
Về đến nhà, thay vì lên tiếng như mọi ngày, hôm nay Toàn buồn xo, áo quần xộc xệch, mồ hôi ướt đầm lưng và tóc trán. Cậu cúi đầu, hai chân nặng nề bước đi như trong vô thức. Đôi mắt nặng trĩu mệt mỏi.
Chị Thơm, người giúp việc đang lúi húi ở nhà dưới thấy Toàn về bèn bước lên. Nhận ra vẻ mặt thằng bé như đang có tâm sự, chị định gặng hỏi nhưng nó lủi thủi bước vội vào phòng rồi đóng kín cửa nên chị đành thôi.
- Lạ thật! Thằng bé có chuyện gì mà mặt buồn thế nhỉ? Chuyện học hành? Chuyện bạn bè? Chị Thơm khựng lại, băn khoăn cho những đáp án mình đưa ra. Hai tay còn rung rúng nước xà phòng, chị vội xoa xoa vào hai vạt áo ướt nhẹp. Chị nghe tim mình đập thình thịch. Chị đâm ra lo lắng.
Tiếng xe hơi đã dừng đầu cổng. Biết bà chủ đã về, chị Thơm vội ra mở cửa. Gọi là bà chủ vì đứng ở vị trí người ở như chị với chủ nhà, chứ thực ra chị Bền với chị ngang tuổi nhau. Cả hai đều trên 40 tuổi cả. Chị Thơm tươi cười chào hỏi rồi nhanh nhẹn kéo rộng cánh cửa cổng. Dẫu chị Bền đã bao lần bảo chị không cần phải tỏ ra phép tắc, không cần phải đích thân ra mở cửa mỗi khi tôi về nhưng chị Thơm chỉ cười trừ rồi lại đon đả làm mọi việc đâu ra đấy.
Đợi cho bà chủ xuống xe, chị Thơm nói về chuyện của thằng cu Toàn. Chị Bền thấy lạ, vội bước lên phòng con trai. Nghe tiếng gõ cửa hai, ba lần, Toàn mới lí nhí trả lời rồi bước ra mở cửa. Chị Bền đến bên giường, ngồi cạnh con trai đang nằm và tò mò:
- Con trai mẹ có chuyện gì buồn, nói mẹ nghe! Im lặng một lúc, Toàn chống tay ngồi dậy. Cậu nhìn vào đôi mắt mẹ bằng vẻ mặt nghiêm túc của một chàng thanh niên đã đến tuổi trưởng thành.
- Mẹ!... Con… con không phải do mẹ sinh ra phải không mẹ? Con là ai? Ba mẹ con là ai?... Sao mẹ lại giấu con suốt mười mấy năm qua? Mẹ nói cho con biết đi mẹ! Chị Bền nhìn con trai, giọng ngập ngừng:
- Mẹ…! Chị biết sẽ có ngày này, rằng con trai sẽ hỏi chị những câu hỏi ấy. Và chị cũng không muốn giấu con sự thực. Chị đã hứa với lòng mình đến khi nào con đủ lớn khôn, chị sẽ cho con biết.
Nhận Toàn làm con nuôi đã 15 năm là cả 15 năm, chị tự vấn lòng mình. Chị biết, niềm vui của chị sẽ là bất hạnh, là nỗi buồn của một người mẹ khác. Khi chị đang vui vẻ bên thằng Toàn cũng là khi mẹ thằng bé vẫn đang từng ngày ngược xuôi, rong ruổi tìm kiếm nó. Thời gian thấm thoát. Giờ con trai đã tròn 18 tuổi. Cũng đã đến lúc con cần biết sự thật.
Chị Bền lập gia đình ở tuổi 25. Sự nghiệp và hạnh phúc đang viên mãn thì chồng bị tai nạn đột ngột qua đời. Cú sốc quá lớn ảnh hưởng đến tâm lí khiến chị suy sụp, nằm viện suốt cả tháng trời và rồi giọt máu đỏ hỏn chị đang mang trong bụng cũng không thể giữ được. Bác sĩ còn thông báo cái tin sét đánh, rằng chị không còn khả năng làm mẹ được nữa. Chị tuyệt vọng, chán chường. Nhưng rồi chính chị lại tự mình gắng gượng với suy nghĩ, bao nhiêu người khác quanh mình còn đau khổ, bất hạnh hơn, thế mà họ vẫn sống đó thôi.
Một lần rong ruổi khắp thành phố, đoạn đi ngang qua cổng bến xe, chị ngạc nhiên khi thấy một thằng bé khoảng 3 tuổi, đầu tóc bù xù, quần áo nhầu bẩn đang tấp tễnh vừa đi vừa khóc, vừa gọi mẹ. Hỏi tên gì thì thằng bé chỉ biết lắc đầu ngắc ngứ. Nghĩ rằng trẻ con của gia đình ai đó bị lạc, chị dừng lại đưa cậu bé đến đồn công an gần nhất. Cả tuần liên tiếp sau đó vẫn không ai đến nhận thằng bé. Thế là người ta đưa nó tới trung tâm nuôi dưỡng trẻ mồ côi của thành phố. Ngắm nhìn gương mặt hồn nhiên, thơ ngây, ánh mắt đau đáu như muốn tìm về với mẹ của nó, chị Bền bỗng thấy động lòng. Một tháng sau đó, chị quyết định nhận nó về làm con nuôi.
Mọi thứ ban đầu đều xa lạ với cả chị và thằng bé. Từ việc ăn uống, sinh hoạt; từ việc sắp xếp công việc công ty đến việc đưa đón con đến trường,… đều một tay chị Bền làm. Chị xem đó là cách để rút dần khoảng cách giữa chị và con trai. Chị làm giấy khai sinh cho con theo họ Lê của chị. Thằng bé càng lớn lên càng kháu khỉnh, lanh lẹ và thông minh. Chị quyết gửi con ở một ngôi trường tốt nhất ngay từ khi con còn nhỏ để con có được một nền giáo dục vững chắc. Chị chăm sóc, yêu thương nó như con ruột đẻ ra. Nó cũng vậy, nó gọi chị là mẹ, rồi mẹ Bền. Nó ríu rít mỗi khi ở bên chị. Nó kể cho chị nghe về trường lớp, bạn bè, thầy cô mỗi khi đi học về. Nó thủ thỉ với chị như chú chim non mới xa mẹ chưa đầy một ngày mà nhớ thương đã dâng trào lên khóe mắt. Nó đặt những cái hôn chút chít lên trán, lên má chị đầy yêu thương mỗi tối trước khi đi ngủ. Cứ thế, mẹ con chị đã sống những ngày tháng thật ấm áp và hạnh phúc. Thằng bé trở thành nguồn vui, nguồn sống cho chị. Cuộc sống như thế, với chị đã là mãn nguyện. Chị tâm niệm thế.
Thằng Toàn khóe mắt lưng tròng. Nghe chị kể, nó nhìn chị bằng tất cả sự trân trọng:
- Sao mẹ không nói cho con biết sớm? Tại sao mẹ lại giấu con đến tận bây giờ? Nó khóc. Chị cũng khóc.
- Mẹ không muốn giấu con. Chỉ là… mẹ chưa nói cho con biết. Sà vào lòng mẹ, Toàn thấy yêu thương mẹ vô cùng. Trong giây phút ấy, cậu hiểu sự đau khổ của mẹ đã hi sinh cả tuổi thanh xuân tươi đẹp để yêu thương cậu. Và rằng tình yêu thương mà mẹ dành cho cậu là không thể đo đếm hết. Trong suy nghĩ của mẹ, cậu là duy nhất, là tất cả. Vậy mà cậu đã vội lên tiếng trách mẹ khi biết mình không phải do mẹ sinh ra. Cậu thấy mình thật tệ. Chị Bền xoa đầu con trai, hiền từ đáp:
- Mẹ hiểu tâm trạng của con. Giờ con đã biết về bản thân mình. Con cũng đã lớn. Mẹ sẽ tìm mọi cách để tìm lại ba mẹ ruột cho con. Dẫu khó khăn, dẫu thời gian có dài bao lâu chăng nữa, mẹ tin, nếu quyết tâm, chúng ta sẽ tìm được.
Chị Thơm đứng ngoài cửa từ lúc nào. Âm thanh của hai cốc nước trên tay chị đổ ập xuống nền nhà vỡ nát. Giật mình vì mẹ con chị Bền bước ra, chị Thơm cuống quýt:
- Tôi vụng về quá! Tôi xin lỗi!
- Không sao đâu chị. Từ lần sau chị làm cẩn thận hơn là được. Chị Bền nhẹ nhàng. Chị Thơm cảm ơn rối rít rồi ngồi xuống thu dọn từng miếng thủy tinh vỡ vụn. Chẳng may sơ ý, chị dẫm phải miếng thủy tinh khiến máu ở chân loang lổ. Thằng cu Toàn thấy thế liền đỡ chị vào phòng băng bó. Khuôn mặt chị nhìn chằm chằm vào thằng Toàn không chớp. Chị nhận ra khuôn mặt của thằng bé hao hao giống với đứa con đã bị thất lạc của mình, đứa con mà suốt 15 năm qua, chị vẫn không ngừng tìm kiếm. Chị chưa bao giờ hết tự dằn vặt mình vì mải mê mua đồ để thằng bé leo lên xe khách dừng bên đường chơi rồi theo xe đi tuốt luốt khi nào chẳng biết. Chồng giận nên đánh đập rồi bỏ chị. Buồn chán, nhớ con, và thế là chị quyết định đi tìm con. Rồi thì cái duyên đưa chị gặp được chị Bền.
Mười năm sống chung nhà, lo cho cu Toàn từng bữa ăn, trò chuyện, chăm sóc nó lúc ốm đau,… đôi lúc chị cứ tự vấn lòng mình, sao nó giống thằng cu Tí hồi ba tuổi đến thế. Nhưng nghĩ xong, chị lại trách mình. Con người ta, sao có thể… Giờ vô tình nghe được câu chuyện giữa chị Bền với thằng bé, biết được sự thật thằng cu Toàn chỉ là con nuôi của chị Bền, chị Thơm càng tin rằng, thằng Tí ngày xưa của chị chính là cu Toàn bây giờ. Một ngày, chị Bền nhận ra điều kì lạ chứa trong ánh mắt của chị Thơm dành cho thằng Toàn. Dẫu sống chung một nhà với nhau đã lâu nhưng nỗi lòng của hai người phụ nữ trạc tuổi nhau ấy lại là hai khoảng trời riêng biệt, kín kẽ. Chị Bền không bao giờ kể về chuyện thằng cu Toàn. Chị Thơm cũng không hề nói ra bí mật về đứa con trai mình đang tìm kiếm. Tâm hồn của những người phụ nữ đôi khi cũng thật kì lạ. Giống nhau đấy mà lại khác nhau đến vô cùng.
Năm năm sau khi nhận cu Toàn về nuôi, chị Bền gặp chị Thơm cũng thật tình cờ khi ngang qua bến xe thành phố. Chị Thơm ôm cái túi vải đứng khép nép dưới một gốc cây lớn bên vệ đường. Nhận ra người đàn bà quê kiểng chân chất, mộc mạc, chị Bền nhận chị Thơm về nhà mình làm người giúp việc. Mười năm qua, chị Thơm sống hòa thuận, vui vẻ, chẳng để mất lòng mẹ con chị Bền bao giờ.
Chị Bền được thằng cu Toàn báo tin chị Thơm đi chợ, bị hai thanh niên đi xe lạng lách tông vào người, bị thương nặng mới đưa vào bệnh viện. Chị Thơm mất máu khá nhiều, cần có người cùng nhóm máu mới có thể cứu sống. Chị Bền nhờ mấy người bạn và cả chị nữa kiểm tra máu để cho nhưng đều không hợp. Thằng cu Toàn ở đâu chạy đến cũng xin được kiểm tra. Không ngờ, nó lại cùng nhóm máu với chị Thơm. Cả ngày hôn mê, chị Thơm cũng qua cơn nguy kịch. Đó cũng là lúc chị Bền nhận được kết quả xét nghiệm AND của chị Thơm và thằng cu Toàn. Vì nghi ngờ, chị đã lấy một cọng tóc của chị Thơm và thằng Toàn đi kiểm tra. Chị ngỡ ngàng và không thể tin được kết quả xét nghiệm AND giữa hai người trùng khớp đến 99.9%. Chị Bền đứng dậy, bước vội ra khỏi phòng. Thì ra, bấy lâu nay, chị Thơm, người đàn bà giúp việc trong nhà lại chính là mẹ ruột của thằng cu Toàn. Mình vô tâm quá. Giá như mình tinh tế hơn. Giá như mình gần gũi, mở lòng thì thằng Toàn đã tìm được mẹ nó sớm hơn rồi…
Trong phòng hồi sức, chị Bền cầm lấy tay con trai nhẹ nhàng đặt vào bàn tay của chị Thơm đang nằm trên giường bệnh rồi mỉm cười nhìn Toàn:
- Đây chính là mẹ ruột của con. Người đã mang nặng đẻ đau, đã đau khổ và âm thầm tìm con suốt mười mấy năm nay. Toàn nắm chặt lấy tay chị Thơm rồi tủi hờn, khóc như một đứa trẻ. Chị Bền nhìn người đàn bà giúp việc, dẫu lúc này chưa thể nói gì, thế nhưng đôi mắt chị đã rưng rưng một niềm xúc động. Nhìn chị Bền,Toàn nhẹ nhàng đưa bàn tay còn lại của mình nắm lấy tay chị, miệng nở nụ cười ấm áp:
- Con thật hạnh phúc vì có đến hai người mẹ . . .
VietBF@sưu tập