Hormuz mở cửa trên giấy, nhưng biển vẫn lạnh người qua lại
Eo biển Hormuz – yết hầu của dòng chảy năng lượng toàn cầu, nơi mỗi ngày từng chứng kiến hơn 100 con tàu dầu qua lại – nay được tuyên bố “mở cửa trở lại”, nhưng thực tế lại là một bức tranh đầy bất an, khiến giới vận tải biển “đứng hình” trước sóng gió chính trị. Hormuz lúc này, thuyền không dám theo luồng, bởi chưa biết ai là người cầm lái thật sự giữa vùng biển đầy mìn chính trị và quân sự.
Dù lệnh ngừng bắn kéo dài hai tuần giữa Mỹ và Iran đã phần nào làm dịu bầu trời Trung Đông, nhưng dưới mặt nước, nỗi lo vẫn cuộn sóng. Các hãng tàu lớn, các nhà phân tích và giới điều hành logistics đều đồng thanh một nhận định: quá sớm để quay lại bình thường. Không có đảm bảo an toàn rõ ràng từ Iran, không có hướng dẫn cụ thể về thời điểm hay cách thức di chuyển, và cũng không có một tầm nhìn dài hạn nào về tương lai của tuyến đường này.
Hơn 20% dầu thế giới bị “kẹt cổ chai”

Hormuz không chỉ là một eo biển – nó là huyết mạch của nền kinh tế toàn cầu. Khoảng 20% nguồn cung dầu thế giới đi qua vùng nước hẹp chỉ 21 dặm này. Khi dòng chảy bị gián đoạn, cả thế giới rung chuyển.
Thị trường đã phản ứng ngay lập tức: khi tin ngừng bắn được công bố, giá dầu lao dốc, chứng khoán bật tăng. Nhưng niềm vui “chưa kịp nở đã vội tàn”. Chỉ vài ngày sau, thực tế phũ phàng xuất hiện – rất ít tàu dám đi qua. Giá dầu lại quay đầu tăng, lấp ló ngưỡng 100 USD/thùng, như một lời cảnh báo rằng “lửa chưa tắt hẳn thì khói còn bay”.
Theo dữ liệu, trước chiến sự, mỗi ngày có hơn 100 tàu hàng đi qua Hormuz. Nhưng hiện tại, chỉ có 2 tàu dầu hoặc khí thực sự dám thử vận may sau lệnh ngừng bắn. Trong khi đó, hơn 400 tàu chở dầu, cùng hàng chục tàu LPG và LNG vẫn nằm chờ trong khu vực – một “bãi đỗ khổng lồ” giữa biển khơi.
Các hãng tàu: “An toàn là trên hết”

Hãng vận tải biển lớn thứ năm thế giới, Hapag-Lloyd, hiện có 6 tàu container bị kẹt tại khu vực Hormuz, nhưng vẫn quyết định “án binh bất động”. Người phát ngôn Nils Haupt khẳng định: ưu tiên hàng đầu là sự an toàn của thủy thủ đoàn, và với đánh giá rủi ro hiện tại, không thể mạo hiểm.
Tâm lý chung của giới vận tải là “đợi người khác thử trước”. Không ai muốn là con tàu đầu tiên bước vào vùng nước chưa được bảo đảm. Một câu nói rất thật từ giới chuyên gia: “Người ta chỉ đi khi biết chắc sẽ không bị bắn.”
Thực tế, các công ty vận tải thậm chí còn không có thông tin liên lạc trực tiếp với phía Iran để xác định quy trình đi lại. Không ai biết cơ quan nào có quyền cấp phép, không ai biết hành lang an toàn nằm ở đâu. Một vùng biển nhưng lại như “vùng xám pháp lý”.
Iran vẫn nắm “cổ họng” Hormuz

Giới chuyên gia nhận định thẳng thắn: Iran vẫn là bên kiểm soát thực tế eo biển Hormuz. Nhưng điều đáng lo là họ chưa đưa ra bất kỳ kế hoạch rõ ràng nào để đảm bảo an toàn hàng hải.
Thậm chí, lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) còn bị cho là đang thu phí lên tới 2 triệu USD mỗi tàu để cho phép đi qua – thanh toán bằng nhân dân tệ hoặc tiền điện tử, nhằm né tránh hệ thống tài chính dựa trên đồng USD.
Điều này biến Hormuz thành không chỉ là tuyến đường vận tải mà còn là “điểm thu phí chiến lược”, nơi địa chính trị và kinh tế hòa làm một.
Trong khi đó, lãnh đạo Iran cảnh báo rằng thời gian đang cạn dần, và bất kỳ vi phạm nào của thỏa thuận ngừng bắn sẽ phải trả giá đắt. Tehran cũng khẳng định Lebanon là một phần của thỏa thuận – điều mà phía Mỹ phủ nhận, khiến tình hình càng thêm rối ren.
Ngừng bắn mong manh – hòa bình chưa tới

Lệnh ngừng bắn kéo dài hai tuần được xem là “cái phao cứu sinh”, nhưng thực chất chỉ là một giải pháp tạm thời, đầy điều kiện và rủi ro. Một chuyên gia nhận định: “Nó loại bỏ kịch bản tệ nhất, nhưng không tạo ra sự an tâm.”
Căng thẳng càng gia tăng khi Iran cáo buộc Israel vi phạm lệnh ngừng bắn tại Lebanon, trong khi Mỹ khẳng định Lebanon không nằm trong thỏa thuận. Mỗi bên một cách hiểu – và chính sự khác biệt này khiến thỏa thuận trở nên mong manh như “sợi chỉ treo chuông”.
Trong khi đó, Tổng thống Donald Trump vẫn tỏ ra lạc quan về một thỏa thuận hòa bình sắp tới, thậm chí cho biết Iran “đang trở nên hợp lý hơn”. Nhưng giữa lời nói và thực tế, khoảng cách vẫn còn rất xa.
Hệ quả lan rộng: xăng tăng 40%, kinh tế toàn cầu bị đe dọa
Chiến sự không chỉ dừng lại ở Trung Đông – nó lan ra khắp thế giới qua từng giọt xăng. Giá xăng tại Mỹ đã tăng khoảng 40% (tương đương 1,18 USD/gallon) kể từ khi chiến tranh bùng nổ.
Và ngay cả khi dầu bắt đầu lưu thông trở lại, việc đưa giá về mức cũ 3 USD/gallon sẽ không dễ dàng. Chuỗi cung ứng cần thời gian phục hồi, tàu phải quay lại, dầu phải được bơm lên – tất cả đều mất nhiều ngày, thậm chí nhiều tháng.
Một chuyên gia cảnh báo: nếu tình trạng này kéo dài thêm một đến hai tuần nữa, hậu quả không chỉ là giá năng lượng mà còn là toàn bộ nền kinh tế toàn cầu. Lạm phát, chi phí vận tải, giá thực phẩm – tất cả sẽ bị kéo theo như “dây chuyền domino”.

Hormuz hôm nay giống như một cánh cửa đã mở nhưng không ai dám bước qua. Trên giấy tờ, chiến tranh tạm dừng. Nhưng trong lòng người, trong quyết định của các hãng tàu, trong từng con sóng ngoài khơi – sự bất an vẫn còn đó.
“Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ” – câu nói dân gian ấy dường như đang phản ánh đúng tâm lý của giới vận tải biển. Họ sẽ không quay lại cho đến khi có đảm bảo rõ ràng, minh bạch và đáng tin cậy.
Eo biển Hormuz – nơi từng là biểu tượng của dòng chảy thương mại toàn cầu – giờ đây trở thành phép thử cho niềm tin, cho ngoại giao, và cho cả sự ổn định của thế giới. Và câu hỏi lớn vẫn còn bỏ ngỏ: liệu hòa bình có thật sự đến, hay chỉ là một khoảng lặng trước cơn bão lớn hơn?