Vào những giờ đầu của ngày 3 tháng 4 năm 2026, trong bối cảnh cuộc xung đột đang diễn ra giữa Hoa Kỳ và Iran, một chiến đấu cơ F-15E Strike Eagle thuộc Phi đoàn Tiêm kích 494, với danh hiệu DUDE 44, lao xuyên qua không phận tranh chấp trên dãy núi Zagros hiểm trở tại tỉnh Kohgiluyeh và Boyer-Ahmad ở tây nam Iran, gần Dehdasht.
Chiếc phi cơ hai động cơ, hai chỗ ngồi chuyên nhiệm vụ tấn công, mang theo vũ khí dẫn đường chính xác và các thùng nhiên liệu gắn ngoài, bất ngờ rung chuyển dữ dội khi trúng một hỏa tiễn vác vai, nhiều khả năng là MANPADS hoặc một hệ thống phòng không nâng cấp của Iran. Cả hai thành viên phi hành đoàn, gồm phi công DUDE 44 Alpha và sĩ quan điều khiển hệ thống vũ khí, một đại tá Không quân Hoa Kỳ rất được kính trọng, DUDE 44 Bravo, đã kích hoạt trình tự thoát hiểm bằng ghế phóng ACES II zero zero. Dù chịu lực G khắc nghiệt có thể gây nén hoặc gãy cột sống, cả hai đều sống sót.
Dù vậy, họ rơi xuống các khu vực tách biệt, trong địa hình xa xôi, thù địch, ở độ cao hàng ngàn feet so với mực nước biển. Dù bung ra, và chiếc phi cơ bị hư hại xoay lộn và lao xuống vùng núi bên dưới. Những gì diễn ra sau đó là một trong những chiến dịch tìm kiếm và giải cứu tác chiến CSAR táo bạo và phức tạp nhất trong lịch sử quân sự hiện đại Hoa Kỳ, kéo dài gần 48 giờ đối với sĩ quan WSO, người đã tránh bị bắt sâu trong lãnh thổ đối phương, trong khi một lực lượng Hoa Kỳ quy mô lớn, có sự hỗ trợ của tình báo Israel và huy động hơn 150 phi cơ, các đơn vị đặc nhiệm bao gồm SEAL Team 6, các chiến dịch đánh lừa của CIA, và hệ thống yểm trợ không quân nhiều tầng, chạy đua với lực lượng truy đuổi của Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran IRGC, các bộ tộc vũ trang địa phương, cùng tiền thưởng treo trên đầu người phi công.
Bài tường trình này trình bày chi tiết dòng thời gian 48 giờ của nỗ lực giải cứu, dựa trên các tài liệu đã được giải mật, các tuyên bố của Tổng thống, và các báo cáo quân sự. Nội dung bao gồm vụ bắn hạ và phản ứng tức thời, số phận riêng biệt của hai phi công, cuộc sinh tồn khốc liệt của sĩ quan WSO với huấn luyện SERE, quy mô chưa từng có của lực lượng CSAR, cuộc giải cứu cuối cùng với mức độ rủi ro cao giữa giao tranh, và các bài học chiến lược cũng như nhân bản rộng hơn. Chiến dịch thể hiện rõ nguyên tắc không bỏ lại ai phía sau của quân đội Hoa Kỳ, nhưng cũng đi kèm với rủi ro và chi phí lớn, với các phương tiện bị hư hại, nhân sự cứu nạn bị thương, và minh chứng cho việc phục hồi nhân sự có thể định hình cách nhìn về chiến tranh hiện đại.
Giờ 0 đến giờ 6: Bị bắn hạ, thoát hiểm, và hỗn loạn ban đầu, sáng Thứ Sáu ngày 3 tháng 4
Nhiệm vụ này là một phần của Chiến dịch Epic Fury, một chiến dịch rộng lớn do Hoa Kỳ dẫn đầu. Phi hành đoàn F-15E đã rời khỏi phi cơ bằng ghế phóng được thiết kế để hoạt động trong mọi điều kiện, từ bay siêu thanh đến độ cao bằng 0 và vận tốc bằng 0. Cả hai người sống sót qua lực tác động cực lớn của việc phóng, với lực G có thể gây nén hoặc gãy cột sống, nhưng họ rơi xuống những vị trí tách biệt trong địa hình xa xôi, thù địch, ở độ cao hàng ngàn feet.
Phi công Alpha đáp xuống gần khu vực dễ tiếp cận hơn, gần bờ sông thuộc khu vực Karoon. Máy vô tuyến sinh tồn cá nhân và thiết bị PRD tự động kích hoạt, truyền tín hiệu mã hóa dạng burst qua SATCOM đến vệ tinh Cospas SARSAT. Trong vòng vài phút, một lực lượng CSAR chuyên biệt, bao gồm các phi cơ MC-130J Combat King II dùng cho chỉ huy và tiếp nhiên liệu, cùng trực thăng cứu nạn HH-60W Jolly Green II, đã được điều động từ các căn cứ tiền phương. Phi công được xác định vị trí và giải cứu trong một chiến dịch ban ngày chỉ vài giờ sau khi bị bắn hạ.
Lực lượng Hoa Kỳ thực hiện việc tiếp cận nhanh dưới hỏa lực tầm gần. Các trực thăng bị trúng đạn bộ binh, khiến một số thành viên bị thương, nhưng cả phi công và trực thăng đều trở về an toàn. Một phi cơ A-10 Warthog làm nhiệm vụ yểm trợ gần, với vai trò Sandy, cũng bị trúng đạn trong quá trình này; phi công của chiếc A-10 đã nhảy dù xuống Vịnh Ba Tư và được giải cứu.
Trong khi đó, sĩ quan WSO Bravo đối diện với một thực tế khác biệt. Bị thương, với các báo cáo cho thấy bị bong gân cổ chân và chảy máu nhiều, ông thu gom dù của mình để tránh để lại dấu hiệu dễ nhận thấy, kích hoạt thiết bị định vị một cách hạn chế theo đúng quy trình tránh bị định vị ngược, và bắt đầu di chuyển theo Kế hoạch Hành động Thoát thân đã được chuẩn bị trước. Chỉ mang theo một khẩu súng ngắn trong bộ dụng cụ sinh tồn cùng với nước, khẩu phần ăn, vật tư y tế và máy vô tuyến sinh tồn, ông di chuyển lên vùng cao hơn để có khả năng ẩn nấp tốt hơn và duy trì đường truyền liên lạc. Lực lượng Iran, bao gồm các đơn vị IRGC, dân quân Basij và các bộ tộc du mục Bakhtiari địa phương, quen thuộc với địa hình và được cho là có treo thưởng, bắt đầu hội tụ về khu vực rơi của phi cơ.
Giờ 6 đến giờ 24: Ngày và đêm đầu tiên của cuộc lẩn tránh
Huấn luyện SERE của vị đại tá trở thành phao cứu sinh. Ông tự xử lý vết thương với nguồn vật tư hạn chế, leo lên hàng ngàn feet trên một sườn núi dốc đứng, với các tường thuật mô tả một hành trình leo lên tới 7,000 feet trong địa hình hiểm trở, và tìm nơi trú ẩn trong một khe núi hẹp hoặc một cấu trúc giống hang động. Ông tránh các tuyến đường chính, sử dụng địa hình để che khuất khỏi các cuộc tuần tra, và hạn chế truyền tín hiệu vô tuyến ở mức tối thiểu, chỉ gửi các tín hiệu xác thực ngắn. Tại một thời điểm, ông đã gửi một thông điệp ngắn qua vô tuyến sinh tồn: “Thượng Đế là tốt lành,” sau đó được chuyển lên cấp chỉ huy và được Tổng thống Trump trích dẫn như một minh chứng cho tinh thần kiên cường của người phi công.
Các nỗ lực tìm kiếm của Iran nhanh chóng gia tăng. Truyền thông nhà nước và lực lượng IRGC phát đi thông báo và huy động các đội tìm kiếm trên mặt đất. Các bộ tộc địa phương, được trang bị súng săn và hiểu rõ địa hình dãy Zagros, trở thành một mối đe dọa bổ sung bên cạnh các lực lượng chuyên nghiệp. Sĩ quan WSO tránh được nhiều tình huống cận kề nguy hiểm, giữ im lặng và bất động vào ban ngày khi các chuyến bay trinh sát bằng máy bay không người lái hoặc trực thăng có thể làm lộ vị trí. Phía Hoa Kỳ, bao gồm các nguồn tình báo CIA và tình báo tín hiệu, làm việc khẩn trương để xác định vị trí của ông mà không làm lộ vị trí. Việc xác thực ban đầu thông qua các chi tiết ISOPREP, bao gồm các mã hỏi đáp cá nhân, xác nhận rằng ông vẫn còn sống và đang lẩn tránh.
Tại các trung tâm chỉ huy, Trung tâm Phục hồi Nhân sự Liên quân tuyên bố cả hai thành viên phi hành đoàn đang trong tình trạng bị cô lập. Trong khi việc giải cứu nhanh chóng phi công Alpha mang lại sự nhẹ nhõm, thì tình trạng kéo dài của sĩ quan Bravo dẫn đến việc leo thang toàn diện. Hơn 150 phi cơ được huy động, bao gồm F-35 làm nhiệm vụ hộ tống và chế áp phòng không SEAD, MQ-9 Reaper làm nhiệm vụ ISR liên tục, B-1B đánh vào các tuyến di chuyển của lực lượng Iran, các phương tiện tác chiến điện tử gây nhiễu, và nhiều phi cơ tiếp nhiên liệu. Tình báo Israel được cho là hỗ trợ theo thời gian thực trong việc xác định mục tiêu và đánh lạc hướng. Một căn cứ tiền phương được thiết lập tại một phi trường bỏ hoang gần Shahreza để hỗ trợ chiến dịch, với một số tài sản Hoa Kỳ sau đó bị phá hủy hoặc bỏ lại nhằm tránh bị đối phương thu giữ.
Giờ 24 đến giờ 36: Áp lực gia tăng và đột phá tình báo
Đến ngày thứ Bảy, sĩ quan WSO đã lẩn trốn suốt một ngày, bị thương, chảy máu và cô độc trong đêm núi lạnh giá. Ông phân bổ nước hợp lý, tiết kiệm năng lượng và chỉ di chuyển khi an toàn, theo đúng kế hoạch EPA để tiếp cận các điểm tập kết hoặc vùng cao có khả năng bắt tín hiệu tốt hơn. Lực lượng Iran trở nên quyết liệt hơn với các cuộc truy quét phối hợp và sự tham gia của dân thường bị kích động bởi tiền thưởng. Phía Hoa Kỳ chuyển từ kế hoạch giải cứu nhanh sang một chiến dịch xâm nhập sâu kéo dài với mức độ rủi ro cao. Nhiều nỗ lực giải cứu được chuẩn bị nhưng phải hủy bỏ do hoạt động của đối phương hoặc do chưa đạt xác thực cần thiết.
Các chiến dịch đánh lừa của CIA đóng vai trò then chốt, cung cấp thông tin sai lệch cho các mạng lưới Iran, sử dụng giả tín hiệu điện tử và công nghệ tiên tiến để thu hẹp khu vực tìm kiếm mà không làm lộ vị trí của sĩ quan. Các quy trình xác thực nhiều lớp bảo đảm đội cứu nạn có thể nhận diện chính xác trước khi tiến hành tiếp cận. Lực lượng đặc nhiệm, bao gồm Pararescue Jumpers và SEAL Team 6, được bố trí cho một cuộc giải cứu ban đêm. Các phương tiện yểm trợ không quân tiến hành các cuộc tấn công chuẩn bị vào các tuyến tiếp cận của IRGC và gây nhiễu liên lạc để cô lập lực lượng tìm kiếm của đối phương.
Yếu tố con người mang ý nghĩa sâu sắc. Sĩ quan đại tá, theo các báo cáo chính thức, đã tự xử lý vết thương, duy trì tinh thần thông qua các nguyên tắc huấn luyện, và tìm được sức mạnh từ việc biết rằng một chiến dịch cứu nạn quy mô lớn đang được tiến hành để tìm ông. Trong khi đó, lực lượng Hoa Kỳ phối hợp giữa các quân chủng và đồng minh trong một chiến dịch mà Tổng thống Trump sau này gọi là một màn trình diễn ngoạn mục về kỹ năng, độ chính xác, sức mạnh và khả năng tiêu diệt.
Giờ 36 đến giờ 48: Cuộc giải cứu cuối cùng và giao tranh
Đến đêm thứ Bảy sang rạng sáng Chủ Nhật ngày 5 tháng 4, tình báo xác nhận vị trí gần đúng của sĩ quan WSO trong một khe núi trên đỉnh cao. Một gói CSAR đa miền hội tụ, bao gồm trực thăng HH-60W Jolly Green II được hỗ trợ bởi MC-130 cho nhiệm vụ xâm nhập tầm thấp, cùng các chiến đấu cơ và máy bay không người lái hộ tống. Các đơn vị đặc nhiệm tinh nhuệ, bao gồm SEAL Team 6 và Pararescue của Không quân, thực hiện tiếp cận trên mặt đất.
Chiến dịch diễn ra trong điều kiện cực kỳ khắc nghiệt, với việc bay tầm thấp qua các khe núi hiểm trở để tránh radar, sau đó tiến hành giải cứu dưới hỏa lực trực tiếp. Lực lượng Hoa Kỳ giao chiến với các đơn vị Iran và dân quân gần vị trí ẩn náu. Các trực thăng bị trúng đạn bộ binh, khiến một số thành viên bị thương, nhưng đội cứu nạn đã tiếp cận được người phi công. Ông được đưa ra ngoài còn sống, bị thương nặng nhưng ổn định. Một số báo cáo ghi nhận thêm các phương tiện khác, bao gồm khả năng trực thăng MH-6 Little Bird hoặc các biến thể C-130, bị hư hại hoặc bị phá hủy để tránh rơi vào tay đối phương. Phía Iran chịu tổn thất nhân sự, bao gồm cả các nhân vật cấp cao. Toàn bộ giai đoạn giải cứu thứ hai kéo dài nhiều giờ với sự phối hợp không đối đất sâu trong lãnh thổ Iran.
Tổng thống Trump công bố thành công vào sáng Chủ Nhật, tuyên bố rằng lực lượng Hoa Kỳ đã giải cứu thành công thành viên phi hành đoàn F-15 bị thương nặng từ sâu trong vùng núi Iran, và sau đó chia sẻ thêm chi tiết trong một cuộc họp báo. Cả hai phi công đều được đưa về an toàn mà không có tử vong phía Hoa Kỳ, dù chiến dịch gây thiệt hại về trang bị và thương tích cho lực lượng cứu nạn. Tổng chi phí ước tính lên tới hàng trăm triệu đô-la, phản ánh quy mô lực lượng được huy động.
Cuộc giải cứu kéo dài 48 giờ của DUDE 44 Bravo là một minh chứng cho học thuyết phục hồi nhân sự của Hoa Kỳ. Nó làm nổi bật hiệu quả của CSAR tích hợp, kết hợp ưu thế trên không, lực lượng đặc nhiệm, tình báo đánh lừa và sự hỗ trợ của đồng minh trong môi trường bị kiểm soát chặt chẽ. Khả năng sinh tồn của sĩ quan WSO nhấn mạnh giá trị của huấn luyện SERE, thiết bị phục hồi cá nhân và ý chí con người. Đối với Iran, sự kiện này phơi bày những điểm yếu trong hệ thống phòng không và những thách thức trong việc kiểm soát địa hình núi rộng lớn trước một lực lượng Hoa Kỳ quyết tâm cao. Về mặt địa chính trị, chiến dịch củng cố nguyên tắc không bỏ lại ai phía sau như một giá trị cốt lõi của Hoa Kỳ, đồng thời tạo ra một câu chuyện mạnh mẽ trong bối cảnh xung đột năm 2026.
Các nhà phê bình và phân tích chỉ ra những rủi ro: các nhiệm vụ CSAR sâu trong lãnh thổ đối phương khiến các tài sản giá trị cao như trực thăng và lực lượng đặc nhiệm phải đối diện với hỏa lực mặt đất và nguy cơ leo thang. Việc mất hoặc hư hại các phi cơ hỗ trợ như A-10 cho thấy mức độ nguy hiểm rất cao. Tuy nhiên, thành công của chiến dịch, với việc đưa cả hai phi công trở về mà không có tử vong, đã chứng minh giá trị của đầu tư vào huấn luyện, công nghệ và phối hợp liên quân.
Cuối cùng, 48 giờ từ lúc bị bắn hạ đến khi được giải cứu đã biến một thất bại chiến thuật thành một câu chuyện về lòng dũng cảm và ý chí. Cuộc lẩn tránh của sĩ quan WSO, trong tình trạng chảy máu, kiệt sức và bị truy đuổi, kết thúc bằng một cuộc giải cứu lúc bình minh, sẽ được nghiên cứu trong các học viện quân sự trong nhiều năm. Như một viên chức đã tóm lược, đó là cuộc giải cứu táo bạo nhất trong lịch sử Hoa Kỳ, chứng minh rằng ngay cả trong thời đại của máy bay không người lái và vũ khí chính xác, yếu tố con người trong phục hồi tác chiến vẫn không thể thay thế.
Cả hai thành viên phi hành đoàn đã hồi phục sau thương tích và trở lại phục vụ, và thử thách của họ là lời nhắc nhở về những hy sinh trong bầu trời tranh chấp. Chiến dịch không chỉ cứu mạng con người mà còn tái khẳng định một chân lý căn bản: trong Quân lực Hoa Kỳ, nhiệm vụ đưa mọi người trở về luôn được duy trì, bất kể giá phải trả hay số giờ cần thiết.
Một phúc trình mới đã làm dấy lên tranh luận sâu rộng về chính sách vô gia cư tại California, khi cho thấy 40% những người được đưa vào nhà ở thông qua một chương trình trị giá $300 triệu Mỹ kim tại Los Angeles đã quay trở lại đường phố chỉ trong vòng vài tháng.
Trọng tâm của tranh cãi là mô hình “Housing First”, chính sách đang được áp dụng rộng rãi tại California, trong đó người vô gia cư được cấp nhà ở mà không cần điều kiện về cai nghiện, điều trị tâm thần hay tham gia các chương trình hỗ trợ.
Ông Tom Wolf, một chuyên gia đang vận động cải tổ hệ thống vô gia cư, cho rằng cách tiếp cận này không giải quyết tận gốc vấn đề. Theo ông, việc cung cấp nhà ở mà không đi kèm điều trị chỉ là chuyển tình trạng nghiện ngập và bệnh tâm thần từ vỉa hè vào bên trong căn phòng.
Ông Wolf nhấn mạnh rằng nhiều người vô gia cư đang đối diện với tình trạng nghiện ma túy và rối loạn tâm thần, và nếu không có áp lực hoặc điều kiện bắt buộc, họ sẽ không thay đổi hành vi. Ông cho rằng chính sự kết hợp giữa kỷ luật, điều trị và trách nhiệm cá nhân mới là yếu tố giúp ông thoát khỏi vòng xoáy vô gia cư trong quá khứ.
Theo quan điểm này, giải pháp cần thiết là mô hình “nhà ở phục hồi”, trong đó người nhận hỗ trợ phải tuân thủ các yêu cầu về cai nghiện, kiểm tra định kỳ và tham gia chương trình điều trị. Ông Wolf cho rằng nếu có động lực rõ ràng, nhiều người sẽ sẵn sàng thay đổi.
Một ví dụ được nêu ra là một cơ sở tại San Francisco do tổ chức từ thiện điều hành, yêu cầu người tham gia phải duy trì trạng thái không sử dụng chất kích thích. Cơ sở này hiện đã đầy chỗ và có danh sách chờ, cho thấy nhu cầu đối với mô hình có cấu trúc rõ ràng.
Trong khi đó, chi tiêu cho chương trình vô gia cư tiếp tục gia tăng. Ước tính San Francisco chi khoảng $450 triệu Mỹ kim mỗi năm cho khoảng 16,000 người, trong khi Los Angeles có thể lên đến gần $700 triệu Mỹ kim mỗi năm.
Giới phê bình cho rằng với mức chi tiêu lớn như vậy, việc không đặt ra điều kiện đi kèm là thiếu trách nhiệm tài chánh và không bảo đảm hiệu quả lâu dài.
Tuy nhiên, những người ủng hộ “Housing First” lập luận rằng việc yêu cầu cai nghiện ngay từ đầu có thể khiến nhiều người không tiếp cận được hỗ trợ, và nhà ở ổn định là bước đầu cần thiết trước khi điều trị.
Tranh luận này đang diễn ra trong bối cảnh các nỗ lực cải tổ chính sách ở cấp liên bang cũng gặp trở ngại pháp lý. Một phán quyết gần đây của tòa án liên bang đã chặn một phần kế hoạch điều chỉnh nguồn tài trợ liên quan đến mô hình này.
Ông Wolf cho biết ông sẽ tham dự một hội nghị quốc gia tại Washington trong thời gian tới, nhằm thúc đẩy thay đổi chính sách theo hướng kết hợp giữa nhà ở và phục hồi. Ông nhấn mạnh rằng mục tiêu không chỉ là cung cấp chỗ ở tạm thời, mà phải tạo ra con đường thực sự giúp người vô gia cư thoát khỏi tình trạng hiện tại.
Một bản ghi nhớ ngoại giao dựa trên đánh giá tình báo của Hoa Kỳ và Israel cho thấy ông Mojtaba Khamenei, lãnh tụ tối cao mới của Iran, hiện đang trong tình trạng nghiêm trọng và không thể tham gia điều hành quốc gia sau khi bị thương trong cuộc không kích đã giết chết cha ông.
Theo tài liệu được chia sẻ với các đồng minh vùng Vịnh, ông Mojtaba Khamenei được cho là đang bất tỉnh và được điều trị tại thành phố Qom, trung tâm tôn giáo quan trọng của Hồi giáo Shia, cách Tehran khoảng 87 dặm về phía Nam. Bản ghi nhớ xác định rõ rằng ông không có khả năng tham gia bất kỳ quyết định nào của chính quyền trong tình trạng hiện tại.
Iran trước đó đã xác nhận rằng ông Mojtaba bị thương trong cùng cuộc không kích do Hoa Kỳ và Israel thực hiện vào Ngày 28 tháng 2 năm 2026, khiến lãnh tụ tiền nhiệm Ali Khamenei thiệt mạng cùng nhiều thành viên gia đình, bao gồm vợ và con.
Kể từ khi được chỉ định kế nhiệm vào đầu tháng 3, ông Mojtaba Khamenei chưa từng xuất hiện công khai hoặc phát biểu trực tiếp. Các thông điệp được phát trên truyền hình quốc gia đều không có hình ảnh hay giọng nói xác thực, làm gia tăng nghi vấn về tình trạng sức khỏe thực sự.
Một đoạn video được phát hành gần đây cho thấy hình ảnh do trí tuệ nhân tạo tạo ra, mô phỏng ông Mojtaba đang trong phòng chiến lược phân tích bản đồ, càng làm dấy lên nghi ngờ về khả năng lãnh đạo thực tế của ông.
Bản ghi nhớ cũng tiết lộ rằng thi thể của ông Ali Khamenei đang được chuẩn bị an táng tại Qom, thay vì Mashhad như các báo cáo trước đó. Các cơ quan tình báo ghi nhận việc chuẩn bị xây dựng một lăng mộ lớn với nhiều vị trí an táng, cho thấy khả năng có thêm các thành viên gia đình sẽ được chôn cất tại đây.
Sự vắng mặt của lãnh tụ tối cao trong điều hành thực tế đang đặt ra câu hỏi lớn về cấu trúc quyền lực tại Iran. Giới phân tích nhận định rằng Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo có thể đang nắm quyền kiểm soát thực tế, trong khi vai trò của ông Mojtaba chỉ mang tính biểu tượng.
Tổng thống Trump cũng xác nhận rằng các cuộc tiếp xúc hiện nay không diễn ra với lãnh tụ tối cao Iran, mà với các thành phần khác trong hệ thống, cho thấy sự thay đổi trong cấu trúc thương lượng.
Trong bối cảnh truyền thống Hồi giáo Shia yêu cầu an táng nhanh chóng, việc trì hoãn tang lễ của ông Ali Khamenei cũng gây ra nhiều nghi vấn. Một phần lý do được cho là lo ngại về an ninh, khi các sự kiện công khai có thể trở thành mục tiêu tấn công hoặc gây rối.
Các biến động này diễn ra trong bối cảnh chiến sự tiếp tục leo thang, làm dấy lên khả năng tái cấu trúc quyền lực sâu rộng trong nội bộ Iran, với ảnh hưởng trực tiếp đến cục diện khu vực.
Cầu King Fahd, tuyến giao thông huyết mạch nối Saudi Arabia với vương quốc Bahrain, đã bị đóng cửa khẩn cấp vào sáng sớm Thứ Ba do lo ngại các cuộc tấn công từ phía Iran, trong bối cảnh căng thẳng khu vực leo thang ngay trước thời hạn tối hậu thư của Tổng thống Trump.
Cơ quan quản trị cầu King Fahd xác nhận rằng mọi phương tiện lưu thông đã bị đình chỉ như một biện pháp phòng ngừa, sau khi xuất hiện các mối đe dọa nhắm vào khu vực miền Đông Saudi Arabia. Đây là khu vực chiến lược quan trọng, nơi tập trung nhiều cơ sở năng lượng và hạ tầng quân sự.
Cầu King Fahd dài khoảng 15.5 dặm, là tuyến đường bộ duy nhất kết nối Bahrain với bán đảo Ả Rập. Việc đóng cửa cầu này không chỉ ảnh hưởng đến giao thông dân sự mà còn mang ý nghĩa chiến lược, khi Bahrain là nơi đặt căn cứ của Hạm đội 5 Hải quân Hoa Kỳ.
Diễn biến này xảy ra trong thời điểm đặc biệt nhạy cảm, khi Tổng thống Trump đã đưa ra tối hậu thư buộc Iran phải tái khai thông eo biển Hormuz trước 8 giờ tối Thứ Ba. Ông cảnh báo rằng nếu Tehran không tuân thủ, Hoa Kỳ sẽ tiến hành các cuộc tấn công quy mô lớn nhằm vào hệ thống điện lực và cầu đường của Iran.
Việc đóng cửa một trong những tuyến giao thông quan trọng nhất khu vực cho thấy mức độ lo ngại ngày càng gia tăng về khả năng Iran mở rộng các hành động quân sự ra ngoài lãnh thổ của mình, đặc biệt nhắm vào các mục tiêu chiến lược của các quốc gia đồng minh với Hoa Kỳ.
Giới quan sát nhận định rằng bất kỳ hành động tấn công nào nhằm vào khu vực này đều có thể kích hoạt phản ứng quân sự mạnh mẽ hơn, đẩy tình hình vượt qua ngưỡng căng thẳng hiện tại.
Trong bối cảnh các tuyến hàng hải và giao thông chiến lược đồng loạt bị đe dọa, khu vực Trung Đông đang bước vào một giai đoạn bất định, với mọi diễn biến đều gắn chặt với thời hạn mà Tổng thống Trump đã đặt ra.
Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm thứ Hai 6/4 mở cuộc họp báo cho biết thêm về chiến dịch giải cứu viên phi công bị bắn rơi trong lãnh thổ Iran là một trong những nhiệm vụ phức tạp và rủi ro nhất, với yếu tố then chốt là chiến thuật dùng kế nghi binh nhằm đánh lạc hướng lực lượng Iran, trong khi viên phi công này phải tự xoay xở để sinh tồn giữa địa hình hiểm trở trong gần 36 tiếng. Tổng thống Donald Trump phát biểu với các phóng viên tại Phòng họp báo James Brady ở Tòa Bạch Ốc, ngày 6/4/2026, tại Washington. (Ảnh: AP/Julia Demaree Nikhinson)
Ông Trump cho biết, phía Mỹ đã dựng lên nhiều kịch bản giả, tạo ra ít nhất là 7 địa điểm khác nhau để khiến cho đối phương bị nhầm lẫn về vị trí thực sự của phi công này, buộc phía Iran phải cho phân tán nguồn lực.
"Chúng tôi muốn họ tin rằng anh ấy ở một nơi khác. Có hàng ngàn người đang đi truy lùng, cho nên chúng tôi phải tìm cách khiến cho họ tìm sai phương hướng", ông này nói, nhấn mạnh yếu tố nghi binh là chìa khóa thành công của chiến dịch giải cứu táo bạo này.
"Có nhiều khu vực mà ai cũng nghĩ rằng phi công đang có mặt ở đó. Họ cho rằng 'chúng tôi đã tìm thấy anh ta ở khu vực kkhác', bởi vì có đến 9 chiếc máy bay đang quay vòng trên một vùng nhỏ cách bờ biển khoảng 25 dặm", ông Trump mô tả lại.
Song song, Tổng thống Trump cho biết chiến dịch giải cứu đã huy động một số lượng lớn với tổng cộng 155 máy bay, gồm oanh tạc cơ, tiêm kích, máy bay tiếp nhiên liệu và các phương tiện chuyên trách cứu nạn khác.
Giám đốc CIA John Ratcliffe cũng mô tả về nhiệm vụ tìm kiếm phi công "giống như tìm một hạt cát giữa sa mạc", đồng thời nhấn mạnh đây là cuộc chạy đua với thời gian, vừa phải xác định rõ vị trí mục tiêu, vừa phải duy trì tình trạng cho đánh lạc hướng đối phương.
"Bởi vì truyền thống đặc biệt của Quân Lực Hoa Kỳ là không bao giờ bỏ lại bất cứ ai phía sau, nên đây là một nhiệm vụ không được phép thất bại", ông này khẳng định.
Theo ông Ratcliffe, cơ quan CIA đã cho sử dụng kết hợp nguồn tin từ con người và phương tiện kỹ thuật để xác nhận phi công vẫn còn sống sót vào sáng hôm thứ Bảy, khi người này đã "ẩn mình trong một khe núi, vẫn vô hình trước đối phương nhưng không thể qua mắt được CIA".
Trước đó, sau khi chiếc F-15E bị bắn hạ, viên sĩ quan phụ trách hệ thống vũ khí đã nhảy dù xuống khu vực núi non hiểm trở, với "khuôn mặt bị chảy máu khá nhiều", theo lời ông Trump cho biết.
"Anh ấy đã leo lên địa hình dốc đứng, tìm cách để lên cao hơn, đúng như những gì đã được huấn luyện để tránh bị bắt", Tổng thống Trump cho biết. Viên sĩ quan sau đó tự sơ cứu vết thương và liên lạc với lực lượng Mỹ để truyền đạt chính xác vị trí sau khi tung tin nhắn "GOD IS GOOD"
Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Mỹ, Tướng Dan Caine, cho rằng yếu tố quyết định thành công của chiến dịch chính là "ý chí sinh tồn tuyệt đối" của viên phi công. "Ý chí sống sót, chờ được giải cứu của người lính là tất cả", ông này cho biết. Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Mỹ, Tướng Dan Caine, trao đổi với các phóng viên trong cuộc họp báo cùng với Tổng thống Donald Trump. (Ảnh: AP/Mark Schiefelbein)
Chiến dịch giải cứu cũng đối mặt với nhiều rủi ro lớn. Ông Trump thừa nhận không phải tất cả cố vấn quân sự đều ủng hộ kế hoạch này, do lo ngại con số thương vong có thể lên đến hàng trăm người. "Có những người trong quân đội cho rằng đây là quyết định thiếu khôn ngoan", ông nói, song khẳng định cuối cùng ông vẫn quyết định cho triển khai.
Trong quá trình giải cứu, một máy bay A-10 của Mỹ đã bị trúng hỏa lực của Iran khi đang làm nhiệm vụ yểm trợ, song phi công đã kịp điều khiển máy bay rời khỏi khu vực nguy hiểm và nhảy dù ra an toàn.
Chiếc A-10 là một trong những máy bay giữ vai trò chủ chốt trong việc duy trì liên lạc với phi công F-15 bị bắn rơi, người đã được giải cứu thành công đầu tiên vào hôm thứ thứ Sáu. Viên sĩ quan phụ trách hệ thống vũ khí, tuy bị cho là mất tích nhưng cuối cùng đã được giải cứu trong một chiến dịch riêng biệt vào hôm Chủ nhật.
Số lượng binh sĩ tham gia chiến dịch không được cho công bố, song ông Trump tiết lộ "có hàng trăm binh sĩ đã tham gia", đồng thời nhấn mạnh đến quy mô và mức độ rủi ro của nhiệm vụ táo bạo này.
Cuối cùng, quân đội Mỹ đã giải cứu thành công cả hai viên phi cong chiếc F-15E bị bắn rơi và rút ra khỏi lãnh thổ Iran mà không có ghi nhận thêm thương vong nào, khép lại một chiến dịch được mô tả là "không được phép thất bại" của quân đội Mỹ.
Có 3 hành vi quyết định trực tiếp đến tuổi thọ, được ví như kiềng ba chân giữ cho ngọn lửa sự sống luôn bền bỉ. Bạn đã thực hiện được bao nhiêu điều trong số đó?
Giữa vô vàn nguyên tắc sức khỏe phức tạp, có 3 yếu tố quan trọng nhất: vận động, giấc ngủ và sự ổn định cảm xúc. Chúng giống như ba lớp “lá chắn” của cuộc đời, âm thầm bảo vệ cả thể chất lẫn tinh thần, dệt nên bí quyết của tuổi thọ. Thông qua 3 yếu tố này, chúng ta có thể phần nào hiểu được bản chất của sức khỏe, cảm nhận nhịp đập của sự sống và mở ra hành trình hướng tới một cuộc đời viên mãn.
3 hành vi quyết định tuổi thọ
Vận động – nền tảng vững chắc nhất của cơ thể
Vận động xếp thứ ba trong các yếu tố quyết định tuổi thọ, nhưng lại được ví như “chỗ dựa vững chắc nhất của cơ thể”. Trong nhiều năm qua, vô số nghiên cứu khoa học đã chứng minh rằng, hoạt động thể chất đều đặn và hợp lý không chỉ giúp tăng cường sức mạnh cơ bắp, cải thiện chức năng tim phổi, mà còn làm giảm nguy cơ mắc các bệnh mạn tính như tăng huyết áp, tiểu đường và bệnh tim.
Vận động giống như nguồn năng lượng tiếp sức cho cơ thể, giúp tuần hoàn máu trơn tru hơn, hệ miễn dịch hoạt động hiệu quả hơn, từ đó làm chậm quá trình lão hóa ở cấp độ tế bào.
Quan trọng hơn, vận động còn giúp duy trì vóc dáng, tăng sự tự tin và cải thiện trạng thái tinh thần. Tuy nhiên, trong cuộc sống hiện đại bận rộn, nhiều người lại xem vận động như một “xa xỉ phẩm”. Công việc dồn dập, tăng ca liên miên khiến việc tập luyện bị bỏ quên. Nhưng chính “xa xỉ” ấy lại là nền tảng thiết yếu cho sức khỏe lâu dài.
Dù là chạy bộ buổi sáng trong không khí trong lành hay tập yoga để cân bằng thân – tâm, vận động mang lại cho chúng ta một nguồn năng lượng sống rất thực, dù không cần lời giải thích.
3 hành vi quyết định tuổi thọ: Tập thể dục đứng thứ ba, ngủ đủ đứng thứ hai, điều đầu tiên nhiều người không làm được - Ảnh 2.
Vận động được ví như “chỗ dựa vững chắc nhất của cơ thể”. Ảnh minh họa
Giấc ngủ – sự nuôi dưỡng thầm lặng của sự sống
Xếp thứ hai là giấc ngủ, được ví như “nguồn nuôi dưỡng thầm lặng nhất của cuộc đời”. Một giấc ngủ chất lượng giống như cơn mưa xuân nhẹ nhàng, âm thầm nuôi dưỡng từng tế bào trong cơ thể.
Ngủ không chỉ là nghỉ ngơi, mà còn là thời điểm não bộ tự sửa chữa và sắp xếp lại cảm xúc. Ngủ đủ giúp tăng trí nhớ, cải thiện sự tập trung và nâng cao khả năng phán đoán.
Nghiên cứu y học cho thấy, thiếu ngủ kéo dài hoặc ngủ kém chất lượng có thể đẩy nhanh quá trình lão hóa não, làm suy giảm nhận thức, thậm chí tăng nguy cơ mắc bệnh tim mạch và mạch máu não. Đồng thời, giấc ngủ còn điều hòa hormone, giúp duy trì sự cân bằng chuyển hóa trong cơ thể.
Người ta thường nói: “Ngủ một giấc dậy, tinh thần sảng khoái.” Sự sảng khoái đó không chỉ là cảm giác bên ngoài, mà là kết quả của cả một hệ thống cơ thể vận hành hài hòa.
Đáng tiếc, trong xã hội hiện đại, áp lực và thói quen sống khiến nhiều người khó có được giấc ngủ chất lượng. Ánh sáng xanh từ thiết bị điện tử, chế độ ăn không hợp lý, căng thẳng tâm lý… đều ảnh hưởng tiêu cực đến giấc ngủ.
Cần hiểu rằng, ngủ không phải là lãng phí thời gian, mà chính là sự đầu tư quý giá nhất cho sức khỏe.
Ổn định cảm xúc – phương pháp dưỡng sinh cao cấp nhất
Yếu tố đứng đầu – nhưng cũng khó đạt được nhất – chính là sự ổn định cảm xúc. Đây được xem là “phương pháp dưỡng sinh cao cấp nhất của đời người”.
Nhiều nghiên cứu về tuổi thọ đã chỉ ra rằng, người có cảm xúc ổn định, tâm trạng bình hòa thường có sức khỏe tốt hơn. Ngược lại, những cảm xúc tiêu cực kéo dài như lo âu, tức giận, trầm cảm có thể gây tổn hại nghiêm trọng đến tim, não và hệ miễn dịch.
Áp lực tâm lý không chỉ kích hoạt phản ứng viêm trong cơ thể mà còn gây rối loạn nội tiết, từ đó ảnh hưởng toàn diện đến sức khỏe.
Một tâm trạng ổn định giúp chúng ta đối diện với khó khăn một cách bình tĩnh, tạo nên sức mạnh nội tại. Nhiều người theo đuổi lối sống dưỡng sinh thường nhấn mạnh rằng: “Tâm tĩnh thì thân an” – chính là nói đến sức mạnh của sự bình yên nội tâm.
Có thể nói, cảm xúc giống như một “cơ quan vô hình” của cơ thể. Dù bạn có tập luyện nhiều, ngủ tốt đến đâu, nhưng nếu luôn bị cảm xúc tiêu cực chi phối, sức khỏe vẫn khó bền vững.
Tuy nhiên, để giữ được sự ổn định cảm xúc lại khó hơn việc tập luyện hay ngủ đủ. Cảm xúc chịu ảnh hưởng từ cả môi trường bên ngoài lẫn trạng thái tâm lý bên trong. Nhịp sống nhanh và lượng thông tin dồn dập khiến con người dễ rơi vào trạng thái căng thẳng.
Muốn cải thiện điều này, cần bắt đầu từ việc điều chỉnh tâm lý, thay đổi nhận thức và lối sống. Ví dụ như: nuôi dưỡng thái độ sống tích cực, nâng cao nhận thức bản thân, luyện tập thiền, hít thở sâu hoặc tìm kiếm sự hỗ trợ tâm lý khi cần.
Khi nội tâm được rèn luyện trở nên điềm tĩnh, lạc quan, chúng ta mới thực sự chạm tới trạng thái sống khỏe mạnh và lâu dài.
3 hành vi quyết định tuổi thọ: Tập thể dục đứng thứ ba, ngủ đủ đứng thứ hai, điều đầu tiên nhiều người không làm được - Ảnh 4.
Ổn định cảm xúc được xem là phương pháp dưỡng sinh cao cấp nhất của đời người. Ảnh minh họa
Ba yếu tố – ba trụ cột của tuổi thọ
Vận động, giấc ngủ và cảm xúc giống như rễ, thân và cành lá của một cái cây – thiếu một cũng không được.
Vận động tạo nền tảng thể chất vững chắc Giấc ngủ nuôi dưỡng và phục hồi cơ thể Cảm xúc điều hòa trạng thái tinh thần
Không thể chỉ dựa vào một yếu tố mà có được sức khỏe hoàn hảo. Chỉ khi cả ba cùng phối hợp, chúng ta mới xây dựng được một cuộc sống tràn đầy năng lượng và hạnh phúc.
Vì vậy, trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta cần:
Sắp xếp thời gian hợp lý để duy trì vận động đều đặn (không cần quá sức) Tạo môi trường ngủ tốt, giữ giờ giấc sinh hoạt ổn định Học cách điều chỉnh cảm xúc, giữ tâm thế tích cực
Tuổi thọ không được quyết định bởi “thuốc tiên” nào, mà là kết quả của những thói quen tích lũy theo thời gian.
Vận động là nền tảng của cơ thể. Giấc ngủ là nguồn nuôi dưỡng của sự sống. Còn cảm xúc bình hòa chính là trí tuệ cao nhất của việc dưỡng sinh.
Khi hiểu rõ và thực hành ba điều này trong cuộc sống, sức khỏe và tuổi thọ sẽ không còn là điều xa vời, mà trở thành một thực tại trong tầm tay mỗi người.
Hãy bắt đầu từ hôm nay: trân trọng cơ thể, chăm sóc tâm hồn và trao cho cuộc sống nguồn năng lượng bền bỉ, để bước tới một tương lai tốt đẹp hơn.
Suốt 5 năm qua vợ chồng tôi ly thân, ngoài những lúc "diễn" trước mặt mọi người và con cái, thì chẳng ai nói với ai nửa lời.
Ở tuổi 40, khi bạn bè đồng lứa đang viên mãn với tổ ấm, tôi lại thấy mình như một bóng ma vật vờ trong chính ngôi nhà của mình. Năm năm - một khoảng thời gian đủ dài để một đứa trẻ lớn lên, nhưng cũng đủ để biến cuộc hôn nhân của tôi thành một nấm mồ lạnh lẽo.
Chúng tôi đã ly thân suốt 5 năm qua. Không chung giường, không chung những bữa cơm thân mật và càng không còn những lời hỏi han thật lòng.
Thế nhưng, kỳ lạ thay, trong mắt họ hàng và đồng nghiệp, chúng tôi vẫn là "cặp đôi kiểu mẫu". Đó là nhờ sự kiên quyết đến cực đoan của chồng tôi.
Mỗi khi tôi đưa đơn, anh ta lại gạt đi với cùng một lý lẽ: "Anh không bao giờ ly hôn. Phải giữ lấy cái gia đình này cho các con, cho danh dự của cả hai bên".
Tôi đã từng tin vào cái lý do "vì con" cao thượng ấy. Nhưng rồi tôi nhận ra, đó chỉ là sự ích kỷ được bọc trong lớp vỏ trách nhiệm.
Anh ta không muốn mất đi sự ổn định của một tổ ấm có người đàn bà quán xuyến, không muốn đánh đổi danh dự của một người đàn ông thành đạt lấy sự tự do cho vợ.
Đau đớn hơn, trong khi giam lỏng tôi trong danh phận "người vợ hợp pháp", anh lại tự cho mình quyền tự do yêu đương bên ngoài.
Những tin nhắn hẹn hò, những mùi nước hoa lạ, hay thậm chí là những chuyến đi "công tác" cùng nhân tình... anh ta chẳng buồn che giấu.
Với anh ta, chỉ cần cái vỏ bọc gia đình còn nguyên vẹn, anh ta có quyền làm tất cả. Anh mặc nhiên coi việc tôi ở nhà chăm con là nghĩa vụ hiển nhiên, còn tình yêu là thứ anh được phép đi tìm kiếm nơi khác.
Nhiều lúc nhìn vào gương, tôi thấy xót xa cho chính mình. Ở tuổi 40, tôi vẫn còn cả một quãng đời phía trước, nhưng lại đang bị bóp nghẹt bởi một người đàn ông muốn có tất cả, muốn một gia đình hoàn hảo để khoe mẽ và những cuộc vui không hồi kết bên ngoài.
Tôi tự hỏi, liệu sự chịu đựng này có thực sự mang lại hạnh phúc cho con cái, hay đang vô tình dạy con cách sống giả dối và ích kỷ?
Quyết định cho vợ cũ thừa kế tài sản của cụ ông khiến nhiều người ngỡ ngàng. Tuy nhiên, khi câu chuyện phía sau được tiết lộ, ai nấy đều hiểu lựa chọn này của ông.
Câu chuyện không chỉ xoay quanh quyền thừa kế tài sản, mà còn là bài học sâu sắc về tình thân và trách nhiệm chăm sóc cha mẹ.
Biến cố gia đình và cuộc hôn nhân thứ hai dang dở
Ông Tôn (Trung Quốc) kết hôn năm 1987 và có một con trai tên Đại Long. Khi cậu bé mới 10 tuổi, mẹ qua đời vì bạo bệnh, để lại hai cha con sống nương tựa lẫn nhau.
Nhiều năm sau, ông Tôn quyết định tái hôn với bà Vân. Cuộc hôn nhân thứ hai ban đầu giúp ông vơi đi nỗi cô đơn, nhưng do khác biệt quan điểm, cả hai thường xuyên xảy ra mâu thuẫn và cuối cùng ly hôn chỉ sau vài năm chung sống.
Sau khi ly hôn, ông Tôn sống cùng con trai. Một thời gian sau, căn nhà của hai cha con nằm trong diện giải phóng mặt bằng.
Gia đình được đền bù 200.000 NDT cùng một căn nhà 80m² ở ngoại ô. Cuộc sống tư
"Có con trai cũng như không" – nỗi thất vọng dẫn đến quyết định thừa kế
Trong thời gian nằm viện, điều khiến ông Tôn đau lòng không phải là bệnh tật mà là thái độ thờ ơ của con trai. Đại Long chỉ mang cơm đến rồi rời đi, không chăm sóc hay túc trực.
Khi viện phí tăng cao, ông Tôn nhờ con trai hỗ trợ tài chính nhưng bị từ chối.
Số tiền đền bù trước đó gần như đã cạn, ông Tôn buộc phải nhờ đến bạn bè và người thân nhưng họ chỉ giúp được một phần nhỏ.
Không còn lựa chọn, ông liên lạc với người vợ cũ. Hai người đạt thỏa thuận, bà Vân sẽ chịu trách nhiệm chăm sóc y tế và lo hậu sự, đổi lại bà sẽ được thừa kế căn nhà sau khi ông qua đời.
Sau vài năm chống chọi bệnh tật, ông Tôn qua đời. Bà Vân thực hiện đầy đủ nghĩa vụ như đã cam kết và bắt đầu làm thủ tục thừa kế căn nhà.
Tranh chấp thừa kế giữa vợ cũ và con trai
Khi bà Vân tiến hành thủ tục thừa kế, Đại Long lập tức phản đối. Anh cho rằng mình là con trai duy nhất nên có quyền thừa kế toàn bộ tài sản của cha.
Tranh chấp buộc hai bên phải đưa vụ việc ra tòa án giải quyết.
Tại tòa, Đại Long khẳng định đã làm tròn nghĩa vụ chăm sóc cha và thậm chí còn chi trả viện phí. Trong khi đó, bà Vân chỉ đề nghị tòa xem xét thỏa thuận thừa kế giữa bà và ông Tôn.
Sau khi xem xét, tòa án xác định thỏa thuận thừa kế tài sản giữa ông Tôn và bà Vân có hiệu lực pháp lý. Bà Vân đã thực hiện đúng nghĩa vụ chăm sóc và lo hậu sự nên có quyền nhận tài sản theo cam kết.
Ngay cả khi con trai chứng minh đã hỗ trợ cha, điều đó cũng không làm thay đổi hiệu lực thỏa thuận thừa kế đã ký.
Phán quyết cuối cùng về quyền thừa kế
Cuối cùng, tòa án tuyên bà Vân là người thừa kế hợp pháp căn nhà 80m². Đại Long nhiều lần kháng cáo nhưng đều bị bác bỏ.
Phán quyết này khiến nhiều người bất ngờ, nhưng đồng thời cũng đồng tình khi hiểu rõ hoàn cảnh.
Câu chuyện cho thấy, quyền thừa kế không chỉ phụ thuộc vào quan hệ huyết thống mà còn dựa trên sự chăm sóc, trách nhiệm và các thỏa thuận hợp pháp.
Tuổi già của cha mẹ không chỉ cần tài sản mà cần sự quan tâm thực sự từ con cái. Khi điều đó không còn, quyết định thay đổi người thừa kế cũng là điều dễ hiểu và đầy xót xa.
Bài viết là câu chuyện của ông Tôn (82 tuổi ở Trung Quốc) được nhiều người chia sẻ trên trang tin Toutiao.
Nguyễn Khắc Phi (SN 1999, thường trú phường Đông Hòa) bị Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP.HCM bắt giam để điều tra về hành vi "Gây rối trật tự công cộng".
Thông tin từ Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TPHCM, đơn vị vừa bắt khẩn cấp Nguyễn Khắc Phi (SN 1999, thường trú phường Đông Hòa) để điều tra về hành vi "Gây rối trật tự công cộng".
Trước đó, khoảng 17h ngày 4/4, tại khu vực trước địa chỉ số 40, khu phố Bình Đường 1, phường Dĩ An (hẻm bên hông một công ty giày da), xảy ra va chạm giao thông giữa xe máy kiểu dáng Exciter biển số 59Z2-10800 do Nguyễn Khắc Phi điều khiển và xe máy kiểu dáng Cub biển số 67AH-05062 do anh Hồ Văn Bảo (SN 1996, quê Nghệ An) điều khiển.
Nguyễn Khắc Phi bị bắt khẩn cấp. Ảnh: CACC
Sau va chạm, hai bên phát sinh mâu thuẫn dẫn đến xô xát. Thấy vậy, anh Nguyễn Văn Quang (SN 1992, quê Gia Lai) đi đường vào can ngăn. Tuy nhiên, Phi không chấp hành mà còn chửi bới, hành hung anh Quang gây thương tích.
Vụ việc xô xát khiến người dân xung quanh khu vực, người đi đường, công nhân tan ca làm hiếu kỳ tập trung đông dẫn đến gây mất trật tự công cộng khu vực. Vụ việc được camera nhà dân ghi lại sau đó lan truyền trên mạng xã hội.
Công an phường Dĩ An đã nhanh chóng có mặt tại hiện trường, xác minh vụ việc, thu giữ hai phương tiện liên quan và đưa ba người về trụ sở để làm việc. Sau đó, Cơ quan CSĐT ra quyết định bắt khẩn cấp Nguyễn Khắc Phi để xử lý đối tượng theo quy định của pháp luật.
Sáng 6/4, tại khu đô thị HH Linh Đàm (phường Hoàng Liệt, TP Hà Nội), một nam tài xế đã bị đối tượng dùng dao tấn công sau mâu thuẫn, phải nhập viện cấp cứu.
Thông tin ban đầu từ đại diện Công an phường Hoàng Liệt cho biết, vụ việc xảy ra vào sáng ngày 6/4 tại khu vực trước tổ hợp chung cư HH Linh Đàm, một người đàn ông và nam tài xế ô tô đã xảy ra cự cãi, mâu thuẫn.
Nghi phạm sau đó đã bất ngờ rút dao tấn công nam tài xế, sự việc diễn ra quá nhanh khiến nạn nhân không kịp phản ứng.
Nạn nhân sau sự việc bị thương và được người dân hỗ trợ.
Sau vụ tấn công, nam tài xế bị thương nhưng may mắn không nguy hiểm đến tính mạng và đã được đưa đi cấp cứu tại bệnh viện.
Hiện danh tính kẻ tấn công và nạn nhân chưa được công bố. Công an phường Hoàng Liệt đang phối hợp chặt chẽ với các đơn vị nghiệp vụ của Công an TP Hà Nội điều tra, làm rõ vụ việc.
Tài tử Hong Kong cho biết đã nộp đơn xin phá sản. Anh nợ số tiền lên tới hàng trăm nghìn HKD.
Theo Sohu, vài tháng trước, truyền thông Hong Kong đã đưa tin về việc Trịnh Kiện Lạc vướng nợ nần. Mới đây, anh chính thức tuyên bố vỡ nợ và nộp đơn xin phá sản. Trả lời truyền thông, nam diễn viên cho biết nguyên nhân phá sản là do việc kinh doanh phòng gym bị đình trệ suốt thời gian đại dịch Covid-19. Sau đó, Trịnh Kiện Lạc tiếp tục vướng vào vụ ly hôn với vợ cũ và tranh chấp quyền nuôi con, kéo theo hàng loạt chi phí khiến tổng số tiền anh vay nợ lên tới hàng trăm nghìn HKD.
Trước đó, một số chủ nợ còn in tờ rơi có hình nam diễn viên và dán khắp phố, thu hút sự chú ý. Truyền thông xứ Cảng thơm cho biết tài tử bị tố nợ tiền không trả, sống bám phụ nữ. Khi đó, Trịnh Kiện Lạc không có động thái lên tiếng trước những bàn tán, chỉ trích của dân mạng. Hàng loạt ồn ào khiến hình ảnh của anh dần xấu đi trong mắt công chúng.
Trịnh Kiện Lạc cho biết đã nộp đơn xin phá sản. Ảnh: Sohu.
Ngoài chuyện vướng nợ nần, cựu diễn viên TVB gần đây còn thu hút quan tâm khi đơn phương công bố tình cảm với "nữ thần gợi cảm" Thôi Bích Già. Anh đăng ảnh tập gym cùng cô trên mạng xã hội, chủ động công khai mối quan hệ.
Tuy nhiên, phía Thôi Bích Già nhanh chóng phủ nhận, khẳng định cả hai chỉ là bạn bè. Trong cuộc phỏng vấn mới nhất, Trịnh Kiện Lạc vẫn khẳng định hai người thực sự từng hẹn hò trong hơn 2 tháng. Thậm chí, diễn viên còn đưa ra đoạn tin nhắn làm bằng chứng. Trong đó, cả hai xưng hô thân mật như “baby”, “my love”.
Thôi Bích Già được xem là một nữ đại gia trong giới giải trí Hong Kong. Trong khi, Trịnh Kiện Lạc đã ly hôn, nuôi hai con, lại đang vướng nợ nần. Song, anh phủ nhận việc quen Thôi Bích Già vì tiền, cho biết cô nắm rõ tình hình tài chính của mình vào thời điểm cả hai làm quen.
Hiện tại, cả hai đã chia tay, mỗi người có cuộc sống riêng. Trước thắc mắc về lý do gợi lại chuyện tình cảm với Thôi Bích Già ở thời điểm hiện tại, tài tử giải thích rằng gần đây Thôi Bích Già chịu nhiều áp lực và bị gán những điều tiếng không đáng có, nên anh muốn lên tiếng làm rõ mọi chuyện.
Huỳnh Hiểu Minh gây tranh cãi khi để con trai 9 tuổi đạp xe dạo phố. Anh lên tiếng xin lỗi, cho biết đã tới cơ quan cảnh sát giao thông để chuẩn bị nhận xử phạt.
Theo Sinchew, Huỳnh Hiểu Minh gây chú ý khi cùng con trai Tiểu Hải Miên đạp xe dạo phố. Trên trang cá nhân, nam diễn viên chia sẻ loạt khoảnh khắc vui vẻ khi đạp xe cùng nhóc tì 9 tuổi. Hai bố con mặc đồ đôi. Huỳnh Hiểu Minh đi xe đạp công cộng trong khi con trai anh sử dụng loại xe thể thao.
Bài đăng của Huỳnh Hiểu Minh gây tranh luận khi dân mạng chỉ ra nam diễn viên không tuân thủ luật giao thông. Cụ thể, theo quy định trong Luật An toàn Giao thông Đường bộ của Trung Quốc, trẻ em dưới 12 tuổi không được phép đi xe đạp ra đường. Loạt ảnh con trai 9 tuổi của Huỳnh Hiểu Minh đạp xe trên phố nhanh chóng lan truyền và leo lên top tìm kiếm.
Trước làn sóng bàn luận của dân mạng, Huỳnh Hiểu Minh đã có động thái xóa bài đăng.
Huỳnh Hiểu Minh đã xóa loạt ảnh gây tranh cãi. Ảnh: Weibo.
Tới tối 5/4, ngôi sao Sunshine Club lên tiếng xin lỗi, thừa nhận sai phạm. "Hôm qua đúng dịp nghỉ lễ, tôi đưa con ra ngoài đạp xe dưới ánh xuân, vốn chỉ muốn tận hưởng thiên nhiên, nhưng sau khi được cư dân mạng nhắc nhở mới nhận ra mình đã vi phạm luật giao thông", Huỳnh Hiểu Minh chia sẻ.
Anh khẳng định sẽ đặt sự an toàn của trẻ em và việc tuân thủ pháp luật lên hàng đầu, đồng thời cho biết đã chủ động đến cơ quan cảnh sát giao thông để chuẩn bị nhận xử phạt. Tuy nhiên, vì vào dịp cuối tuần nên anh được đề nghị quay lại xử lý sau.
Huỳnh Hiểu Minh sinh năm 1977, là diễn viên, ca sĩ nổi tiếng người Trung Quốc. Bên cạnh hoạt động nghệ thuật, tài tử còn tham gia sản xuất, kinh doanh và các hoạt động xã hội, duy trì sức ảnh hưởng trong làng giải trí Hoa ngữ suốt hơn hai thập kỷ.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.