
(Câu chuyện vui sưu tầm hư cấu này kể về một người bảo vệ trung thành và đầy trách nhiệm ở thời chưa có nhiều CCTV như bây giờ. V́ bây giờ đâu đâu cũng có thể có camera theo dơi nên mọi chuyện sẽ đơn giản hơn.)
-----------------
Gần đây, bảo vệ Lưu lăo đầu gặp phải một vấn đề phiền phức. Vấn đề này rất nghiêm trọng, không thể nói với người khác và cũng không thể giải quyết một cách triệt để ngay lập tức.
Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi tối cuối tuần. Tối chủ nhật, Lưu lăo đầu như thường lệ kiểm tra một lượt ṭa nhà văn pḥng, đóng chặt cánh cửa sắt lớn của ṭa nhà. Tuy nhiên, khi nằm xuống, không hiểu sao ông lại cảm thấy có điều ǵ đó không ổn. Khoảng 12 giờ đêm, ông ngửi thấy mùi sơn ngày càng nồng nặc. Giữa đêm khuya, sao trong ṭa nhà lại có mùi sơn được chứ? Ông bật đèn lên, từ tầng bảy xuống tầng một đều không phát hiện điều ǵ bất thường, nhưng mùi đó vẫn càng lúc càng mạnh.
Lưu lăo đầu cầm đèn pin, mở cánh cửa lớn ra, và nhận ra rằng mùi sơn chính là từ bên ngoài cánh cửa. Không phải vấn đề của ṭa nhà, ông thở phào nhẹ nhơm. Khi ông định đóng cửa để đi ngủ th́ ánh sáng yếu ớt của đèn pin chiếu lên vài hàng chữ rơ ràng trên cánh cửa sắt, màu bạc xám, những chữ lớn vừa được sơn xong vẫn c̣n nhỏ giọt sơn - "Giám đốc Gia tham nhũng, nhận hối lộ".
Lưu lăo đầu hoảng hốt. Ông làm bảo vệ đă mười năm, có vẻ như những chữ này sẽ hủy hoại chén cơm của ḿnh. Ông vội vàng vào trong lấy xăng, mang theo một chậu nước sạch và bắt đầu lau chùi.
Nhưng sau hơn nửa tiếng đồng hồ làm việc, những chữ đó dường như đă mọc rễ trên cánh cửa sắt, bất kể lau chùi thế nào cũng không bị phai đi. Lưu lăo đầu kiệt sức, ông thất vọng nh́n những chữ đó mà không biết phải làm sao.
Đột nhiên, ông nhớ ra trong nhà c̣n hai chai sơn chống gỉ mà ông đă để lại từ lần trước sơn lan can của ṭa nhà. Lưu lăo đầu nhanh chóng t́m ra chổi quét và hai chai sơn đó, thật trùng hợp, cũng là màu bạc xám. Ông bắt đầu quét - thật tuyệt! Cánh cửa sắt đă trở nên mới toanh, những chữ đáng ghét cuối cùng cũng biến mất.
Lưng đau nhức, Lưu lăo đầu gần như không ngủ cả đêm. Khi cánh cửa sắt mới được sơn khô th́ lănh đạo và đồng nghiệp trong đơn vị đă đến làm việc. Người đầu tiên bước vào là Giám đốc Gia.
- “Ôi, chỉ mới nghỉ cuối tuần mà cánh cửa đă đổi màu!” - Giám đốc Gia nh́n Lưu lăo đầu và cười.
Lưu lăo đầu hoảng sợ, cười đáp lại Giám đốc Gia:
- “Cánh cửa hơi gỉ, c̣n lại một chút sơn chống gỉ không có tác dụng ǵ, tối qua tôi rảnh rỗi nên đă quét một lượt.”
Giám đốc Gia vỗ vai Lưu lăo đầu tán thưởng:
- “Không tệ không tệ, ông đă vất vả rồi!”
Lưu lăo đầu vẫn chưa hết hoảng hốt, chén cơm của ḿnh hoàn toàn phụ thuộc vào cánh cửa này, nếu có vấn đề ǵ xảy ra th́ mọi chuyện sẽ xong. Nhưng rốt cuộc ai là người đă viết những chữ đó? Dù là ai cũng không thể để Giám đốc Gia biết, nếu không kết quả sẽ rơ ràng rồi.
Lưu lăo đầu quyết tâm không để chuyện này xảy ra lần nữa. Ông chăm sóc cánh cửa từng chút một, bất cứ khi nào có chuyện ǵ xảy ra như giao báo sai văn pḥng hay chuyển tiền nhầm đối tượng đều là do ông. Nhưng sao có thể trách Lưu lăo đầu không trung thành với nhiệm vụ của ḿnh? Để ngăn chặn việc viết chữ lớn phá hoại cánh cửa lần nữa, ông đă phải thức trắng đêm, ngồi bên cạnh cánh cửa trong chiếc áo bông rách nát, thậm chí không dám đi vệ sinh.
Nhưng ngay cả hổ cũng có lúc ngủ gật. Một đêm nọ, trời lạnh gió thổi, Lưu lăo đầu bị đau bụng. Chỉ trong ṿng năm phút, ông chưa kịp kéo khóa quần th́ mùi sơn lại trở về.
Lần này là mùi sơn trắng, Lưu lăo đầu hoảng hốt.
Ông chạy ngay đến cửa hàng sơn để gơ cửa. Chủ tiệm bán sơn mắng mỏ ông v́ giữa đêm khuya lại đi mua sơn như phát điên nhưng vẫn bán cho ông, đồng thời cảnh báo:
- “Chỉ lần này thôi. Không được tái diễn lần sau, nếu không đánh thức tôi dậy th́ dù có nhiều tiền cũng không bán đâu.”
Lại thêm một đêm mồ hôi nhễ nhại lao động, cái thân già của Lưu lăo đầu suưt nữa th́ găy trên cánh cửa. Lần này cánh cửa đă trở thành một màu trắng tươi sáng và rực rỡ.
Sáng hôm sau khi lănh đạo và đồng nghiệp đến làm việc, Lưu lăo đầu nhận thấy rằng lần này Giám đốc Gia nh́n thấy cánh cửa đổi màu không cười mà c̣n nhíu mày.
Lưu lăo đầu nhanh chóng giải thích:
- “Ngày Tết sắp đến rồi, tôi quét chút màu trắng cho tươi sáng.”
Ngày Tết vẫn c̣n xa lắm nhưng Giám đốc Gia không nói ǵ và chỉ lắc đầu bước ra ngoài.
Lưu lăo đầu lo lắng, đồng nghiệp trong đơn vị đă bắt đầu phàn nàn về ông gần đây. Nước sôi đưa không kịp thời gian, báo chí và thư từ gửi nhận liên tục sai sót, ban ngày luôn thấy ông ngủ gật. Ông càng ngày càng lo âu, liên tiếp nhiều ngày không ngủ được, cái thân già này gần như muốn găy vụn ra. Nhưng cuối tuần sắp đến rồi, mọi người trong đơn vị đều nghỉ làm, kẻ phạm tội rất có khả năng sẽ tái phạm, nếu cánh cửa lại có vấn đề ǵ th́ c̣n nghiêm trọng hơn cả những phàn nàn kia gấp trăm lần.
Chiều hôm đó, Lưu lăo đầu xin nghỉ một chút và đi ra ngoài. Ông rút tiền gửi và trực tiếp đến cửa hàng sơn, mua mỗi màu vàng, xanh lá cây, đỏ, trắng, xanh dương và đen một thùng.
Màu sắc sặc sỡ được mang về nhà, Lưu lăo đầu thở phào nhẹ nhơm và cuối cùng cũng ngủ ngon một giấc. Ông đă chỉnh đồng hồ báo thức trước hai tiếng để dù có chữ trên cánh cửa th́ cũng kịp thời quét lại cánh cửa với màu sắc phù hợp. Nhiều ngày rồi ông chưa ngủ ngon như vậy. Khi đồng hồ báo thức reo lên th́ trời vừa sáng. Lưu lăo đầu không vội vàng mà đi xem cánh cửa một cái, chữ quét ngày mai là màu xanh lá cây, thật đúng lúc. Sơn xanh lá cây đă chuẩn bị sẵn. Lưu lăo đầu ung dung đổi từ cánh cửa đỏ rực sang màu xanh lá cây, xanh mướt và bóng bẩy. Ông cười măn nguyện.
Nhưng ông nhận thấy rằng lănh đạo và đồng nghiệp khi thấy cánh cửa lại đổi màu đều có chút tức giận. Ngay cả Giám đốc Gia cũng nghiêm khắc nói với Lưu lăo đầu:
- “Lăo Lưu, đừng tùy tiện quét lại cánh cửa nữa nhé! Công ty mà để cánh cửa hoa lá hẹ như thế th́ ra làm sao?”
Nhưng Lưu lăo đầu biết phải làm sao? Ông chịu đựng tất cả chỉ v́ bảo vệ chén cơm của ḿnh và bảo vệ h́nh ảnh cá nhân của đơn vị cùng uy tín của lănh đạo!
Kẻ viết chữ đáng ghét ấy thực sự không muốn để yên cho Lưu lăo đầu. Màu sắc liên tục thay đổi từ vàng sang cam đỏ như một tṛ ảo thuật mà không biết lúc nào lại xuất hiện chữ mới với nội dung ngày càng khó coi hơn. Lưu lăo đầu không dám chậm trễ mà phải theo sát điều chỉnh màu sắc của cánh cửa với màu vàng và cam đỏ.
Cánh cửa của tổ chức trở thành một cảnh tượng đặc biệt. Mỗi sáng khi đi làm, lănh đạo và đồng nghiệp trong đơn vị đều bàn tán về việc Lưu lăo đầu tùy ư quét sơn. Cuối cùng không thể chịu nổi nữa, ban lănh đạo tổ chức đă triệu tập một cuộc họp chuyên đề. Những người tham dự đều nhất trí rằng bảo vệ Lưu lăo đầu đă trung thành với nhiệm vụ nhiều năm qua nhưng tuổi đă cao nên trí óc không c̣n minh mẫn nữa và không c̣n phù hợp với yêu cầu công tác bảo vệ an ninh hiện tại của tổ chức. Cuộc họp quyết định thu hồi tư cách bảo vệ của Lưu lăo đầu và sa thải ông.
Cuối cùng chén cơm của Lưu lăo đầu cũng bị mất đi. Ông nhớ đến những đau khổ và uất ức mà ḿnh đă chịu đựng suốt nhiều ngày qua mà nước mắt rơi đầy mặt khi rời khỏi pḥng bảo vệ.
Trước khi đi, ông t́m gặp Giám đốc Gia và nghiêm túc đưa cho ông ta một thứ - đó là một thùng sơn màu đen. Lưu lăo đầu c̣n nói vài câu vô nghĩa:
- “Theo tôi điều tra th́ các màu khác đă sử dụng hết rồi, dự đoán tối nay chúng sẽ dùng màu đen, chuẩn bị trước th́ tốt hơn.”
Nói xong những lời này, Lưu lăo đầu lau nước mắt rồi rời đi. Ông làm bảo vệ đă mười năm mà vẫn cảm thấy b́nh yên. Giám đốc Gia ngẩn người nh́n thùng sơn đen rồi nh́n theo bóng dáng chậm chạp của Lưu lăo đầu mà lắc đầu: “Già rồi mà thật sự ngu ngốc.”
Chỉ sau sáng hôm sau khi Lưu lăo đầu rời đi, một sự việc chấn động toàn tổ chức xảy ra. Sự việc này giống như bị gió cuốn trôi nhanh chóng lan truyền khắp các phố phường.
Trên cánh cửa lớn của tổ chức rơ ràng viết những chữ lớn màu đen liệt kê các tội lỗi của Giám đốc Gia trong suốt thời gian tại vị.
Giám đốc Gia bị tổ chức kiểm tra dẫn đi bỗng nhớ đến thùng sơn màu đen mà Lưu lăo đầu đưa cho ḿnh trước khi rời đi. Cuối cùng ông hiểu ra rằng sai lầm lớn nhất trong nhiều năm làm ở vị trí này chính là sa thải người bảo vệ trung thành tận tụy như Lưu lăo đầu.
C̣n Lưu lăo đầu th́ sao? Ngày hôm đó ông cũng đang đứng giữa ḍng người nh́n những chữ đen trên cánh cửa.
- "Đúng thật là đối phương ghi chữ đen!" Ông mỉm cười đắc ư ...
VietBF@sưu tập