LÃNH ĐẠO QUỐC GIA VÀ NGUYÊN TẮC CHÍNH DANH
Nhân kỷ niệm 96 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam (3/2/1930 – 3/2/2026), Tổng Bí thư Tô Lâm công bố bài viết “Vững bước dưới cờ Đảng”, trong đó tiếp tục khẳng định vai trò lãnh đạo duy nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với đất nước.
Trong lịch sử chính trị của mọi quốc gia, tính chính danh luôn là nền tảng cốt lõi để quyền lực được xã hội thừa nhận và duy trì ổn định lâu dài. Chính danh không chỉ đến từ tổ chức hay chức vụ, mà trước hết phải xuất phát từ sự ủy quyền trực tiếp của nhân dân thông qua những cơ chế lựa chọn minh bạch và công bằng.
Trong bối cảnh Việt Nam hiện nay chỉ tồn tại một đảng chính trị duy nhất và không có môi trường cạnh tranh chính trị bình đẳng, việc khẳng định uy tín hay sự lựa chọn rộng rãi của toàn dân đối với một lực lượng lãnh đạo cần được nhìn nhận với sự thận trọng cần thiết. Khi người dân không có cơ hội lựa chọn, thì sự đồng thuận xã hội khó có thể được kiểm chứng một cách đầy đủ.
Nhiều năm qua, xã hội Việt Nam vẫn phải đối diện với những vấn đề nghiêm trọng như tham nhũng, lợi ích nhóm, oan sai kéo dài và bất công trong lĩnh vực đất đai. Chính những thực trạng này đã làm suy giảm niềm tin của người dân vào bộ máy cầm quyền. Việc các nhà lãnh đạo công khai thừa nhận và cảnh báo về nguy cơ cấu kết giữa quyền lực và lợi ích kinh tế cho thấy đây không phải là mối lo của riêng ai, mà là thách thức chung của cả quốc gia.
Tại Đại hội Đảng lần thứ 14, ông Tô Lâm được bầu làm Tổng Bí thư với sự ủng hộ của các đại biểu trong Đảng. Kết quả này có giá trị trong phạm vi nội bộ tổ chức. Tuy nhiên, xét trên phương diện quốc gia, chức danh đó chưa xuất phát từ sự ủy quyền trực tiếp của toàn thể nhân dân thông qua bầu cử tự do và phổ thông. Vì vậy, câu hỏi về tính đại diện cho hơn 100 triệu người dân Việt Nam vẫn là điều cần được suy ngẫm nghiêm túc.
Trong quan hệ quốc tế, một nhà lãnh đạo có chính danh rõ ràng sẽ có vị thế vững chắc hơn khi đối thoại với thế giới. Sự tín nhiệm của nhân dân không chỉ tạo nên sức mạnh đối nội, mà còn là nguồn lực quan trọng để xây dựng uy tín quốc gia trên trường quốc tế, nhất là trong bối cảnh Việt Nam đang cần mở rộng hợp tác sâu rộng về kinh tế, công nghệ và an ninh.
Hơn tám thập niên qua, dân tộc Việt Nam đã trải qua quá nhiều hy sinh và mất mát. Nhiều thế hệ người dân đã sống trọn đời mà chưa từng có cơ hội thực sự tham gia quyết định con đường chính trị của đất nước. Điều mà người Việt Nam hôm nay mong mỏi không phải là xung đột hay trả thù, mà là một lộ trình thay đổi ôn hòa, trong đó quyền lực được trao trả cho nhân dân thông qua các cuộc bầu cử tự do, minh bạch và công bằng.
Một chính quyền do dân lựa chọn sẽ có chính danh tự nhiên, không cần dựa vào nỗi sợ để cai trị, và có đủ nền tảng đạo lý để tạo nên hòa giải, đoàn kết và phát triển bền vững. Nếu quyền lợi chính đáng của người dân được tôn trọng và bảo đảm một cách thực chất, lịch sử sẽ ghi nhận những người lãnh đạo đã đặt lợi ích dân tộc và Tổ quốc lên trên quyền lực cá nhân.
Quyền lực có thể tạo ra trật tự trong ngắn hạn, nhưng chỉ có đạo lý và sự đồng thuận của nhân dân mới tạo nên nền tảng bền vững cho một quốc gia.
BẮP GIÀ

Chỉ mới đầu nhiệm kỳ, mà Bộ trưởng Bộ Công an Lương Tam Quang đã quán triệt với anh em trong ngành “…tiến đến xây dựng xã hội không có tội phạm, không có tai nạn, tệ nạn, không có tiêu cực.” Nhưng nghe xong, thì cũng không ai hiểu là phải làm bằng cách nào, và với phương pháp gì?
Những người học trò ưu tú của chủ nghĩa Cộng sản luôn có những lời hứa, nhưng họ cũng không sống hay tồn tại đủ lâu để có thể nhìn thấy điều mình nói thành hiện thực. Có một khẩu hiệu kinh điển, câu cửa miệng của các đồng chí lãnh đạo, đó là “xây dựng xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”. Nhưng thực tế thì chỉ có Đảng viên được hưởng “công bằng”, còn dân chủ và văn minh chỉ có trong tưởng tượng mà thôi.
“Xã hội không có tội phạm”, vì thực ra nguồn gốc của tội phạm không phải từ xã hội, từ dân mà đến từ Đảng, chính các Đảng viên mới là nguồn gốc, độc tài mới là cốt lõi của suy đồi xã hội. Số thiệt hại mà những Đảng viên trực tiếp hoặc gián tiếp gây ra, tham nhũng, hối lộ, làm giả giấy tờ, khai khống…có lẽ một lời không nói hết. Muốn xóa bỏ tội phạm, thì phải xóa bỏ Đảng trước.

LÀM DÂN PHÒNG: CHỈ CẦN 18 TUỒI
Lực lượng bảo vệ an ninh, trật tự ở cơ sở, hay người dân quen gọi là dân phòng, theo Điều 13 Luật Lực lượng tham gia bảo vệ an ninh, trật tự ở cơ sở, quy định điều kiện làm việc, tuyển chọn có thể được xem là “khá dễ dàng”. Theo đó, chỉ cần số tuổi tối thiểu đủ 18 tuổi đến trên 70 tuổi nếu được chấp nhận, và trình độ học vấn chỉ cần hoàn thành chương trình giáo dục trung học cơ sở, một số khu vực có thể chấp nhận người đã học xong chương trình giáo dục tiểu học.
Như vậy, chỉ cần đủ 18 tuổi và học xong tiểu học, là có thể cầm gậy lo việc làng! Oai phong làm sao ?! Nhưng vấn đề được đặt ra là lực lượng này sẽ làm gì để “lo việc làng” khi mà chỉ cần trình độ ngang mức tiểu học? Một lao động phổ thông thường yêu cầu trình độ tối thiểu cấp 3, đối với nông thôn, vùng xa thì là cấp 2, đó là để đảm bảo khả năng nhận thức xã hội tối thiểu, đạo đức cơ bản trong công việc, trong khi đó thì khả năng văn hóa của dân phòng, “người lo việc làng”, chỉ tương đương việc cộng trừ và đánh vần con chữ của một học sinh lớp 5?
Hạ trình độ văn hóa của dân phòng xuống mức tiểu học làm dấy nên lo ngại về khả năng “hiểu luật” của những người này khi làm việc. Cái chữ, con số còn chưa thạo, khả năng hiểu việc gần như bằng không, lại được trao cho cây gậy để vung vẩy, thì cái ngày nhân dân phải chịu một cổ ba tròng, chắn chắn sẽ không xa!