“Nếu Thống đốc Carney nghĩ rằng ông ta sẽ biến Canada thành một “cảng trung chuyển” để Trung Quốc gửi hàng hóa và sản phẩm vào Hoa Kỳ, thì ông ta đã lầm to. Trung Quốc sẽ nuốt chửng Canada, ăn tươi nuốt sống, hoàn toàn thôn tính, bao gồm việc phá hủy các doanh nghiệp của họ, cấu trúc xã hội của họ, và lối sống chung của họ. Nếu Canada ký kết một thỏa thuận với Trung Quốc, Canada sẽ ngay lập tức bị áp thuế 100% đối với toàn bộ hàng hóa và sản phẩm của Canada nhập vào Hoa Kỳ.
Xin cảm ơn sự quan tâm của quý vị đối với vấn đề này.
Tổng thống DJT”
Chuyện lạ của nhân vật thứ hai, thì Lão thiệt là ngại ngùng, vì:
- Đó là Thủ tướng của Quốc Gia của Lão. Là nhân vật đang được rất nhiều "trí thức" mang bệnh TDS ngưỡng mộ. Kể cả với tinh thần yêu nước Việt Nam, mong Việt Nam thoát trung, nhưng sẵn sàng ủng hộ Ca Nây ôm chân tàu!
Lạ à nhen ...
Anh Ca Nây chống Trump bằng cách chơi với chú ba tàu.
Record cho thấy rất rõ, có Quốc Gia nào làm ăn với tàu mà thịnh vượng không, hay tàn mạc vì nợ khống và nuôi đám tình báo ngay trong Quốc Gia của mình.
Ảnh lạ ghê khi nền kinh tế của Tỉnh bang Ontario, dựa rất nhiều về ngành sản xuất xe hơi. Và 75% doanh thu của ngành này đến từ Hoa kỳ.
Anh Ca Nây uýnh tarrif với Mỹ 25% và cho nhập gần 50 ngàn electric vehicle từ tàu vào với thuế dưới 10% (giảm từ 100%).
Lão làm một cuộc "trưng cầu dân ý" xem ai sẽ dám mua xe hơi điện của tàu để chạy.
Kết quả 95% yêu cầu Ca Nây mua cho công chức chính phủ của Liberal chạy.
Chứ Mỹ cấm vận xe China chạy trên đất Mỹ, dân mua làm gì.
Rồi ảnh đang chuyển quân Gia Nã Đại đến Greenland giúp Âu châu chống Mỹ!
Haizz ... đọc tin Lạ của Ca Nây mà Lão cười phải ... đi thay quần!
Liberal bảo vệ môi trường xanh nên kềm chế khai thác khoáng sản và đường ống dẫn Dầu (PipeLine) vì sợ trái đất bị hâm nóng.
Má ơi, nóng cỡ nào không biết. Cả vùng Bắc Mỹ đang cảnh báo nhưng cơn rét see grandmother sắp kéo đến vào những ngày sắp tới!
Anyway, ghẹo ai cũng được. Ghẹo Trump, nay mai ổng uýnh tarrif 100% với tất cả mặt hàng từ Canada nhập vào Mỹ. Rồi ổng tuyên bố bất cứ Quốc Gia nào mà trade với Canada, sẽ bị tarrif 45%.
Lúc đó ... chắc Ca Nây kêu gọi China gởi gấp Bamboo chopsticks and Bamboo toothpicks, để có thực lực trả đũa Trump!
Nhưng Lão nhắc cho ông Trump nhớ:
- 911 mà không có Canada support. Hoa kỳ khốn đốn đó.
- Bush uýnh Iraq, NATO không phê chuẩn. Nhưng Canada đã gởi 40 ngàn chiến binh. Và đã rất nhiều Heros không trở về.
- Canada đã cùng với lính Mỹ, uýnh rất nhiều trận chiến ở Afghanistan và rất nhiều thanh niên Canada đã trở về với Hòm Gỗ Cài Hoa.
Ông chơi sao cho đáng là lãnh đạo thế giới nhen ông Trump. Bực Ca Nây thì ông "tính" Ca Nây. Chứ ông gộp sổ Canadian thì Lão không phục.
Quang Dang
CANADA TÍNH SAI NƯỚC CỜ, TỔNG THỐNG TRUMP SIẾT ĐÒN THUẾ: QUYỀN CHỌN ĐỐI TÁC KHÔNG ĐỒNG NGHĨA VỚI QUYỀN VÀO THỊ TRƯỜNG MỸ
Những diễn biến mới quanh quan hệ thương mại Canada–Trung Cộng cho thấy vấn đề không nằm ở nguyên tắc, mà ở cách Ottawa đã chọn sai điểm tựa chiến lược. Sai lầm lớn nhất của Thủ tướng Canada Mark Carney không phải là tìm kiếm đa dạng hóa quan hệ, mà là không ưu tiên giải quyết dứt điểm quan hệ thương mại với Hoa Kỳ trước khi quay sang Bắc Kinh. Trong bối cảnh kinh tế Canada phụ thuộc nặng nề vào thị trường Mỹ, trình tự đó mang tính sống còn.
Nếu Canada đạt được một thỏa thuận ổn định và toàn diện với Hoa Kỳ trước, Ottawa ít nhất đã có vị thế và sự hậu thuẫn trong các tranh chấp thương mại và pháp lý quốc tế. Một nền tảng như vậy có thể tạo ra lớp đệm cần thiết trước các biện pháp thuế quan cứng rắn và những đòn ép thương mại quen thuộc của Tổng thống Trump. Thay vào đó, chính quyền Carney chọn con đường diễn thuyết liên tục về “trật tự thế giới mới”, cổ vũ việc xoay trục khỏi Hoa Kỳ và xích lại gần các chế độ độc đoán.
Cách tiếp cận này đã nhanh chóng bộc lộ hệ quả. Tổng thống Trump sử dụng phong cách thương thuyết quen thuộc: mở đầu bằng đòn tấn công tối đa, đe dọa mức thuế 100 phần trăm nếu Canada tiến hành thỏa thuận với Trung Cộng, qua đó đặt cái giá phải trả cao hơn nhiều so với bất kỳ lợi ích kinh tế nào mà Bắc Kinh có thể mang lại. Đây không phải là sự thay đổi nguyên tắc, mà là sự dịch chuyển từ ngôn ngữ cho phép sang ngôn ngữ điều kiện tiếp cận thị trường Hoa Kỳ.
Trong thực tế, Canada không có nhiều lựa chọn như giới lãnh đạo nước này vẫn mô tả. Hơn 75 phần trăm xuất khẩu của Canada đi vào thị trường Hoa Kỳ, trong khi thương mại với Trung Cộng chỉ chiếm tỷ trọng khiêm tốn. Trong một trật tự thế giới đa cực đang hình thành, Ottawa có thể cố tỏ ra cứng rắn để giành chút đòn bẩy trong các cuộc thương thuyết USMCA, nhưng không thật sự có khả năng đứng giữa Washington và Bắc Kinh mà không phải trả giá.
Các bình luận gần đây cho thấy ảnh hưởng cá nhân của ông Carney tại Washington cũng đang suy giảm rõ rệt. Việc bị gạt khỏi các cơ chế tham vấn quan trọng và không được thông báo trước các quyết định lớn phản ánh một thực tế phũ phàng: đó không phải là ảnh hưởng, mà là bị đưa ra ngoài lề. Trong khi đó, Hoa Kỳ đã xác định rõ mục tiêu ngăn chặn hàng hóa Trung Cộng thâm nhập thị trường Mỹ thông qua cửa ngõ Canada, đặc biệt trong các lĩnh vực nhạy cảm như kim loại, xe hơi và chuỗi cung ứng công nghiệp.
Tổng thống Trump đang gửi đi một thông điệp nhất quán: Canada có quyền chọn đối tác, nhưng quyền tiếp cận thị trường Hoa Kỳ là điều kiện, không phải mặc định. Việc Ottawa đảo ngược trình tự chiến lược đã đặt Canada vào thế yếu toàn diện, vừa kinh tế, vừa chính trị. Trong bối cảnh đó, nhiều nhà quan sát cho rằng chính quyền Carney rốt cuộc sẽ buộc phải điều chỉnh và quay lại bàn đàm phán với Hoa Kỳ, không phải từ thế chủ động, mà từ áp lực thực tế.
The Following 3 Users Say Thank You to tbbt For This Useful Post:
TT Trump hốt Maduro của Venezuela, khiến cho Nga và Trung Quốc lao đao ở phía Tây Bán Cầu. TQ và Nga bây giờ ngậm bồ hòn làm ngọt. Phải một hai thế hệ nữa mới tiêu hoá hết cái nỗi cay đắng này.
Về phía Đông Bán Cầu:
TT Trump bao vây Iran đến mức nghẹt thở. Lần đầu tiên kể từ năm 1979 đến nay, Iran phát tín hiệu chấp nhận đàm phán và từ bỏ chương trình hạt nhân.
Bao vây Iran, cũng là bịt đường khiến Iran không thể xuất khẩu drones và vũ khí cho Putin. Hôm bữa anh em anti-Trump nói rằng Trump là tay sai của Putin, giờ nhớ lại còn mắc cười.
Iran thử vuốt nanh hùm bằng cách cho một chiếc drone bay gần hàng không mẫu hạm của Mỹ thì lập tức bị bắn hạ. Lưới phòng không của Mỹ khác với lưới phòng không mà Trung Quốc đã bán cho Venezuela.
Một diễn biến khác cũng rất quan trọng, đó là Ấn Độ chịu phép, xếp giáo quy hàng, khuất phục trước TT Trump. Thủ tướng Modi chịu ký cam kết không mua dầu của Nga nữa. Putin mất đi một mối lớn thì giận tím mày tím mặt, thất điên bát đảo chứ không phải đùa.
Câu chuyện Hồ sơ Epstein cho thấy sự lão luyện của TT Trump đến mức thượng thừa.
Từ trước đến nay, báo chí cánh tả đưa tin ỡm ờ, rằng, "Trump được nhắc đến trong hồ sơ Epstein." Anh em cánh tả và đảng Dân Chủ được nước nên hùng hổ lắm, đòi công khai hồ sơ Epstein. Trump giả bộ rúm ró, anh em càng sướng, càng sấn tới, càng chửi, càng đòi. Cứ mỗi lần anh em sấn tới, Trump giả bộ nhún nhường. Anh em đòi miết, thì Trump chìu.
Tuần này, TT Trump cho công bố khoảng 3 triệu trang tài liệu Epstein, cộng với số đã công khai cách đây ít tuần thì nhiều vô kể, anh em mặc sức mà soi. Anh em phải dùng đến AI đề tìm xem chỗ nào nhắc đến tên Trump. Anh em chưng hửng vì cái tên Trump đúng là được nhắc đến, nhưng không theo cách anh em muốn. Tên của Donald Trump được nhắc đến như thế nào?
Nè, đây là cách mà cái tên Trump được nhắc đến: Epstein viết cho đồng bọn của hắn với nội dung chửi Trump, rằng Trump không ăn chơi sa đoạ như chúng, rằng Trump chẳng cắn miếng mồi nào mà chúng nhử, kiểu, Trump gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Trump chưa hề đặt chân lên cái hòn đảo nhớp nhúa của hắn. Chưa hết, Epstein đã bị chính Trump đuổi khỏi Mar-a-lago!
Khỏi phải nói, anh em anti-Trump thất vọng hẳn.
Báo chí cánh tả đưa tin ỡm ờ để mớm cho anh em chửi, anh em tin vào MSM tưởng thiệt nên chửi khan cả cổ. Tội cho anh em.
Nhưng vụ Epstein lòi ra việc vui, đó là vợ chồng nhà Clinton.
Đến nay, vợ chồng nhà Clinton đã hai lần từ chối điều trần trước Quốc Hội về vụ Epstein. Mãi đến hôm qua, sau khi 3 triệu trang tài liệu được bạch hoá, thì vợ chồng Clintons mới phát tiếng chấp nhận ra điều trần trước Quốc Hội, vì biết rằng không thể trốn tránh được nữa.
Vợ chồng nhà Clinton đang ở thế vô cùng khó khăn. Khai dối trước Quốc Hội, là tội hình sự, đi đếm lịch không biết ngày về. Mà khai thiệt thì lòi hết các đồng chí còn trong đống rơm. Khả năng là các đồng chí này sẽ xử cả nhà Clinton để bịt đầu mối mà không cần đến Toà xử.
Trump đúng là "của để dành" cho nước Mỹ, làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại.
Anh em anti-Trump bị TDS khiến cho lú lẫn, mà chẳng thèm suy nghĩ.
Nếu thật là Trump có dính dáng đến Epstein, tại sao Biden không công bố hồ sơ, sẽ huỷ diệt được sự nghiệp chính trị của Trump kia mà? Chẳng phải họ muốn ăn tươi nuốt sống, xẻ thịt phanh thây Trump sao! Cơ hội như vậy lẽ nào bỏ qua?
Nếu thật là Trump có dính dáng đến Epstein, thì Trump có dám công khai bạch hoá hồ sơ không?
Tại sao phe Dân Chủ trong 4 năm nắm Bạch Cung và Lưỡng Viện Quốc Hội không công bố hồ sơ Epstein? Trả lời: Vì họ biết rất rõ rằng Trump không dính dáng gì, mà chưa kể công bố hồ sơ thì chẳng khác nào tàn sát hàng loạt anh em phe mình.
Lê minh Đạt
The Following User Says Thank You to tbbt For This Useful Post:
(Bài viết "Trump và tuyệt chiêu chặt chân rết- Bẻ vòi rồng" của tôi vừa rồi, có một comment khiến tôi suy nghĩ. Bình luận đó " phê" tôi:" Mang màu sắc sùng bái cá nhân và thần tượng hoá Trump". Tôi xin được thanh minh: Tôi là người Việt đang ở Việt Nam, chưa bao giờ được hân hạnh đặt chân lên nước Mỹ và chưa nhận được một ân huệ nào từ Tổng thống Donal Trump.Tôi không hề coi Trump như một vị thần vị thánh. Tôi vẫn nhìn Trump như là một con người mang đủ hỉ nộ ái ố sân si như bao người khác. Tôi khoái Trump bởi chỉ vì tôi thấy ông ấy là người đàn ông rất man- lỳ, đầy chất trượng phu, thông minh tài trí, quyết đoán, thẳng thắn bộc trực và nhất là hết lòng cống hiến cho đất nước của ông ấy. Thế thôi!
Và còm men ấy viết tiếp:" Trump chẳng tài giỏi gì. Các chính sách của Trump là sự tiếp nối và biến thể của các chính sách lâu đời của Mỹ, chứ không phải là phát minh chiến lược của Trump". Để phản biện lập luận này, tôi viết bài viết này để trả lời người viết bình luận đó trong tinh thần tôn trọng, ôn hoà và cầu thị học hỏi nhau)
NGƯỜI TRƯỚC ĂN ỐC,
DONAL TRUMP ĐỔ VỎ
Trong hơn 40 năm qua, kể từ biến cố 1979 Iran do Rihollah Khomeini cầm đầu lật đổ ngai vàng của vua Mahammad Pahlavi để lập nên chế độ thần quyền, thì Nhà Trắng của Huê kỳ đã vận hành theo một công thức ngoại giao khá ôn hoà với Iran: Vuốt ve, răn đe, chờ đợi rồi...hy vọng và rồi...thất vọng.
Các đời Tổng thống tiền nhiệm trước Donal Trump, từ phe Dân chủ đến Cộng hoà, dường như bị mắc kẹt trong vòng lặp tâm lý: Vừa muốn trừng phạt vừa sợ làm mích lòng... giá dầu mỏ, vừa lo ngại cuộc chiến sa lầy ở Trung Đông. Họ nghĩ rằng lành với Iran thì Iran sẽ hiền lại. Họ chọn phương án vỗ về nhưng thực chất là "nuôi hổ trả về rừng". Và thực chất hơn nói trắng ra là đòn trì hoãn trách nhiệm của mỗi tổng thống để đẩy cái khó cho người kế nhiệm.
Thử xem lại các bậc tổng thống tiền bối:
1* Jimmy Carter (1979-1981)
Mở màn cho chuỗi bi hài kịch là Bác Cater. Khi các sinh viên Iran xông vào đại sứ quán Mỹ bế đi 52 con tin, Bác đã chọn cách...cầu nguyện và chờ đợi. Rồi dưới áp lực của người dân Mỹ, Bác tung ra chiến dịch Operation Eagle Claw( Móng vuốt đại bàng) để giải cứu con tin. Nhưng trực thăng giải cứu chưa kịp thấy bóng dáng con tin thì đã đâm sầm vào máy bay vận tải vì....bão cát sa mạc.
Iran thấy Mỹ hiền quá, nên giữ luôn con tin 444 ngày. Bác xách cặp rời ghế tổng thống khi con tin còn trong tay Tehran, để lại cho Iran một suy nghĩ tiền lệ: Cứ bắt người Mỹ làm con tin thì Washington sẽ...bối rối.
2*Ronal Reagan (1981-1989)
Bác Reagan cứng rắn hơn, miệng hô hào cấm vận Iran, nhưng tay Bác dưới gầm bàn bí mật bán vũ khí tên lửa cho họ để đổi lấy con tin ở Lebanon, rồi lấy tiền đó đi nuôi phiến quân ở tận Nicaragua. Đó là nội dung vụ scandal Iran- Contra mà Bác đạo diễn.
Chuyện vỡ lở, kết quả là Iran vừa có vũ khí vừa biết tỏng Mỹ rất dễ thương nếu ta có đủ con tin Mỹ trong tay.
3*Bill Clinton (1993-2001)
Bác Clinton hiền lành nhưng hơi ôm đồm, muốn nhốt cả Iran và Irap vào cùng rọ. Nhưng tính Bác hiền quá, chỉ vừa doạ vừa xoa. Iran nghe Mỹ doạ dẫm chẳng buồn thèm nghe, chỉ ngồi nhà làm giàu Uranium.
Hệ quả chính sách nửa vời của Mỹ khiến Iran sống khoẻ nhờ làm ăn với châu Âu và Nga.
4* George W.Bush- Bush con ( 2001-2009)
Bác Bush con lên rất gắt gao. Bác xếp Iran vào trục ma quỷ với Irap và Triều Tiên. Nhưng bác bận đem quân đi đánh Irap, vô tình dọn sạch đối thủ lớn nhất của Iran trong khu vực Trung Đông. Iran ngồi không hưởng lợi khi thành Anh đại số 1khu vực. Hệ quả là Mỹ sa lầy ở Irap, còn Iran lớn mạnh thành ông Trùm vùng Vịnh nhờ cú dập mạnh tay lên Irap của Bác Bush con.
5* Barach Obama (2009-2017)
Bác Obama lên, Iran như bắt được vàng khi được dỡ bỏ lệnh cấm vận và bản thỏa thuận hạt nhân. Bác trả lại tiền cho Iran hàng tỷ USD, hy vọng Iran dùng tiền đó xây trường học bệnh viện. Không! Iran dùng nó để nâng cấp tên lửa và nuôi đám đệ tử khắp Trung Đông. Hệ quả Mỹ tự còng tay mình rồi đưa chìa khóa còng cho địch, trong khi Iran âm thầm phát triển tầm ảnh hưởng.
Rồi Donal Trump xuất hiện. Ông thấy một Iran trang bị vũ khí tận răng từ tiền được biếu không từ Obama và một đám đệ tử rằn ri phủ khắp khu vực. Trump gánh đống" nợ đời" và quyết định: Dẹp hết! Ta làm lại từ đầu!
Đúng là các đấng tiền bối đã để lại cho Trump một bàn tiệc bẩn với đầy vỏ ốc đã ăn và yêu cầu Trump phải dọn dẹp mang đi đổ. Trump sẵn sàng đi đổ rác và bước vào cuộc chơi mà không cần đến trọng tài. Trump cầm bản thỏa thuận hạt nhân JCPOA với Iran thấy "đầy lỗi chính tả sai văn phạm" mà các tổng thống coi như di sản báu vật, và Xoẹt! Trump xé bỏ trong sự ngỡ ngàng của thế giới.Tehran cũng le lưỡi sững sờ.
Các tiền bối trừng phạt Iran kiểu " bỏ nhỏ" êm dịu, để Iran còn được đường sống mà đàm phán, thì Trump chơi bài ngữa: khoá tay khoá chân khoá toàn thân Iran. Ngoài bật chế độ tăng áp lực cấm vận lên maximum, ông còn đe doạ ai dám mua dầu Iran sẽ bị Mỹ nghỉ chơi.
Hậu quả kinh tế Iran rơi tự do, đồng Rial mất giá. Các lãnh đạo Iran hơi ...rét.
Trump chơi một cú hơi bá đạo: Xử một tướng bự của Iran là Qasem Soleimani. Trump tung một chiếc flycam ship tận nơi một quả tên lửa ngay tại sân bay Baghdad tiễn đưa ông tướng này chầu trời. Đây là sỉ nhục ngọt ngào đầu tiên Trump dành cho cái thói lì lợm của Iran.
Trump đang làm cho Iran từ một kẻ chuyên bắt nạt khu vực thành người khốn khổ vì thâm hụt ngân sách và bạo loạn nội bộ, thì ông hết nhiệm kỳ. Để lại cho người kế nhiệm Biden một thúng nặng đội trên đầu: Iran đã lì đòn chai mặt hơn khiến việc đưa họ vào lại bàn đàm phán còn khó khăn hơn.
Suốt nhiệm kỳ, Joe Biden vò đầu bứt tai vì không làm gì được Iran.
Rồi Trump quay lại. Nhiệm kỳ đầu được coi là dọn dẹp đi đổ vỏ ốc, thì nhiệm kỳ 2, Trump chơi đập luôn cả bàn tiệc.
Vừa cấm vận trực tiếp lên Iran, vừa ký sắc lệnh thuế quan25% với bất kỳ quốc gia nào dám giao thương với Iran. Iran chơi trò lén lút dùng tàu vận tải hạm đội đen chuyên lách luật để bán dầu, Trump cũng đập luôn. Trump muốn ép xuất khẩu dầu của Iran về con số 0. Kinh tế Iran rơi vào tình trạng thở oxy. Kiểu như Trump muốn nói ví von " lầy lội " với I-ran :" Mày còn "Một Răng"hả, Tao nhổ cho mày thành "Hết răng" húp cháo luôn..."
Đến cuối tháng 2 năm nay, như chúng ta vừa biết, Trump đột nhiên bẻ lái cực gắt chẳng ai ngờ, chuyển trừng phạt kinh tế sang tác chiến thực địa đối với Iran qua chiến dịch Epic Fury- Cơn thịnh nộ sử thi.
Nếu các tổng thống trước để lại cho Trump một bài toán phương trình khó giải, thì giờ đây có lẽ Trump đã tìm ra được nghiệm phương trình. Ở đó, Trump mời Iran vào một bàn ăn mà trừng phạt kinh tế chỉ là món khai vị, còn các cuộc không kích mới là món chính.
By: Duynh Anh.
The Following 2 Users Say Thank You to tbbt For This Useful Post:
Sư Tử hống!!! Tổng thống Donald J. Trump đăng tải hình ảnh ông gầm cùng một con sư tử khi Ông mới nhậm chức Tổng thống được 2 ngày Jan 23, 2025
DONAL TRUMP và TIẾNG GẦM SƯ TỬ!
Sáng ngày 28/2/2026, thế giới chấn động trước thông tin liên quân Mỹ_Israel thực hiện một cuộc tấn công phủ đầu qui mô lớn chưa từng có vào Iran. Chiến dịch mệnh danh: " Lion's Roar"_ Tiếng gầm sư tử.
Những gì xảy ra tại Iran sáng hôm qua không chỉ là một trận đánh, đó là một siêu phẩm nghệ thuật mà chỉ có nghệ nhân Donal Trump mới có thể vẽ ra. Một cú đánh golf vào lỗ ghi điểm cực ngọt từ Mara_ Lago khiến cả Tehran ngơ ngác không hiểu chuyện gì vừa bay qua đầu mình.
Trong khi những chính trị gia của các nước còn đang họp hành và gửi" quan ngại sâu sắc", thì ông Trump chỉ cần nhấc một cú điện thoại. Bùm! Bùm!Bùm! Các cơ sở hạt nhân bỗng chốc về hưu non và các lãnh đạo Iran đăng xuất về chầu thánh Ala.
Thế giới cứ ngỡ ông Trump đang bận đi đánh golf. Đúng là ông ấy đi đánh golf thật, nhưng ông ấy vừa chơi golf vừa điều hành chiến dịch " Sư tử hống". Một tiếng hống bất ngờ và hoàn hảo đến mức hệ thống phòng không của Iran mang nhãn made in China, made in Rusia đang theo dõi màn hình radar sát sao mà không kịp thấy gì, nghe gì.
Chúng ta đều biết câu nói của Trump:" Anh đã bị sa thải!". Lần này ông không nói với các nhân sự trong Nhà trắng, mà nói với các lãnh đạo Iran: Khameine- bị sa thải bằng tên lửa chuẩn không cần chỉnh. Bộ trưởng Quốc phòng và Tổng tham mưu trưởng Vệ Binh cách mạng Iran cùng các đồng chí khác bị sa thải vĩnh viễn rời ghế nóng về ôm các trinh nữ trên trời.
Trump đã chứng minh rằng: nếu bạn đùa với lửa, bạn sẽ bị phỏng; nhưng nếu bạn đùa với Trump thì bạn sẽ bị xoá sổ khỏi vũ đài chính trị, ngồi hít khói nhang trên bàn thờ khi chưa kịp ăn sáng.
Nhiều người bảo Trump nóng tính. Sai! Quá sai! Trump chỉ giả vờ nóng tính, ông ấy thông minh đến mức khiến đối thủ tự đưa cổ vào tròng. Thay vì mang hàng vạn quân vào sa mạc nướng tiền thuế của dân Mỹ, ông ấy chỉ dùng vài "món đồ chơi" công nghệ cao cùng với người bạn Israel. Chi phí thì rẻ hơn một chiến dịch quảng cáo tranh cử của phe Dân chủ mà hiệu quả thì xoá sạch bóng ma hạt nhân và móng vuốt khủng bố của xứ sở Ba tư Nghìn lẻ một đêm chỉ trong một nốt nhạc.
Đó là tư duy của một nhà kinh tế: Chi phí thấp- Lợi nhuận cao.
Trong khi tên lửa đang bay, Trump vẫn kịp đăng một dòng trạng thái trên Truth Social gửi tới người dân Iran:" Tin vui cho các bạn! Hãy lấy lại đất nước mình đi! Tôi đã dọn dẹp xong rồi đó." Đó là một phong cách rất Trump.Vừa đấm vào mặt kẻ thù, vừa nháy mắt đá lông nheo với người dân của họ.
Ông ấy không cần chiếm đất, ông ấy chỉ muốn trả lại tự do cho những người dân bị cướp mất tự do.
Chúc mừng Trung đông đã có một "ngày thanh lọc" đầy sảng khoái với tiếng gầm uy lực của sư tử Donal Trump.
NƯỚC CỜ TINH QUÁI CỦA DONALD TRUMP TẠI EO BIỂN HORMUZ.
Trong bối cảnh căng thẳng Mỹ – Iran leo thang, eo biển Hormuz trở thành điểm nóng toàn cầu. Đây là tuyến hàng hải huyết mạch, nơi vận chuyển gần 1/5 lượng dầu mỏ thế giới. Và chính tại đây, Donald Trump đã tung ra một nước cờ khiến cả đồng minh lẫn đối thủ đều rơi vào thế khó.
1/ Buộc các nước phải lựa chọn:
Thay vì để Mỹ đơn phương gánh vác trách nhiệm bảo vệ tuyến hàng hải, Trump tuyên bố: “Ai cần dầu nhất thì hãy tham gia bảo vệ Hormuz.”
Câu nói tưởng chừng đơn giản nhưng lại là một đòn chiến lược. Nó biến vấn đề an ninh năng lượng thành trách nhiệm chung, đồng thời ép các quốc gia phải tự bộc lộ lợi ích và lập trường và tự nhiên biến Iran thành kẻ thù của thế giới.
2/ Khai thác điểm yếu năng lượng toàn cầu:
- Trung Quốc: cần dầu để duy trì tăng trưởng, nhưng nếu tham gia thì bị ràng buộc với Mỹ, nếu không tham gia thì mất phần, nguy cơ mất nguồn cung.
- EU: phụ thuộc năng lượng, quay sang Nga thì ảnh hưởng đến Ukraine, theo Mỹ thì mất tự chủ.
- Nhật Bản: bị ràng buộc bởi hiến pháp hòa bình không được mang quân ra nước ngoài, nhưng ông Trump đã mở ra “lối đi” bằng hội đồng bảo vệ lợi ích kinh tế, giúp Nhật có thể tham gia hợp pháp.
- Các nước vùng Vịnh: yếu, buộc phải dựa vào Mỹ để bảo vệ nguồn sống là dầu mỏ.
Trump đã khéo léo biến điểm yếu năng lượng của các nước thành công cụ ép buộc, khiến họ không thể đứng ngoài.
3/ Biến khủng hoảng thành lợi thế cho Mỹ:
Trump không chỉ “dọn cỗ” mà còn buộc các nước phải cùng ngồi vào bàn. Mỹ trở thành trung tâm điều phối, vừa bảo vệ lợi ích của mình, vừa khiến các quốc gia khác phải đóng góp và phụ thuộc vào Washington.
4/ Hình ảnh nhà lãnh đạo tinh quái của Donald Trump:
Trump được ví như kẻ "gây ra chuyện rồi bắt những người khác phải cùng ngồi để giải quyết, nếu không sẽ mất phần”: tạo thế khó nhưng không trực tiếp tháo gỡ, buộc các nước phải cùng đóng góp và tự xử lý.
Vì đe doạ tuyến hàng hải quốc tế quan trọng, Iran nghiễm nhiên trở thành kẻ khủng bố của thế giới và tự cô lập mình, mất đi sự ủng hộ và tính chính danh trên trường quốc tế.
Đây là nghệ thuật lãnh đạo kiểu “ép buộc lựa chọn”, khiến Mỹ trở thành trung tâm không thể thay thế trong an ninh năng lượng toàn cầu.
KẾT LUẬN:
Qua nước cờ tại eo biển Hormuz, Donald Trump cho thấy sự khôn khéo và tinh quái trong chiến lược quốc tế: vừa bảo vệ lợi ích Mỹ, vừa buộc các nước khác phải phụ thuộc vào Mỹ. Đây chính là minh chứng cho khả năng dẫn dắt nước Mỹ giữ vai trò bá chủ thế giới – không chỉ bằng sức mạnh quân sự, mà bằng nghệ thuật điều phối lợi ích toàn cầu.
KHÔNG CÒN CHUYẾN ĐI MIỄN PHÍ NỮA
Nhà Trắng đang gửi một thông điệp rõ ràng đến thế giới.
Nếu Hoa Kỳ đang dẫn đầu cuộc chiến nhằm vô hiệu hóa mối đe dọa từ Iran ở Trung Đông, thì các quốc gia hưởng lợi nhiều nhất từ các tuyến đường vận chuyển năng lượng an toàn cũng phải tăng cường nỗ lực.
Thư ký báo chí Karoline Leavitt cho biết nhiều quốc gia phụ thuộc rất nhiều vào việc mở cửa trở lại và bảo vệ eo biển Hormuz - nhưng cho đến nay vẫn chưa cung cấp nhiều hỗ trợ quân sự.
"Bởi vì các quốc gia này đang được hưởng lợi rất nhiều từ việc quân đội Hoa Kỳ loại bỏ mối đe dọa từ Iran," bà nói, đồng thời lập luận rằng các đồng minh và đối tác thương mại nên chia sẻ gánh nặng bảo đảm an ninh tuyến đường thủy này.
Eo biển Hormuz là một trong những điểm nghẽn quan trọng nhất trong thương mại năng lượng toàn cầu, vận chuyển khoảng một phần năm lượng dầu mỏ của thế giới.
Trước những nỗ lực của Iran nhằm phá vỡ dòng chảy vận chuyển và năng lượng, chính quyền Trump đang thúc đẩy các đồng minh — đặc biệt là NATO và các quốc gia nhập khẩu dầu mỏ lớn — đóng góp lực lượng và nguồn lực để mở lại và đảm bảo an ninh cho tuyến đường này.
Thông điệp từ Washington rất thẳng thắn:
Nếu thế giới được hưởng lợi từ sự ổn định ở vùng Vịnh, thế giới phải chung tay bảo vệ sự ổn định đó.
“LEAVE NO MAN BEHIND” — LỜI THỀ MÀ
ÐẢNG DÂN CHỦ HAY QUÊN?
Khi Lịch Sử 65 Năm Chứng Minh Ai Cứu Người Và Ai Bỏ Người
“Leave no man behind — không phải câu khẩu hiệu hấp dẫn lỗ tai in trên áo người lính Mỹ. Đối với những người đi vào chiến trận, đó là lẽ sống.” — Tướng Dakota Meyer, Huân chương Danh dự Quốc hội, ngày 6 tháng 4 năm 2026
Trong kho tàng nguyên tắc quân sự của Hoa Kỳ, không có nguyên tắc nào thiêng liêng hơn năm chữ: “Leave no man behind” — không bỏ lại ai phía sau. Ðó không phải khẩu hiệu tuyển quân. Ðó là khế ước máu giữa quốc gia và người lính: rằng nếu anh sẵn sàng chết cho đất nước, thì đất nước sẽ không bỏ rơi anh khi anh cần đất nước nhất. Và khi người ngồi trong Phòng Bầu Dục phản bội lời thề ấy, không chỉ người lính chết — chính danh dự của nền cộng hòa chết theo.
Bài viết này đặt cạnh nhau năm khoảnh khắc quyết định — trải dài sáu mươi lăm năm, từ bãi biển Cuba năm 1961 đến sườn núi Iran năm 2026 — để làm lộ ra một khuôn mẫu lặp lại với sự chính xác tàn nhẫn đến mức không thể gọi là ngẫu nhiên. Và khuôn mẫu ấy rất đơn giản: mỗi khi một tổng thống thuộc đảng Dân Chủ đứng trước lựa chọn giữa mạng sống người lính và tính toán chính trị, tính toán chính trị luôn thắng. Mỗi khi một tổng thống thuộc đảng Cộng Hòa đứng trước lựa chọn tương tự, người lính luôn được đưa về nhà.
VỊNH CON HEO, 1961: LỜI HỨA BỊ RÚT LẠI GIỮA
TIẾNG SÚNG
Từ tháng 3 năm 1960, dưới sự phê duyệt của Tổng thống Eisenhower, CIA đã tuyển mộ và huấn luyện 1.400 chiến binh Cuba lưu vong — Lữ đoàn 2506 — với ngân sách 13 triệu đô la và một giả định cốt lõi: Hoa Kỳ sẽ kiểm soát không phận Cuba trước, trong, và sau cuộc đổ bộ. Kế hoạch đòi hỏi 16 máy bay B-26 ném bom ba sân bay Cuba, tiêu diệt không quân của Fidel Castro trên mặt đất, rồi đổ bộ lên Vịnh Con Heo. Hội đồng Tham mưu Liên quân ký duyệt — với điều kiện: ưu thế trên không phải được đảm bảo.
Tổng thống đảng Dân Chủ John F. Kennedy vừa nhậm chức và đã làm điều tồi tệ nhất có thể: giữ kế hoạch nhưng cắt xương sống. Ông giảm máy bay từ 16 xuống 8, rồi khi đại sứ Mỹ tại Liên Hiệp Quốc phàn nàn về áp lực ngoại giao, Cố vấn An ninh McGeorge Bundy ra lệnh hủy đợt không kích thứ hai. Ảnh mây bay không thám U-2 đã định vị chính xác máy bay Cuba đậu sát cánh trên đường băng gần Santiago — mục tiêu dễ như bắt cá trong thùng. Nhưng lệnh ném bom bị hủy. Và chính những chiếc máy bay ấy cất cánh nghiền nát Lữ đoàn 2506 từ trên không, đánh chìm hai tàu vận tải Houston và Rio Escondido chở toàn bộ đạn dược và lương thực.
Chỉ huy San Román tuyệt vọng gọi điện đài: “Không thấy yểm trợ không quân nào như các ông đã hứa. Cần hỗ trợ phản lực lập tức.” Khi bị từ chối, ông đáp: “Ông, thưa ông, là một thằng chó đẻ.” Ðó là tiếng gào của người lính bị phản bội — và nó sẽ vọng lại suốt sáu mươi năm.
Kennedy có toàn bộ Hạm đội Ðại Tây Dương trong tầm tay. Tàu khu trục cách bờ vài hải lý.
Nhưng ông nói “không” — vì sợ phản ứng quốc tế, vì tính toán chính trị. Kết quả: 114 chết, 1.189 bị bắt, chín người chết ngạt trong xe tải kín trên đường đến nhà tù Havana. Những người sống sót bị giam hai mươi tháng cho đến khi Mỹ phải trả 53 triệu đô la để chuộc họ — như chuộc hàng hóa.
Cựu sĩ quan CIA Grayston Lynch viết trong cuốn “Decision for Disaster: Betrayal at the Bay of Pigs” rằng Kennedy đã hành xử “hèn nhát.” Ông chọn an toàn cho mình và để 1.400 người chịu hậu quả. Nhát dao đầu tiên.
Tháng 8 năm 1993, tổng thông Đảng Dân Chủ Bill Clinton triển khai 400 biệt kích Rangers và Delta Force đến Mogadishu truy bắt lãnh chúa Aidid. Chỉ huy chiến trường Thiếu tướng Montgomery và Chủ tịch Tham mưu Liên quân Colin Powell yêu cầu gửi xe tăng Abrams, xe bọc thép Bradley, và AC-130 — nhu cầu sống còn cho biệt kích hoạt động trong thành phố tràn ngập dân quân trang bịRPG-7. Ngày 14 tháng 9, Montgomery gửi điện khẩn từ sở chỉ huy đầy vết đạn xin tiếp viện thiết giáp.
Bộ trưởng Quốc phòng Les Aspin từ chối tất cả. Lý do hoàn toàn chính trị: chính quyền Bill Clinton không muốn hình ảnh xe tăng Mỹ trên đường phố châu Phi phá hỏng câu chuyện “gìn giữ hòa bình.” Họ gửi lính vào chiến trường nhưng từ chối trang bị chiến trường cho lính.
Ngày 3 tháng 10, hai Black Hawk bị bắn rơi giữa lòng thành phố. Lính Mỹ bị bao vây suốt đêm. Hai lính Delta Force — Trung sĩ Gary Gordon và Trung sĩ Randall Shughart — tình nguyện nhảy từ trực thăng xuống bảo vệ phi công Durant tại hiện trường chiếc Black Hawk thứ hai. Ba lần xin phép bị từ chối, lần thứ tư mới được chấp thuận. Cả hai chiến đấu đến viên đạn cuối cùng rồi hy sinh — cả hai được truy tặng Huân chương Danh dự.
Mười tám lính Mỹ tử trận, 73 bị thương. Thi thể lính Mỹ bị kéo lê trên đường phố Mogadishutrước ống kính truyền hình toàn cầu. Hạ sĩ Jamie Smith chảy máu đến chết vì không được di tản. Cha ông — cựu chiến binh Việt Nam đã mất một chân — trả lại thư chia buồn của Bill Clinton.
Tệ hơn: Bill Clinton gọi gia đình tử sĩ vào văn phòng và nói cái chết của con em họ một phần vì lính Mỹ “quá hung hăng” — tổng thống đổ lỗi cho người chết vì tội dám chiến đấu.
Aspin từ chức, thừa nhận sai lầm. Clinton không bao giờ nhận lỗi. Ông rút quân khỏi Somalia, gửi đi thông điệp: cứ đổ máu Mỹ thì Mỹ sẽ bỏ chạy.
Osama bin Laden trích dẫn chính Mogadishu như bằng chứng nước Mỹ là hổ giấy — và ít nhất mười thành viên al-Qaeda được xác nhận có mặt trong trận chiến. Cái giá của sự hèn nhát năm 1993 không chỉ là 18 mạng người — nó là 2.977 mạng người vào ngày 11 tháng 9 năm 2001.
BENGHAZI, 2012: MƯỜI BA GIỜ KHÔNG AI ÐẾN
Ðêm 11 tháng 9 năm 2012 — đúng kỷ niệm 11 năm ngày khủng bố tấn công nước Mỹ — phái bộ ngoại giao tại Benghazi bị dân quân Hồi giáo cực đoan tấn công. Ðại sứ Stevens và chỉ huy an ninh Trung tá Wood đã nhiều lần xin tăng cường bảo vệ. Yêu cầu đi qua bàn Ngoại trưởng Hillary Clinton. Và bị phớt lờ.
Đại sứ Stevens và chuyên viên Sean Smith chết trong cuộc tấn công đầu tiên. Hai cựu biệt kích SEAL — Tyrone Woods và Glen Doherty — tự ý lao từ trạm CIA đến cứu viện, chiến đấu suốt đêm trên mái nhà. Suốt 13 giờ họ chiến đấu và kêu cứu.
Washington theo dõi LIVE trực tiếp lúc ấy — lực lượng đặc nhiệm tại châu Âu, máy bay từ căn cứ Aviano ở Ý , tất cả trong tầm với.
Không ai ra lệnh. Woods và Doherty tử trận lúc rạng sáng. Xác đại sứ Stevens lại bị kéo lê trên đường phố cho cả thế giới xem.
Trong email gửi con gái ngay đêm tấn công, Hilary Clinton viết rõ đây là cuộc tấn công al-Qaeda.
Nhưng trước mặt công chúng và gia đình người chết, bà đổ lỗi cho video YouTube.
Charles Woods, cha của Tyrone, kể rằng Hilary Clinton nói: “Chúng tôi sẽ bắt gã làm video đó phải trả giá” — không phải kẻ giết con ông. Và khi bị chất vấn trước Quốc Hội, Clinton thốt ra câu mà lịch sử không tha thứ: “Đến lúc này thì có khác biệt gì nữa đâu”
(“What difference, at this point, does it make?”)
Thượng nghị sĩ Rand Paul so sánh: khi Aspin từ chối thiết giáp năm 1993, ông ít nhất từ chức. Ở Benghazi, không ai nhận trách nhiệm, không ai từ chức, và chính quyền tổng thống Obama từ chối cho nhân chứng ra điều trần. Sự khác biệt không nằm ở mức độ thất bại — mà ở mức độ vô liêm sỉ trong cách che đậy thất bại.
KABUL, 2021: MƯỜI BA LÁ CỜ PHỦ QUAN TÀI
Joe Biden rút quân khỏi Afghanistan không phải với sự thận trọng của tổng tư lệnh mà với sự vội vã của chính trị gia muốn dòng tít báo. Ông rút quân chiến đấu trước khi di tản dân thường.
Bỏ căn cứ Bagram trước khi hoàn tất di tản. Phớt lờ cảnh báo tình báo rằng Taliban sẽ chiếm Kabul trong vài tuần. Khi Kabul sụp đổ ngày 15 tháng 8, cả thế giới chứng kiến người dân Afghanistan bám vào càng C-17, rơi chết trên đường băng — hình ảnh y chang với trực thăng trên nóc Sứ quán Sài Gòn 46 năm trước, và cùng một đảng chịu trách nhiệm.
Ngày 26 tháng 8, kẻ đánh bom tự sát ISIS-K kích nổ tại cổng Abbey Gate. Mười ba quân nhân Mỹ tử trận — người trẻ nhất 20 tuổi, chưa đủ tuổi uống bia hợp pháp nhưng chết trên đất nước mà tổng thống đã đầu hàng. Khi quan tài về căn cứ Dover, nhiều gia đình tố cáo Joe Biden liên tục nhìn đồng hồ suốt buổi lễ.
Mark Schmitz, cha Hạ sĩ Jared Schmitz, nói Biden biến buổi lễ thành “về mình” bằng cách kể chuyện con trai Beau.
Shana Chappell, mẹ Hạ sĩ Kareem Nikoui, viết rằng Biden không nhìn thẳng vào mắt bà — đúng như ông đã quay mặt đi khỏi 130.000 người Việt năm 1975 khi tuyên bố “Hoa Kỳ không có nghĩa vụ đạo đức để di tản công dân nước ngoài.”
Biden gọi cuộc rút quân là “thành công phi thường” — trong khi hàng ngàn người Mỹ và hàng chục ngàn đồng minh vẫn mắc kẹt phía sau Taliban, và hàng tỷ đô la vũ khí Mỹ lọt vào tay kẻ thù.
IRAN, THÁNG 4 NĂM 2026: “WE GOT HIM!” —— KHI LỜI THỀ ĐƯỢC GIỮ
Ngày 3 tháng 4 năm 2026, một chiến đấu cơ F-15E Strike Eagle thuộc Không đoàn 48 bị phòng không Iran bắn hạ sâu trong lãnh thổ Iran — lần đầu tiên trong hơn hai mươi năm một máy bay chiến đấu Mỹ bị bắn rơi. Phi công được giải cứu trong vài giờ đầu, nhưng viên Đại tá — sĩ quan hệ thống vũ khí — vẫn mất tích. Bị thương nặng, ông ẩn mình trong khe đá trên dãy núi tây nam Iran, tránh Vệ binh Cách mạng đang lùng sục theo lệnh treo thưởng. Liên lạc vô tuyến chập chờn. Tại một thời điểm, ông phát đi tín hiệu: “God is good” — lời cầu nguyện của người lính giữa ranh giới sống chết.
Hãy đặt phản ứng của Trump cạnh bốn vị tổng thống trước ông. Kennedy nói “không” khi 1.400 người cầu cứu. Clinton nói “không gửi xe tăng.” Obama không ra lệnh gì trong 13 giờ. Biden gọi 13 xác lính là “thành công phi thường.”
Donald Trump nói “tìm anh ấy bằng mọi giá.”
Ông không rời Tòa Bạch Ốc suốt hai ngày. Hủy mọi hoạt động cá nhân. Ra lệnh tạm dừng mọi chiến dịch khác tại Iran để dồn toàn lực cho một mục tiêu duy nhất. Ông huy động hàng trăm biệt kích — Delta Force, SEAL Team Six — hàng chục máy bay chiến đấu, và CIA tung chiến dịch đánh lừa phao tin rằng cả hai phi hành đoàn đã được cứu để đánh lạc hướng Iran. Israel hoãn không kích và cung cấp tình báo hỗ trợ. Không quân Mỹ oanh kích khu vực xung quanh để chắc chắn quân Iran không đến trước.
Tại đường băng dã chiến trong lãnh thổ Iran, hai chiếc MC-130J chờ đưa biệt kích ra — cả hai bị hư hại. Quân Iran tiến gần. Trực thăng đã bị bắn. Viên Đại tá bị thương, kiệt sức, cạn nước. Mọi yếu tố đều nói “rút lui.” Đây chính xác là khoảnh khắc mà Kennedy, Clinton, Obama, và Biden đã nói “không” — khi một mạng người bị cân đo trên bàn cân chính trị và bị tìm thấy quá nhẹ.
Trump nói “tiếp tục.”
Quân đội cho nổ tung hai chiếc MC-130J — không để một ốc vít rơi vào tay kẻ thù — rồi gọi máy bay mới thay thế. Navy SEAL vớt viên Đại tá từ sườn núi Iran. Bảy giờ trên bầu trời Iran. Giữa ban ngày. Trước mũi súng kẻ thù. Vì một người.
Trump viết: “WE GOT HIM!” — và rồi nói câu mà sáu mươi lăm năm lịch sử đã chờ đợi: “Trong quân đội Hoa Kỳ, chúng tôi không bỏ lại bất kỳ người Mỹ nào còn sống.”
LỊCH SỬ LÀ BẢN ÁN, VÀ LÁ PHIẾU LÀ PHÁN QUYẾT
Bốn tổng thống Dân Chủ. Bốn lần bỏ rơi. Và một tổng thống Cộng Hòa — người mà truyền thông dòng chính miệt thị mỗi ngày — lại chính là người duy nhất huy động toàn bộ sức mạnh quân sự để cứu một mạng người duy nhất sâu trong lãnh thổ kẻ thù.
Khuôn mẫu ấy — lặp đi lặp lại suốt sáu mươi lăm năm với sự nhất quán không thể giải thích bằng ngẫu nhiên — buộc chúng ta đặt câu hỏi: liệu có điều gì trong triết lý chính trị của mỗi đảng đã tạo ra sự khác biệt hệ thống này?
Liệu đảng Dân Chủ, với truyền thống đặt “tầm nhìn lớn” — toàn cầu hóa, ngoại giao đa phương, hình ảnh quốc tế — lên trên cá nhân, đã vô thức tạo ra một nền văn hóa lãnh đạo mà trong đó người lính là con số thống kê có thể hy sinh cho bức tranh lớn hơn? Và liệu đảng Cộng Hòa, với truyền thống đặt cá nhân — quyền cá nhân, trách nhiệm cá nhân, mạng sống cá nhân — lên trên nhà nước, đã tạo ra phản xạ ngược lại: rằng không có “bức tranh lớn” nào biện minh cho việc bỏ rơi một con người?
Lịch sử nằm trên bãi biển Cuba, trên đường phố Mogadishu, trong đêm Benghazi, tại cổng Abbey Gate, và trên sườn núi Iran. Nó nằm trong thi thể của 149 người Mỹ bị bỏ rơi bởi bốn tổng thống Dân Chủ — và trong hơi thở của một Đại tá Không quân được cứu sống bởi một tổng thống Cộng Hòa.
“Leave no man behind” không phải khẩu hiệu. Nó là khế ước. Và khế ước ấy chỉ có giá trị ngang bằng lương tâm của người ký nó.
Lá phiếu của bạn chính là cách bạn chọn ai sẽ ký khế ước ấy lần tới.
Vô Danh
The Following User Says Thank You to tbbt For This Useful Post:
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.