Khi được hỏi: “Con muốn sống với ai?”, hai đứa trẻ lên 5 và 8 tuổi đều chỉ có câu trả lời duy nhất: “Con muốn sống nơi nào có cả ba mẹ và chị (em)”...
Ṭa tuyên án. Thư kư phiên ṭa gọi nguyên đơn, bị đơn vào pḥng. Một bé gái khoảng 4-5 tuổi cứ ôm riết lấy cổ cha, không chịu ngồi một ḿnh ngoài ghế đá. Buộc ḷng HĐXX chấp nhận cho bé cùng vào.
Ngồi giữa cha và mẹ, thỉnh thoảng cô bé đưa tay khều nhẹ cha, mỉm cười rồi lại quay sang gọi khẽ mẹ. Nhưng rồi nước mắt đă nḥe nhoẹt trên khuôn mặt ngây thơ mới đây c̣n tràn đầy hạnh phúc ấy khi cha bé lớn tiếng mắng chửi HĐXX, c̣n mẹ bé điện thoại cầu cứu người thân.
***
“Hai năm trước, đột nhiên một ngày mẹ đưa bé rời khỏi nhà trong tiếng khóc rấm rứt của chị Hai và ánh mắt quắc lên đầy tức giận của ba. Kể từ đó, bé không c̣n được sống cùng ba, chị Hai và bà nội. Có những lúc nhớ mọi người quá, bé khóc nằng nặc đ̣i về nhưng mẹ nói: “Con về đó, ba bỏ thuốc độc, bóp cổ con chết”. Bé sợ lắm. Có điều, bé thấy ba thương bé và chị Hai mà. Những lúc rảnh, ba thường chở hai chị em đi chơi, đi ăn và mua đồ chơi. Vậy nên bé khóc, không chịu ăn uống, buộc ḷng mẹ phải gọi điện thoại để bé nói chuyện với ba và chị Hai.
Ba hỏi bé có nhớ ba không? Có phải bé và mẹ đang sống với ba mới? Bé có bị ba mới đánh đ̣n? Rồi ba nói những điều không tốt về mẹ. Bé thật sự không hiểu v́ sao ở bên mẹ th́ nghe mẹ nói xấu ba, nói chuyện với ba th́ nghe kể tội mẹ. Bé chỉ thấy cả ba và mẹ đều là những người thân yêu nhất, thương bé nhất, như trong một bài hát: “Ba mẹ là lá chắn, che chở suốt đời con...”.
Minh họa: NGUYỄN TÀI
Thỉnh thoảng, bà nội đưa chị Hai đến thăm mẹ và bé. Gặp nhau, hai chị em mừng lắm, nói đủ thứ chuyện. Những lúc đó, suốt đêm, ba mẹ con không ngủ. Chị Hai đ̣i nằm giữa bé và mẹ, hết ôm mẹ, chị lại quay sang ôm bé. Chị nói không dám ngủ v́ sợ khi tỉnh dậy sẽ không được ở bên mẹ và bé.
Bé cũng vậy, bé chỉ mong trời lâu sáng để được nằm bên chị lâu hơn. Mỗi lần chia tay, chị Hai khóc, không chịu về. Chị bám vào bất cứ cái ǵ có thể, từ chiếc ghế đến tay vịn cầu thang. Bà nội phải khó khăn lắm mới gỡ được tay chị đưa về, nếu không lần sau ba không cho gặp nữa.
Thật tội cho chị Hai, không có mẹ bên cạnh, ba lại đi công tŕnh hoài, chỉ có bà nội chăm sóc và đưa đón chị đi học. Có những lúc bà đến đón trễ, chị Hai một ḿnh kéo lê chiếc cặp từ trên cầu thang xuống, nước mắt chảy dài v́ tủi thân khi nh́n thấy bạn bè có cha, có mẹ. Thấy vậy, bà nội chỉ biết ôm chị mà khóc.
Cô giáo nói chị Hai nhớ mẹ và bé nên chiều nào cũng ra cửa ngồi khóc, học hành sa sút, biếng ăn, ít ḥa đồng. Mấy hôm trước, mẹ nói sẽ đưa chị Hai về sống luôn cùng hai mẹ con bé. Bé vui lắm nhưng c̣n ba th́ sao? Bé và chị Hai chỉ có ước muốn duy nhất được sống cùng ba mẹ như ngày nào. Người lớn nói không thể được, bé không hiểu v́ sao? Ba mẹ là của chị em bé mà?”.
***
Đó là những lời tôi nói thay cô bé từ những ǵ xảy ra tại ṭa và lời kể của những người trong cuộc. Hôm ấy, bé đứng bơ vơ giữa pḥng xử án, hết sợ hăi nh́n mẹ đang vừa khóc vừa cầu cứu qua điện thoại, lại chạy ra cửa len lén nh́n cha đang la lối ở phía trước. Không đành ḷng, tôi ôm lấy bé vỗ về.
Như một người kiệt sức đang bơi giữa ḍng nước xiết, bé bấu chặt lấy tôi, gương mặt tái xanh, thân h́nh run rẩy. Phải một lúc sau, bé mới thỏ thẻ: “D́ ơi, ba đâu có la con, la mẹ phải không? Ba la mấy người đó d́ hả?”. Tôi gật đầu: “Con ngoan vầy, ba đâu có la con”, “Sao mẹ khóc hả d́? Sao mấy người đó đi rồi mà ba la hoài vậy?”. Tôi chưa kịp t́m ra câu trả lời thích hợp, cha của bé đă bước vào lớn tiếng: “Tôi lên trường bây giờ. Cô đừng có mơ là đưa được con tôi đi. Tôi không sợ quyết định của ṭa đâu”.
Nh́n anh ta lúc này, tôi bỗng h́nh dung đến vẻ mặt sợ sệt, bất an của chị cô bé nếu nh́n thấy cha đến trường đón trong trạng thái giận dữ như thế. Rồi đây, chuyện ǵ sẽ xảy ra với hai đứa trẻ tội nghiệp ấy nếu hai người lớn chỉ v́ muốn ăn thua đủ mà quên đi cảm xúc của các con ḿnh?
Đặt quyền lợi của trẻ lên trên ḷng tự ái
HĐXX nhận định hai cháu bé luôn mong muốn có cha mẹ, chị em sống cùng nhau. Tuy nhiên, giữa nguyên đơn, bị đơn tồn tại mâu thuẫn sâu sắc, thậm chí thù hận không dễ xóa đă ảnh hưởng rất lớn đến tâm lư, t́nh cảm của các cháu.
Bé gái lớn (hiện đang ở với cha) có tiền sử viêm màng năo, sức khỏe kém, thể trạng ốm yếu, tâm lư ḥa nhập có hạn chế trong khi v́ công việc, người cha phải nhờ bà nội chăm sóc cháu. Điều này dẫu không sai nhưng cũng không phải là tốt nhất. Nên để người mẹ làm việc này sẽ bảo đảm cho bé phát triển tốt hơn về thể chất và tâm sinh lư.
HĐXX chấp nhận yêu cầu xin thay đổi người trực tiếp nuôi con của nguyên đơn, giao cả hai trẻ gái cho người mẹ chăm sóc, nuôi dưỡng...
Trước đó, HĐXX đă dành nhiều thời gian để lắng nghe, ḥa giải và phân tích cho cả hai bên. “Việc cha mẹ chia tay đă để lại tổn thương không nhỏ trong ḷng trẻ, nay tách hai bé sống hai nơi trong bầu không khí nặng nề, không có sự đùm bọc, nâng đỡ nhau, liệu có quá nghiệt ngă?
Người lớn có lỗi v́ không làm hết trách nhiệm, đem đến cho con nỗi đau và sự mất mát. Bây giờ để thỏa măn cái tôi lại không tiếc lời nói xấu nhau trước mặt con trẻ, dồn nén mọi bực tức của nhau cho con trẻ.
Các vị đừng nói xấu nhau nữa, hăy nói tốt về nhau, dẹp bỏ tự ái, t́m cách tốt nhất bảo đảm cho trẻ được sống hạnh phúc và ít bị tổn thương nhất trong điều kiện không giữ được một gia đ́nh vẹn toàn.
Hăy nhớ, tất cả trẻ em đều khao khát được sống cùng cha mẹ, anh chị em và không ai có thể thay thế vị trí làm cha, làm mẹ trong ḷng con trẻ”.
|