Các ngân hàng trung ương nước ngoài đã giảm lượng trái phiếu kho bạc Mỹ nắm giữ tại Cục Dự trữ Liên bang New York xuống mức thấp nhất kể từ năm 2012, khi các quốc gia bán trái phiếu chính phủ Mỹ để hỗ trợ nền kinh tế và tiền tệ trong bối cảnh xung đột ở Trung Đông leo thang.
Theo dữ liệu của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed), giá trị trái phiếu kho bạc do các tổ chức chính thức nắm giữ tại Fed New York – nhóm này chủ yếu bao gồm các ngân hàng trung ương nhưng cũng có cả chính phủ và các tổ chức quốc tế – đã giảm 82 tỷ USD kể từ ngày 25/2 xuống còn 2,7 nghìn tỷ USD.
Sự sụt giảm cho thấy giá năng lượng tăng vọt do việc Iran kiểm soát chặt eo biển Hormuz đã làm đảo lộn tình hình tài chính của các quốc gia phụ thuộc vào nhập khẩu dầu mỏ, cũng như đẩy giá đồng USD.
Điều này cũng diễn ra vào thời điểm một số ngân hàng trung ương đã can thiệp vào thị trường ngoại hối để hỗ trợ tiền tệ – một động thái thường bao gồm việc bán USD.
“Các cơ quan chính phủ nước ngoài đang bán trái phiếu kho bạc, Meghan Swiber, chiến lược gia về lãi suất của Mỹ tại Bank of America (BofA), cho biết.
Brad Setser, một chuyên gia cao cấp tại Hội đồng Quan hệ Đối ngoại, cho biết các nước nhập khẩu dầu mỏ như Thổ Nhĩ Kỳ, Ấn Độ và Thái Lan có thể nằm trong số những nước đang bán trái phiếu kho bạc vì họ phải trả giá cao hơn cho dầu mỏ vốn được định giá bằng USD.
Theo dữ liệu chính thức, ngân hàng trung ương Thổ Nhĩ Kỳ đã bán 22 tỷ USD trái phiếu chính phủ nước ngoài từ dự trữ ngoại hối kể từ ngày 27/2, một ngày trước khi các Mỹ và Israel tấn công Iran. Setser cho biết một phần đáng kể trong số này có khả năng là trái phiếu kho bạc Mỹ.
Dữ liệu riêng biệt từ ngân hàng trung ương Thái Lan và Ấn Độ cho thấy dự trữ ngoại hối đã được bán ra kể từ khi xung đột ở Trung Đông nổ ra, mặc dù chưa rõ liệu đó là bán trái phiếu kho bạc hay tiền gửi USD.
“Một số quốc gia không muốn đồng tiền của họ suy yếu hơn nữa vì điều đó sẽ đẩy giá dầu tính bằng nội tệ lên cao. Do đó, quyết định can thiệp vào thị trường tiền tệ để cố gắng hạn chế sự mất giá và kìm hãm đà tăng của giá dầu tính bằng nội tệ là điều dễ hiểu”, Setser nói.
Swiber tại BofA lưu ý rằng các quốc gia xuất khẩu dầu mỏ ở Trung Đông cũng có thể đang bán trái phiếu Mỹ để bù đắp doanh thu từ dầu mỏ.
Các ngân hàng trung ương toàn cầu coi trái phiếu kho bạc như một loại tài sản dự trữ quan trọng hàng đầu, vì thị trường trái phiếu kho bạc trị giá 30 nghìn tỷ USD là thị trường lớn nhất và sâu rộng nhất trên thế giới.
Các ngân hàng trung ương nước ngoài đang bán trái phiếu Mỹ vào thời điểm thị trường trái phiếu kho bạc đang chịu áp lực khi các nhà giao dịch lo ngại rằng xung đột ở Trung Đông có thể đẩy lạm phát lên cao. Lợi suất trái phiếu kho bạc kỳ hạn 2 năm và 10 năm tăng mạnh nhất kể từ năm 2024 trong tháng này, làm tăng chi phí vay mượn cho chính phủ cũng như các doanh nghiệp và hộ gia đình.
Một số nhà đầu tư cho rằng lượng trái phiếu kho bạc do các ngân hàng trung ương nước ngoài nắm giữ thường giảm khi đồng USD mạnh lên, nhưng một số khác lại cho rằng đây có thể là dấu hiệu cho thấy các chủ sở hữu đang rút tiền trong bối cảnh thị trường biến động.
Dữ liệu cho thấy các chủ sở hữu trái phiếu chính phủ nước ngoài có thể đang “tích trữ tiền vào quỹ dự trữ” bằng cách bán tháo trái phiếu kho bạc, theo Stephen Jones, giám đốc đầu tư tại Aegon Asset Management. “Họ đang tích lũy tiền dự phòng cho những lúc khó khăn”.
Lượng trái phiếu kho bạc do nước ngoài nắm giữ tại Fed đã giảm trong những năm gần đây vì các ngân hàng trung ương tăng cường đa dạng dự trữ tài sản, giảm phụ thuộc vào đồng USD. Điều này đã khiến các nhà đầu tư tư nhân nước ngoài trở thành một phần ngày càng quan trọng của thị trường.
Trung Quốc vừa tiến thêm một bước quan trọng trong việc mở rộng năng lực nghiên cứu đại dương khi chính thức khởi động dự án xây dựng một cơ sở nghiên cứu nổi ngoài khơi quy mô lớn tại Thượng Hải.
Công trình này, được gọi là “Đảo nổi ngoài biển khơi”, được xem là nền tảng nghiên cứu biển sâu siêu lớn đầu tiên trên thế giới, đồng thời là một phần trong hệ thống hạ tầng khoa học - công nghệ trọng điểm cấp quốc gia.
Được thiết kế để vận hành liên tục trong điều kiện biển khắc nghiệt, nền tảng này sẽ phục vụ nhiều lĩnh vực nghiên cứu khác nhau, từ phát triển thiết bị biển tiên tiến, khai thác tài nguyên đại dương cho đến nghiên cứu khoa học biển tổng hợp. Việc triển khai dự án phản ánh tham vọng ngày càng rõ rệt của Bắc Kinh trong việc xây dựng hệ thống hạ tầng dài hạn nhằm phục vụ khám phá và khai thác biển sâu.
Trung tâm của dự án là một hệ thống nghiên cứu đa tầng, kết hợp giữa các thành phần ngoài khơi và trên bờ. Cấu trúc bao gồm 3 phần chính: nền tảng nổi ở trung tâm, đội tàu phòng thí nghiệm di động trên biển và hệ thống hỗ trợ trên đất liền.
Trong đó, nền tảng chính được thiết kế theo dạng thân kép bán chìm, giúp tăng độ ổn định trong điều kiện sóng gió mạnh, đồng thời cho phép tiến hành các thử nghiệm quy mô lớn với thiết bị biển sâu nặng tới hàng trăm tấn.
Theo truyền thông Trung Quốc, công trình này có thể hỗ trợ các nhiệm vụ khoa học và thử nghiệm ở độ sâu lên tới khoảng 10.000 mét, gần như bao phủ toàn bộ phạm vi khám phá đại dương hiện nay. Dự kiến hoàn thành vào năm 2030, nền tảng sẽ trở thành địa điểm thử nghiệm ngoài khơi cho các hệ thống khai thác biển sâu, thiết bị hàng hải và cơ sở hạ tầng dầu khí.
Một trong những điểm nổi bật của dự án là khả năng đưa các nghiên cứu từ phòng thí nghiệm ra môi trường biển thực tế. Thay vì chỉ thử nghiệm gần bờ hoặc trong điều kiện giả lập, các nhà khoa học và kỹ sư có thể tiến hành các thử nghiệm quy mô lớn ngay ngoài khơi, từ đó nâng cao tính ứng dụng của các công nghệ mới. Điều này đặc biệt quan trọng đối với các lĩnh vực như khai thác khoáng sản biển sâu hay phát triển thiết bị năng lượng ngoài khơi.
Dự án do Đại học Giao thông Thượng Hải phát triển, kế thừa nền tảng nghiên cứu biển sâu sẵn có của Trung Quốc như tàu nghiên cứu, phòng thí nghiệm dưới biển và các thiết bị lặn. Tuy nhiên, điểm khác biệt của “đảo nổi” là khả năng vừa di chuyển linh hoạt như tàu nghiên cứu, vừa có thể cố định tại một vị trí trong thời gian dài để thực hiện các nhiệm vụ kéo dài.
Theo nhà nghiên cứu Yang Jianmin, nền tảng này có thể nhanh chóng di chuyển đến khu vực mục tiêu, sau đó chuyển sang trạng thái ổn định thông qua hệ thống điều chỉnh trọng tải. Khi đã vào vị trí, công trình có thể duy trì hoạt động dài ngày nhờ khả năng chịu tải lớn, thời gian triển khai dài và sức chống chịu cao trước thời tiết cực đoan.
Ngoài mục tiêu khoa học, nền tảng còn được kỳ vọng phục vụ nhiều mục tiêu kinh tế và môi trường. Trung Quốc đặt kỳ vọng công trình sẽ góp phần thúc đẩy khai thác tài nguyên biển theo hướng thương mại, đồng thời giúp nghiên cứu biến đổi hệ sinh thái đại dương theo mùa và thậm chí hỗ trợ tìm hiểu nguồn gốc sự sống. Bên cạnh đó, dữ liệu thu thập từ nền tảng cũng có thể được sử dụng để cải thiện mô hình dự báo bão, tăng cường khả năng ứng phó thiên tai tại các khu vực ven biển.
Tờ Granma của Đảng Cộng sản Cuba ngày 27/3 đưa tin, ngành năng lượng Cuba đang đối mặt với một trong những giai đoạn khó khăn nhất trong nhiều thập kỷ, khi các lệnh cấm vận kinh tế, thương mại và tài chính từ Mỹ tiếp tục được siết chặt, đặc biệt trong lĩnh vực năng lượng. Trước tình hình này, chính phủ Cuba đang nỗ lực tìm kiếm các giải pháp thay thế nhằm duy trì hoạt động của hệ thống điện và giảm thiểu tác động đến đời sống người dân.
Phát biểu trên chương trình Mesa Redonda, Thứ trưởng thứ nhất Bộ Năng lượng và Mỏ Cuba Argelio Jesús Abad Vigoa cho biết, cho đến cuối năm 2025, bất chấp sức ép kéo dài hơn 60 năm, Cuba vẫn có thể nhập khẩu nhiên liệu từ thị trường quốc tế. Tuy nhiên, ông thừa nhận quá trình này không hề dễ dàng: “Việc này không dễ dàng hay rẻ tiền, nhưng các tàu chở nhiên liệu đã đến để duy trì nền kinh tế, xã hội và cuộc sống của người dân.”
Tình hình đã thay đổi đáng kể trong những tháng gần đây. Theo ông Abad Vigoa, do lệnh cấm vận năng lượng, không một con tàu nào chở nhiên liệu được ký hợp đồng trên thị trường quốc tế vào Cuba trong hơn 3 tháng qua. “Không có dầu diesel, dầu nhiên liệu, xăng, nhiên liệu máy bay phản lực hay khí dầu mỏ hóa lỏng nào được nhập khẩu”, ông nói.
Sự thiếu hụt này tác động trực tiếp đến hệ thống điện quốc gia của Cuba. Hiện có hơn 1.400 MW công suất phát điện không thể vận hành do thiếu nhiên liệu, trong đó bao gồm hơn 1.100 MW từ các nguồn phát điện phân tán và khoảng 330 MW từ các tổ máy tại Mariel và Moa. Điều này khiến hệ thống trở nên mong manh và dễ bị gián đoạn.
Trong bối cảnh đó, Cuba buộc phải dựa vào nguồn dầu thô trong nước, khí đồng hành từ các giếng dầu và năng lượng tái tạo để duy trì sản xuất điện. Tuy nhiên, các nguồn này chỉ đáp ứng được một phần nhu cầu. “Đó là lý do tại sao hệ thống trở nên không ổn định và tình trạng mất điện kéo dài và gây khó chịu”, ông Abad Vigoa thừa nhận.
Một số tín hiệu tích cực
Dù đối mặt với nhiều thách thức, Cuba vẫn ghi nhận một số tín hiệu tích cực. Năm 2025, sản lượng dầu thô trong nước đạt mức cao nhất trong 7 năm, đảo ngược xu hướng suy giảm trước đó. Xu hướng này tiếp tục được duy trì trong những tháng đầu năm 2026 nhờ việc đưa vào khai thác các giếng dầu mới.
Song song với đó, nước này đã từng bước khôi phục năng lực phát điện. Tổng cộng 348 MW công suất nhiệt điện đã được đưa trở lại vận hành, bao gồm các tổ máy tại Felton, Santa Cruz, Céspedes và Guiteras. Công tác bảo trì và nâng cấp thiết bị tại các nhà máy lớn cũng đang được triển khai nhằm cải thiện hiệu suất hệ thống.
Một hướng đi chiến lược khác là phát triển năng lượng tái tạo. Cuba đã hoàn tất lắp đặt 52 trang trại điện mặt trời với tổng công suất hơn 1.000 MWp, đáp ứng tới 38% nhu cầu điện vào ban ngày khi hoạt động tối đa. Ngoài ra, hàng chục nghìn hệ thống điện mặt trời quy mô nhỏ đã được triển khai tại các hộ gia đình, cơ sở y tế và khu vực vùng sâu vùng xa.
Các dự án pin lưu trữ với công suất 200 MW cũng đang được triển khai để ổn định lưới điện, đặc biệt trong bối cảnh năng lượng tái tạo có tính biến động cao. Đồng thời, các dự án điện gió, thủy điện và khí sinh học đang được thúc đẩy nhằm đa dạng hóa nguồn cung năng lượng.
Tự chủ năng lượng là một trụ cột chiến lược
Trong lĩnh vực công nghiệp, Bộ trưởng Bộ Công nghiệp Cuba Eloy Álvarez Martínez cho biết nước này đang chuyển đổi mô hình quản lý doanh nghiệp theo hướng tự chủ tài chính, giảm phụ thuộc vào ngân sách nhà nước và coi tự chủ năng lượng là một trụ cột chiến lược. Ông nhấn mạnh việc tận dụng các chuỗi cung ứng mới: “Nhờ các chuỗi cung ứng này, một lượng lớn các loại container giá rẻ, túi polypropylene, sản phẩm pin và hàng dệt may… hiện đang được sản xuất.”
Bên cạnh đó, Cuba cũng tăng cường hợp tác với các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài và các đối tác công nghệ nhằm duy trì sản xuất và đảm bảo nguồn cung nguyên liệu.
Cuba đã hoàn tất lắp đặt 52 trang trại điện mặt trời với tổng công suất hơn 1.000 MWp, đáp ứng tới 38% nhu cầu điện vào ban ngày khi hoạt động tối đa. Ảnh: Granma
Giải pháp cho ngành nước
Trong lĩnh vực tài nguyên nước, những khó khăn về năng lượng cũng gây ảnh hưởng lớn. Chủ tịch Viện Tài nguyên Nước Quốc gia Cuba Antonio Rodríguez Rodríguez cho biết phần lớn dân số Cuba vẫn phụ thuộc vào hệ thống điện quốc gia để được cung cấp nước. Trước tình hình đó, chính phủ nước này đã lựa chọn các trạm bơm quan trọng để ưu tiên cấp điện, đồng thời triển khai các giải pháp thay thế.
Ông cho biết Cuba đang từng bước chuyển đổi sang mô hình vận hành ít phụ thuộc nhiên liệu hơn: “Chúng tôi đã bắt đầu giai đoạn thứ hai của quá trình chuyển đổi ma trận năng lượng”, đồng thời nhấn mạnh việc đưa xe điện và trạm sạc vào vận hành để phục vụ hệ thống cấp nước. “Chúng tôi sẽ sớm có xe tải điện… như một phần của quá trình tìm kiếm các giải pháp không phụ thuộc vào nhiên liệu.”
Ngoài ra, các dự án hạ tầng cấp nước và xử lý nước thải cũng đang được triển khai trên toàn đất nước Cuba, dự kiến mang lại lợi ích cho hàng trăm nghìn người dân.
Trong bối cảnh nguồn nhiên liệu tiếp tục bị hạn chế, Cuba đang đẩy nhanh quá trình chuyển đổi năng lượng theo hướng đa dạng và bền vững hơn. Tuy nhiên, những thách thức vẫn còn rất lớn, khi khả năng tiếp cận thị trường quốc tế bị hạn chế, trong khi năng lực tự chủ trong nước vẫn đang trong quá trình hoàn thiện.
Tạp chí Responsible Statecraft (Mỹ) ngày 30/3 đưa tin, một tháng sau khi Mỹ và Israel phát động chiến dịch quân sự Epic Fury (Cuồng nộ) nhắm vào Iran, hệ thống phòng không lừng lẫy của Israel đang cho thấy những hạn chế của nó. Chỉ trong 10 ngày qua, các thành phố lớn của nước này bao gồm Tel Aviv, Dimona và Arad đã chịu thiệt hại đáng kể khi tên lửa Iran né tránh thành công các tổ hợp đánh chặn của Israel.
Lời giải thích rõ ràng nhất cho những tổn thất rõ ràng này là việc cạn kiệt kho tên lửa đánh chặn của Israel đang buộc Lực lượng Phòng vệ Israel phải phân bổ đạn dược hoặc phân loại các mục tiêu ưu tiên. Nhưng những vấn đề trong hệ thống phòng không của Israel gần như chắc chắn có nguồn gốc sâu xa hơn. Xét cho cùng, ngay cả khi buộc phải bảo vệ chỉ những địa điểm quan trọng nhất, Israel gần như chắc chắn sẽ đặt Dimona lên hàng đầu.
Theo trang Middle East Monitor, Dimona nằm sâu trong sa mạc Negev, được coi là một trong những điểm nút nhạy cảm nhất trong cơ sở hạ tầng chiến lược của Israel, chủ yếu do mối liên hệ của nó với chương trình hạt nhân của nước này. Được thành lập vào năm 1955, thành phố này đã phát triển thành một địa điểm quân sự và chiến lược quan trọng.
Nhà phân tích chính trị Muhammad Mustafa Shahin nhấn mạnh tầm quan trọng về địa chất của khu vực, lưu ý rằng Negev chứa các mỏ phốt phát giàu uranium ở các địa điểm như Aron, Zein và Arad, cùng với các cơ sở công nghiệp như nhà máy Rotem Amfert. Ông lập luận rằng những nguồn tài nguyên này đã góp phần tạo nên nền tảng cho sự phát triển hạt nhân của Israel.
Trọng tâm tầm quan trọng chiến lược của Dimona chính là Trung tâm Nghiên cứu Hạt nhân Negev, thường được gọi là lò phản ứng Dimona. Được xây dựng với sự hỗ trợ của Pháp vào cuối những năm 1950 và đi vào hoạt động vào đầu những năm 1960, cơ sở này được cho là đã đóng vai trò trung tâm trong việc sản xuất plutonium cho vũ khí hạt nhân.
Ông Shahin mô tả lò phản ứng này là một phần của cái gọi là "Phương án Samson" của Israel - một học thuyết răn đe tối thượng - vốn tiếp tục làm gia tăng căng thẳng trong khu vực, đặc biệt là trong bối cảnh Israel từ chối ký Hiệp ước Không phổ biến vũ khí hạt nhân (NPT).
Lỗi phát hiện
Theo Responsible Statecraft, thực tế đáng lo ngại hơn là những lỗ hổng trong hệ thống phòng không của Israel có thể là do lỗi phát hiện, chứ không phải đánh chặn, đến từ những radar và cảm biến cấu thành nên mạng lưới phòng không bị phá hủy.
Mặc dù Israel sở hữu và thậm chí tự sản xuất nhiều hệ thống phòng không và đạn dược (một số thông qua các liên doanh với Mỹ), mạng lưới phòng không của nước này được tích hợp với mạng lưới của Mỹ, cho phép hai nước chia sẻ thông tin tình báo và dữ liệu từ các cảm biến và radar trong khu vực. Thiệt hại đối với mạng lưới cảm biến và radar này sẽ làm suy yếu nghiêm trọng hệ thống phòng không của Israel, và cả của Mỹ.
Ngay cả khi thông tin vệ tinh thời gian thực còn hạn chế, bằng chứng về loại sự cố hệ thống này đang ngày càng nhiều. Các báo cáo dựa trên hình ảnh vệ tinh hiện có cho thấy ít nhất 10 địa điểm đặt radar của Mỹ ở Trung Đông đã bị máy bay không người lái (UAV) của Iran tấn công kể từ khi xung đột bắt đầu. Chúng bao gồm nhiều radar AN/TPY-2 được sử dụng trong hệ thống phòng không THAAD và một radar mảng pha AN/FPS-132 ở Qatar. Mặc dù việc mất một radar duy nhất sẽ không làm tê liệt toàn bộ mạng lưới phòng không, nhưng việc mất từ 10 radar hoặc hệ thống cảm biến trở lên sẽ làm suy giảm đáng kể năng lực của Mỹ trong việc xác định và ứng phó với các mối đe dọa đang tới.
Điều đáng lo ngại hơn là sự bất lực rõ ràng của Mỹ trong việc bảo vệ các căn cứ của mình ở Trung Đông. Tuần trước, các báo cáo cho thấy nhân viên quân sự Mỹ không còn được phép sinh sống và làm việc tại nhiều căn cứ quân sự ở vùng Vịnh, buộc phải chuyển đến khách sạn hoặc các địa điểm thay thế khác, vì bản thân các căn cứ này quá dễ bị tấn công bởi UAV và tên lửa Iran.
Thực tế, các cuộc tấn công thành công của Iran vào máy bay Mỹ đậu tại các căn cứ khu vực và thương vong liên tục của Mỹ tại các địa điểm có binh sĩ Mỹ đóng quân đã xác nhận những điểm yếu này. Trong vụ việc gần đây nhất tại căn cứ không quân Prince Sultan ở Ả Rập Xê Út, tên lửa và UAV Iran đã làm bị thương 12 binh sĩ và làm hư hại một số máy bay, bao gồm cả một máy bay cảnh báo sớm E-3 hiếm hoi (một khí tài mà Mỹ chắc chắn sẽ hành động để bảo vệ, ngay cả với số lượng máy bay đánh chặn ít ỏi, nếu họ kịp thời phát hiện ra mối đe dọa).
Vì hầu hết các căn cứ lớn của Mỹ ở Trung Đông cũng đều có hoặc được bảo vệ bởi các hệ thống phòng không tiên tiến, nên việc dễ bị tổn thương của các địa điểm này rõ ràng cho thấy một vấn đề lớn hơn nhiều so với việc thiếu tên lửa đánh chặn hoặc hệ thống chống UAV.
Theo Responsible Statecraft, thông tin về việc Lầu Năm Góc di chuyển các bộ phận từ hệ thống THAAD và Patriot đặt tại châu Á sang Trung Đông càng củng cố cho nhận định trên. Thứ nhất, vì các hệ thống này được thiết kế để chống lại tên lửa đạn đạo và các loại tên lửa tiên tiến khác, việc tái triển khai chúng ngụ ý rằng mối đe dọa cấp bách thực sự không phải là UAV. Thứ hai, nếu cần thêm năng lực, toàn bộ hệ thống có thể được di chuyển. Việc chỉ di chuyển các bộ phận cho thấy mục đích có thể là sửa chữa hệ thống hoặc thay thế các bộ phận bị hư hỏng, bao gồm cả cảm biến và radar.
Vấn đề mang tính chiến lược
Responsible Statecraft nhận định, hậu quả của việc hệ thống phòng không Mỹ ở Trung Đông gặp sự cố, dù chỉ là nhỏ, cũng sẽ rất nghiêm trọng, đe dọa các hoạt động của Mỹ trong cuộc xung đột hiện tại cũng như tương lai, và cả quốc phòng trong nước. Trong khi Lầu Năm Góc đã dành nhiều thời gian thảo luận về chiều sâu kho đạn dược và nhu cầu xây dựng lại kho dự trữ đạn dược, thì yêu cầu cấp bách hơn sau xung đột có lẽ là sửa chữa và củng cố mạng lưới cảm biến và radar mặt đất mà hệ thống phòng không Mỹ dựa vào, ở Trung Đông và các nơi khác.
Đây là một thách thức khó khăn hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần đẩy nhanh sản xuất vũ khí. Việc sửa chữa các hệ thống radar và cảm biến tiên tiến tốn nhiều thời gian, chi phí và phức tạp. Và cuộc xung đột với Iran dường như đã đặt ra thách thức cơ bản đối với phương pháp phòng không của Mỹ, đặc biệt là sự phụ thuộc quá lớn vào các hệ thống đặt trên mặt đất, và cho thấy khả năng phòng không của Mỹ chưa sẵn sàng cho tác chiến hiện đại. Do đó, vấn đề mang tính chiến lược, chứ không chỉ đơn thuần là kỹ thuật.
Trong tương lai, việc dựa vào các cảm biến và radar đặt trên mặt đất có thể ngày càng trở nên kém hiệu quả và không bền vững, đặc biệt là trong các cuộc đối đầu với những đối thủ được trang bị tốt. Lầu Năm Góc sẽ cần phải nhanh chóng đẩy mạnh quá trình chuyển đổi sang các hệ thống theo dõi và đánh chặn dựa trên không gian và vệ tinh. Vì các công nghệ mới cần thời gian để hoàn thiện và có thể có những hạn chế riêng, việc tăng cường an ninh cho cơ sở hạ tầng quân sự của Mỹ cũng là điều cần thiết và cần được đầu tư đáng kể và ngay lập tức.
Cuối cùng, các quan chức quốc phòng Mỹ nên đánh giá lại thế trận quân sự hiện tại của Mỹ ở Trung Đông và các nơi khác. Mỹ thường xuyên bố trí binh sĩ ở những vị trí dễ bị tổn thương, gần biên giới của các nước đối địch, nhân danh răn đe. Trong trường hợp hệ thống phòng không dễ gặp vấn đề hơn, Mỹ sẽ buộc phải rút quân khỏi những vị trí này vĩnh viễn.
Hàng nghìn binh sĩ thuộc Sư đoàn Dù 82, một trong những đơn vị tinh nhuệ nhất của Lục quân Mỹ, đã bắt đầu tới Trung Đông. Thông tin này được hai quan chức Mỹ tiết lộ với Reuters hôm 31/3, trong bối cảnh Tổng thống Donald Trump đang cân nhắc bước đi tiếp theo trong cuộc chiến với Iran.
Trước đó, Reuters ngày 18/3 cho biết chính quyền ông Trump đang xem xét triển khai thêm hàng nghìn binh sĩ Mỹ tới Trung Đông. Động thái này có thể mở rộng đáng kể các phương án quân sự, trong đó có cả khả năng đưa lực lượng vào bên trong lãnh thổ Iran.
Lực lượng lính dù xuất phát từ Fort Bragg, bang North Carolina, được điều tới khu vực để bổ sung cho hàng nghìn thủy thủ, lính thủy đánh bộ và binh sĩ thuộc lực lượng tác chiến đặc biệt đã có mặt tại đây. Riêng trong cuối tuần qua, khoảng 2.500 lính thủy đánh bộ Mỹ đã tới Trung Đông.
Các quan chức nói trên, với điều kiện giấu tên, không nêu cụ thể số binh sĩ này sẽ được triển khai tới đâu, song cho biết đây là động thái đã được dự liệu từ trước.
Lực lượng tăng cường lần này gồm một phần sở chỉ huy của Sư đoàn Dù 82, một số đơn vị hậu cần và hỗ trợ, cùng một lữ đoàn tác chiến.
Một nguồn tin cho biết hiện chưa có quyết định đưa quân vào Iran. Tuy nhiên, việc tăng quân sẽ giúp Mỹ nâng cao năng lực cho các chiến dịch có thể được triển khai trong tương lai tại khu vực.
Những lựa chọn của ông Trump
Theo Reuters, số binh sĩ trên có thể được sử dụng cho nhiều mục đích khác nhau trong cuộc chiến với Iran, trong đó có phương án kiểm soát đảo Kharg, nơi trung chuyển khoảng 90% lượng dầu xuất khẩu của Iran.
Đầu tháng này, Reuters từng đưa tin rằng trong nội bộ chính quyền ông Trump đã xuất hiện các cuộc thảo luận về một chiến dịch nhằm chiếm giữ hòn đảo nói trên. Tuy nhiên, đây được đánh giá là lựa chọn mang mức độ rủi ro rất lớn, bởi Iran hoàn toàn có thể tập kích đảo bằng tên lửa và máy bay không người lái.
Reuters trước đó cũng cho biết chính quyền Mỹ đã bàn tới khả năng sử dụng lực lượng mặt đất bên trong Iran để thu hồi lượng uranium làm giàu cấp độ cao. Song phương án này đồng nghĩa binh sĩ Mỹ có thể phải tiến sâu hơn vào lãnh thổ Iran và hiện diện lâu hơn, trong khi số vật liệu này được cho là cất giữ sâu dưới lòng đất.
Ngoài ra, các cuộc thảo luận nội bộ trong chính quyền ông Trump còn đề cập tới khả năng triển khai binh sĩ Mỹ bên trong Iran nhằm bảo đảm hành lang an toàn cho tàu chở dầu đi qua eo biển Hormuz. Dù nhiệm vụ này chủ yếu sẽ do không quân và hải quân đảm trách, nó vẫn có thể kéo theo việc bố trí binh sĩ Mỹ tới khu vực ven biển Iran.
Phát biểu hôm 31/3, ông Trump cho biết Mỹ đang đàm phán với một "chế độ hợp lý hơn" nhằm chấm dứt cuộc chiến tại Iran. Tuy nhiên, ông cũng tiếp tục cảnh báo Tehran phải mở eo biển Hormuz, nếu không có nguy cơ hứng đòn tấn công của Mỹ nhằm vào các giếng dầu và nhà máy điện.
Bất kỳ quyết định nào liên quan đến việc sử dụng bộ binh Mỹ, dù chỉ trong một nhiệm vụ hạn chế, cũng có thể tạo ra rủi ro chính trị đáng kể đối với ông Trump. Nguyên nhân là do mức độ ủng hộ của công chúng Mỹ đối với chiến dịch quân sự chống Iran hiện khá thấp, trong khi chính ông Trump từng cam kết trước bầu cử rằng sẽ tránh để Mỹ sa lầy vào các cuộc xung đột mới tại Trung Đông.
Kể từ khi chiến dịch bắt đầu ngày 28/2, Mỹ đã tiến hành không kích hơn 11.000 mục tiêu. Hơn 300 binh sĩ Mỹ bị thương và 13 quân nhân thiệt mạng trong khuôn khổ Chiến dịch Epic Fury.
Giữa lúc Washington cho rằng đã giáng đòn nặng vào năng lực tác chiến trên biển của Tehran, phía Iran lại bất ngờ tung ra một thông điệp đáp trả đầy cứng rắn.
Iran ra đòn, triển khai lực lượng Mỹ không ngờ tới
Đáng lưu ý, phía Iran tuyên bố đã phát động làn sóng tấn công thứ 87 trong khuôn khổ chiến dịch “True Promise 4”, nhắm vào Israel và các mục tiêu của Mỹ trên khắp khu vực.
Theo các tuyên bố được Press TV và TASS dẫn lại, Hải quân Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran đã thực hiện 4 đòn đánh nhanh, nhắm vào các trung tâm chỉ huy và cơ sở hạ tầng mà Tehran cho là có liên quan tới Mỹ và Israel tại Bahrain, UAE và Saudi Arabia.
Động thái này được xem như lời đáp trả mang tính bất ngờ của Tehran trong bối cảnh ông Trump trước đó tuyên bố Mỹ đang đánh chìm hải quân Iran, còn các mục tiêu quân sự trên đảo Kharg đã bị “xóa sổ hoàn toàn”.
Việc Iran nhấn mạnh vai trò của lực lượng hải quân trong đợt đánh mới cho thấy xung đột không hề hạ nhiệt, mà đang tiếp tục mở rộng phạm vi từ lãnh thổ Iran ra các tuyến hàng hải và những địa điểm chiến lược của Mỹ - Israel trong khu vực.
1 nước sẵn sàng đưa vũ khí "chính xác 99%" can thiệp Homurz
Trong lúc xung đột Iran - Mỹ - Israel chưa có dấu hiệu hạ nhiệt và nguy cơ gián đoạn hàng hải tại eo biển Hormuz ngày càng rõ rệt, Anh cũng bắt đầu tính tới những phương án can dự mới để bảo vệ tuyến vận tải chiến lược này.
Đáng chú ý, hệ thống xuồng robot Ariadne mà London đang cân nhắc triển khai được cho là đạt độ chính xác tới 99% trong việc phát hiện, nhận dạng và xử lý các mục tiêu mô phỏng là thủy lôi.
Telegraph đưa tin Hải quân Hoàng gia Anh đang xem xét lần đầu đưa đội xuồng robot thử nghiệm Ariadne vào nhiệm vụ hỗ trợ mở lại eo biển Hormuz, nếu tình hình cho phép.
Động thái này cho thấy London đã bắt đầu chuẩn bị cho khả năng phải tham gia sâu hơn vào chiến dịch bảo đảm an toàn hàng hải tại Vùng Vịnh, trong bối cảnh khu vực này ngày càng tiềm ẩn nguy cơ bị phong tỏa hoặc phá hoại.
Theo kế hoạch, các phương tiện không người lái ứng dụng trí tuệ nhân tạo này sẽ hoạt động từ tàu RFA Lyme Bay, một tàu hỗ trợ đổ bộ lớp Bay thuộc Hạm đội Hỗ trợ Hoàng gia Anh.
Bộ trưởng Quốc phòng John Healey đã phê duyệt phương án cải hoán con tàu dài khoảng 177 m này thành một căn cứ nổi, chuyên phục vụ các nhiệm vụ săn mìn bằng phương tiện không người lái.
Nếu được kích hoạt, RFA Lyme Bay có thể di chuyển từ Đông Địa Trung Hải tới Trung Đông để tham gia lực lượng đặc nhiệm quốc tế rà phá thủy lôi trên tuyến hàng hải chiến lược.
Đây là kịch bản được đặc biệt chú ý bởi eo biển Hormuz vẫn là một trong những điểm nghẽn năng lượng quan trọng nhất thế giới, nơi bất kỳ biến động quân sự nào cũng có thể kéo theo tác động rộng lớn về kinh tế và an ninh.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, mọi giông bão thật sự đã đi qua.
Ngày tôi đưa đơn ly hôn, chồng chỉ nhìn lướt qua rồi cười nhạt:
“Muốn tự do thì đưa anh 2 tỷ.”
Tôi chết lặng.
8 năm hôn nhân, thanh xuân, nước mắt, những lần nhẫn nhịn vì con… cuối cùng trong mắt anh chỉ đáng giá bằng một cuộc trao đổi sòng phẳng.
Tôi đau, nhưng không tranh cãi. Sau một đêm thức trắng, tôi chuyển đủ 2 tỷ vào tài khoản của anh, kèm đúng một dòng tin nhắn:
“Coi như tôi trả tiền để thoát khỏi cuộc đời anh.”
Anh ký đơn rất nhanh.
Ngày bước ra khỏi tòa, tôi không khóc. Tôi chỉ thấy nhẹ nhõm. Dù mất một số tiền lớn, nhưng ít ra tôi cũng lấy lại được thứ mà suốt nhiều năm qua mình đã đánh mất: sự bình yên.
Sau ly hôn, tôi dọn về căn hộ nhỏ, tập quen với cuộc sống chỉ có hai mẹ con. Ban đầu rất khó khăn, nhưng càng sống tôi càng nhận ra, hóa ra không có anh, nhà cửa lại ít tiếng thở dài hơn hẳn.
Còn chồng cũ thì khác.
Nghe người quen kể lại, chỉ vài tuần sau ly hôn anh đã công khai qua lại với một người phụ nữ trẻ hơn mình gần chục tuổi. Tôi nghe xong chỉ cười nhạt. Hóa ra 2 tỷ tôi đưa không chỉ mua tự do cho mình, mà còn giúp anh thoải mái bước sang cuộc đời mới nhanh đến thế.
Tôi tưởng mọi chuyện đã khép lại.
Cho đến đúng 3 tháng sau, vào một buổi tối mưa lớn, chuông cửa nhà tôi vang lên.
Mở cửa ra, tôi chết sững khi thấy chồng cũ đứng đó. Người đàn ông từng luôn cao ngạo, sĩ diện hơn tất cả, giờ quần áo nhàu nhĩ, mặt mũi hốc hác. Và điều khiến tôi không tin nổi là… anh quỳ sụp xuống ngay trước cửa.
Anh ngẩng lên nhìn tôi, giọng khản đặc:
“Anh xin em… quay lại đi.”
Tôi đứng chết lặng vài giây rồi chỉ hỏi đúng một câu:
“Vì sao?”
Anh cúi gằm mặt, bàn tay siết chặt đến run lên. Mãi rất lâu sau, anh mới nghẹn giọng nói ra lý do khiến tôi lạnh cả sống lưng:
“Anh không phải bố thằng bé…”
Tôi như bị ai giáng một cú thật mạnh vào đầu.
Hóa ra sau ly hôn, người phụ nữ anh vừa quen đã báo có thai và ép anh cưới. Anh tin đứa bé là con mình nên dốc gần hết số tiền 2 tỷ tôi đưa để mua nhà, sắm sửa, lo cưới hỏi, chăm sóc cô ta như bà hoàng.
Cho đến vài ngày trước, trong một lần cãi nhau, anh vô tình phát hiện ra cô ta vẫn qua lại với người cũ. Không tin, anh lén làm xét nghiệm. Kết quả trả về như một cái tát:
Đứa bé trong bụng không phải con anh.
Người phụ nữ ấy ôm hết tiền bỏ đi ngay sau đó.
Anh vừa mất tiền, mất sĩ diện, mất luôn cả người mà anh từng tưởng là “tình yêu mới”.
Một nữ du khách đã lên tiếng tố cáo bị nhân viên tại một khu nghỉ dưỡng trên đảo Koh Lipe, Thái Lan, lén theo dõi và quay lén khi đang thay đồ trong phòng nghỉ, khiến dư luận không khỏi bức xúc.
Rợn người cảnh gã đàn ông ngồi xổm quay lén cô gái trẻ, camera bóc trần bộ mặt thật
Theo đoạn video được đăng tải trên TikTok, nạn nhân tên Anna cùng bạn trai rơi vào trạng thái hoảng loạn khi phát hiện có người đứng bên ngoài căn phòng của họ và nhìn vào bên trong. Trong một đoạn clip khác, Anna kể lại sự việc với giọng run rẩy, cho thấy mức độ sợ hãi sau khi phát hiện hành vi này.
Anna cho biết hai người dự định lưu trú tại khu nghỉ dưỡng trong 7 ngày, tuy nhiên sự việc xảy ra khi họ mới ở được 3 ngày. Trước đó, ngay từ đêm đầu tiên, cả hai đã nghe thấy những âm thanh và tiếng nói bất thường bên ngoài phòng vào mỗi tối, khiến họ cảm thấy không yên tâm.
Đến đêm xảy ra sự việc, Anna cáo buộc một nhân viên khu nghỉ dưỡng đã đứng bên ngoài quan sát và quay lén cô khi đang thay đồ trước khi đi tắm. Cô cũng cho rằng người này có thể không phải người địa phương mà là lao động mang quốc tịch Myanmar.
Nữ du khách hoảng loạn phát hiện có người đứng ngoài lén nhìn và quay lại khi đang thay đồ trong khu nghỉ dưỡng. Ảnh: @arnabarbie/TikTok
Sau khi phát hiện sự việc, cặp đôi đã quyết định rời khỏi khu nghỉ dưỡng vào khoảng 1 giờ sáng để tìm nơi ở khác. Dù phía khu nghỉ dưỡng đề nghị đổi phòng, họ cho biết không còn cảm thấy an toàn để tiếp tục lưu trú.
Hai ngày sau khi đăng tải video đầu tiên, Anna cập nhật rằng cảnh sát đã đến làm việc với họ và tiến hành hỗ trợ. Theo lời cô, cơ quan chức năng đã thẩm vấn các nghi phạm, xác định được đối tượng liên quan và sẽ tiến hành các bước pháp lý tiếp theo.
Ngoài ra, chủ khu nghỉ dưỡng cũng đã liên hệ để trao đổi về vụ việc. Anna cho biết cô và bạn trai dự định gặp bác sĩ tâm lý để ổn định tinh thần sau cú sốc.
Trong bài đăng của mình, Anna bày tỏ mong muốn sự việc sẽ trở thành lời cảnh báo cho những người khác khi đi du lịch. Cô cho rằng việc du lịch tại Thái Lan vẫn mang lại nhiều trải nghiệm tích cực, nhưng du khách cần giữ sự cảnh giác và kiểm tra kỹ nơi lưu trú để đảm bảo an toàn.
Một ngày sau đó, Anna cho biết cảnh sát đã thông báo nghi phạm đã được bàn giao cho Cục Di trú để tiến hành trục xuất khỏi Thái Lan.
Về phía khu nghỉ dưỡng, đơn vị này đã đồng ý hoàn trả cho cặp đôi 16.500 baht, tương đương khoảng 11,5 triệu đồng, bao gồm chi phí lưu trú, chi phí y tế và các khoản di chuyển mà họ đã thanh toán trước đó. Ngoài ra, để bồi thường cho tổn thất tinh thần và thời gian bị ảnh hưởng, khu nghỉ dưỡng chi trả thêm 1.750 baht mỗi người, tương đương khoảng 1,2 triệu đồng.
Vụ việc tiếp tục thu hút sự quan tâm của cộng đồng, làm dấy lên những lo ngại về vấn đề an toàn và quyền riêng tư của du khách tại các cơ sở lưu trú, đặc biệt tại những điểm du lịch nổi tiếng.
Người dân cho biết, xe máy và ba lô của nam thanh niên được phát hiện tại khu vực chân cầu Phú Mỹ.
Nam sinh mất liên lạc với gia đình, xe máy và ba lô được phát hiện tại khu vực chân cầu Phú Mỹ (Ảnh: Người nhà cung cấp).
Báo Dân trí đưa tin, anh Tôn Huỳnh Long (SN 2002, quê Vĩnh Long) cho biết, hai ngày qua gia đình đã rong ruổi khắp TPHCM để tìm kiếm em trai là Tôn Huỳnh Tấn Sang (SN 2005) nhưng chưa có kết quả.
Trước đó, theo trang chuyên đề Công an TPHCM, vào sáng 5/4, người dân phát hiện xe máy BKS 64-CA – 024.10 cùng chiếc ba lô chứa các đồ dùng cá nhân do ai đó bỏ lại dưới khu vực chân cầu Phú Mỹ (phường Cát Lái, TPHCM), liền trình báo cơ quan công an.
Tiếp nhận thông tin, công an nhanh chóng có mặt tại hiện trường để xác minh, làm rõ. Qua giấy tờ tùy thân để lại trong ba lô, công an xác định được danh tính của người đã để lại các tài sản trên và liên hệ với gia đình em Sang.
Người nhà của em Sang cho biết, Sang đang là sinh viên năm 3 của một trường đại học uy tín tại TPHCM. Thời gian gần đây em có biểu hiện khá căng thẳng, lo âu. Vào ngày 4/4, Sang lấy xe máy rời khỏi nhà sau đó mất liên lạc, gia đình tìm kiếm khắp nơi nhưng chưa thấy.
Sau khi nhận thông tin phát hiện xe máy, ba lô của Sang gần cầu Phú Mỹ, lo sợ em làm điều dại dột, gia đình đã tổ chức tìm kiếm dọc khúc sông nơi phát hiện chiếc xe máy bỏ lại nhưng không phát hiện được gì. Người thân cũng đã liên hệ bạn bè và những mối quan hệ khác của nam sinh viên nhưng đến nay vẫn chưa có tung tích.
Người dân phát hiện hoặc có thông tin liên quan đến Sang, vui lòng liên hệ người nhà qua số điện thoại 0784.319.303 để hỗ trợ tìm kiếm.
Theo tử vi, có 3 con giáp nổi tiếng thích gây gổ trong tình yêu nhưng lại sở hữu trái tim chân thành, cuồng nhiệt, khiến người bên cạnh vừa yêu vừa giận, khó lòng rời xa.
Con giáp Mão: Lãng mạn nhưng dễ hờn dỗi
Con giáp Mão có thể buồn vì một chi tiết nhỏ như đối phương quên món ăn yêu thích hay một lời chào chưa đủ ấm áp.
Người thuộc con giáp Mão nổi tiếng là những người tình lãng mạn, tinh tế và nhạy cảm.
Trong tình yêu, họ luôn dành trọn tâm huyết, thích tạo bất ngờ nhỏ và dùng những lời nói dịu dàng để vun đắp cảm xúc.
Con giáp này luôn mong muốn mối quan hệ của mình giống như trong phim, nơi mỗi ngày đều tràn đầy sự quan tâm và yêu thương.
Tuy nhiên, chính vì đặt kỳ vọng cao nên khi thực tế không như mong đợi, con giáp Mão dễ rơi vào trạng thái khó chịu.
Họ có thể buồn vì một chi tiết nhỏ như đối phương quên món ăn yêu thích hay một lời chào chưa đủ ấm áp.
Những điều tưởng chừng vụn vặt lại khiến người tuổi Mão dễ nổi nóng và tạo ra những cuộc cãi vã nhẹ.
Dẫu vậy, bản chất của con giáp này vẫn là người tốt bụng và chân thành. Sau khi bình tĩnh, họ thường chủ động làm hòa bằng ánh mắt dịu dàng hoặc lời xin lỗi đầy tình cảm.
Điều người tuổi Mão thực sự cần là cảm giác an toàn và sự khẳng định từ đối phương.
Khi được thấu hiểu, con giáp này sẽ trở nên dịu dàng, trung thành và sẵn sàng thay đổi để vun đắp tình yêu lâu dài.
Con giáp Tỵ: Cuồng nhiệt nhưng đầy bất an
Khi đã tin tưởng, con giáp Tỵ lại trở thành người yêu vô cùng cuồng nhiệt. Họ sẵn sàng hy sinh, nỗ lực và đồng hành lâu dài.
Con giáp Tỵ mang vẻ ngoài bí ẩn, điềm tĩnh nhưng bên trong lại là trái tim nồng nhiệt. Với họ, tình yêu là nguồn năng lượng quan trọng, giúp cuộc sống trở nên ý nghĩa và rực rỡ hơn.
Chính vì coi trọng tình cảm nên người tuổi Tỵ thường đặt nhiều kỳ vọng và dễ trở nên bướng bỉnh.
Trong mối quan hệ, con giáp này thường xuyên đặt câu hỏi về tình cảm của đối phương. Dù đã nhận được sự khẳng định, họ vẫn có xu hướng nghi ngờ và cảm thấy chưa đủ.
Điều này xuất phát từ sự nhạy cảm và nỗi sợ bị tổn thương. Trái tim người tuổi Tỵ như được bao bọc bởi lớp vỏ cứng, chỉ khi nhận được sự bao dung và thấu hiểu, họ mới thực sự mở lòng.
Khi đã tin tưởng, con giáp Tỵ lại trở thành người yêu vô cùng cuồng nhiệt. Họ sẵn sàng hy sinh, nỗ lực và đồng hành lâu dài.
Những lần tranh cãi của họ thường bắt nguồn từ sự lo lắng và mong muốn giữ chặt tình yêu.
Vì vậy, dù đôi lúc khiến đối phương mệt mỏi, nhưng tình cảm chân thành của con giáp này vẫn khiến người bên cạnh khó lòng buông bỏ.
Con giáp Thân: Hài hước nhưng cảm xúc thất thường
Con giáp Thân có thể khiến đối phương bật cười vì sự hài hước, nhưng ngay sau đó lại giận dỗi vì một câu nói vô tình.
Người thuộc con giáp Thân có tính cách hoạt bát, linh hoạt và giàu cảm xúc. Trong tình yêu, họ mang đến sự tươi mới, sáng tạo và đầy bất ngờ.
Tuy nhiên, chính sự nhạy cảm và thẳng thắn khiến con giáp này dễ thay đổi tâm trạng, từ vui vẻ sang buồn bã chỉ trong thời gian ngắn.
Con giáp Thân có thể khiến đối phương bật cười vì sự hài hước, nhưng ngay sau đó lại giận dỗi vì một câu nói vô tình.
Họ không giỏi che giấu cảm xúc và thường bộc lộ tất cả suy nghĩ của mình. Những cuộc cãi vã đôi khi đến nhanh nhưng cũng qua nhanh, bởi bản chất người tuổi Thân không để bụng lâu.
Dù hay gây gổ, con giáp này vẫn mang đến nguồn năng lượng tích cực và sự thú vị cho mối quan hệ.
Tình yêu của họ giống như một hành trình nhiều màu sắc, có lúc ồn ào, có lúc lắng dịu nhưng luôn tràn đầy sức sống.
Ở bên người tuổi Thân, đối phương sẽ vừa được tận hưởng tiếng cười, vừa cảm nhận tình cảm sâu sắc.
3 con giáp khiến chuyện tình luôn dậy sóng
Có thể thấy, ba con giáp tuổi Mão, tuổi Tỵ và tuổi Thân đều có điểm chung là dễ gây gổ trong tình yêu nhưng xuất phát từ cảm xúc chân thành.
Sự bướng bỉnh của con giáp tuổi Mão, sự bất an của con giáp tuổi Tỵ hay sự thất thường của con giáp tuổi Thân đều khiến mối quan hệ trở nên nhiều cung bậc.
Chính những lúc giận hờn rồi làm hòa ấy lại khiến tình yêu thêm đậm sâu, khó quên.
Nếu người bạn yêu thuộc một trong những con giáp này, hãy chuẩn bị cho hành trình tình cảm đầy màu sắc.
Có thể sẽ có những lần tranh cãi, giận dỗi, nhưng đổi lại là sự chân thành và cuồng nhiệt. Và chính điều đó khiến tình yêu với những con giáp này luôn vừa ngọt ngào, vừa mãnh liệt, khiến người ta "vừa yêu vừa hận" nhưng không thể rời xa.
Nếu lần đầu đến Kathmandu, nhiều du khách thường bất ngờ khi bắt gặp con số năm 2082 xuất hiện trên báo chí, lịch treo tường, giấy tờ hành chính hay thậm chí trong các thông điệp chúc mừng năm mới của cơ quan nhà nước.
Với người Nepal, điều này hoàn toàn không phải là câu chuyện giả tưởng. Đó là một phần quen thuộc trong đời sống và bản sắc văn hóa của họ. Trong sinh hoạt hằng ngày, người dân vẫn sử dụng hệ lịch truyền thống của đất nước, đồng thời có thể linh hoạt chuyển sang Công lịch khi làm việc, giao thương hoặc giao tiếp quốc tế.
Vì sao Nepal “đi trước” thế giới hơn nửa thế kỷ?
Trong khi phần lớn các quốc gia đang bước vào năm 2026 theo Công lịch, tại Nepal, nhiều loại giấy tờ chính thức như văn bản hành chính, hồ sơ trường học hay các biểu mẫu trong đời sống vẫn ghi năm 2082. Sự chênh lệch tưởng chừng khó hiểu này bắt nguồn từ hệ lịch truyền thống mang tên Bikram Sambat.
Bikram Sambat (thường viết tắt là BS) là hệ thống lịch chính thức của Nepal và được sử dụng rộng rãi trong các hoạt động của nhà nước cũng như đời sống xã hội. So với Công lịch, hệ lịch này “nhanh” hơn khoảng 56 năm 8 tháng.
Tuy nhiên, khoảng cách giữa hai hệ lịch không hoàn toàn cố định trong suốt cả năm. Tùy theo từng giai đoạn, Bikram Sambat có thể sớm hơn Công lịch khoảng 56 năm, đôi khi chênh lệch lên tới 57 năm.
Một điểm khác biệt đáng chú ý là thời điểm bắt đầu năm mới. Theo Bikram Sambat, năm mới được tính từ ngày 1 của tháng Baisakh, rơi vào khoảng giữa tháng 4 theo Công lịch.
Chẳng hạn, năm 2082 theo lịch Bikram Sambat chính thức bắt đầu từ ngày 14/4/2025 theo Công lịch. Vì vậy, khi thế giới bước sang những ngày đầu của năm 2026, Nepal vẫn đang ở năm 2082. Phải đến khoảng giữa tháng 4/2026, quốc gia này mới chính thức chuyển sang năm 2083 theo hệ lịch truyền thống của mình.
Chính sự tồn tại song song giữa hai hệ thống lịch – một phục vụ đời sống văn hóa trong nước, một phục vụ giao lưu quốc tế – đã tạo nên nét đặc trưng thú vị của Nepal, nơi mà thời gian dường như đang “đi trước” phần còn lại của thế giới hơn nửa thế kỷ.
Cấu trúc tính tháng - năm đặc biệt
Một nét khác biệt của lịch Nepal nằm ở cấu trúc các tháng trong năm. Không giống nhiều hệ lịch quen thuộc với quy luật 30 hoặc 31 ngày cố định, số ngày trong từng tháng của lịch Bikram Sambat có thể thay đổi theo từng năm. Những thông tin liên quan đến lịch như ngày tháng cụ thể, các dịp lễ hội, thời điểm được xem là cát tường… đều được tổng hợp và công bố chính thức bởi cơ quan chuyên trách của Nepal.
Theo lịch Bikram Sambat, quốc gia này hiện đang ở năm 2082. Các tài liệu lịch chính thức cho năm này cũng được công bố công khai trên cổng thông tin của Nepal Panchanga Nirnayak Vikas Samiti – cơ quan trực thuộc Bộ Văn hóa, Du lịch và Hàng không Dân dụng Nepal. Những ấn phẩm này cho thấy cách hệ lịch truyền thống vẫn được sử dụng trong nhiều hoạt động quản lý nhà nước và đời sống xã hội.
Một điểm thú vị khác là thời điểm đón năm mới của Nepal. Trong khi nhiều quốc gia trên thế giới chào đón năm mới giữa mùa đông, người Nepal lại bắt đầu năm mới khi mùa xuân đang đến. Thời điểm này thời tiết ấm dần, cây cối bắt đầu đâm chồi sau mùa lạnh. Ngày 1 Baisakh – ngày đầu tiên của năm mới theo lịch Bikram Sambat – thường là dịp để các gia đình dọn dẹp nhà cửa, gặp gỡ người thân, gửi đến nhau lời chúc tốt lành, đồng thời nhìn lại một năm đã qua và đặt ra mục tiêu cho chặng đường phía trước.
Một quốc gia tại châu Á đang đi trước cả thế giới gần 60 năm - Ảnh 4.
Ở một số khu vực, đặc biệt tại thung lũng Kathmandu hay các đô thị cổ như Bhaktapur, không khí năm mới còn gắn liền với những lễ hội truyền thống đặc sắc. Trong đó nổi bật là Bisket Jatra – lễ hội thường diễn ra từ ngày 1 Baisakh, đúng vào thời điểm bước sang năm mới theo lịch Nepal.
Mặc dù lịch Bikram Sambat được sử dụng rộng rãi trong các hoạt động hành chính và đời sống trong nước, Nepal vẫn duy trì sự kết nối với hệ thống thời gian chung của thế giới. Trong các lĩnh vực như ngoại giao, du lịch hay giao dịch quốc tế, Công lịch vẫn được áp dụng phổ biến. Vì vậy, tại Nepal, việc một cuộc hẹn được ghi theo Công lịch trong khi các giấy tờ nội địa lại sử dụng lịch Bikram Sambat là điều hoàn toàn quen thuộc và bình thường.
Sinh ra trong một dòng tộc danh giá tại Bắc Kinh, Trần Lệ Hoa đã gây dựng sự nghiệp thành công tại Hong Kong trước khi trở về Trung Quốc đại lục.
Ngày 7/4, tờ The Paper đưa tin nữ tỷ phú Trung Quốc Trần Lệ Hoa – vợ của nam diễn viên Trì Trọng Thụy đã qua đời, hưởng thọ 85 tuổi. Theo thông báo từ Tập đoàn Quốc tế Fu Wah, bà mất tại Bắc Kinh vào tối 5/4, sau thời gian điều trị.
Sinh năm 1941 tại Bắc Kinh, Trần Lệ Hoa là hậu duệ đời thứ 8 của một dòng tộc danh giá. Bà được biết đến không chỉ với vai trò doanh nhân mà còn là người bạn đời của Trì Trọng Thụy – nam diễn viên nổi tiếng với vai Đường Tăng trong bộ phim kinh điển Tây Du Ký.
Năm 1981, bà chuyển đến Hong Kong và bắt đầu gây dựng sự nghiệp từ lĩnh vực bất động sản. Đến năm 1988, bà thành lập Tập đoàn Quốc tế Fu Wah và nhanh chóng mở rộng hoạt động kinh doanh.
Bà Trần Lệ Hoa và Trì Trọng Thụy.
Từ thập niên 1990, khi trở về Bắc Kinh, bà đầu tư mạnh vào các dự án khách sạn, trung tâm thương mại, căn hộ cao cấp và tòa nhà văn phòng. Đồng thời, bà cũng chi khoảng 200 triệu NDT để xây dựng bảo tàng tư nhân đầu tiên tại Trung Quốc chuyên về gỗ đàn hương.
Trần Lệ Hoa từng là một trong những nữ doanh nhân giàu có và có tầm ảnh hưởng nhất Trung Quốc. Bà liên tục xuất hiện trong các bảng xếp hạng của Forbes, từng đứng thứ 6 người giàu nhất Trung Quốc năm 2001 với tài sản 5,5 tỷ NDT. Những năm sau đó, khối tài sản của bà không ngừng gia tăng, có thời điểm giúp bà trở thành nữ tỷ phú tự thân giàu nhất thế giới.
Theo các bảng xếp hạng gần đây, bà vẫn duy trì vị trí trong nhóm người giàu hàng đầu, với tài sản hàng chục tỷ NDT. Dù vậy, bên cạnh sự nghiệp đồ sộ, cuộc sống riêng của bà khá kín tiếng. Bà và Trì Trọng Thụy không có con chung, nhưng bà có 3 người con riêng với chồng trước, hiện đều tham gia điều hành hoạt động kinh doanh của gia đình.
Bà là hậu duệ của một dòng tộc danh giá.
Sự ra đi của Trần Lệ Hoa đánh dấu khép lại cuộc đời của một trong những nữ doanh nhân tiêu biểu, đồng thời để lại dấu ấn sâu đậm trong giới kinh doanh Trung Quốc.
Trì Trọng Thụy được biết đến là một trong những diễn viên từng thủ vai Đường Tam Tạng trong phiên bản kinh điển của “Tây Du Ký”. Năm 1988, ông gặp bà Trần Lệ Hoa - khi đó là một nữ doanh nhân thành đạt (47 tuổi) đã trải qua một lần đổ vỡ hôn nhân và có 3 người con, đồng thời sở hữu khối tài sản trị giá hàng trăm triệu USD.
Trong khi đó, Trì Trọng Thụy ở tuổi 36, là diễn viên nổi tiếng và vẫn độc thân. Sự chênh lệch 11 tuổi cùng khác biệt lớn về hoàn cảnh sống và vị thế xã hội khiến mối quan hệ của họ từng vấp phải nhiều hoài nghi từ dư luận, với không ít ý kiến cho rằng, nam diễn viên “kết hôn vì tiền”.
Sau khi kết hôn, Trì Trọng Thụy rút lui khỏi làng giải trí để toàn tâm hỗ trợ sự nghiệp của vợ, khiến câu chuyện “Đường Tam Tạng lấy nữ tỉ phú” từng trở thành đề tài bàn tán suốt một thời gian dài. Dẫu vậy, họ đã cùng nhau gắn bó hơn ba thập kỷ, xây dựng một cuộc hôn nhân bền chặt kéo dài 36 năm.
Sau khi bà Trần Lệ Hoa qua đời, một nhà báo từng có dịp phỏng vấn bà 3 lần đã đăng tải bài viết tưởng niệm, khắc họa hình ảnh một nữ doanh nhân nhân hậu, giàu lòng yêu văn hóa.
Theo chia sẻ, bà và Trì Trọng Thụy đến với nhau từ niềm đam mê chung dành cho Kinh kịch và duy trì một cuộc hôn nhân hòa thuận, tôn trọng lẫn nhau suốt hơn 30 năm. Do yếu tố tuổi tác, cả hai không có con chung sau khi kết hôn.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.