Nhiều cuộc tấn công tên lửa từ phía Iran đã nhắm vào các mục tiêu ở miền Bắc, miền Trung và miền Nam Israel đầu ngày 24-3.
Theo trang Time of Israel hôm 24-3, các thành viên Quốc hội Israel đã phải bỏ họp giữa chừng đề tìm nơi trú ẩn sau khi Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF) phát hiện một cuộc tấn công bằng tên lửa đạn đạo của Iran nhắm vào Jerusalem và các khu vực khác ở miền Trung Israel.
Vào thời điểm đó, các nghị sĩ đang tranh luận về một dự luật.
Đợt tấn công mới nhất này cũng khiến một ngôi nhà ở vùng ngoại ô Nesher của Haifa, một thành phố miền Bắc Israel bị hư hại do bom chùm.
Một ngôi nhà ở TP Haifa - Israel bị hư hại do không kích từ phía Iran - Ảnh: TIME OF ISRAEL
Còi báo động không kích cũng vang lên ở TP Ashkelon (miền Nam Israel), TP Beit Shemesh (miền Trung Israel) và những khu vực lân cận.
Trước đó, Lực lượng Vệ binh cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) tuyên bố đã thực hiện đợt tấn công trả đũa trong ngày 23-3, nhằm vào nhiều căn cứ Mỹ ở Trung Đông.
"Như một phần của chiến dịch làm suy yếu liên tục cơ sở hạ tầng quân sự của kẻ thù, các căn cứ của Mỹ như Al Dhafra, Victoria, Hạm đội 5 của Mỹ và căn cứ không quân Prince Sultan đã bị nhắm mục tiêu hiệu quả bằng tên lửa Qiam sử dụng nhiên liệu lỏng và Zolfaqar sử dụng nhiên liệu rắn, cũng như máy bay không người lái" - hãng tin Tasnim dẫn lời IRGC cho biết.
Căn cứ Al Dhafra đặt tại Các tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất (UAE), căn cứ Victoria đặt tại Iraq, Hạm đội 5 ở Bahrain và Prince Sultan ở Ả Rập Saudi. Một số căn cứ trong số đó là căn cứ chung của Mỹ và nước sở tại.
Các tên lửa mà IRGC đề cập đều là tên lửa hạng nặng.
Theo IRGC, các cuộc không kích trong ngày 23-3 còn nhắm vào các thành phố Israel như Ashkelon, Tel Aviv, Haifa và vùng lân cận, cũng như các khu vực khác thuộc miền Nam Israel, sử dụng các tên lửa hạng nặng nhiên liệu rắn và tên lửa dẫn đường chính xác, bao gồm cả tên lửa Khaybar-shekan (Khaybar-buster) và tên lửa Qiam.
Diễn viên Chung Lệ Đề vừa lên tiếng nhận trách nhiệm khi con gái Khải Lâm vướng ồn ào chia sẻ ảnh nhạy cảm. Sự việc này khiến mỹ nhân gốc Việt vô cùng dằn vặt vì đã lơ là việc giáo dục các con.
Vào cuối tháng 3, mạng xã hội Weibo xôn xao trước bức ảnh do Trương Khải Lâm (Cayla) đăng tải. Trong khung hình cô bé 16 tuổi chụp cùng bạn, một nữ sinh khác đang đi vệ sinh vô tình bị lọt vào ống kính. Ngay lập tức, hành động thiếu cẩn trọng này vấp phải luồng ý kiến chỉ trích dữ dội.
Đứng trước sóng gió dư luận, Chung Lệ Đề nhanh chóng đăng tải tâm thư dài gửi lời xin lỗi chân thành nhất. Cô cho biết gia đình đã gỡ bỏ hình ảnh khiếm nhã, đồng thời có cuộc nói chuyện nghiêm khắc nhằm giúp Khải Lâm hiểu rõ tầm quan trọng của việc tôn trọng quyền riêng tư. Thay vì đổ lỗi cho sự non nớt của trẻ vị thành niên, nữ diễn viên thẳng thắn nhận toàn bộ trách nhiệm về phía mình.
Sống tại Bắc Kinh hơn hai thập kỷ, Chung Lệ Đề thừa nhận guồng quay công việc dày đặc đã vắt kiệt quỹ thời gian cô dành cho gia đình. Sự thiếu vắng những cuộc trò chuyện sâu sắc cùng sự uốn nắn kịp thời chính là nguyên nhân gián tiếp dẫn tới sai lầm đáng tiếc của Khải Lâm. Người đẹp tự dặn lòng phải thay đổi, kiên nhẫn lắng nghe cảm xúc của con nhiều hơn nhằm bảo vệ sức khỏe tinh thần cho những đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn.
Tương lai nghệ thuật của ba ái nữ
Trải qua những thăng trầm hôn nhân, Chung Lệ Đề hiện có ba người con gái gồm Yasmine, Trương Tư Tiệp (Jaden) cùng Trương Khải Lâm. Cả ba đều thừa hưởng trọn vẹn nhan sắc rực rỡ từ người mẹ nổi tiếng. Đặc biệt, Khải Lâm dù mới học lớp 10 đã sở hữu chiều cao ấn tượng 1m72, toát lên khí chất người mẫu thực thụ. Nhiều khán giả nhận xét cô bé mang dáng dấp thời kỳ đỉnh cao của mẹ mình lúc đóng phim "Nhân ngư truyền thuyết" vào năm 1994.
Sự xuất hiện nổi bật của Jaden cùng Khải Lâm tại các sự kiện thời trang gần đây khiến người hâm mộ liên tục hối thúc họ gia nhập làng giải trí. Bản thân Chung Lệ Đề cũng ấp ủ hy vọng nhìn thấy các con tỏa sáng trên sân khấu trong vai trò thần tượng. Dù vậy, nữ nghệ sĩ hoàn toàn tôn trọng quyết định cá nhân của mỗi thành viên.
Hiện tại, các cô gái đều thẳng thắn từ chối việc bước chân vào showbiz. Áp lực khổng lồ cùng nỗi sợ bạo lực mạng là rào cản tâm lý lớn nhất khiến họ e ngại. Chung Lệ Đề đồng tình với nỗi lo này. Cô quyết định để các con tập trung hoàn thành việc học thay vì gượng ép. Nữ diễn viên mong muốn những đứa trẻ của mình phải thực sự vững vàng, biết yêu thương bản thân đủ nhiều trước khi đối diện với sự phán xét của công chúng.
Chung Lệ Đề sinh năm 1970, mang trong mình dòng máu Việt - Hoa. Cô gặt hái vô số thành công qua các tác phẩm điện ảnh đình đám như "Thiên long bát bộ", "Jan Dara", "Vua phá hoại". Từng được tạp chí FHM vinh danh là Người phụ nữ châu Á gợi cảm nhất, cô thấu hiểu hơn ai hết những góc khuất phía sau hào quang rực rỡ. Do đó, sự thận trọng của cô trong việc định hướng tương lai cho các con là điều hoàn toàn dễ hiểu.
Đằng sau những chiến công to lớn của Hán Vũ Đế là sự đóng góp to lớn của hai vị danh tướng: Vệ Thanh và Hoắc Khứ Bệnh. Cả hai đều là trụ cột quân sự giúp nhà Hán đánh bại Hung Nô, mở mang bờ cõi, nhưng việc ai lợi hại hơn vẫn luôn là vấn đề gây nhiều tranh luận.
Trong lịch sử Trung Hoa cổ đại, triều đại của Hán Vũ Đế được xem là một thời kỳ rực rỡ bậc nhất, khi quốc lực nhà Hán đạt tới đỉnh cao và lãnh thổ không ngừng mở rộng về nhiều hướng. Thành tựu ấy không chỉ đến từ tầm nhìn của hoàng đế mà còn gắn liền với tài năng của những danh tướng kiệt xuất, tiêu biểu nhất là Vệ Thanh và Hoắc Khứ Bệnh. Cả hai đều là những mãnh tướng lừng danh, góp phần quyết định trong việc đánh bại Hung Nô và mở mang bờ cõi, nhưng việc ai trong hai người lợi hại hơn lại là câu hỏi khiến hậu thế tranh luận không ngừng.
Vệ Thanh là hình mẫu điển hình của một người vươn lên từ đáy xã hội. Ông vốn tên là Trịnh Thanh, sinh ra trong hoàn cảnh phức tạp và bị coi là con ngoài giá thú, từ nhỏ đã phải chịu nhiều khinh rẻ. Tuổi thơ của ông gắn liền với kiếp chăn cừu và làm nô bộc trong phủ công chúa Bình Dương. Cuộc đời Vệ Thanh chỉ thực sự thay đổi khi chị gái cùng mẹ khác cha của ông là Vệ Tử Phu được Hán Vũ Đế sủng ái và lập làm hoàng hậu. Nhờ đó, ông được tiến cung, ban đầu chỉ giữ những chức vụ thấp như thị vệ, nhưng bằng năng lực thực sự, ông dần được trọng dụng và thăng tiến nhanh chóng.
Vệ Thanh và Hoắc Khứ Bệnh trên phim. Ảnh: 48h.
Điểm nổi bật ở Vệ Thanh là sự bền bỉ, ổn định và khả năng tổ chức chiến tranh quy mô lớn. Trong khoảng hai thập kỷ từ năm 129 TCN đến 119 TCN, ông liên tục chỉ huy quân Hán tiến đánh Hung Nô tới bảy lần, lần nào cũng giành thắng lợi đáng kể. Những chiến dịch này không chỉ mang lại chiến công trước mắt mà còn có ý nghĩa chiến lược lâu dài. Việc thu phục vùng Hà Sáo, đẩy lui Hung Nô ra xa khỏi khu vực trung nguyên đã giúp triều đình nhà Hán ổn định biên giới phía bắc, giảm thiểu mối đe dọa thường trực đối với kinh đô Trường An. Trong các trận chiến lớn, Vệ Thanh thể hiện rõ tài năng điều binh khiển tướng, biết kết hợp nhiều lực lượng, tận dụng địa hình và linh hoạt thay đổi chiến thuật. Ông không phải là người đánh nhanh thắng nhanh, nhưng lại luôn đảm bảo chắc thắng và hạn chế tối đa tổn thất.
Đỉnh cao trong sự nghiệp của Vệ Thanh là chiến dịch năm 119 TCN, khi ông cùng Hoắc Khứ Bệnh chia quân tiến sâu vào lãnh thổ Hung Nô. Trong trận chiến này, Vệ Thanh đã đối đầu trực diện với lực lượng chủ lực của thiền vu Hung Nô, sử dụng chiến xa kết hợp kỵ binh tạo thành thế trận vững chắc, rồi lợi dụng thời cơ thiên nhiên để phản công, đánh tan quân địch. Chiến thắng này có ý nghĩa quyết định, khiến Hung Nô suy yếu nghiêm trọng và phải rút sâu về phía bắc, từ đó chấm dứt mối đe dọa lớn đối với nhà Hán trong một thời gian dài. Có thể nói, Vệ Thanh chính là người đặt nền móng vững chắc cho thế phòng thủ và phản công của nhà Hán.
Trái ngược với con đường trưởng thành chậm rãi của Vệ Thanh, Hoắc Khứ Bệnh lại là một thiên tài quân sự bộc lộ tài năng từ rất sớm. Là cháu ngoại của Vệ Thanh, ông cũng có xuất thân không mấy cao quý, nhưng nhờ mối quan hệ gia tộc và sự ưu ái của Hán Vũ Đế, ông sớm được trao cơ hội thể hiện bản thân. Ngay từ lần đầu ra trận năm 18 tuổi, Hoắc Khứ Bệnh đã gây chấn động khi chỉ với 800 kỵ binh mà dám tiến sâu vào lãnh thổ Hung Nô, tiêu diệt hơn 2.000 quân địch và bắt sống nhiều nhân vật quan trọng. Chiến công này không chỉ thể hiện sự dũng cảm mà còn cho thấy khả năng phán đoán và hành động cực kỳ táo bạo.
Nếu Vệ Thanh là biểu tượng của sự chắc chắn, thì Hoắc Khứ Bệnh lại đại diện cho tốc độ và sức mạnh đột phá. Trong chiến dịch Hà Tây năm 121 TCN, ông dẫn một vạn kỵ binh tiến sâu hơn nghìn dặm trong vòng chưa đầy một tuần, liên tiếp đánh bại các lực lượng Hung Nô, tiêu diệt hàng nghìn quân địch và kiểm soát hoàn toàn khu vực chiến lược này. Thành công ấy không chỉ mở rộng lãnh thổ mà còn giúp nhà Hán thiết lập quyền kiểm soát đối với con đường thông thương quan trọng nối với Tây Vực.
Đỉnh cao trong sự nghiệp của Hoắc Khứ Bệnh cũng đến vào năm 119 TCN, khi ông cùng Vệ Thanh thực hiện chiến dịch quy mô lớn nhằm tiêu diệt hoàn toàn lực lượng Hung Nô. Trong khi Vệ Thanh đối đầu trực diện với chủ lực địch, Hoắc Khứ Bệnh lại dẫn quân tiến sâu hơn 2.000 dặm, đánh tan lực lượng của Tả Hiền Vương và tiêu diệt tới hơn 70.000 quân Hung Nô. Đây là một con số cực kỳ ấn tượng, cho thấy hiệu quả chiến đấu vượt trội của ông. Sau trận này, Hung Nô gần như mất khả năng uy hiếp nhà Hán, và Hoắc Khứ Bệnh được phong làm Đại tư mã Phiêu kỵ tướng quân khi tuổi đời còn rất trẻ.
Tuy nhiên, nếu đặt hai vị tướng này lên bàn cân, sự khác biệt giữa họ không chỉ nằm ở chiến tích mà còn ở phong cách và vai trò lịch sử. Vệ Thanh hoạt động chủ yếu trong giai đoạn đầu của quá trình đối đầu với Hung Nô, khi nhà Hán còn cần củng cố lực lượng và xây dựng thế trận. Ông là người đặt nền móng, từng bước làm suy yếu đối phương và tạo điều kiện cho những chiến thắng sau này. Trong khi đó, Hoắc Khứ Bệnh xuất hiện khi cục diện đã có lợi hơn cho nhà Hán, và ông tận dụng điều đó để tung ra những đòn quyết định, nhanh chóng kết thúc cuộc chiến theo hướng có lợi cho triều đình.
Về phong cách tác chiến, Vệ Thanh thiên về chiến lược dài hạn, chú trọng tổ chức và phối hợp, đảm bảo thắng lợi chắc chắn. Hoắc Khứ Bệnh lại thiên về chiến thuật táo bạo, sẵn sàng chấp nhận rủi ro để đạt được kết quả nhanh chóng và mang tính đột phá. Nếu xét về độ ổn định và tầm nhìn, Vệ Thanh có phần vượt trội; nhưng nếu xét về sự dũng mãnh và hiệu quả chiến đấu tức thời, Hoắc Khứ Bệnh lại nổi bật hơn.
Một điểm đáng chú ý là tuổi thọ và thời gian cống hiến của hai người cũng khác biệt. Vệ Thanh hoạt động hơn 30 năm, kinh qua nhiều chiến dịch lớn nhỏ và luôn giữ vai trò trụ cột trong quân đội nhà Hán. Trong khi đó, Hoắc Khứ Bệnh qua đời khi mới 24 tuổi, sự nghiệp tuy ngắn ngủi nhưng lại rực rỡ hiếm có. Điều này khiến nhiều người cho rằng nếu ông sống lâu hơn, thành tựu còn có thể vượt xa những gì đã đạt được.
Tựu trung, việc xác định ai lợi hại hơn giữa Vệ Thanh và Hoắc Khứ Bệnh phụ thuộc vào cách nhìn nhận. Nếu coi trọng sự ổn định, khả năng tổ chức và vai trò nền tảng trong chiến lược lâu dài, Vệ Thanh xứng đáng là danh tướng hàng đầu. Nhưng nếu đề cao tốc độ, sự táo bạo và những chiến thắng mang tính quyết định, Hoắc Khứ Bệnh lại là thiên tài quân sự hiếm có. Thực tế, họ không phải là hai đối thủ cạnh tranh mà là hai cánh tay đắc lực bổ sung cho nhau, cùng góp phần tạo nên sức mạnh quân sự vượt trội của nhà Hán. Chính sự kết hợp giữa một vị tướng thận trọng, chắc chắn và một vị tướng táo bạo, thần tốc đã giúp Hán Vũ Đế hoàn thành tham vọng mở rộng bờ cõi, đưa nhà Hán bước vào thời kỳ cực thịnh và để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử.
Từng nổi tiếng khắp mạng xã hội nhờ đám cưới xa hoa, cuộc sống hôn nhân hạnh phúc, Thu Hương gây bất ngờ khi thông báo ly hôn.
Thu Hương cho biết cô và ông xã ly hôn trong êm đẹp, văn minh.
Tối 24/3, trên trang Facebook cá nhân, Trần Thu Hương (sinh năm 2000) - được dân mạng biết tới với biệt danh "cô dâu 200 cây vàng" - có bài chia sẻ về hôn nhân tan vỡ với ông xã Đinh Năng Tĩnh. Theo đó, cả hai đã ly thân hơn một năm nay và đang trong quá trình hoàn tất thủ tục ly hôn. Lý do được đưa ra là "không còn cùng quan điểm sống, không còn phù hợp với nhau trên con đường hôn nhân".
Thu Hương cho biết sau khi ly thân, Năng Tĩnh có qua lại và nhắn tin cùng một số cô gái, điều này không có gì sai. Bản thân chồng cũ cũng nhiều lần khuyên cô tìm hiểu người mới. Bên cạnh đó, hai bên vẫn hỗ trợ nhau trong công việc vì hợp tác với nhau từ trước.
"Mình mong mọi người nhìn nhận câu chuyện một cách văn minh để không có bất kỳ một câu chuyện bịa đặt nào được đưa ra để nhằm hạ bệ uy tín và danh dự của cả hai, đặc biệt là làm tổn thương đến các con của mình", cô bày tỏ, cho biết thêm cô và các con hiện sống tại Hà Nội.
Trước thông báo gây sốc, Thu Hương không còn đăng ảnh với chồng mà chủ yếu chia sẻ khoảnh khắc thường ngày bên các con. Việc "cô dâu 200 cây vàng" chính thức thông báo ly hôn sau 7 năm lập gia đình vẫn khiến nhiều người bất ngờ. Dưới bài đăng, cô được nhiều người quen, bạn bè để lại bình luận động viên, an ủi.
Thu Hương kết hôn năm 2019 bằng một đám cưới hoành tráng.
Trên mạng xã hội, Thu Hương là rich kid đình đám, nổi tiếng nhờ đám cưới linh đình năm 2019. Thời điểm đó, hôn lễ được tổ chức ở lâu đài 7 tầng của gia đình cô dâu ở Nam Định (cũ) cùng sự xuất hiện của loạt xe sang, khách mời nổi tiếng.
Trong lúc tổ chức hôn lễ, cha Thu Hương đã trao 200 cây vàng và 2 sổ đỏ cho con gái làm của hồi môn. Từ đó, cô được nhiều dân mạng gọi với biệt danh "cô dâu 200 cây vàng".
Từng chia sẻ với Tri Thức - Znews, Thu Hương cho biết vì lấy chồng gần nhà, cô có thể thường xuyên về thăm gia đình. Cuộc sống sau hôn nhân không cũng quá phức tạp, cô được mẹ chồng yêu thương, chăm sóc như con gái ruột.
Trên trang cá nhân, Thu Hương thường xuyên đăng tải những hình ảnh hạnh phúc, ngọt ngào bên ông xã. Cô và Năng Tĩnh lần lượt chào đón con gái đầu lòng vào năm 2020, con trai thứ vào năm 2022 và con trai út vào năm 2023.
Theo như lời chia sẻ mới đây của nam nghệ sĩ Tiết Cương vừa nói rõ lý do đồng nghiệp đưa ra quyết định nói về thông tin nữ nghệ sĩ Cát Tường đã đóng cửa tiệm cà phê chỉ sau 9 tháng hoạt động gây chú ý. Theo Tiết Cương, Cát Tường từng chia sẻ những khó khăn gặp phải khi kinh doanh với anh. Tiết Cương sau đó khuyên Cát Tường nên dừng lại hoạt động kinh doanh.
Trên trang cá nhân, Tiết Cương, đồng nghiệp thân thiết lâu năm của Cát Tường chia sẻ về việc cô đóng cửa tiệm cà phê chỉ sau 9 tháng hoạt động. Tiết Cương cho biết vào giữa năm 2025, anh được Cát Tường thông báo về việc mở quán cà phê. Thời điểm đó, anh khá ngạc nhiên nhưng cũng thể hiện sự ủng hộ đồng nghiệp.
Ngày Cát Tường khai trương quán, Tiết Cương cũng có mặt để chúc mừng. Sau vài tháng quán cà phê của Cát Tường đi vào hoạt động, nảy sinh một số vấn đề. "Khách đến chủ yếu vì tò mò quán của nghệ sĩ. Họ muốn xem quán thế nào và gặp Cát Tường chụp hình kỷ niệm. Vậy thôi. Số lượng đến vì tò mò chiếm đa số. Sau đó, họ không còn quay trở lại", Tiết Cương nói.
Cát Tường đóng cửa tiệm cà phê chỉ trong thời gian ngắn hoạt động.
Theo Tiết Cương, Cát Tường từng chia sẻ những khó khăn gặp phải khi kinh doanh với anh. Tiết Cương sau đó khuyên Cát Tường nên dừng lại hoạt động kinh doanh.
"Hai anh em bàn luận và quyết định đóng cửa quán cà phê. Những ngày này, Cát Tường sẽ có mặt ở quán để chụp hình và chia tay mọi người. Đến chiều 25/3, Cát Tường sẽ cho thuê lại mặt bằng này. Từ câu chuyện của Cát Tường, Tiết Cương cũng rút ra được kinh nghiệm, bài học cho bản thân. Khi mở quán, phải suy nghĩ thật kỹ và chuẩn bị đầy đủ hành trang, từ tiền bạc, kinh nghiệm, sức khỏe, thời gian...", anh nói.
Vào tháng 4/2025, Cát Tường từng đóng cửa sân khấu ở quận 1 (TP.HCM). Nghệ sĩ cho biết do kinh doanh khó khăn, trong quá trình hoạt động phát sinh nhiều vấn đề không thể giải quyết, nên buộc phải đóng cửa sân khấu.
Cát Tường sinh năm 1977, tham gia các bộ phim Gió qua miền tối sáng, Đồng tiền xương máu, Cô gái xấu xí, Nhà có 5 nàng tiên, Tía tôi là cao thủ... và từ đó được đông đảo khán giả biết tới. Những năm gần đây, cô đảm nhận vai trò dẫn chương trình, đặc biệt về chủ đề hẹn hò như Chân ái, Bạn muốn hẹn hò, Hẹn ăn trưa, Ghép đôi thần tốc… Đầu năm 2023, Cát Tường thông báo dừng dẫn dắt các chương trình hẹn hò sau nhiều năm gắn bó.
Theo như đũa, thìa vàng khắc tên chính chủ của "ông hoàng nhạc Việt" khiến nhiều người từng trầm trồ trước bát, đũa, thìa vàng khắc tên chính chủ này. Đáng chú ý, toàn bộ bộ dụng cụ đều được khắc tên “Mr. Đàm”, thể hiện dấu ấn cá nhân rõ nét. Đàm Vĩnh Hưng còn hài hước viết: “Tuổi này còn được ngậm thìa vàng” làm cho cộng đồng mạng thời điểm đó không khỏi bàn tán và ngưỡng mộ.
Thời gian gần đây, thông tin về giá vàng liên tục biến động thu hút sự quan tâm của nhiều người. Không chỉ là kênh đầu tư, vàng còn được xem như thước đo độ giàu có khi nhiều người dùng số lượng vàng sở hữu để khẳng định tiềm lực tài chính. Chính vì vậy, câu chuyện về những món đồ làm từ vàng của giới nghệ sĩ lại càng khiến công chúng chú ý, trong đó có Đàm Vĩnh Hưng.
Cận hình ảnh bộ bát, đũa, thìa vàng của Đàm Vĩnh Hưng.
Con trai "ông hoàng nhạc Việt" cũng có thìa vàng.
Còn nhớ, vào tháng 2/2025, nam ca sĩ khiến không ít người trầm trồ khi chia sẻ trên trang cá nhân bộ bát, đũa và thìa màu vàng óng. Theo chia sẻ, đây là món quà Đàm Vĩnh Hưng được tặng, thậm chí con trai của anh cũng có riêng một chiếc thìa vàng.
Đáng chú ý, toàn bộ bộ dụng cụ đều được khắc tên “Mr. Đàm”, thể hiện dấu ấn cá nhân rõ nét. Đàm Vĩnh Hưng còn hài hước viết: “Tuổi này còn được ngậm thìa vàng” khiến cộng đồng mạng thời điểm đó không khỏi bàn tán và ngưỡng mộ. Nhiều người cho rằng với độ nổi tiếng như nam ca sĩ chắc chắn món quà là hàng xịn xò và ước tính phải lên tới vài cây vàng.
Nhắc đến Đàm Vĩnh Hưng, khán giả không chỉ nhớ tới một giọng ca đình đám mà còn là biểu tượng của sự giàu có và hào nhoáng trong showbiz Việt. Nam ca sĩ tên thật là Huỳnh Minh Hưng, sinh năm 1971 tại Quảng Nam, lớn lên tại TP.HCM trong hoàn cảnh không mấy dư dả. Trước khi theo đuổi con đường ca hát chuyên nghiệp, anh từng làm nhiều công việc khác nhau để mưu sinh.
"Ông hoàng nhạc Việt" có cuộc sống hào nhoáng, đầy đủ vật chất.
Bước ngoặt đến vào những năm 1990 khi anh ghi dấu ấn tại các cuộc thi âm nhạc và dần khẳng định tên tuổi. Từ đầu những năm 2000, Đàm Vĩnh Hưng vươn lên trở thành một trong những ca sĩ hàng đầu Việt Nam, được mệnh danh là “ông hoàng nhạc Việt”, với loạt ca khúc hit và sự nghiệp bền bỉ suốt nhiều năm.
Không chỉ thành công trong nghệ thuật, nam ca sĩ còn gây chú ý bởi khối tài sản đáng nể. Sau nhiều năm hoạt động và kinh doanh, anh sở hữu nhiều bất động sản giá trị, nhà cửa trong và ngoài nước, cùng bộ sưu tập hàng hiệu đắt đỏ. Từ một người xuất thân khó khăn, Đàm Vĩnh Hưng đã xây dựng hình ảnh một nghệ sĩ thành đạt, giàu có bậc nhất showbiz Việt.
Theo như tân Thư ký Hội đồng An ninh Quốc gia Tối cao Iran trong dấu hiệu mới nhất cho thấy ảnh hưởng ngày càng gia tăng của lực lượng này trong bối cảnh Tehran đang đối mặt với giai đoạn đặc biệt dễ tổn thương, sau khi Iran đã bổ nhiệm ông Mohammad Bagher Zolghadr - cựu chỉ huy kỳ cựu của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) làm người đứng đầu bộ máy an ninh quốc gia.
Theo ông Mehdi Tabatabaei - Phó lãnh đạo phụ trách truyền thông thuộc văn phòng Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian, ông Mohammad Bagher Zolghadr đã được bổ nhiệm làm tân Thư ký Hội đồng An ninh Quốc gia Tối cao, thay thế ông Ali Larijani, người thiệt mạng trong một cuộc không kích của Israel hồi tuần trước.
Ông Mohammad Bagher Zolghadr được bổ nhiệm làm tân Thư ký Hội đồng An ninh Quốc gia Tối cao Iran. Ảnh: Raheb Homavandi/Reuters
Ông Zolghadr được xem là một nhân vật dày dạn kinh nghiệm trong chính quyền Iran, từng nắm giữ nhiều vị trí cấp cao trong các thiết chế quân sự, dân sự và tư pháp của Iran. Sự thăng tiến này xuất phát từ kinh nghiệm chỉ huy của ông trong quá trình lãnh đạo một sư đoàn của IRGC trong cuộc chiến Iran - Iraq, khi ông được giao nhiệm vụ xây dựng quan hệ với các nhóm bán vũ trang xuyên biên giới, bao gồm các lực lượng người Kurd tại Iraq.
Sau đó, ông Zolghadr trở thành Phó Tư lệnh IRGC trong nhiều năm. Gần đây hơn, ông đảm nhiệm vai trò đứng đầu Hội đồng Phân xử Lợi ích Quốc gia, cơ quan cố vấn cho Lãnh tụ Tối cao Iran và có chức năng phân xử bất đồng giữa Quốc hội và Hội đồng Giám hộ.
Việc kinh qua nhiều vị trí trong bộ máy nhà nước suốt hơn 4 thập kỷ khiến giới quan sát tin rằng ông nhận được sự tin cậy cao từ cố Lãnh tụ tối cao Ali Khamenei. Kinh nghiệm thời chiến cũng giúp ông duy trì quan hệ chặt chẽ với các lực lượng bán vũ trang trong nước như Basij và Ansar-e Hezbollah.
Việc bổ nhiệm một nhân vật cứng rắn, dày dạn kinh nghiệm chiến trường như ông Zolghadr được xem là tín hiệu cho thấy Tehran quyết tâm duy trì lập trường an ninh hiện tại sau cái chết của ông Larijani, trong bối cảnh IRGC tiếp tục mở rộng quyền kiểm soát đối với bộ máy nhà nước.
Trong khi đó, Tướng Ali Abdollahi Aliabadi thuộc Bộ chỉ huy Trung tâm Khatam al-Anbiya của Iran cho biết các lực lượng vũ trang nước này sẽ chiến đấu cho đến khi giành "thắng lợi hoàn toàn”. Truyền hình nhà nước Iran dẫn lời ông Aliabadi cho biết: “Các lực lượng vũ trang hùng mạnh của Iran tự hào, chiến thắng và kiên định trong việc bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ và con đường này sẽ tiếp tục cho đến thắng lợi hoàn toàn”.
Ông Ali Abdollahi Aliabadi không nêu cụ thể “thắng lợi hoàn toàn” sẽ được hiểu như thế nào, song phát biểu này được cho là nhằm phát đi thông điệp cứng rắn, cảnh báo việc không nên đưa ra nhượng bộ trong bất kỳ cuộc đàm phán tiềm năng nào với Mỹ.
Sau khi lãnh đạo cấp cao thiệt mạng, Mỹ được cho là tiếp xúc với ông Qalibaf. Tuy nhiên, giới quan sát lo ngại rằng mâu thuẫn nội bộ Iran có thể phá vỡ bất kỳ cơ hội hòa đàm nào.Trong bối cảnh khủng hoảng lãnh đạo sâu sắc, Mỹ được cho là đang cân nhắc Chủ tịch Quốc hội Mohammad Baqer Qalibaf như một đối tác đối thoại thực dụng, bất chấp các tuyên bố phủ nhận từ Tehran.
Thông tin chính quyền của Donald Trump bí mật tiếp xúc với giới lãnh đạo Iran đã thu hút sự chú ý toàn cầu, giữa lúc câu hỏi “ai thực sự điều hành Iran” ngày càng trở nên cấp bách sau loạt biến động ở thượng tầng.
Ai đang đàm phán với ông Trump?
Ngày 28/2, Lãnh tụ tối cao Ali Khamenei thiệt mạng ngay trong đợt không kích đầu tiên của Mỹ và Israel. Một trong những người thân tín của ông, Ali Larijani, Tổng Thư ký Hội đồng An ninh Quốc gia Tối cao, cũng bị loại bỏ vào ngày 17/3. Trong khi đó, Tân lãnh tụ Tối cao Mojtaba Khamenei đã “biến mất” và được cho là đang điều trị sau khi bị thương.
Giữa khoảng trống quyền lực này, ông Trump bất ngờ tuyên bố hôm 23/3 rằng “gần như mọi vấn đề đã được thống nhất” với Iran, hé lộ khả năng chấm dứt xung đột. Tuyên bố lập tức làm dấy lên câu hỏi: ai đang đại diện Tehran trong các cuộc thương lượng?
Theo các nguồn tin từ Reuters, Axios và Politico, phái đoàn đàm phán của Mỹ được cho là đã tiếp xúc với ông Qalibaf. Politico dẫn nhiều nguồn Nhà Trắng cho biết Washington đang cân nhắc ông như “một đối tác tiềm năng và thậm chí là lãnh đạo tương lai”.
Tuy nhiên, phía Iran nhanh chóng bác bỏ mọi thông tin về đàm phán. Bản thân ông Qalibaf cũng phủ nhận trên mạng xã hội. Dù vậy, giới ngoại giao cho rằng ông đang đóng vai trò đối tác thực tế của Washington, khi đã xác nhận ông truyền tải thông điệp thông qua các nước trung gian như Pakistan và Ai Cập.
Một cựu tướng của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo, đồng thời từng giữ chức thị trưởng Tehran, ông Qalibaf là nhân vật có ảnh hưởng đáng kể và được xem là thân cận với Mojtaba Khamenei.Sự nổi lên bất ngờ của ông Qalibaf đang được giới quan sát diễn giải theo nhiều cách. Chưa rõ ông đang hành động với tư cách đại diện cho Mojtaba hay độc lập theo lập trường thực dụng của mình.
Tuy nhiên, nền tảng kết hợp giữa quân sự và chính trị, cùng vai trò trong các kênh đối thoại với Mỹ, cho thấy xu hướng các nhân vật thực dụng trong quân đội đang gia tăng ảnh hưởng khi quyền lực tối cao suy yếu, theo Chosun Daily.
Bên cạnh Qalibaf, nhiều nhân vật khác vẫn đang hoạt động trong bức tranh chính trị đầy biến động. Ngoại trưởng Abbas Araqchi tiếp tục đại diện lập trường chính thức của Tehran trên trường quốc tế, vừa duy trì giọng điệu cứng rắn, vừa thúc đẩy các kênh ngoại giao hậu trường.
Ở phe bảo thủ, Saeed Jalili - thành viên Hội đồng An ninh Quốc gia Tối cao - được xem là nhân vật chủ chốt trong hoạch định an ninh và chính sách hạt nhân. Trong khi đó, giáo sĩ Alireza Arafi tiếp tục củng cố nền tảng tư tưởng của hệ thống thần quyền và điều hướng dư luận bảo thủ.
Trên mặt trận quân sự, Alireza Tangsiri, Tư lệnh hải quân IRGC, giữ vai trò trung tâm trong việc phong tỏa eo biển Hormuz - điểm nghẽn năng lượng then chốt toàn cầu. Mọi động thái của ông đang được Mỹ và Israel theo dõi sát sao trong bối cảnh căng thẳng leo thang.
Cấu trúc phân tán đa tầng
Theo phân tích của Reuters, sau thời kỳ của Khamenei, Iran đang chuyển từ mô hình quyền lực tập trung sang cấu trúc phân tán đa tầng. Những nhân vật như Qalibaf - được Mỹ coi là đối tác đối thoại - nhiều khả năng chỉ là “người quản lý khủng hoảng” tạm thời, được hình thành qua thỏa hiệp nội bộ thay vì nắm quyền tuyệt đối.Điều này làm gia tăng rủi ro: ngay cả khi các cuộc đàm phán đạt tiến triển, xung đột phe phái trong nội bộ Iran vẫn có thể phá vỡ thỏa thuận. Trước đó, ông Ali Larijani - một nhân vật bảo thủ ôn hòa - từng mở kênh đối thoại với Mỹ nhưng thất bại do vấp phải phản ứng dữ dội từ phe cứng rắn, trước khi bị sát hại trong một cuộc không kích cùng người thân và cộng sự.
Hiện nay, các nhân vật cứng rắn như Jalili và Tangsiri tiếp tục thúc đẩy lập trường “báo thù bằng máu” và chiến tranh toàn diện, coi mọi nhượng bộ với Mỹ là phản bội Cách mạng Hồi giáo. Trong bối cảnh thiếu vắng một lãnh đạo đủ mạnh để kiểm soát các phe phái, nguy cơ phản ứng bạo lực vẫn hiện hữu.
Axios dẫn lời chuyên gia cảnh báo, nếu bất đồng nội bộ về việc chấp nhận các yêu cầu của Mỹ bùng phát, kênh đàm phán có thể sụp đổ. Một nhà đàm phán yếu thế trước sức ép phe cứng rắn thậm chí có thể đẩy tình hình leo thang thành các hành động quân sự quyết liệt hơn.
Ủy ban Truyền thông Liên bang Mỹ (FCC) thông báo lệnh cấm nhập khẩu tất cả các loại bộ định tuyến (router) mới do nước ngoài sản xuất.
Reuters ngày 24.3 đưa tin lệnh cấm của Mỹ không ảnh hưởng đến việc nhập khẩu hoặc sử dụng các mẫu mã hiện có trên thị trường, mà sẽ cấm nhập khẩu đối với các dòng sản phẩm mới. Các loại router Wi-Fi thường được nhiều gia đình, doanh nghiệp sử dụng nhằm mở rộng phạm vi kết nối internet trong không gian nhà ở hoặc công ty.
Quyết định mới nhất của FCC được cho là nhằm siết chặt các sản phẩm điện tử nhập khẩu từ Trung Quốc. Ước tính các sản phẩm router của Trung Quốc chiếm 60% thị phần tại Mỹ.
Theo FCC, một đánh giá từ Nhà Trắng đã kết luận các bộ router nhập khẩu “tiềm ẩn rủi ro an ninh mạng, có thể bị lợi dụng để gây gián đoạn ngay lập tức và nghiêm trọng đến cơ sở hạ tầng quan trọng của Mỹ".
Cơ quan này cho biết các đối tượng xấu đã khai thác các lỗ hổng bảo mật trong các bộ định tuyến sản xuất ở nước ngoài "để tấn công các hộ gia đình, làm gián đoạn mạng lưới, tạo điều kiện cho hoạt động gián điệp và đánh cắp tài sản trí tuệ".
Đại sứ quán Trung Quốc tại Mỹ chưa đưa ra bình luận về thông tin trên.
Hồi tháng 2, Tổng chưởng lý bang Texas Ken Paxton đã kiện TP-Link Systems, một nhà sản xuất router có trụ sở tại California nhưng được tách ra từ công ty Trung Quốc. Ông Paxton cáo buộc TP-Link Systems lừa dối trong khâu tiếp thị và cho chính quyền Bắc Kinh truy cập thiết bị người dùng Mỹ.
TP-Link Systems bác bỏ cáo buộc, khẳng định chính phủ Trung Quốc không có bất kỳ quyền sở hữu hoặc kiểm soát nào đối với công ty, sản phẩm hoặc dữ liệu người dùng của họ.
Vào tháng 12.2025, FCC từng ban hành quy định cấm nhập khẩu các loại máy bay không người lái (UAV) mẫu mới từ Trung Quốc.
Lời đe dọa của Iran - tấn công vào cơ sở hạ tầng khử mặn - có thể đẩy Vùng Vịnh, khu vực vốn khan hiếm nguồn nước ngọt tự nhiên, vào cuộc khủng hoảng nghiêm trọng.
Mới đây, Tổng thống Donald Trump thông báo Mỹ tạm dừng cuộc tấn công các nhà máy điện và hạ tầng năng lượng của Iran trong 5 ngày sau các cuộc đàm phán hiệu quả.
“Tôi rất vui mừng thông báo rằng trong 2 ngày qua, Mỹ và Iran đã có những cuộc đàm phán rất tốt đẹp và hiệu quả về việc giải quyết hoàn toàn và triệt để tình trạng thù địch ở Trung Đông”, ông Trump thông báo trên mạng xã hội hôm 23/3.
Động thái trên diễn ra sau khi ông đe dọa về vụ tấn công mới nếu eo biển Hormuz không sớm được mở.
Đáp lại, Iran cảnh báo sẽ gây ra “sự phá hủy không thể đảo ngược” đối với cơ sở hạ tầng nước trên khắp Vùng Vịnh nếu tổng thống Mỹ thực hiện lời đe dọa trên.
Theo Guardian, trong bối cảnh khu vực sa mạc phụ thuộc gần như tuyệt đối vào nước khử mặn, tuyên bố này đã gióng lên hồi chuông về nguy cơ gián đoạn nguồn cung nước quy mô lớn.
Điều này có thể gây ra thảm họa vì nước được xem “mạch sống” cho hoạt động dân sinh và kinh tế của các quốc gia như Saudi Arabia, UAE, Qatar, Bahrain, Kuwait và Oman.
Thực tế, đây không phải lời cảnh báo suông. Trước đó, Iran được cho đã tấn công nhà máy khử mặn tại Bahrain sau khi một nhà máy của nước này bị đánh trúng.
“Mạch sống” giữa sa mạc
Tại Vùng Vịnh, các nhà máy khử mặn không chỉ là hạ tầng thiết yếu mà là điều kiện tồn tại. Chúng được coi là một trong những cơ sở hạ tầng dân sự nhạy cảm nhất ở Vùng Vịnh.
Về bản chất, các nhà máy này thực hiện vai trò đơn giản nhưng mang ý nghĩa sống còn: Biến nước biển thành nước uống bằng cách loại bỏ muối và khoáng chất. Ngày nay, quá trình này chủ yếu được thực hiện thông qua phương pháp thẩm thấu ngược.
Trong môi trường sa mạc khô cằn - nơi lượng mưa rất thấp, ít sông hồ và nguồn nước ngọt tự nhiên hạn chế - các quốc gia Vùng Vịnh buộc phải dựa vào hệ thống này để duy trì những đô thị hiện đại và nền công nghiệp đa văn hóa rộng lớn.
Từ những năm 1960-1970, khi dầu mỏ và khí đốt thúc đẩy sự bùng nổ kinh tế, các nhà máy khử mặn bắt đầu được xây dựng. Đến thập niên 1990, cùng làn sóng đô thị hóa mạnh mẽ tại UAE với các thành phố lớn như Dubai, hệ thống này tiếp tục được mở rộng.
Ngày nay, các quốc gia trong khu vực đều phụ thuộc rất nhiều vào những nhà máy này, đặc biệt là khi nền kinh tế của họ phát triển: Kuwait lấy tới 90% nguồn nước từ cơ sở khử mặn, trong khi Saudi Arabia cũng phụ thuộc khoảng 70%.
Mục tiêu chiến lược trong xung đột
Chính sự phụ thuộc này khiến các nhà máy khử mặn có thể trở thành “điểm yếu chí tử”.
Người dân sống ở Vùng Vịnh phụ thuộc vào một vài nhà máy khử mặn để cung cấp phần lớn nước sinh hoạt. Điều này khiến chúng trở thành mục tiêu chiến lược và có tác động lớn trong bất cứ cuộc xung đột nào.
Tuy nhiên, các nhà máy này lại nằm trên bờ biển, ngay bên kia Vịnh Ba Tư đối diện với Iran, khiến chúng trở thành mục tiêu dễ bị tấn công từ phía Iran.
Việc vô hiệu hóa các nhà máy này không chỉ gây tác động trực tiếp đến đời sống người dân mà còn là cách gây tổn thất sâu rộng tới một quốc gia.
Hệ quả còn lan rộng sang lĩnh vực công nghiệp. Các ngành năng lượng quan trọng của Vùng Vịnh, bao gồm dầu khí, đều liên quan chặt chẽ đến nguồn nước khử mặn, khiến toàn bộ hệ thống kinh tế dễ bị tổn thương dây chuyền.
Kịch bản tồi tệ nhất
Từ khi Mỹ và Israel tiến hành không kích Iran, Tehran đã trả đũa nhằm vào các quốc gia Vùng Vịnh đặt căn cứ quân sự của Mỹ.
Trong quá khứ, các cuộc xung đột trong khu vực thường tránh nhắm vào nhà máy khử mặn.
Tuy nhiên, sau lời đe dọa của ông Trump về việc tấn công hạ tầng năng lượng Iran, nước này tuyên bố sẽ đáp trả bằng cách nhắm lại vào hệ thống năng lượng và khử mặn của Vùng Vịnh, với hậu quả “không thể đảo ngược”.
Iran cũng cáo buộc Mỹ đã tấn công một cơ sở khử mặn của họ.
“Chính Mỹ đã tạo ra tiền lệ này, không phải Iran”, Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi nhấn mạnh.
Các chuyên gia cảnh báo bất cứ sự gián đoạn nào đối với cơ sở hạ tầng nước đều có thể châm ngòi cho một vòng xoáy leo thang nguy hiểm, do những tác động tiềm tàng về kinh tế và dân sự.
Phần lớn quốc gia Vùng Vịnh chỉ có lượng dự trữ nước đủ dùng trong khoảng một tuần. Nếu các nhà máy khử mặn bị tấn công và mất công suất, hệ lụy sẽ ập đến nhanh chóng với mức độ nghiêm trọng, có thể làm gián đoạn nguồn nước tại những thành phố lớn chỉ trong vài ngày.
Tác động dây chuyền là không thể tránh khỏi. Các nhà máy điện - vốn cần nước khử mặn để làm mát - sẽ bị ảnh hưởng, kéo theo nguy cơ gián đoạn nguồn điện.
Hệ thống y tế, đặc biệt là bệnh viện, sẽ chịu áp lực nghiêm trọng. Các ngành công nghiệp và doanh nghiệp có thể buộc phải dừng hoạt động trong thời gian thiếu nước.
Trước kịch bản đó, việc phân phối nước theo định mức có thể sẽ phải được áp dụng. Một số chuyên gia cảnh báo điều này có thể dẫn đến hoảng loạn trên diện rộng và bất ổn xã hội.
“Khu vực khô hạn nhất thế giới có thể chứng kiến một cuộc chiến tranh nước thực sự, và những tác động lan tỏa đối với nền kinh tế toàn cầu, bao gồm cả Mỹ, sẽ là ngay lập tức và kéo dài”, Kaveh Madani, nhà khoa học người Iran và quan chức Liên Hợp Quốc, cho hay.
Ông cho rằng đây có thể là “giai đoạn mới của xung đột” khi các cơ sở hạ tầng dân sự quan trọng bị đưa vào mục tiêu.
“Giờ đây, hãy tính thêm khả năng thiệt hại đối với hệ thống hạ tầng nước vốn đã mong manh, bao gồm các nhà máy xử lý, trạm bơm và mạng lưới phân phối. Hậu quả sẽ mang tính thảm họa và lâu dài”, ông nói.
Tổng thống Mỹ bày tỏ tự hào khi nhận định nước Mỹ đang vận hành theo nền kinh tế Trump, với GDP tăng trưởng 5,6%.
Tổng thống Mỹ Donald Trump ca ngợi nền kinh tế đất nước dưới sự lãnh đạo của ông trong cuộc phỏng vấn với người dẫn chương trình Tom Llamas phát sóng ngày 8/2.
"Tại thời điểm nào thì chúng ta mới bước vào nền kinh tế Trump?" Llamas hỏi.
"Tôi muốn nói rằng chúng ta đang ở trong nền kinh tế này rồi", ông Trump trả lời. "Tôi rất tự hào".
Tổng thống Mỹ Donald Trump tại Nhà Trắng ngày 3/2. Ảnh: AFP
Ông Trump liên tục nhắc đến người tiền nhiệm Joe Biden, cho hay ông Biden đã để lại cho ông một nền kinh tế hỗn loạn và lạm phát cao chưa từng có.
"Tôi thừa hưởng thời kỳ lạm phát nghiêm trọng nhất lịch sử đất nước. Lạm phát phi mã", ông nói.
Lạm phát ở Mỹ vào tháng 6/2022 là 9,1%, mức cao nhất trong hơn 40 năm, nhưng đã giảm xuống 3% vào tháng 1/2025, tháng mà ông Trump trở lại Nhà Trắng.
Tháng 12/2025, tỷ lệ lạm phát ở Mỹ ở mức 2,7% với giá thực phẩm và năng lượng lần lượt tăng 3,1% và 2,3% so với cùng kỳ năm trước. Giá thực phẩm và năng lượng vào tháng 1/2025 đã tăng 2,5% và 1% so với cùng kỳ năm trước.
Tỷ lệ thất nghiệp tháng 1/2025 là 4% và ở mức 4,4% trong tháng 12/2025. Tỷ lệ thất nghiệp ở Mỹ duy trì dưới 5% kể từ tháng 9/2021 sau khi tăng vọt trong những tháng đầu của đại dịch Covid-19.
Tổng thống Mỹ cho hay tổng sản phẩm quốc nội (GDP) đã tăng 5,6% từ khi ông lên lãnh đạo.
Tuy nhiên, NBC dẫn số liệu từ Bộ Lao động Mỹ cho thấy nền kinh tế đạt mức tăng trưởng quy đổi theo năm là 4,4% trong quý III năm 2025. Chưa có quý nào tăng trưởng trên 5% kể từ năm 2021, thời điểm Mỹ đang phục hồi sau đại dịch.
Cơ quan chức năng Mỹ hiện chưa công bố dữ liệu cho quý IV năm ngoái, nhưng hầu hết ước tính về tăng trưởng của quý IV năm 2025 đều thấp hơn con số ông Trump đưa ra. Tuy nhiên, một quan chức Nhà Trắng cho hay con số hơn 5% mà ông Trump nói đến là dự báo của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) chi nhánh Atlanta.
"Tôi nghĩ năm 2026 thậm chí còn tốt hơn nữa", ông Trump nói với Llamas. "Chúng ta có hàng trăm tỷ USD đang đổ vào đất nước. Thực tế là hàng nghìn tỷ. 18 nghìn tỷ USD đang được đầu tư vào đất nước chúng ta ngay lúc này. Nhà máy, xí nghiệp cùng hàng nghìn doanh nghiệp đang được xây dựng trên khắp cả nước".
Tuy nhiên, trang web của Nhà Trắng thông báo các khoản đầu tư tại Mỹ hiện nay vào khoảng 9,6 nghìn tỷ USD, chỉ bằng hơn một nửa so với số tiền mà ông Trump đã nêu.
Khi được hỏi liệu các nhà máy và xí nghiệp của công ty nước ngoài có kịp khai trương tại Mỹ trong nhiệm kỳ của ông hay không, Tổng thống Mỹ trả lời: "Chắc chắn rồi, sẽ mở cửa trong vòng một năm tới một năm rưỡi nữa".
Ông Trump đưa ra nhận định vào thời điểm đa số người dân Mỹ được hỏi đều bày tỏ không hài lòng với thực trạng kinh tế, còn ông đang tích cực vận động nhằm đưa thông điệp kinh tế của mình đến các bang chiến trường trước kỳ bầu cử giữa nhiệm kỳ vào tháng 11.
Khảo sát của NPR/Marist/PBS News công bố tuần trước cho thấy chỉ có 36% người trưởng thành tán thành cách điều hành kinh tế của ông Trump, trong khi 59% không đồng tình.
Ông Trump tuyên bố sẽ không đạt được thỏa thuận về ngân sách cho Bộ An ninh Nội địa (DHS) với đảng Dân chủ cho đến khi Đạo luật Cứu nước Mỹ (SAVE America Act) được thông qua, "cho đến khi nào cần thiết" - và gây áp lực buộc ông Thune phải HỦY bỏ kỳ nghỉ lễ Phục sinh.
Trong cuộc điện đàm với phóng viên Hannah Brandt của NewsNation, Tổng thống Donald Trump đã gửi một thông điệp rõ ràng tới các thành viên Đảng Dân chủ cực đoan đang gây sức ép lên Bộ An ninh Nội địa (DHS): sẽ không có thỏa thuận nào về việc cấp ngân sách cho đến khi họ thông qua Đạo luật SAVE America quan trọng để bảo vệ các cuộc bầu cử của chúng ta khỏi sự tham gia bỏ phiếu của những người không phải công dân và đảm bảo chỉ có công dân Mỹ mới quyết định kết quả bầu cử ở Mỹ.
Đảng Dân chủ hiện đang gấp rút tìm cách đạt được thỏa thuận về ngân sách cho Bộ An ninh Nội địa (DHS) sau một tháng cản trở, sau lệnh của Trump điều động các đặc vụ ICE dũng cảm đến các sân bay để lấp đầy khoảng trống do các nhân viên TSA không được trả lương trong bối cảnh chính phủ đóng cửa một phần do Đảng Dân chủ gây ra.
“Phe cánh tả cực đoan thuộc đảng Dân chủ đã làm tổn thương rất nhiều người bằng những hành động tàn nhẫn và vô cảm của họ. Những gì họ đã làm đối với Bộ An ninh Nội địa, các nhân viên TSA tuyệt vời của chúng ta, và quan trọng nhất là người dân tuyệt vời của đất nước chúng ta, là một sự ô nhục tuyệt đối,” ông Trump nói vào cuối tuần.
“Nếu đảng Dân chủ không cho phép đảm bảo an ninh công bằng và thích đáng tại các sân bay và những nơi khác trên khắp đất nước, ICE sẽ làm tốt hơn bao giờ hết! Đảng Dân chủ phát xít sẽ không bao giờ bảo vệ được nước Mỹ, nhưng đảng Cộng hòa thì có. Giống như phe cánh tả cực đoan đã cho phép hàng triệu tội phạm tràn vào đất nước chúng ta thông qua chính sách biên giới mở vô lý và nguy hiểm của họ, đảng Cộng hòa đã đóng cửa tất cả, và giờ đây chúng ta có biên giới vững chắc nhất trong lịch sử nước Mỹ,” ông Trump nói.
“Tương tự, tôi mong muốn điều động ICE vào thứ Hai và đã nói với họ rằng, “HÃY CHUẨN BỊ.” KHÔNG CHỜ ĐỢI THÊM, KHÔNG CHƠI TRÒ NỮA!” Trump nói trên Truth Social.
Đảng Dân chủ hiện đang hoảng loạn, nhưng Trump sẽ không cho phép bất kỳ thỏa thuận nào cho đến khi họ thông qua Đạo luật Cứu nước Mỹ (SAVE America Act) quan trọng.
Hannah Brandt đã viết:
“Trong cuộc điện thoại cách đây vài phút, Tổng thống Trump nói với tôi rằng đảng Dân chủ muốn đạt được thỏa thuận về ngân sách cho Bộ An ninh Nội địa (DHS) nhưng ông ấy “không nghĩ rằng nên đạt được bất kỳ thỏa thuận nào cho đến khi họ thông qua chương trình ‘Cứu nước Mỹ’”.
Đầu tiên, tôi hỏi ông ấy sẵn sàng để các nhân viên ICE hỗ trợ tại sân bay trong bao lâu.
Anh ấy nói với tôi, "Cho đến khi nào cần thiết."
Sau đó tôi hỏi: “Một số nhà lập pháp cho rằng họ nên cấp ngân sách cho TSA trong khi đàm phán về DHS. Ông nghĩ sao về điều đó?”
Tổng thống Trump nói: “Giờ tôi đã làm điều này, đảng Dân chủ muốn thỏa thuận. Và tôi nghĩ không nên có bất kỳ thỏa thuận nào về vấn đề này cho đến khi họ chấp thuận chương trình SAVE America. Được rồi, vậy là các bạn đã có được thông tin độc quyền.”
TIN NÓNG: Vừa rồi trong một cuộc điện thoại, Tổng thống Trump nói với tôi rằng đảng Dân chủ muốn đạt được thỏa thuận về ngân sách cho Bộ An ninh Nội địa (DHS) nhưng ông ấy "không nghĩ rằng nên đạt được bất kỳ thỏa thuận nào về vấn đề này cho đến khi họ thông qua chương trình "Cứu nước Mỹ".
Đầu tiên tôi hỏi anh ta sẵn sàng để các nhân viên của ICE hỗ trợ trong bao lâu…
– Hannah Brandt (@HannahBrandt_TV) Ngày 22 tháng 3 năm 2026
BREAKING: In a phone call just minutes ago President Trump told me Democrats want to make a deal on DHS funding but he doesn’t “think any deal should be made on this until they approve save America.”
First I asked him how long he’s prepared to have ice agents help out at…
Chỉ vài giờ sau cuộc điện thoại gây chấn động với NewsNation, Tổng thống Trump đã gia tăng áp lực lên các đảng viên Dân chủ cánh tả cực đoan và bất kỳ đảng viên Cộng hòa nào còn do dự, tuyên bố rõ ràng: Sẽ KHÔNG có sự thỏa hiệp nào về việc cấp ngân sách cho Bộ An ninh Nội địa cho đến khi Đạo luật Cứu nước Mỹ được thông qua và ông sẵn sàng gộp tất cả vào một gói khổng lồ, đặt nước Mỹ lên hàng đầu, nhằm xóa bỏ gian lận bầu cử, bảo vệ thể thao nữ và cứu lấy trẻ em của chúng ta.
Ông Trump cũng hướng sự chú ý đến giới lãnh đạo Thượng viện, đặc biệt là kêu gọi ông John Thune có những hành động quyết liệt.
Trump đã viết trên Truth Social:
“Tôi không nghĩ chúng ta nên thỏa thuận gì với những người Dân chủ cánh tả cực đoan, điên rồ và đang phá hoại đất nước, trừ khi và cho đến khi họ bỏ phiếu cùng với đảng Cộng hòa để thông qua “ĐẠO LUẬT CỨU NƯỚC MỸ”.
Việc này quan trọng hơn bất cứ điều gì khác chúng ta đang làm tại Thượng viện, và điều đó bao gồm cả việc trao cho những kẻ tồi tệ này, đảng Dân chủ (những người phải chịu trách nhiệm cho mớ hỗn độn này!), khoản cắt giảm 5 tỷ đô la ngân sách cho ICE, một thỏa thuận mà ngay cả khi được ngụy trang dưới hình thức khác, cũng không thể chấp nhận được đối với tôi và người dân Mỹ – TRỪ KHI nó bao gồm sự chấp thuận của họ đối với việc xác minh danh tính cử tri (có ảnh!), quyền công dân để bỏ phiếu, không bỏ phiếu qua thư (có ngoại lệ), tất cả phiếu bầu bằng giấy, không cho phép nam giới tham gia thể thao nữ, và không được phép cắt bỏ bộ phận sinh dục của những đứa trẻ chuyển giới quý giá của chúng ta.
Tóm lại, hãy để Lãnh đạo Thune chỉ rõ những "đảng viên Cộng hòa" ít ỏi đang bỏ phiếu chống lại NƯỚC MỸ. Họ sẽ không bao giờ được bầu lại nữa!
Nói cách khác, hãy gộp tất cả lại thành một và HÃY BỎ PHIẾU!!! Hãy xóa bỏ thủ tục trì hoãn bỏ phiếu và ở lại Washington DC vào dịp Lễ Phục Sinh nếu cần thiết. HÃY LÀM CHO NƯỚC MỸ VĨ ĐẠI TRỞ LẠI!”
Như trang tin The Gateway Pundit đã nhiều lần đưa tin, Đạo luật SAVE America là vô cùng cần thiết để bảo vệ tính toàn vẹn của cuộc bầu cử. Người không phải công dân Mỹ không bao giờ được phép làm suy yếu quyền bầu cử của công dân Mỹ, một quyền cơ bản mà hàng triệu người đã chiến đấu và hy sinh để bảo vệ.
Việc chính phủ liên bang đóng cửa một cách liều lĩnh đã gây thiệt hại cho các nhân viên liên bang cần cù và du khách trên toàn quốc.
Giờ đây, trước việc ICE tăng cường lực lượng để đảm bảo an ninh sân bay và tổng thống từ chối nhượng bộ, họ đang phải xoay sở. Nhưng Trump vẫn không thay đổi: chỉ cấp ngân sách cho DHS sau khi họ đảm bảo an ninh bầu cử bằng Đạo luật Cứu nước Mỹ (SAVE America Act).
Nhiều ông chồng thường thắc mắc: "Sao dạo này vợ mình lạnh nhạt, chẳng bao giờ chủ động quan tâm hay gần gũi như xưa?".
Khi người vợ thường im lặng, lạnh nhạt với chồng, thực tế không phải vì hết yêu, cũng chẳng phải vì tính cách đổi thay, mà đằng sau sự "thụ động" ấy là những áp lực vô hình và những nỗi thất vọng tích tụ theo năm tháng.
Một người hàng xóm lớn tuổi đã nói một câu khiến tôi thức tỉnh: "Phụ nữ không phải không muốn chủ động, mà là cuộc sống vắt kiệt sức lực của họ rồi".
3 lý do khiến người vợ ngày càng lạnh nhạt
1. Khi đôi vai quá nặng, trái tim khó lòng mơ mộng
Hôn nhân đời thực không giống như phim ảnh. Sau nhiều năm chung sống, những lo toan vụn vặt như củi gạo mắm muối, chuyện học hành của con cái, phụng dưỡng cha mẹ hai bên và áp lực công sở đã bào mòn sức lực của người phụ nữ.
Kiệt sức tinh thần: Khi một người phụ nữ phải đóng quá nhiều vai - vừa là nhân viên giỏi, vừa là mẹ hiền, vừa là dâu thảo - họ thường rơi vào trạng thái "chế độ sinh tồn". Lúc này, ưu tiên hàng đầu là hoàn thành trách nhiệm, còn sự lãng mạn hay chủ động bỗng trở thành một món đồ xa xỉ.
2. Nỗi sợ hãi sau những lần "rơi vào thinh lặng"
Nhiều phụ nữ chia sẻ rằng thuở mới yêu, họ cũng từng rất chủ động. Nhưng theo thời gian, những lần chủ động kết nối bị phớt lờ, những lời hỏi han bị đáp lại bằng sự hững hờ đã khiến họ thu mình lại.
Cơ chế tự bảo vệ: Mỗi lần chủ động mà không được hồi đáp là một lần tổn thương. Để không phải đối mặt với cảm giác hụt hẫng, họ chọn cách đóng cửa trái tim, không kỳ vọng để không phải thất vọng. "Sự thụ động" lúc này chính là lớp vỏ bọc để bảo vệ lòng tự trọng cuối cùng.
3. Sự cô đơn ngay trong chính ngôi nhà mình
Có những lúc phụ nữ rất muốn gần gũi, nhưng lại phát hiện ra mình đang "đơn độc" gánh vác mọi thứ. Khi họ cần được che chở nhất thì lại phải gồng mình lên để làm chỗ dựa cho người khác.
Cảm giác không được nhìn thấy: Khi những nỗ lực thầm lặng của người vợ không được chồng ghi nhận, khi tiếng nói của họ không được lắng nghe, họ sẽ cảm thấy mình như một "bóng ma" trong nhà. Sự chủ động cần có hơi ấm và sự an toàn, nếu thiếu đi hai điều đó, trái tim sẽ tự nhiên nguội lạnh.
Chủ động cần sự cộng hưởng từ hai phía
Trong hôn nhân, sự chủ động của người phụ nữ không phải là điều hiển nhiên, nó là kết quả của một mối quan hệ được nuôi dưỡng bằng sự thấu hiểu và sẻ chia.
Với người chồng: Hãy học cách mềm mỏng, biết quan sát và giúp đỡ vợ từ những việc nhỏ nhất. Khi áp lực cuộc sống được san sẻ, người phụ nữ sẽ tự khắc tìm lại được sự dịu dàng vốn có.
Với người vợ: Đừng để sự im lặng giết chết mối quan hệ. Đôi khi, một lần nói ra sự mệt mỏi của mình một cách chân thành cũng là cách để đối phương có cơ hội được thấu hiểu.
Hôn nhân bền vững không phải là chờ đợi đối phương chủ động, mà là cả hai cùng sẵn sàng bước về phía nhau, để "sự chủ động" trở thành một dòng chảy tự nhiên của tình yêu.
Chính phủ Cuba tuyên bố đã chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ cuộc tấn công tiềm tàng nào từ phía Mỹ, trong bối cảnh quốc đảo này đang bắt đầu phục hồi sau một đợt mất điện khác do lệnh cấm vận dầu mỏ khắc nghiệt do Washington áp đặt.
Hình ảnh Havana khi Cuba bắt đầu nỗ lực khôi phục điện sau khi lưới điện sụp đổ lần thứ hai trong vòng một tuần do lệnh cấm vận dầu mỏ của Mỹ gây ra, giáng một đòn mạnh vào cơ sở hạ tầng năng lượng của nước này ngày 22 tháng 3 năm 2026. Ảnh Reuters
Thứ trưởng Ngoại giao Cuba Carlos Fernandez de Cossio ngày 22/3 đã đáp trả những lời đe dọa của Tổng thống Mỹ Donald Trump trong tuần này về việc chiếm đóng Cuba, khẳng định rằng nước này "trong lịch sử luôn sẵn sàng huy động lực lượng quân sự để gây hấn".
“Chúng tôi không tin đó là điều có khả năng xảy ra, nhưng sẽ thật ngây thơ nếu chúng ta không chuẩn bị", ông de Cossio nói với chương trình Meet the Press của đài NBC.
Những phát biểu của ông được đưa ra một ngày sau sự cố sập mạng lưới điện quốc gia đã cũ kỹ của đất nước, khiến hàng triệu người bị mất điện. Sự cố mất điện hôm thứ Bảy là lần thứ hai trong tuần qua và là lần thứ ba trong tháng Ba.
Tập đoàn Điện lực nhà nước và Bộ Năng lượng và Mỏ cho biết khoảng 72.000 khách hàng ở thủ đô Havana, bao gồm 5 bệnh viện, đã có điện trở lại vào sáng sớm Chủ nhật (22/3). Tuy nhiên, con số này chỉ chiếm một phần nhỏ trong tổng dân số khoảng 2 triệu người của Havana.
Liên đoàn Điện lực Cuba, trực thuộc Bộ Năng lượng và Mỏ, cho biết việc mất điện toàn bộ hệ thống điện quốc gia là do sự cố ngừng hoạt động đột ngột của một tổ máy phát điện tại nhà máy nhiệt điện Nuevitas ở tỉnh Camaguey, nhưng không cung cấp chi tiết về nguyên nhân cụ thể của sự cố.
Ông Trump, người đã bắt đầu ngăn chặn việc vận chuyển dầu đến đảo này sau khi bắt cóc đồng minh của Cuba, Tổng thống Venezuela Nicolas Maduro, hồi đầu năm nay, đã cảnh báo các nhà xuất khẩu dầu tiềm năng rằng họ có thể phải đối mặt với thuế quan cao.
Theo Chủ tịch Cuba Miguel Diaz-Canel, Cuba đã không nhận được dầu từ các nhà cung cấp nước ngoài trong ba tháng qua. Quốc gia này chỉ sản xuất được khoảng 40% lượng nhiên liệu cần thiết cho nền kinh tế của mình.
Ngày 16 tháng 3, ông Trump đã tăng mức độ những lời lẽ chỉ trích Cuba, cho rằng ông mong muốn có được "vinh dự" tiếp quản đất nước này.
Ông De Cossio khẳng định rằng việc thay đổi hệ thống cầm quyền “hoàn toàn” không nằm trong chương trình nghị sự của các cuộc thảo luận giữa Mỹ và Cuba.
Tuần này, Tướng Francis Donovan, người đứng đầu Bộ Tư lệnh miền Nam Mỹ, đơn vị giám sát các lực lượng vũ trang ở Mỹ Latinh, đã nói với các nhà lập pháp tại một phiên điều trần của Thượng viện Mỹ về hành động quân sự của ông Trump trong khu vực rằng quân đội không diễn tập cho một cuộc tấn công Cuba hoặc tích cực chuẩn bị để chiếm đóng đất nước này.
Tuy nhiên, ông nói thêm, Mỹ sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào đối với đại sứ quán Mỹ, bảo vệ căn cứ của mình tại Vịnh Guantanamo và hỗ trợ các nỗ lực của chính phủ Mỹ trong việc giải quyết bất kỳ cuộc di cư hàng loạt nào từ hòn đảo này, nếu cần thiết.
Về địa kinh tế và địa chiến lược toàn cầu, ngoài Eo biển Hormuz ra, thế giới còn nhiều “yết hầu” chiến lược như Eo biển Malacca, Bab el-Mandeb (án ngữ khu vực Biển Đỏ), kênh đào Suez hay kênh đào Panama,. Tuy nhiên, Eo biển Hormuz vẫn giữ vị trí đặc biệt nhất vì gắn trực tiếp với an ninh năng lượng toàn cầu và trung tâm kinh tế, tài chính mới nổi của thế giới nằm ở khu vực Trung Đông.
Trong cấu trúc địa chính trị và kinh tế hiện nay, Hormuz không chỉ là một tuyến hàng hải hẹp mà là điểm nút sống còn của hệ thống năng lượng thế giới. Với chiều rộng khoảng 33 km tại điểm hẹp nhất, tuyến hàng hải này vận chuyển mỗi ngày khoảng 17–21 triệu thùng dầu, tương đương gần 21% nhu cầu toàn cầu, đồng thời chuyên chở hơn 20% lượng khí tự nhiên hóa lỏng, chủ yếu từ Qatar. Vì vậy, bất kỳ sự gián đoạn nào tại đây đều có thể lập tức gây chấn động lên giá năng lượng, thương mại, tài chính và ổn định chính trị quốc tế. Việc Mỹ quyết tâm mở eo biển và Iran quyết giữ bằng mọi giá phản ánh hai logic quyền lực đối lập: một bên bảo vệ trật tự hàng hải toàn cầu, bên kia tận dụng điểm nghẽn địa lý để tạo sức mạnh không đối xứng.
I. Lý do Mỹ quyết mở Eo biển Hormuz bằng mọi giá
1. Trụ cột năng lượng và ổn định tài chính toàn cầu
Hormuz là điểm sống còn của hệ thống năng lượng thế giới. Dù Mỹ đã nâng cao năng lực tự chủ năng lượng, nền kinh tế toàn cầu vẫn vận hành dựa trên sự ổn định của giá dầu Brent và WTI. Chỉ cần lưu lượng qua Hormuz giảm khoảng 10%, giá dầu thế giới có thể lập tức tăng 25–30%.
Hiệu ứng lan tỏa sẽ đánh trực diện vào thị trường tài chính Mỹ. Do dầu mỏ vẫn chủ yếu được niêm yết bằng USD trong khuôn khổ hệ thống petrodollar, mọi sự đứt gãy tại Hormuz đều có thể gây biến động tỷ giá, lợi suất trái phiếu chính phủ và chi phí vốn toàn cầu. Một cú sốc năng lượng sẽ kéo theo lạm phát gia tăng, buộc Cục Dự trữ Liên bang Mỹ phải điều chỉnh lãi suất, từ đó gây áp lực lên nợ công, thị trường tín dụng và khả năng vay vốn của doanh nghiệp.
2. Bảo vệ nguyên tắc tự do hàng hải (Freedom of Navigation)
Từ sau năm 1945, Mỹ duy trì vai trò siêu cường không chỉ bằng sức mạnh quân sự mà còn bằng khả năng bảo đảm các tuyến đường biển quốc tế luôn mở. Hormuz là phép thử lớn nhất đối với vai trò đó. Nếu để một quốc gia đơn lẻ có thể đóng cửa tuyến hàng hải quan trọng bậc nhất thế giới, điều đó sẽ tạo tiền lệ cho các điểm nghẽn khác như Eo biển Malacca, eo biển Bab el-Mandeb tại cửa ngõ Biển Đỏ, hay thậm chí kênh đào Suez bị quân sự hóa mạnh hơn.
Đối với Washington, việc mở Hormuz là để bảo vệ một trật tự mà ở đó quyền lực không nằm trong tay các “trạm thu phí” địa lý. Nếu nguyên tắc tự do hàng hải bị phá vỡ tại Hormuz, rủi ro sẽ lan sang toàn bộ mạng lưới hàng hải toàn cầu, từ Biển Đỏ, Ấn Độ Dương đến Tây Thái Bình Dương.
3. Logic “chiến tranh hạ tầng” (Infrastructure Warfare)
Chiến lược hiện tại của Mỹ đã dịch chuyển từ chiếm đóng lãnh thổ sang gây áp lực hệ thống. Việc đưa ra tối hậu thư đe dọa đánh vào hạ tầng điện lực của Iran là một bước đi điển hình trong chiến tranh hạ tầng. Hệ thống điện là “xương sống” cung cấp năng lượng cho viễn thông, nước sạch, bệnh viện, giao thông và toàn bộ đời sống dân sự của khoảng 90 triệu dân Iran.
Bằng cách đe dọa vô hiệu hóa lưới điện, Mỹ muốn tạo ra sự tê liệt nội địa mang tính hệ thống mà không cần triển khai bộ binh quy mô lớn. Mục tiêu không phải là chiếm đóng Iran, mà là buộc Tehran phải lựa chọn giữa việc mở cửa eo biển hoặc đối mặt với nguy cơ tê liệt toàn diện của quốc gia.
II. Lý do Iran quyết tâm kiểm soát Eo biển Hormuz bằng mọi giá
1. Đòn bẩy quyền lực trong cuộc chiến không đối xứng (asymmetric warfare)
Iran biết rằng không thể đánh bại Mỹ trong một cuộc chiến quy ước về không quân hay hải quân. Tuy nhiên, địa lý đã trao cho Tehran một “vũ khí hủy diệt hàng hải” độc nhất. Bằng cách kiểm soát hoặc đe dọa kiểm soát Hormuz, Iran có thể gây thiệt hại kinh tế trị giá hàng nghìn tỷ USD cho đối phương và cho toàn bộ hệ thống thế giới, trong khi chi phí quân sự bỏ ra thấp hơn rất nhiều, chủ yếu dựa vào mìn biển, drone, tên lửa bờ đối hải và lực lượng tác chiến phi đối xứng.
Đây là công cụ quan trọng nhất giúp Iran cân bằng vị thế trên bàn đàm phán quốc tế. Khi không thể đối đầu bằng sức mạnh đối xứng, Tehran dựa vào điểm nghẽn Hormuz như đòn bẩy chiến lược, tạo ra trạng thái “Economically Mutual Assured Destruction” – dịch nôm na là “Trạng chết thì Chúa cũng băng hà”: nếu bị dồn ép, Iran sẵn sàng gây tổn thất kinh tế toàn cầu, buộc đối phương phải trả giá tương đương.
2. Chiến thuật kiểm soát chọn lọc và chia rẽ quốc tế
Iran không nhất thiết thực hiện việc đóng cửa tuyệt đối một cách cứng nhắc. Thay vào đó, họ có thể áp dụng chiến thuật “kiểm soát chọn lọc”, cho phép tàu của các quốc gia không thù địch hoặc các đối tác chiến lược đi qua. Mục tiêu của cách tiếp cận này là hai mặt.
Thứ nhất, Iran duy trì nguồn thu và quan hệ với các đối tác lớn như Trung Quốc, quốc gia có mức độ phụ thuộc rất lớn vào nguồn dầu đi qua Hormuz. Thứ hai, họ tạo ra chia rẽ trong cộng đồng quốc tế, khiến Mỹ khó xây dựng một liên minh quân sự thống nhất nếu lợi ích kinh tế của các cường quốc khác chưa bị Iran đe dọa trực tiếp. Đây là cách Tehran biến một cuộc đối đầu song phương thành một bài toán lợi ích đa phương phức tạp.
3. Nâng mức rủi ro lên toàn khu vực (Regional Deterrence)
Tehran hiểu rất rõ rằng điểm yếu của các nước láng giềng Vùng Vịnh không chỉ nằm ở dầu khí, mà còn ở sự phụ thuộc cực lớn vào hạ tầng năng lượng tập trung, hệ thống cảng biển và các nhà máy khử mặn nước biển. Iran giữ Hormuz như một thông điệp răn đe: nếu Iran bị tấn công, toàn bộ hạ tầng dầu khí của Saudi Arabia, UAE, Bahrain, Kuwait hay các bồn chứa LNG của Qatar cũng có thể trở thành mục tiêu.
Đây là một dạng bảo đảm lẫn nhau về sự hủy diệt kinh tế, tương tự logic răn đe trong thời kỳ hạt nhân nhưng được áp dụng vào lĩnh vực năng lượng, nước sạch và chuỗi cung ứng. Nói cách khác, Iran muốn nâng cái giá của chiến tranh lên mức mà đối phương và các nước khu vực đều phải dè chừng.
III. Dự báo kịch bản leo thang và sự dịch chuyển của trật tự khu vực và toàn cầu
Nếu các cuộc tấn công vào hạ tầng điện lực và năng lượng thực sự diễn ra, xung đột sẽ vượt khỏi khuôn khổ quân sự thông thường và bước vào giai đoạn sụp đổ dây chuyền với năm tầng tác động.
1. Tầng 1: Khủng hoảng nhân đạo và xã hội tại Iran
Việc phá hủy lưới điện sẽ khiến các hệ thống nước sạch, y tế, viễn thông và hậu cần tại Iran ngừng hoạt động trong vòng 48–72 giờ. Với khoảng 90 triệu dân, đây sẽ là một cuộc khủng hoảng nhân đạo quy mô lớn, buộc Iran phải chuyển sang trạng thái “chiến tranh sinh tồn”, nơi mọi chuẩn mực quốc tế về kiềm chế quân sự có nguy cơ bị gạt bỏ.
Một xã hội hiện đại khi mất điện diện rộng không chỉ mất ánh sáng, mà còn mất năng lực vận hành cơ bản: bệnh viện ngưng hoạt động, hệ thống cấp nước suy sụp, giao thông đình trệ, kho lạnh đứt chuỗi và năng lực quản trị quốc gia suy yếu nghiêm trọng. Khi đó, phản ứng của Iran rất khó còn bị giới hạn trong phạm vi quân sự thông thường.
2. Tầng 2: Chiến tranh hạ tầng lan rộng trên toàn Vùng Vịnh
Phản đòn của Iran nhiều khả năng sẽ tập trung vào các nhà máy khử mặn nước biển, cảng biển, bến xuất khẩu dầu và hạ tầng logistics của đối phương. Trong điều kiện khí hậu sa mạc, nước sạch đôi khi còn quý hơn dầu mỏ. Việc phá hủy các mắt xích này có thể tạo ra làn sóng hoảng loạn, tị nạn và bất ổn chính trị gần như tức thì tại các quốc gia Vùng Vịnh.
Khi đó, xung đột sẽ chuyển từ song phương sang chiến tranh khu vực toàn diện. Không chỉ dầu mỏ, mà cả nước sạch, vận tải, an ninh lương thực và thương mại khu vực đều bị đặt vào tình trạng dễ tổn thương nghiêm trọng.
3. Tầng 3: Cú sốc năng lượng và lạm phát toàn cầu
Khi Hormuz bị “khóa cứng” bởi mìn, tên lửa, drone hoặc xác tàu, nguồn cung khoảng 20 triệu thùng dầu mỗi ngày có thể biến mất khỏi thị trường trong thời gian ngắn. Giá dầu khi đó có khả năng vọt lên ngưỡng 150–200 USD/thùng. Chi phí vận tải biển cũng sẽ tăng mạnh do phí bảo hiểm rủi ro chiến tranh tăng hàng nghìn phần trăm.
Tác động không chỉ dừng ở thị trường dầu. LNG, giá điện, chi phí sản xuất công nghiệp, vận tải hàng hóa, phân bón, hóa chất và giá thực phẩm đều có thể bị đẩy lên. Điều này sẽ kích hoạt một vòng xoáy lạm phát mới, đe dọa kéo kinh tế thế giới vào suy thoái sâu, đặc biệt đối với các nước nhập khẩu năng lượng lớn ở châu Á và châu Âu.
Nếu nhìn rộng hơn, đây sẽ là cú sốc tại một “yết hầu” quan trọng nhất, nhưng không phải duy nhất. Nếu Hormuz bất ổn trong khi Biển Đỏ tiếp tục căng thẳng tại eo biển Bab el-Mandeb, còn Eo biển Malacca bị giám sát quân sự chặt chẽ hơn trong bối cảnh cạnh tranh chiến lược ở châu Á, thì thế giới sẽ đối diện với nguy cơ nhiều điểm nghẽn cùng lúc bị chính trị hóa. Khi đó, thương mại toàn cầu không chỉ bị chậm lại mà có thể bị tái cấu trúc cưỡng bức.
4. Tầng 4: Quốc tế cuộc hóa xung đột
Khi dòng chảy dầu sang Trung Quốc, Ấn Độ, Nhật Bản, Hàn Quốc và châu Âu bị gián đoạn, các cường quốc này sẽ rất khó đứng ngoài cuộc. Áp lực kinh tế có thể buộc họ phải can dự, ít nhất dưới dạng sức ép ngoại giao cực mạnh, hoặc thậm chí triển khai lực lượng hộ tống hàng hải riêng để bảo vệ tuyến vận tải năng lượng sống còn.
Điều nguy hiểm là sự xuất hiện đồng thời của nhiều lực lượng quân sự tại một không gian hẹp như Hormuz có thể làm tăng rủi ro va chạm, tính toán sai lầm hoặc leo thang ngoài ý muốn. Một cuộc khủng hoảng ban đầu mang tính khu vực rất dễ bị quốc tế hóa thành đối đầu đa bên giữa các cường quốc.
5. Tầng 5: Cuộc chiến phi đối xứng kéo dài
Khi không bên nào có khả năng giành chiến thắng tuyệt đối trong thời gian ngắn. Mỹ khó chấp nhận sa lầy vào một cuộc chiến bộ binh quy mô lớn, còn Iran cũng không đủ năng lực cho một cuộc đối đầu quy ước kéo dài với một siêu cường. Kết quả có thể là một trạng thái “chiến tranh không tuyên bố” kéo dài, nơi các bên liên tục sử dụng drone, tên lửa, tác chiến mạng, lực lượng ủy nhiệm và các đòn phá hoại gián tiếp.
Đây là dạng xung đột nguy hiểm nhất vì nó không có điểm kết thúc rõ ràng, nhưng lại bào mòn dần các nguồn lực tài chính, niềm tin thị trường và năng lực vận hành của thương mại toàn cầu trong nhiều năm. Nếu các “yết hầu” khác như Bab el-Mandeb ở Biển Đỏ, Eo biển Malacca hay kênh đào Suez cùng bị đặt trong trạng thái rủi ro cao, thế giới có thể bước vào một giai đoạn bất ổn hàng hải kéo dài chưa từng có kể từ sau Chiến tranh Lạnh.
Kết luận
Eo biển Hormuz là điểm hội tụ giữa năng lượng, địa chính trị và an ninh hệ thống toàn cầu; với Mỹ, việc mở eo biển nhằm bảo vệ trật tự hàng hải và ổn định kinh tế thế giới, còn với Iran, việc kiểm soát Hormuz là công cụ răn đe sống còn để duy trì vị thế chiến lược và khả năng tồn tại. Khi cả hai bên đều coi đây là lợi ích không thể nhượng bộ, Hormuz không còn là tuyến vận tải mà trở thành một “điểm hỏa” có thể kích hoạt khủng hoảng toàn cầu.
Nếu không có bất kỳ sự nhân nhượng hay xuống thang nào liên quan đến việc “đóng” và “mở” eo biển, chỉ trong vòng 36 giờ tới, thế giới có thể bước sang một trạng thái hoàn toàn khác. việc vượt ngưỡng tấn công vào hạ tầng thiết yếu sẽ tạo ra hiệu ứng dây chuyền rất khó đảo ngược, đẩy trật tự kinh tế toàn cầu vào một giai đoạn bất ổn sâu sắc và kéo dài và không kiểm soát.
Nam diễn viên người Anh John Alford, nổi tiếng với vai diễn trong phim "Grange Hill" và "London's Burning", được tìm thấy chết trong nhà tù.
Cơ quan Dịch vụ Nhà tù đã xác nhận với BBC người tù nhân Alford đó, tên thật là John Shannon, 54 tuổi, được phát hiện đã chết tại nhà tù HMP Bure ở Norfolk vào ngày 13/3/2026.
"John Shannon đã chết trong tù vào ngày 13/3/2026", phát ngôn viên của Cơ quan Dịch vụ Nhà tù cho biết trong một bản tuyên bố. "Giống như tất cả các trường hợp tử vong khi đang thụ án, Thanh tra Nhà tù và Quản chế sẽ tiến hành cho điều tra về nguyên nhân".
Nguyên nhân cái chết của ông này vẫn chưa được công bố ra.
Cái chết của ông Shannon xảy ra chỉ hai tháng sau khi người đàn ông 54 tuổi này bắt đầu phải thụ án 8 năm rưỡi tù vì tội xâm phạm tình dục hai cô gái tuổi vị thành niên. Bản án của ông ta đã bắt đầu vào ngày 14/1/2026.
Vào tháng 9 năm 2025, bồi thẩm đoàn tại Tòa án ở hạt St. Albans Crown đã kết luận anh ta phạm tội xâm phạm tình dục các cô gái 14 và 15 tuổi vào thời điểm phạm tội vào tháng 4 năm 2022.
Công tố viên Chris White đã nói với bồi thẩm đoàn rằng, Alford "hoàn toàn biết về độ tuổi của các cô gái, tuy nhiên anh ta đã chọn cách hãm hiếp họ sau khi cho họ uống rượu và sau đó xâm phạm tình dục đối với họ".
Alford bị kết án bốn tội danh xâm phạm tình dục với cô gái trẻ và tấn công tình dục bằng cách hãm hiếp thiếu nữ lớn tuổi hơn.
Anh ta phủ nhận hành vi phạm tội này. Khi bồi thẩm đoàn đưa ra các phán quyết có tội, anh ta đặt tay vào đầu và hét lên, "Sai rồi, tôi đã không làm điều này", theo BBC.
Nam diễn viên, người đến từ Holloway ở Bắc Luân Đôn, đã nổi tiếng trong những năm 1980 và 1990, đóng vai Robbie Wright trong loạt phim thiếu nhi "Grange Hill" từ năm 1985 đến 1989. Năm 1993, anh tham gia bộ phim truyền hình ITV "London's Burning" với vai lính cứu hỏa Billy Ray.
Theo như lời chia sẻ mới đây của nam diễn viên qua Mỹ rằng, tôi qua Mỹ cũng được 8 năm rồi. Thời gian đầu cũng đi làm thợ nail cho chủ, nhưng chỉ hơn một năm là tôi tự ra mở tiệm riêng và cứ thế phát triển lên từ đó, từ tiệm nhỏ mở thành tiệm lớn. Tôi phải chăm chỉ làm ăn còn trả nợ nữa.
Mới đây, danh hài Thúy Nga cùng bạn thân là ca sĩ Leon Vũ đã tới tiểu bang Virginia (Mỹ) để đi show. Thúy Nga tranh thủ ghé thăm tiệm nail của một người em là diễn viên Vương Anh.
Leon Vũ và Thúy Nga
Được biết, Vương Anh trước đây ở Việt Nam, nhưng qua Mỹ được một thời gian thì làm chủ cả một tiệm nail, khiến Thúy Nga vô cùng ngỡ ngàng và thán phục: "Trời ơi, Vương Anh giỏi quá, từ Việt Nam qua đã làm chủ cơ ngơi lớn thế này. Tiệm nail này dễ thương quá, đi đâu cũng thấy hoa".
Diễn viên Vương Anh chia sẻ với Thúy Nga: "Tôi mở 2 tiệm nail liền, một tiệm ở dưới kia và tiệm này. Tôi quản lý cả hai tiệm nail luôn, thuê thợ về làm. Tiệm nail này tôi xây mới luôn, tự tay trang trí từ ngoài vào trong.
Tôi qua Mỹ cũng được 8 năm rồi. Thời gian đầu cũng đi làm thợ nail cho chủ, nhưng chỉ hơn một năm là tôi tự ra mở tiệm riêng và cứ thế phát triển lên từ đó, từ tiệm nhỏ mở thành tiệm lớn. Tôi phải chăm chỉ làm ăn còn trả nợ nữa".
Vương Anh
Tiệm nail của diễn viên Vương Anh rất rộng và được đầu tư hoành tráng, ước chừng chi phí lên tới vài trăm ngàn đô. Bên trong là những bàn lớn lên tới hàng chục chỗ ngồi và những thiết bị làm nail, spa chân tay hiện đại, đắt tiền.
Tiệm nail của anh khá đông khách, đông đảo nhân viên đang ngồi làm nail. Khách đến tiệm của anh phần đông là người Mỹ.
Vương Anh giao tiếp tiếng Anh với khách rất lưu loát, khiến Thúy Nga phải thốt lên: "Trời ơi, vậy mà Vương Anh kêu với tôi không biết tiếng Anh đâu, thế mà nói tiếng Anh như gió, giỏi quá trời!
Vương Anh giỏi quá, tôi đi vào tiệm nail này mới biết Vương Anh giỏi thế nào. Vương Anh còn đang muốn lấy vợ lắm rồi.
Tôi bất ngờ lắm, mới ngày nào Vương Anh qua Mỹ còn chưa có gì trong tay, giờ đã làm chủ tới hai tiệm nail, còn tự thiết kế, tự làm mọi thứ. Sắp tới chắc Vương Anh phải mở thêm tiệm nail thứ ba nữa. Vương Anh cứ yên tâm đi, rồi sẽ lấy được vợ thôi, ai rồi cũng lấy vợ được hết".
Tổng thống Trump nói không còn hứng thú với giải Nobel Hòa bình và không quan tâm liệu chiến dịch tấn công Iran có ảnh hưởng đến cơ hội nhận giải thưởng này hay không.
Theo hãng thông tấn Anadolu, Tổng thống Mỹ Donald Trump ngày 12/3 đã khẳng định ông không còn quá hứng thú với giải Nobel Hòa bình trong cuộc phỏng vấn với tờ Washington Examiner.
"Tôi không biết, tôi không hứng thú với vấn đề này. Tôi không có bất kỳ cuộc trò chuyện nào với các nhà lãnh đạo thế giới về giải Nobel trong thời gian vừa qua", ông Trump cho biết.
Khi được hỏi liệu chiến dịch tấn công Iran có thể tác động tới các thành viên của Ủy ban Nobel hay không, Tổng thống Trump trả lời: "Tôi không biết nữa".
Tổng thống Mỹ Donald Trump. Ảnh: NYT
Trong cùng cuộc phỏng vấn, Tổng thống Trump cũng thừa nhận Cuba sẽ nằm trong chương trình nghị sự tiếp theo của Mỹ sau Iran. Trước đó, ông Trump nói rằng Washington có thể tìm cách tiếp quản Cuba "một cách thân thiện".
Chiến dịch tấn công phủ đầu của Mỹ ở Trung Đông nổ ra vào ngày 28/2 với các cuộc không kích của dẫn đến cái chết của Lãnh tụ tối cao Iran Ali Khamenei. Cách đây 1 ngày, Tổng thống Trump nhận định cuộc xung đột với Iran có thể sắp kết thúc, nhấn mạnh rằng lực lượng Mỹ và Israel đã vô hiệu hóa phần lớn năng lực quân sự của Iran.
Theo giới quan sát, phát biểu mới đây đã đánh dấu sự thay đổi đáng chú ý của Tổng thống Trump về giải Nobel Hòa bình, khi nhà lãnh đạo Mỹ từng tuyên bố ông xứng đáng nhận giải Nobel Hòa bình năm 2025 vì đã giải quyết 8 cuộc xung đột trên toàn thế giới.
Theo như nữ diễn viên Phạm Băng Băng mới đây đã đang trải qua tình cảnh vô cùng đáng buồn. Vì chẳng ai ngờ nữ diễn viên này cũng có ngày lại rơi vào tình cảnh này, do sau khi Phạm Băng Băng vừa đón nhận thất bại ê chề ngay đầu năm 2026. Tác phẩm Địa Mẫu mà Phạm Băng Băng đóng chính đang có doanh thu phòng vé vô cùng bết bát sau khi công chiếu ở rạp.
Ngày 10/2, tờ Sinchew đưa tin Phạm Băng Băng đang trải qua tình cảnh vô cùng đáng buồn. Cô vừa đón nhận thất bại ê chề ngay đầu năm 2026. Tác phẩm Địa Mẫu mà Phạm Băng Băng đóng chính đang có doanh thu phòng vé vô cùng bết bát sau khi công chiếu ở rạp. Sau 6 ngày phát hành, tác phẩm này chỉ mới thu về 160.000 HKD (529 triệu đồng). Theo truyền thông Hong Kong (Trung Quốc), khán giả không mặn mà mua vé xem phim của Phạm Băng Băng. Địa Mẫu và nữ diễn viên này cũng bị hạn chế quảng bá công khai ở thị trường giải trí xứ Hương Cảng vì "lệnh phong sát ngầm". Phạm Băng Băng có quay video kêu gọi khán giả ủng hộ mình đăng lên MXH, nhưng bị công chúng ngó lơ.
Theo nguồn tin trong giới, Phạm Băng Băng đang bị "siết" hoạt động ở thị trường Hong Kong (Trung Quốc) và Trung Quốc đại lục. Sau ồn ào tại giải thưởng Kim Mã, cơ quan quản lý văn hóa được cho là đã "phong sát" minh tinh này lần 2, triệt mọi đường sống, không để Phạm Băng Băng có cơ hội tái xuất Cbiz. Do đó, bộ phim Địa Mẫu của Phạm Băng Băng đã bị loại khỏi đề cử lễ trao giải Kim Tượng 2026, không rõ nguyên nhân. Trước đó, Địa Mẫu được xếp vào nhóm tác phẩm có thể thâu tóm nhiều giải thưởng quan trọng tại Kim Tượng. Không chỉ vậy, năm 2026 đã bước sang tháng thứ 2, Phạm Băng Băng vẫn ế show, chưa có bất kỳ hoạt động nghệ thuật nào tiêu biểu ở quê nhà lẫn thị trường quốc tế. Sự nghiệp ảm đạm của minh tinh Hoàn Châu Cách Cách gây bàn tán.
Phim của Phạm Băng Băng không được khán giả ngó ngàng, nhận thất bại lớn về doanh thu phòng vé. Từ đầu năm đến nay, cô cũng chưa có bất kỳ hoạt động nghệ thuật nào nổi bật, vắng show. Ảnh: Sina.
Trước đó, vào đầu tháng 11/2025, Phạm Băng Băng khiến giới giải trí châu Á dậy sóng khi bất ngờ được xướng tên ở ngôi vị Ảnh hậu (Nữ diễn viên chính xuất sắc) tại lễ trao giải Kim Mã lần thứ 62, nhờ bộ phim Địa Mẫu. Chiến thắng của nữ diễn viên được đánh giá xứng đáng, không có gì bàn cãi khi cô đã có màn thể hiện tốt trong tác phẩm.
Người hâm mộ kỳ vọng việc được vinh danh ở Kim Mã sẽ giúp Phạm Băng Băng "quốc mẫu hồi cung", thay đổi tình thế và thoát khỏi cảnh bị cấm sóng ở Trung Quốc. Tuy nhiên, việc ăn mừng rầm rộ trên MXH đã khiến người đẹp này gặp rắc rối. Giới chức Trung Quốc lập tức tuýt còi, cảnh cáo nữ diễn viên bằng việc gỡ tên cô khỏi phần giới thiệu của 2 tác phẩm Tôi Không Phải Phan Kim Liên và Trung Quan Thôn Phong Vân.
Đến ngày 24/11/2025, super topic (kênh dành riêng cho fan thảo luận) của Phạm Băng Băng trên MXH Weibo cũng đột ngột bị khóa. Theo tờ QQ, động thái "xóa sổ" hàng loạt của nữ diễn viên được cho là có liên quan đến tính nhạy cảm xoay quanh lễ trao giải Kim Mã. Cụ thể, từ năm 2019, Cục điện ảnh Trung Quốc đã cấm các bộ phim và diễn viên của nước này sang dự giải Kim Mã - 1 trong những giải thưởng điện ảnh uy tín, được ví như Oscar của showbiz Hoa ngữ. Chưa kể, Phạm Băng Băng còn thuộc diện bị phong sát vĩnh viễn vì dính bê bối trốn thuế vi phạm pháp luật ở Trung Quốc.
Chiến thắng tại Kim Mã khiến Phạm Băng Băng gặp rắc rối. Ảnh: Weibo.
Tháng 10/2018, Phạm Băng Băng bị tố cáo sử dụng hợp đồng "âm dương" để trốn thuế. Hợp đồng "âm dương" là hình thức lách luật phổ biến trong ngành giải trí Trung Quốc, trong đó một hợp đồng công khai với mức thù lao thấp được báo cáo với cơ quan thuế, còn hợp đồng còn lại có mức thỏa thuận cát-xê cao hơn được giữ bí mật.
Sau đó, Phạm Băng Băng biến mất không rõ lý do hơn 3 tháng. Đến tháng 10/2018, Phạm Băng Băng bị kết luận trốn thuế, phải nộp phạt số tiền lên đến 884 triệu NDT (khoảng 3.100 tỷ đồng). Scandal của Phạm Băng Băng được xem là vụ bê bối gian lận thuế quan bằng hợp đồng âm dương lớn nhất lịch sử showbiz Hoa ngữ. Ngoài phạt tiền, Phạm Băng Băng còn bị cấm sóng 3 năm.
Hậu bê bối trốn thuế, Phạm Băng Băng trượt dốc cả về danh tiếng lẫn địa vị. Năm 2021, "nữ hoàng thảm đỏ" hết thời hạn cấm sóng 3 năm. Tuy nhiên, 1 bước ngoặt lớn đã xảy ra khi cơ quản quản lý văn hóa tiến hành siết chặt hoạt động của giới nghệ sĩ Cbiz và lập ra 1 danh sách đen người nổi tiếng dính bê bối nghiêm trọng về đạo đức và pháp luật để tiến hành phong sát. Động thái của các cấp quản lý văn hóa chính thức triệt đường quay lại đỉnh cao của Phạm Băng Băng. Cô nằm trong nhóm ngôi sao bị "phong sát mềm", không được đóng phim hay tham gia những sự kiện giải trí hàng đầu ở Trung Quốc.
Trong bối cảnh danh tiếng có thể lao dốc chạm đáy nếu liên tục xuất hiện ở các sự kiện bình dân trong nước, Phạm Băng Băng tìm cách ra nước ngoài hoạt động, đồng thời kinh doanh mỹ phẩm để kiếm thêm thu nhập.
Chính trường Mỹ vốn quen với những vụ bê bối. Nhưng có những hành động vượt ra khỏi sự khiêu khích đảng phái thông thường để chạm tới điều gì đó sâu sắc và đáng lo ngại hơn.
Việc Donald Trump gần đây đăng tải một đoạn video trong đó Barack và Michelle Obama bị biến thành những con khỉ, rõ ràng thuộc loại đó.
Trong đoạn video được phát tán trên mạng xã hội của ông, khuôn mặt của cựu tổng thống và phu nhân xuất hiện thoáng qua trên thân hình loài linh trưởng.
Hình ảnh này gợi lại một trong những định kiến chủng tộc lâu đời và tàn nhẫn nhất trong lịch sử phương Tây :
Đồng nhất người da đen với loài khỉ, một sự so sánh bắt nguồn từ thời nô lệ và phân biệt chủng tộc.
Hành vi này khiến người ta liên tưởng đến những tổ chức cực đoan trong lịch sử Mỹ, như Ku Klux Klan (KKK).
Trong nhiều thập niên, KKK đã sử dụng hình ảnh và biểu tượng để sỉ nhục, khủng bố và duy trì hệ thống phân biệt chủng tộc.
Không phải rằng Trump là KKK, nhưng việc một nguyên thủ quốc gia tung ra hình ảnh phân biệt chủng tộc trên mạng xã hội, tái hiện phần nào tinh thần hằn thù và phân biệt mà những tổ chức như KKK từng cổ xúy, làm gia tăng sự chia rẽ và thù hận trong xã hội.
Phản ứng đã đến ngay lập tức, từ cả hai đảng.
Nhiều lãnh đạo Dân chủ lên án đây là hành động “ phân biệt chủng tộc ” và “đáng ghê tởm”, trong khi một số nghị sĩ Cộng hòa cũng yêu cầu gỡ bỏ video và xin lỗi công khai.
Thượng nghị sĩ Cộng hòa Tim Scott, vốn là đồng minh của Trump, đã gọi đây là “ hành động mang tính phân biệt chủng tộc nhất ” mà ông từng thấy xuất phát từ Nhà Trắng.
Trước làn sóng phẫn nộ, video đã bị xóa sau vài giờ.
Nhà Trắng ban đầu nói đây là “ sự phẫn nộ giả tạo ”, sau đó cho rằng đó là lỗi của một nhân viên, trong khi bản thân Trump từ chối nhận sai hay đưa ra lời xin lỗi rõ ràng.
Ku Klux Klan rally, Crystal Pool, Seattle, March 23, 1923 Courtesy Washington State Historical Society (1997.10.19)
Trong một đất nước được xây dựng trên nguyên tắc bình đẳng công dân , việc một tổng thống phát tán loại hình ảnh này là một sự đứt gãy về đạo đức cũng như chính trị.
Đây không còn chỉ là vấn đề gu thẩm mỹ hay phong cách :
Đó là sự xúc phạm trực tiếp các nguyên tắc nền tảng của nền dân chủ Mỹ.
Một số chính trị gia đã nói tới khả năng áp dụng các biện pháp chế tài ở cấp thể chế , thậm chí đề cập đến việc phế truất hoặc tuyên bố ông không đủ năng lực điều hành đất nước, cho rằng hành vi như vậy là không tương thích với chức vụ tổng thống.
Dù những lời kêu gọi này còn mang tính thiểu số hoặc biểu tượng, chúng phản ánh một nỗi lo thực sự :
- Nỗi lo về việc chức vụ tổng thống bị sử dụng như công cụ để khiêu khích và chia rẽ xã hội.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.