Trong một góc đài, Brody King – râu xám lẫn đen, thân hình như khối thép, hình xăm phủ kín, quần đấu in logo dây kẽm gai – đứng sừng sững như một bức tường. Góc bên kia, tóc chải gọn, râu tỉa tươm tất, Maxwell Jacob Friedman (MJF) – đương kim vô địch thế giới của All Elite Wrestling (AEW) – lạnh lùng như một ông vua đang chờ người thách thức.
Rồi khi cả hai chuẩn bị lao vào nhau trong đêm thứ Tư ở Las Vegas, đám đông bỗng nói bằng một giọng: “F**k ICE!”
Cái khoảnh khắc ấy lạ kỳ. Một trận đấu hay thì vẫn là một trận đấu hay, và đô vật lắm khi bước thẳng sang Hollywood. Nhưng hiếm khi một tiếng hô của khán giả lại tràn ra ngoài thế giới fandom, thành một đề tài khiến người ta bàn tán như chuyện thời sự.
Đô vật vốn đã “ăn” chính trị từ lâu… nhưng giờ là kiểu khác
Đấu vật chuyên nghiệp chưa bao giờ “vô trùng” chính trị. Ngày xưa có Hulk Hogan bước ra với “Real American” để đánh “ngoại nhân” Iron Sheik. Có Sgt. Slaughter hóa thân thành kẻ ủng hộ Saddam Hussein đúng thời cao trào Chiến tranh Vùng Vịnh.

Nhưng những tiếng hô ở AEW lần này cho thấy một cấp độ mới: không còn là biểu tượng phóng đại kiểu hoạt hình, mà là một lập trường cụ thể và nóng bỏng trong đời sống Mỹ. Nếu người ta nói chính trị Mỹ ngày càng giống đấu vật, thì có lẽ đấu vật cũng đang tiến hóa để kịp “nhịp” của chính trị: nơi câu hỏi “phe chính nghĩa đứng về điều gì” không còn là đồng thuận, mà là tranh cãi thật ngoài đời.
Khi võ đài thành nơi “hai ý tưởng đánh nhau”
Một giáo sư nghiên cứu lịch sử đấu vật nhận xét: đô vật có thể hóa thân thành một ý tưởng. Trên võ đài, bạn không chỉ xem hai cơ thể vật lộn, bạn đang xem hai thông điệp đụng nhau. Và khán giả chọn cổ vũ hay la ó cũng giống như chọn phe trong một “vở kịch đạo đức”.
Chính vì vậy, tiếng hô chống ICE được xem là đặc biệt: nó ủng hộ lập trường gắn với một đô vật (Brody King từng gây quỹ giúp di dân ở Minnesota, từng mặc áo “Abolish ICE” trên sàn), nhưng lại không hoàn toàn ăn khớp với tình tiết trận đấu. Nó không phải câu cửa miệng kiểu “USA! USA!” trong truyền thống cũ. Nó là tiếng vọng của thời cuộc.
AEW vs WWE: khác nhau không chỉ ở đai vô địch
Sự thay đổi này còn phản chiếu cuộc cạnh tranh giữa hai thế giới: AEW mới khoảng 7 năm tuổi, đối đầu “đế chế” WWE đã thống trị nhiều thế hệ.
WWE lớn lên cùng dấu ấn chính trị bảo thủ của gia đình McMahon. Vince McMahon là bạn của Tổng thống Donald Trump; Linda McMahon giữ vai trò Bộ trưởng giáo dục; Triple H tham gia Hội đồng về thể thao, thể lực và dinh dưỡng; và Trump thậm chí nằm trong WWE Hall of Fame.
Trong mắt một bộ phận khán giả, AEW trở thành “điểm khác biệt” vì cho phép đô vật bày tỏ cá tính và quan điểm tự do hơn, nhất là với những người ngán các mối liên hệ chính trị quanh WWE. Có fan kể từng bỏ xem 20 năm vì thấy quá nhiều thứ “xấu xí”, rồi quay lại vì AEW tạo cảm giác “con người hơn”, “đời hơn”, và dàn đô vật “ý thức được điều đang xảy ra”.
Tony Khan và câu nói nghe như triết lý: “đồng ý hay không không quan trọng”
Điều thú vị là AEW không hẳn được xây trên một “đường lối chính trị” rõ ràng của chủ sở hữu. Gia đình Khan – từ gốc Pakistan – thành đạt kiểu giấc mơ Mỹ; họ từng có giai đoạn ủng hộ một số chính sách kinh tế của Trump, nhưng cũng bất đồng với Trump về vấn đề xã hội như tôn giáo và di trú.
Tony Khan – người sáng lập AEW – lại nói ông không thích lôi mình vào chính trị công khai. Nhưng nếu đô vật làm vậy, đó cũng là một phần của show: họ là chính họ, và sự khác biệt quan điểm không làm show kém đi; cái ông cần là “một chương trình đấu vật hay”.
“Controversy Creates Cash” – tranh cãi là tiền mặt
Có một câu chốt của ngành: “Controversy Creates Cash.” Tranh cãi tạo ra tiền. Trong đấu vật, thứ bán chạy nhất không chỉ là vé, áo, hay bản quyền truyền hình, mà là sự chú ý.
Và ngay cả WWE – dù mang dấu ấn chính trị nghiêng về một phía – cũng biết “chơi” ngôn ngữ của phía còn lại khi cần. Một nhân vật phản diện như Becky Lynch gần đây dùng những câu thoại nghe rất quen: nào là “tôi có luật sư giỏi nhất”, nào là “tôi thắng 100% những trận không bị dàn xếp”… Đấu vật luôn biết cách mượn đời thực để làm bùng nổ sân khấu.