
Tôi là đứa con trai duy nhất của mẹ. Mẹ lập gia đ́nh muộn, và các bác sĩ khuyên mẹ không được sinh con. Mẹ bỏ ngoài tai và vẫn mang thai, dù rất nguy hiểm, măi đến tháng thứ Sáu mẹ mới đi khám thai lần đầu.
Sau khi có tôi, mẹ thường dậy sớm làm việc nhà và trước khi đến chỗ làm, mẹ tất tả đưa tôi đến vườn trẻ Dubki ở gần Học viện nông nghiệp Timiryazev. Để kịp làm, mẹ thường đưa tôi đến trường bằng các chuyến buưt và xe điện sớm, vậy nên các bác lái xe đều trở nên quen mặt.
Đến bến tàu điện gần trường, mẹ đưa tôi đến nhà trẻ, giao tôi cho cô giáo rồi quày quả trở lại bến, đón chuyến tàu điện tiếp theo.
Sau nhiều lần đi muộn, ở chỗ làm người ta người ta dọa nếu tiếp tục đi muộn, mẹ sẽ bị đuổi việc. Cả nhà tôi khi đó, nếu sống nhờ vào lương của bố th́ không đủ, nên mẹ vẫn phải gắng mà đi làm. Sợ bị đuổi việc, mẹ phải đành ḷng làm một việc ngoài ư muốn: mẹ sẽ để tôi, khi đó mới chỉ là cậu bé 3 tuổi, xuống bến tàu điện rồi tự lũn cũn đi đến vườn trẻ.
Lần đầu, mọi việc đều suôn sẻ, dù rằng với mẹ, hẳn là mỗi giây trôi qua thật dài và quá kinh khủng. Mẹ lúc nào cũng mong tàu điện đừng đông quá, để mẹ có thể dơi mắt nh́n theo xem tôi đă vào trường chưa, hay là bị vấp ngă dọc đường, trong đống lùng bùng khăn, mũ, giày tất...
Một thời gian sau, mẹ bỗng đột nhiên nhận thấy, sau khi tôi xuống bến, tàu điện khi rời bến bỗng chạy chậm hẳn đi, và nó chỉ chạy nhanh, sau khi tôi đă vào được trong vườn trẻ. Ba năm liền, tàu cứ rời bến đỗ chậm như thế, khi tôi đến vườn trẻ. Mẹ không thể hiểu, nhưng cũng không hơi đâu bận tâm t́m hiểu nguyên do v́ sao lại thế. Điều quan trọng với bà, là được thở phào mỗi khi tôi đă đến trường một cách b́nh an.
Mọi sự đă vỡ lẽ mấy năm sau, khi tôi bắt đầu đi học tiểu học. Hôm đó, tôi cùng mẹ đi tàu điện đến chỗ mẹ làm, bỗng nghe thấy tiếng nói của bác gái lái tàu:
" Chào cậu bé! Ô, cháu đă lớn thế này rồi kia à? Cháu có nhớ bác và mẹ cháu đă tiễn cháu đến tận lớp học không?"...
Nhiều năm đă trôi qua, nhưng mỗi lần qua bến tàu điện Dubki, tôi vẫn hồi tưởng lại những thời khắc đă qua của tuổi ấu thơ, và trái tim của tôi bỗng trở nên ấm áp, khi tôi nhớ đến ḷng tốt của bác lái tàu điện năm xưa. Hàng ngày, như một bản năng, bác gái ấy đă cho tàu chậm lại, chỉ để làm yên ḷng một hành khách, một người phụ nữ hoàn toàn không quen biết trên chuyến tàu của ḿnh.
VietBF@sưu tập