sự mâu thuẫn quen thuộc trong chính trường: giữa niềm tin cá nhân và toan tính chính trị.
Thực tế, trong những ngày gần đây, ông Trump và bà Bondi vẫn liên tục trao đổi, và theo một số nguồn tin, các cuộc thảo luận vẫn diễn ra “như công việc bình thường.” Điều đó cho thấy, dù có những bất mãn, nhưng mối quan hệ giữa hai người vẫn chưa rạn nứt đến mức không thể cứu vãn.
Ý tưởng thay thế bà Bondi bằng Lee Zeldin không phải mới xuất hiện. Nó đã từng được nhắc đến từ tháng 1, nhưng sau đó lắng xuống khi truyền thông giảm chú ý đến Epstein. Thế nhưng, “tro tàn chưa nguội, lửa đã bùng lên” – khi câu chuyện Epstein quay lại, cái tên Zeldin lại một lần nữa được nhắc đến trong hành lang quyền lực Nhà Trắng.
Lee Zeldin, một luật sư và cựu quân nhân, từng là dân biểu đại diện khu vực số 1 của bang New York. Dù thất bại trong cuộc đua thống đốc năm 2022 trước Kathy Hochul, ông vẫn duy trì mối quan hệ gần gũi với ông Trump, thường xuyên xuất hiện tại Mar-a-Lago trong chiến dịch tranh cử 2024. Trong mắt nhiều người, ông là một đồng minh trung thành, nhưng liệu điều đó có đủ để đưa ông vào vị trí đứng đầu Bộ Tư pháp hay không vẫn là dấu hỏi lớn.
Điều đáng chú ý là Lee Zeldin chưa phải lựa chọn cuối cùng. Ông Trump được cho là đã cân nhắc nhiều cái tên khác, nhưng Zeldin là người được nhắc đến nhiều nhất. Điều này phản ánh phong cách quen thuộc của ông Trump: luôn giữ nhiều phương án trên bàn, và quyết định chỉ được đưa ra vào phút chót.
Trong khi đó, bà Pam Bondi không phải không có chỗ dựa. Bà nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ từ nhiều nhân vật quan trọng trong chính quyền, đặc biệt là Chánh văn phòng Nhà Trắng Susie Wiles. Có những thời điểm ông Trump đã “nguội lạnh” với bà Bondi, nhưng chính Wiles đã đứng ra bảo vệ, giúp bà giữ vững vị trí.
Tuy nhiên, bà Bondi cũng không tránh khỏi những sai lầm. Trong một cuộc phỏng vấn hồi tháng 2/2025, bà từng tuyên bố rằng danh sách khách hàng của Epstein “đang nằm trên bàn làm việc của tôi.” Nhưng sau đó, Bộ Tư pháp lại khẳng định không hề tồn tại danh sách như vậy. Bà Bondi sau đó giải thích rằng mình ám chỉ toàn bộ hồ sơ liên quan, bao gồm nhật ký bay, chứ không phải một danh sách cụ thể. Dù vậy, phát ngôn này đã gây ra không ít hoài nghi và làm suy giảm uy tín của bà.
“Lời nói gió bay, nhưng hậu quả thì ở lại” – trong chính trị, một câu nói sai thời điểm có thể trở thành gánh nặng kéo dài.
Bối cảnh này càng trở nên căng thẳng khi ông Trump đã sa thải một thành viên nội các cấp cao khác: Bộ trưởng An ninh Nội địa Kristi Noem – người đầu tiên mất chức trong nhiệm kỳ thứ hai của ông. Điều đó cho thấy, không ai trong chính quyền là “bất khả xâm phạm.”
Bà Pam Bondi thực chất là lựa chọn thứ hai của ông Trump cho vị trí Tổng Trưởng Tư Pháp. Trước đó, ông từng đề cử Matt Gaetz, nhưng ông này đã rút lui vì không nhận được sự ủng hộ từ các thượng nghị sĩ Cộng hòa. Cuối cùng, bà Bondi được Thượng viện phê chuẩn vào năm 2025 với tỷ lệ 54-46, chủ yếu theo đường lối đảng phái.
Trong phiên điều trần, bà cam kết sẽ không lạm dụng quyền lực để truy tố các đối thủ chính trị – một lời hứa mang tính nguyên tắc trong bối cảnh ông Trump từng nhiều lần đối mặt với các cuộc điều tra pháp lý.
Nhưng chính lời hứa đó giờ đây lại trở thành con dao hai lưỡi: khi một bên là áp lực từ tổng thống muốn hành động mạnh tay hơn, bên kia là cam kết giữ vững nguyên tắc pháp quyền.

Không phải đến câu chuyện của Pam Bondi, người ta mới thấy rõ phong cách “thay tướng giữa dòng” của ông Donald Trump, đặc biệt với các nữ quan chức trong nội các và vòng tròn quyền lực. Trước đó, đã có không ít trường hợp “lên voi xuống chó” chỉ trong thời gian ngắn, phản ánh rõ nét sự khắc nghiệt của chính trường Washington dưới thời ông. Một ví dụ điển hình là Kristi Noem – cựu Thống đốc Nam Dakota – người được bổ nhiệm làm Bộ trưởng An ninh Nội địa nhưng sau đó nhanh chóng bị loại khỏi vị trí, trở thành thành viên nội các đầu tiên mất chức trong nhiệm kỳ thứ hai của ông Trump. Trước đó nữa, trong nhiệm kỳ đầu, Bộ trưởng Giáo dục Betsy DeVos dù từng là đồng minh thân cận cũng phải rời ghế sau nhiều tranh cãi về chính sách giáo dục. Elaine Chao, Bộ trưởng Giao thông vận tải, cũng từ chức trong bối cảnh áp lực chính trị gia tăng. Thậm chí, những nhân vật từng được xem là “cánh tay phải” như Giám đốc Truyền thông Hope Hicks hay Đại sứ tại Liên Hợp Quốc Nikki Haley cũng lần lượt rời khỏi vị trí, dù dưới nhiều hình thức khác nhau – từ từ chức, bị gây áp lực cho đến “tự nguyện rút lui.” “Quan trường như chiến trường” – câu nói xưa dường như chưa bao giờ sai, bởi dưới thời ông Trump, lòng trung thành luôn được đặt lên bàn cân, và chỉ cần một bước lệch nhịp, chiếc ghế quyền lực có thể đổi chủ bất cứ lúc nào.
Câu chuyện vẫn chưa có hồi kết. Liệu bà Pam Bondi có giữ được ghế? Liệu Lee Zeldin có trở thành “người thay thế bất ngờ”? Hay ông Trump sẽ chọn một quân bài khác trong ván cờ quyền lực? Trong chính trị, “nước chảy đá mòn” – mọi thứ đều có thể thay đổi theo thời gian. Và tại Nhà Trắng, nơi quyền lực luôn vận động không ngừng, hôm nay là đồng minh, ngày mai có thể là người bị thay thế.