Giữa cái lạnh cắt da của Minnesota, khi gió quất vào mặt như những lưỡi dao vô hình, hàng ngàn người vẫn đổ ra đường. Họ quấn khăn kín cổ, giậm chân trong tuyết, chuyền tay nhau túi sưởi, nâng cao biểu ngữ và hô vang một câu ngắn gọn mà dữ dội: “ICE out.”
Đó không chỉ là một cuộc biểu tình. Đó là một phép thử của ý chí — xem con người có thể đi xa đến đâu khi nỗi sợ, cơn giận và tình liên đới chạm nhau trong băng giá.
Ngày lạnh nhất năm, cuộc xuống đường lớn nhất từ trước đến nay
Nhiệt độ ở Minneapolis hôm ấy ở mức âm, cao nhất khoảng -9°F, thấp nhất -17°F, gió lạnh có lúc chạm -35°F. Trong điều kiện mà nhiều người chọn ở trong nhà, đám đông lại dày thêm.
Buổi sáng, hàng ngàn người đã tập trung trước sân bay Minneapolis–St. Paul, tạo thành một hàng rào người kéo dài suốt chiều dài nhà ga. Họ giương biểu ngữ, chặn bước chân khởi hành của những chuyến bay như một lời cảnh báo sớm cho “Ngày ICE Out” toàn bang diễn ra buổi chiều.

Cảnh sát sân bay sau đó can thiệp. Video lan truyền cho thấy nhiều người bị trói tay bằng dây nhựa, đưa lên xe buýt học sinh. Khoảng 100 người bị tạm giữ với cáo buộc xâm nhập trái phép và không tuân lệnh.
Đó mới chỉ là khúc dạo đầu.
Từ trung tâm thành phố đến Target Center
Buổi chiều, dòng người đổ về trung tâm Minneapolis, rồi như một con sông đen đặc áo khoác và mũ len, họ tiến về Target Center – sân nhà của đội bóng rổ Timberwolves.
Trên đường đi, tiếng trống vang lên từ những chiếc thùng nhựa. Những câu hô được chuyền từ hàng đầu đến hàng cuối. Cờ Mỹ tung lên giữa rừng biểu ngữ: “Stop kidnapping our neighbors”, “No more masked militia”, “We say ICE out”.

Trong sân vận động thuộc sở hữu thành phố, hàng ngàn người lại tụ tập. Nhiều lãnh đạo cộng đồng, các chức sắc tôn giáo và nhà hoạt động đứng lên phát biểu.
“Chúng ta không tụ họp vì sợ hãi,” Imam Youssef Abdullah nói. “Chúng ta tụ họp vì tình yêu dành cho hàng xóm, cho con cái, cho tương lai.”
Những câu chuyện nhỏ giữa biển người
Giữa cái lạnh -20°C, Yubi Hassan, một người Mỹ gốc Somalia, đứng ở The Commons, rót trà nóng miễn phí cho người biểu tình. Tấm bảng phía sau lưng anh ghi: “Free Somali tea.”
“Trời lạnh thế này, ai cũng cần một thứ gì đó ấm,” anh nói. Nhưng lý do thật sự khiến anh có mặt, theo lời anh, là nỗi lo. “Chuyện này luôn bắt đầu với một nhóm người. Rồi nó lan ra. Hôm nay là chúng tôi. Ngày mai có thể là người khác.”

Mati Hanson, 31 tuổi, nói cô xuống đường vì biết mình có thể. “Nhiều người không dám rời khỏi nhà. Tôi muốn đứng đây cho họ.”
Amal Ahmed, 30 tuổi, vừa xoa hai bàn tay đỏ ửng vừa nói: “Hôm nay là ngày lạnh nhất năm ở Minnesota, và cũng là ngày có cuộc biểu tình lớn nhất từ trước đến nay.”
Operation Metro Surge và bầu không khí bao trùm thành phố
Từ tháng 12, chính quyền liên bang đã điều hơn 3.000 nhân viên di trú đến Minneapolis trong chiến dịch mang tên Operation Metro Surge. Trong khoảng sáu tuần, hơn 3.000 người nhập cư không giấy tờ đã bị bắt giữ.
Phía Bộ An ninh Nội địa chỉ trích các cuộc biểu tình, cho rằng việc kêu gọi đóng cửa kinh doanh và trường học là “tấn công nền kinh tế” để “bênh vực tội phạm”. Trong khi đó, chiến dịch này lại vấp phải phản ứng gay gắt từ nhiều cư dân và lãnh đạo địa phương, trong đó có Thống đốc Tim Walz và Thị trưởng Jacob Frey, những người cho rằng việc gia tăng đặc vụ liên bang không làm thành phố an toàn hơn.
Căng thẳng leo thang sau vụ một sĩ quan ICE bắn chết Renee Nicole Good – một công dân Mỹ không mang vũ khí – hôm 7/1. Tên của cô xuất hiện trên nhiều biểu ngữ, cùng lời kêu gọi bắt giữ người nổ súng.
Đứa trẻ năm tuổi và vết cắt lương tri
Trong đám đông, ảnh của một cậu bé 5 tuổi – Liam Conejo Ramos – được in trên nhiều tấm bảng. Em bị lực lượng di trú đưa đi cùng cha trong một vụ bắt giữ gần đây, sự việc khiến dư luận phẫn nộ.

Có người gọi đó là “dùng trẻ em làm mồi nhử”. Chính quyền liên bang phủ nhận, nói họ đã nhiều lần yêu cầu người mẹ ra nhận con. Nhưng hình ảnh cậu bé đứng bên xe, chiếc mũ len xanh kéo thấp trên trán, đã trở thành biểu tượng cho nỗi sợ hãi đang lan trong nhiều gia đình.
“Thật đau lòng khi ngay cả một đứa trẻ 5 tuổi cũng có thể bị đưa vào trại giam,” Amal Ahmed nói. “Không ai cảm thấy mình an toàn.”
Khi băng giá không cản được con người
Suốt cả ngày, bất chấp gió buốt và nền tuyết trơn, đám đông không tan. Có người đánh trống, có người phát túi sưởi, có người chỉ đứng yên, giơ cao tấm bảng bằng cả hai tay tê cóng.
“Lạnh không giữ được chúng tôi lại,” một người nói. “Chúng tôi sẽ ủng hộ hàng xóm mình, bất kể thời tiết, bất kể nghịch cảnh.”
Khi mặt trời lặn trên Twin Cities, ánh đèn sân vận động bật lên, phản chiếu trên tuyết. Hàng ngàn khuôn mặt hiện ra dưới mũ len, khẩu trang, khăn quàng. Những tiếng hô tiếp tục dội vào đêm.
Trong cái lạnh khắc nghiệt nhất của năm, Minneapolis đã chứng kiến một điều trái ngược: một trong những khoảnh khắc nóng bỏng nhất của đời sống chính trị – xã hội. Và câu “ICE out” không chỉ vang lên như khẩu hiệu, mà như một câu hỏi lớn treo lơ lửng trên thành phố băng giá: rốt cuộc, ai là người thuộc về nơi này, và cái giá của an ninh sẽ được tính bằng sinh mệnh nào?