Vì các con mà em vẫn làm tròn tất cả các bổn phận, nhưng chỉ riêng em là không hề thấy hạnh phúc anh ạ! Nỗi buồn này em không biết tỏ cùng ai. Nhiều lần em chỉ muốn đi ngoại tình với một người lạ nào đó chỉ để trút hết nỗi tủi thân của mình rồi được làm tình theo đúng nghĩa anh ạ! Nhưng em chưa bao giờ đi quá giới hạn đó.
Bức thư số 7:
"Hiện tại vợ chồng em có 3 đứa con trai rất đáng yêu, cuộc sống ai nhìn vào cũng thấy hạnh phúc, ngưỡng mộ vì thấy vợ chồng luôn kè kè đi ăn đi chơi cùng nhau, cùng chăm sóc con cái! Nhưng em luôn cảm thấy mình cô đơn anh ạ!
Lúc cưới nhau em là cô gái trong trắng, chưa trải đời, yêu và lấy chồng vỏn vẹn trong 6 tháng từ khi quen biết, anh hơn em 8 tuổi! Sống với nhau 13 năm em cảm nhận một điều là anh hiền, tử tế và chiều em. Chiều theo kiểu thích mua gì anh mua, thích đi đâu anh đưa đi, thích ăn gì anh mua. Anh sống đơn giản, lạc quan, bàng quan với bên ngoài theo kiểu không cần biết ai nghĩ gì về mình! Và có thể nói là nhẫn nhục trước những lời chỉ trích của em!
Còn em tự nhận thấy mình quá tốt, vừa kiếm tiền giỏi, vừa chăm sóc con cái gia đình, đối nội đối ngoại không mất lòng ai. Em luôn biết điều và chưa làm gì có lỗi với chồng con và cha mẹ nội ngoại cả! Ngoại hình cũng ưa nhìn. Đáng lẽ như vậy em sẽ cảm thấy mình là người may mắn, hạnh phúc được chồng yêu thương, quan tâm. Nhưng em vẫn thấy chưa đủ, em luôn thấy mình cô đơn trong chính ngôi nhà của mình, khóc trong đêm không ai hay!

Em luôn thấy mình cô đơn trong chính ngôi nhà của mình, khóc trong đêm không ai hay. Ảnh: Pexels
Chồng em yếu sinh lý. Khi mới lấy nhau có khi 1-2-3-4 tháng mới gần gũi với vợ, em đã rất tủi thân, nghĩ vợ chồng mới cưới đáng ra phải quấn quýt với nhau suốt ngày. Nhưng em vẫn không dám nói hay hỏi gì về vấn đề sinh lý, mãi đến hơn 1 năm em mới có em bé đầu tiên! Và cuộc sống cứ diễn ra bình thường như thế. Đến nỗi từ khi bầu đến khi sinh đứa con đầu hơn 1 tuổi mà chồng em cũng không thèm gần gũi vợ lần nào luôn. Em có khi nghi ngờ chồng không yêu mình hay có ngoại tình gì mà lâu vậy không thèm vợ. Em cũng chỉ biết tự hỏi, tự nghi ngờ, tự buồn tự khóc mà thôi!
Có lần em đã lấy hết can đảm để chất vấn nhưng anh chỉ nói là anh không có ngoại tình, thỉnh thoảng tự sướng để giải quyết sinh lý khi cần, xong rồi cũng thôi, không đề cập đến vấn đề đó nữa, chỉ có mình em ấm ức! Sau hơn 2 năm sau thì có em bé thứ 2 với tần suất cực hiếm, may mà dính, rồi đứa thứ 3 cũng vậy!
Có lần chồng em cũng đi khám bệnh viện nam khoa và cũng kết luận bị rối loạn cương dương, "chưa đến chợ đã hết tiền" đó ạ. Nói thật từ khi lấy chồng đến giờ có khi em chưa biết được cảm giác lên đỉnh thật sự là như thế nào! Nhiều lúc em úp mở, nói gần nói xa nỗi khổ tâm của mình, thèm được âu yếm, vuốt ve và đáp ứng nhu cầu sinh lý tối thiểu cũng không có. Vợ chồng mà sống như hai người bạn thế đó! Ngủ chay suốt nửa năm - cả năm lận! Đến ôm nhau, hôn nhau cũng ít, ngủ là chổng mông vào nhau, mỗi đứa một chăn đắp, không đụng chạm thân thể!
Em biết yếu sinh lý là cái bệnh không mong muốn! Nhưng cái em cần là những lời nói vỗ về, an ủi, hay mong vợ thông cảm, rồi quan tâm tâm lý vợ cảm thấy thế nào cũng không có. Không đề cập, không hỏi han, luôn né tránh, vợ có hỏi có nói có dỗi được 1-2 ngày anh lại cười xòa rồi để đấy. Một người khô khan như cành củi khô sắp gãy, em chán nản đến tận cùng, em chỉ biết khóc một mình anh ạ!
Em chưa bao giờ thổ lộ tâm sự với ai vấn đề này vì nghĩ là chuyện thầm kín, không muốn kể ra sợ người khác đánh giá bàn tán chồng mình thế này thế nọ. Hai hôm nay cu út nó sang ngủ với các anh, sau cả nửa năm nay vợ chồng không gần gũi, chỉ hai vợ chồng được ngủ riêng với nhau mà chồng em cũng chỉ lướt điện thoại theo thói quen (yêu điện thoại hơn yêu vợ yêu con) rồi đi ngủ luôn, không ôm ấp gì nhau cả, đến câu chúc ngủ ngon cũng không có!
Kinh tế gia đình em ổn, chồng cũng chăm chỉ kiếm tiền, vừa đi làm nhà nước vừa kinh doanh cùng vợ. Nhưng lúc nào hở ra cũng cầm điện thoại, máy tính. Mà không bao giờ chủ động trong việc tìm hiểu nuôi dạy con cái, cứ vợ phải "cầm tay chỉ việc". Kể cả việc đối nội đối ngoại cũng phải vợ nhắc nhở, thúc giục, không bao giờ chủ động. Hay việc quan tâm thể hiện với vợ con luôn là vợ nói thì làm theo, không bao giờ chủ động đưa ra ý kiến, đề xuất ăn gì - chơi gì - mua gì - tặng gì - đi chơi đâu!
VietBF@sưu tập