Làm thế nào để một ông già đă hơn 60 tuổi dám một thân một ḿnh sang Trung Quốc để t́m con với ít tiền đi vay mà lại không biết đường, biết tiếng?. Câu hỏi ấy cứ bám lấy tôi măi, và cuối cùng, nó chỉ có thể được giải thích được bằng chính t́nh phụ tử vô bờ bến mà người đàn ông này dành cho con gái của ḿnh.
Người cha đó là ông Hồ Xuân Nhâm (61 tuổi, trú tại thị xă Phúc Yên, tỉnh Vĩnh Phúc).
Chỉ v́ tiền, bán cả em
Trong căn nhà đơn sơ ông Nhâm bắt đầu trầm ngâm kể chúng tôi nghe về quăng đời buồn bă của cô con gái ḿnh khởi nguồn từ đứa cháu họ bất nhân.
Ông kể: “Hường sống nghèo khó ở xă Kim Hoa (Mê Linh, Hà Nội). Học hết cấp 3, Hường phiêu bạt lên tận Lào Cai kiếm cửa buôn bán, ôm mộng đổi đời. Sau một thời gian, lưng vốn cạn kiệt, năm 2005 Hường vượt biên sang Trung Quốc và xin "đầu quân" cho một nhà chứa. Tuy nhiên do ngoại h́nh không ưa nh́n nên Hường tiền chẳng kiếm được bao nhiêu mà bị chà đạp, đánh đập rất khổ sở.
Nhưng với bản tính ranh ma, chỉ sau hơn 1 năm phiêu bạt xứ người, Hường đă nhanh chóng nhận ra một "mánh" khác có thể kiếm được bộn tiền là "nghề" buôn người. Tháng 8/2006 mẹ Hường nhớ con đă gọi điện và nói cô em họ Hồ Thị Hằng (lúc đó đă 32 tuổi và chưa có chồng) đang không có việc, rất muốn "người chị tháo vát" xin cho việc ǵ đó để làm. Thấy thế, Hường lập tức trở về nhà và rủ rê đưa chị Hằng sang Trung Quốc với lời hứa sang làm ở vườn chuối, lương cao, việc nhàn hạ”.
 |
Bị cáo Hường tại ṭa |
Vốn tin tưởng tuyệt đối vào người chị họ, cô gái mới chỉ học hết lớp 2 dễ dàng bị Hường đưa sang bên kia biên giới bán cho một người đàn ông Trung Quốc. Cuộc sống nơi đất khách thực sự là những ngày tù đày. Trước đó, chị Hằng đă có thai 2 tháng với một người đàn ông khác nên khi bị chồng phát hiện cô đă bị những trận đ̣n kinh hoàng. Do không biết tiếng, cộng với việc nhà chồng ở biệt lập trong rừng sâu nên Hằng đă mất hoàn toàn phương hướng, đành chấp nhận sống trong cảnh tủi nhục, khốn khó.
Hằng xót xa nhớ lại: “Sau khi đưa tôi đến một gia đ́nh người Trung Quốc th́ chị Hường nói là ở tạm đây vài hôm rồi chị sẽ t́m việc cho. Tuy nhiên sau khi chị đi có một người phụ nữ Việt Nam cũng lấy chồng bên đó nói cho tôi biết là chị Hường đă bán tôi cho một người đàn ông bên này lấy 3.000 đồng nhân dân tệ rồi và bảo tôi chịu khó ở lại làm vợ người đàn ông kia. Lúc này tôi vẫn không tin là chị Hường lại nhẫn tâm bán tôi.
Tuy nhiên, cuối cùng tôi cũng đă nhận ra một sự thật phũ phàng đó. Giữa núi rừng hoang vu, không người thân thích, không tiền bạc th́ tôi biết đi đâu nên đành cắn răng ở lại chịu làm vợ người ta. Cuộc sống bên này vô cùng khó khăn, tôi và người chồng không hiểu tiếng của nhau nên thời gian đầu chỉ giao tiếp bằng kí hiệu.
Chồng tôi không có nhà cửa nên hàng ngày hai vợ chồng phải vào rừng trồng chuối thuê cho người ta. Vừa làm tôi vừa t́m cách gặp gỡ liên lạc với một số chị em Việt Nam lấy chồng bên này để t́m cơ hội liên lạc về nhà. Tuy nhiên phải đến măi năm 2009, tôi mới mượn được điện thoại của một người Việt Nam để liên lạc với gia đ́nh”.
Cuộc kiếm t́m ngoạn mục
Ông Nhâm với đôi mắt đẫm lệ cho biết: “Hôm con Hằng bị chị nó đưa đi mất tôi đă linh tính có chuyện chẳng lành nên hỏi mấy đứa con của tôi th́ nó cho biết con Hường đă xuống đây chở Hằng đi đâu không rơ. Không thấy con gái về tôi đă đến nhà hỏi mẹ con Hường đồng thời cũng là em gái của vợ tôi nhưng bà ấy vẫn không cho tôi biết là con Hằng đang ở đâu.
Sau đó tôi phải nhờ gia đ́nh bên ngoại can thiệp th́ bà ấy mới cho biết là Hường đă dẫn Hằng sang bên kia Trung Quốc để làm ăn tuy nhiên tôi không tin v́ nếu đi làm ăn th́ Hằng phải nói với gia đ́nh tôi”.
Những ngày tháng sau đó ông liên tục tới nhà mẹ của Hường để thuyết phục bà đưa ông qua bên kia biên giới gặp lại con. Cuối cùng những nỗ lực của ông cũng được đền đáp khi một lần mẹ của Hường đồng ư dẫn vợ ông sang bên kia biên giới. Sau quăng đường dài từ Lào Cai vượt qua nhiều núi rừng hiểm trở vợ ông cũng đă có mặt bên kia biên.
Tuy nhiên, sau khi sang tới nơi mẹ của Hường đă nói với em gái chui vào một bụi rậm để chờ bà đi t́m lại con gái cho. Rất lâu sau người đàn bà kia quay trở lại với một câu nói khiến vợ ông Nhâm đứt từng khúc ruột: “Con Hằng nó chuyển đi chỗ khác rồi không t́m thấy nữa”.
Quá đau đớn, người mẹ tội nghiệp đi t́m con lại quay về với những đêm nằm khóc thương đứa con gái tội nghiệp: “Khi vợ tôi trở về bao nhiêu tiền bạc đă vay mượn để t́m con cũng đă tiêu hết. Đêm đêm nghe bà ấy khóc mà tôi không sao cầm ḷng được. Tôi tự nhủ với ḷng ḿnh là bằng mọi giá phải t́m lại được con”,
Kể từ đó ông Nhâm bắt đầu những cuộc t́m kiếm trong vô vọng. Một ngày cuối năm 2009, chuông điện thoại nhà ông Nhâm reo vang và khi nhấc ống nghe, ông rụng rời chân tay nhận ra đó là giọng nói của cô con gái mà ông đă mong đợi suốt 4 năm qua.
Trong cuộc điện thoại ngắn ngủi đó, chị Hằng chỉ kịp thông báo với bố ḿnh là đang bị bắt làm vợ ở Trung Quốc và không cung cấp thêm được bất cứ thông tin ǵ về địa điểm hay t́nh h́nh sức khỏe. Sau đó ông Nhâm hỏi bưu điện được biết đó là số điện thoại xuất phát từ tỉnh Vân Nam (Trung Quốc).
Ông quyết định lên đường t́m con: "Lúc đó cả nhà tôi chỉ c̣n chưa đến một triệu đồng, tôi chạy đôn chạy đáo vay nóng được 3 triệu đồng nữa và ngay trong đêm đó bắt tàu đi luôn Lào Cai. Sang đến nơi tôi gọi điện cho số điện thoại th́ được biết số điện thoại đó cũng là của một người phụ nữ Việt Nam. Tôi hỏi địa chỉ rồi cứ thế tự ḿnh t́m địa chỉ mặc dù không biết nói một câu tiếng Trung Quốc nào", ông nhớ lại.
Sau nhiều ngày kiếm t́m ông cũng t́m được nơi con gái sinh sống. Ông thấy gia cảnh của cô con gái ḿnh quá khốn khổ: Vợ chồng không hôn thú ngày ngày làm thuê làm mướn và đă có 2 đứa con trai (cũng không có giấy khai sinh, trong đó đứa con đầu là con riêng của Hằng), đứa sau thường xuyên đau ốm nên miếng ăn cũng không đủ. Đau ḷng trước t́nh cảnh đó nhưng hiểu không thể đưa con gái về ngay, ông chỉ ở lại 4 ngày rồi quyết định về Việt Nam chuẩn bị kế hoạch cứu con.
Giải cứu
Về đến Việt Nam, ông Nhâm ngay lập tức gọi người bán rẻ mấy mảnh đất lấy 100 triệu rồi đưa vợ cầm tiền sang chu cấp cho vợ chồng con gái. Sang đến nơi, mẹ Hằng cho người đàn ông Trung Quốc kia tiền mua xe máy và t́nh nguyện ở lại đó một tháng trông cháu và cơm nước cho hai vợ chồng: "Tôi làm thế cốt lấy ḷng thằng con rể, khi nào nó phải tin th́ tôi mới tính tiếp được", ông Nhâm "bật mí'.
Sau khi đă chiếm được ḷng tin của người con rể, ông Nhâm tiếp tục đi bước tiếp theo là đề nghị cả nhà Hằng về Việt Nam chơi sẽ cho tiền mua ti vi. Cứ như thế mỗi khi gom góp được chút tiền ông lại sang bên kia biên giới thăm con gái và cho tiền “chàng rể” rồi chờ cơ hội thuận lợi đưa con về. Ngay sau khi Hằng về đến Việt Nam, ông Nhâm ngay lập tức dẫn con xuống công an tŕnh báo vụ việc. Ngày 22/9/2010, biết không thể lẩn trốn được măi, Trần Thị Hường đă ra đầu thú.
TAND TP. Hà Nội vừa tuyên án Trần Thị Hường 6 năm tù giam v́ hành vi Mua bán người trái phép và buộc phải bồi thường cho chị Hồ Thị H 10 triệu đồng tiền tổn thất tinh thần. Thế nhưng hành tŕnh của người cha nghèo này vẫn chưa chấm dứt, ông bùi ngùi nói: “Tôi bây giờ nghĩ đến hai đứa cháu mà vẫn xót xa. Chúng nó bên đó cuộc sống khốn khó lắm!”.
Trường Lưu - Đ.Mạnh