Lực lượng 3 vạn tinh binh của Hạng Vũ, ai nấy đều quyết tử, đã nhanh chóng xông thẳng vào đội hình đối phương. Chỉ trong thời gian ngắn, quân liên minh do Lưu Bang đứng đầu bị đánh tan tác, đội hình vỡ vụn, rơi vào tình trạng mạnh ai nấy đánh.
Tháng 5 năm Hán Nguyên niên, Điền Vinh nổi dậy chống lại Hạng Vũ. Chỉ trong vòng ba tháng, ông đã phá vỡ hoàn toàn hệ thống phong kiến chư hầu mà Hạng Vũ dày công xây dựng, làm dấy lên làn sóng phản Sở khắp thiên hạ. Trong mắt Hạng Vũ, nước Tề công khai chống đối là mối họa lớn, và Điền Vinh chính là kẻ đứng đầu. Nếu không nhanh chóng tiêu diệt, thiên hạ sẽ không thể yên ổn.
Mùa xuân năm Hán thứ hai, quân Sở và quân Tề quyết chiến tại Thành Dương. Quân Sở đại thắng, Điền Vinh thua chạy về huyện Bình Nguyên. Nhưng không ngờ quân dân Bình Nguyên lại mở thành đầu hàng và giết chết ông. Sau khi Điền Vinh chết, em ông là Điền Hoành dẫn quân Tề tiếp tục kháng chiến quyết liệt. Hành động này khiến Hạng Vũ vô cùng tức giận, ông tăng cường đàn áp, thậm chí giết hại tù binh và bắt phụ nữ, trẻ em làm con tin. Điều này lại càng kích thích sự phản kháng dữ dội hơn của người Tề, khiến quân Sở bị sa lầy, không thể rảnh tay đối phó nơi khác.
Trong khi đó, Lưu Bang luôn âm thầm chuẩn bị. Sau khi Hạng Vũ giết Hoài Vương, các chư hầu tuy bất mãn nhưng không dám lên tiếng. Lưu Bang đã tận dụng điều này, giương cao ngọn cờ “đánh kẻ bất nghĩa”, liên kết chư hầu, tập hợp tới 60 vạn quân tiến đánh Bành Thành – kinh đô của nước Sở, với mục tiêu tiêu diệt Hạng Vũ trong một trận quyết định.
Chỉ trong vòng tám tháng, bốn tuyến phòng thủ mà Hạng Vũ dựng lên để ngăn Lưu Bang tiến về phía đông đều bị phá vỡ. Tốc độ tiến quân quá nhanh khiến cục diện chiến trường thay đổi chóng mặt, vượt ngoài dự liệu của Hạng Vũ. Quân Tề chiến đấu dai dẳng, còn quân Lưu Bang tiến như vũ bão, khiến Hạng Vũ rơi vào thế bị tấn công cả trước lẫn sau.

Dưới sự chỉ huy của Lưu Bang, liên quân chư hầu nhanh chóng chiếm được Bành Thành. Đây là chiến thắng lớn thứ hai của Lưu Bang kể từ khi khởi binh ở Bái huyện, và tưởng chừng sẽ trở thành nền tảng cho việc thống nhất thiên hạ. Trong men say chiến thắng, Lưu Bang tiến vào thành với tâm thế của kẻ chiến thắng, thậm chí có phần kiêu ngạo.
Tại Bành Thành, ông và các tướng sĩ mải mê chia nhau của cải, mỹ nữ mà Hạng Vũ để lại. Ngày ngày mở tiệc ăn mừng, từ tướng lĩnh đến binh sĩ đều chìm trong yến tiệc, hoàn toàn lơ là cảnh giác. Không ai để ý rằng ở đất Tề, Hạng Vũ vẫn còn nguyên lực lượng và đang chuẩn bị phản công.
Khi tin Bành Thành thất thủ truyền đến, Hạng Vũ lập tức hành động. Một mặt, ông vẫn để quân tiếp tục đánh Điền Hoành để giữ thế trận. Mặt khác, đích thân ông dẫn theo 3 vạn kỵ binh tinh nhuệ, bí mật hành quân thần tốc về Bành Thành. Bề ngoài, mọi thứ vẫn như cũ, khiến đối phương tưởng rằng ông chưa thể quay về.
Quân Sở hành quân ngày ẩn đêm đi, khéo léo tránh các thành trì, lợi dụng hiểu biết địa hình để tiến quân mà không bị phát hiện. Khi đến gần Bành Thành, Hạng Vũ không tấn công ngay mà vòng ra phía tây, cắt đứt liên lạc giữa liên quân và hậu phương.
Sự xuất hiện bất ngờ của quân Sở khiến liên quân chư hầu hoảng loạn. Lực lượng 3 vạn tinh binh của Hạng Vũ, ai nấy đều quyết tử, đã nhanh chóng xông thẳng vào đội hình đối phương. Chỉ trong thời gian ngắn, quân liên minh bị đánh tan tác, đội hình vỡ vụn, rơi vào tình trạng mạnh ai nấy đánh.
Đến giữa trưa, cục diện đã hoàn toàn sụp đổ. Liên quân đại bại, trên đường tháo chạy có hơn mười vạn người bị giết hoặc chết đuối. Đây là một trong những thất bại thảm khốc nhất trong lịch sử quân sự cổ đại Trung Quốc.
Trận thua tại Bành Thành là bài học cay đắng đối với Lưu Bang. Nó cho thấy rõ điểm yếu của ông: không giỏi trực tiếp cầm quân tác chiến, dễ chủ quan khi thắng lợi. Sau này, khi đã giành được thiên hạ và trở thành Nhà Hán, Lưu Bang từng hỏi Hàn Tín rằng mình có thể chỉ huy bao nhiêu quân. Hàn Tín trả lời thẳng thắn: “Bệ hạ nhiều nhất chỉ có thể thống lĩnh khoảng mười vạn quân. Bệ hạ không giỏi cầm quân, mà giỏi dùng tướng”.
Câu nói này đã chỉ ra bản chất thành công của Lưu Bang: ông không phải là thiên tài quân sự như Hạng Vũ, nhưng lại là người biết dùng người. Chính thất bại tại Bành Thành đã giúp ông nhận ra điều đó, từ đó thay đổi cách dùng binh, trọng dụng các tướng tài như Hàn Tín, Trương Lương, Tiêu Hà, và cuối cùng đánh bại Hạng Vũ trong cuộc chiến Hán – Sở.
Nhìn lại, trận Bành Thành không chỉ là một thất bại quân sự, mà còn là bước ngoặt quan trọng giúp Lưu Bang trưởng thành, đặt nền móng cho sự ra đời của một trong những triều đại hùng mạnh nhất lịch sử Trung Hoa.
Vietbf @ Sưu tầm