Sáng Thứ Tư, 11 Tháng Hai, Washington, DC còn vương những mảng băng tuyết chưa kịp tan hết. Trên nền trời lạnh buốt ấy, một đoàn tăng lữ khoác y áo cam hiện ra từ xa, lặng lẽ mà rực rỡ, như một ngọn lửa ấm giữa mùa đông.

Đoàn bộ hành “Walk for Peace” – Hành Trình Vì Hòa Bình – đã đến Đài Tưởng Niệm Peace Monument, kế bên tòa nhà Quốc Hội Hoa Kỳ. Đây là ngày thứ 109 của chuyến đi xuyên nước Mỹ, hành trình dài 2.300 dặm bắt đầu từ Fort Worth, Texas.
Khoảnh khắc hiếm có: lãnh đạo Quốc Hội ra tận nơi đón đoàn tăng lữ
Từ khoảng 9 giờ sáng, người đã đứng chờ. Ban đầu chỉ vài trăm, rồi đông dần theo từng phút. Khi những sắc cam thấp thoáng nơi cuối đường, đám đông đã thành hàng ngàn người.
Một khung cảnh được nhiều người gọi là “đẹp đến nghẹn lời”: các thành viên Quốc Hội Hoa Kỳ trực tiếp ra đón đoàn, xếp hàng chào, trao hoa, gửi lời chúc phúc.
Trong những gương mặt nổi bật có:
Dân Biểu Derek Trần (Dân Chủ – California), dân cử gốc Việt cao cấp nhất và duy nhất tại Hoa Kỳ hiện nay
Dân Biểu Nancy Pelosi, cựu Chủ Tịch Hạ Viện
Dân Biểu Hakeem Jeffries, lãnh đạo khối thiểu số Hạ Viện
Cùng một số dân biểu khác, tạo nên một hình ảnh đa văn hóa – đa sắc tộc – đa niềm tin, nhưng chung một lời: Hòa bình.
“Hòa bình là điều vốn có” – và nó không phân biệt tôn giáo hay màu da
Đám đông tại Peace Monument là một bức tranh rất Mỹ: đủ sắc dân, đủ niềm tin, đủ ngôn ngữ. Người ta đứng tràn hai bên đường, có người chắp tay, có người quỳ trên tuyết để chào đoàn, có em bé vẫy tay hồn nhiên, có người lặng im rơi nước mắt.

Khi đoàn hành giả đến nơi, mỗi nhà lập pháp tặng một cành hoa. Một hành động nhỏ thôi, nhưng giữa thủ đô chính trị vốn nhiều ồn ào, nó trở thành một khoảnh khắc hiếm hoi mà sự tử tế có thể nghe rõ như tiếng bước chân trên băng.
Dân Biểu Derek Trần: nghĩ về thế giới cho các con – và niềm tin hòa bình có thể đạt được
Dân Biểu Derek Trần chia sẻ rằng ông có ba con nhỏ, và mỗi ngày làm việc ở Quốc Hội, ông nghĩ về thế giới mà mình muốn các con lớn lên trong đó.

Ông nói, khi bị cuốn vào những ồn ào của Washington, ông phải tự nhắc bản thân rằng tương lai các con phụ thuộc vào niềm tin: hòa bình là điều có thể đạt được.

Và thông điệp ông gửi đến đoàn hành giả rất giản dị: cảm ơn. Cảm ơn vì những hy sinh để nhắc mọi người rằng ánh sáng vẫn có thể tỏa ra giữa chia rẽ; cảm ơn vì đã kết nối con người bằng nhân tính chung; và ông hy vọng các đồng nghiệp ở Quốc Hội sẽ ghi nhớ thông điệp ấy để cùng nỗ lực làm tốt hơn cho cử tri.
Một thủ đô đầy tiếng “Thank you” và cuộc tiễn đưa trên bậc thềm Lincoln Memorial
Số người đi cùng đoàn trên các trục đường chính của thủ đô lên tới hàng chục ngàn. Cảnh sát thủ đô và cảnh sát Quốc Hội được huy động tối đa để bảo đảm an ninh, an toàn.

Đoàn hành trình kết thúc tại Washington, DC, với điểm đến là Lincoln Memorial, bên dòng Potomac. Một buổi lễ tạm biệt diễn ra trên những bậc thang, nơi đối diện là National Mall – và thật gợi nhớ: chính tại đây, nhiều thập kỷ trước, thế giới từng nghe “I Have A Dream”.

Các vị sư – đại diện nhiều sắc tộc như Lào, Thái, Cambodia, Việt Nam – lần lượt bày tỏ lòng tri ân với người dân, trường học, nhà thờ, cảnh sát các thành phố mà đoàn đi qua.
Từ Motorola đến tu viện: hành trình của Sư Pannākara (Sư Tuệ Nhân) và “5 giây chánh niệm”
Giữa những câu chuyện khiến người ta xúc động nhất là chân dung Sư Pannākara (Sư Tuệ Nhân) – người dẫn đầu đoàn hành giả hơn 100 ngày.

Từng là một kỹ sư tốt nghiệp đại học, từng có công việc danh giá tại Motorola, từng sống đúng “công thức Giấc Mơ Mỹ”. Nhưng rồi, từ trong đủ đầy, sư nhận ra một khoảng trống: thứ hạnh phúc dựa vào tiện nghi và thành tựu rất mong manh.

Sư rời bỏ tất cả, khoác áo cà sa, sang Myanmar thực hành kỷ luật nghiêm ngặt của Phật giáo Nguyên thủy, theo hạnh đầu đà: đi bộ, ngủ lều, ăn một bữa trước giờ ngọ, chịu nóng lạnh… để rèn một tâm trí bình thản và tự do.

Thông điệp sư gửi lại không phải điều gì to tát:
“Hãy sống 5 giây chánh niệm mỗi ngày.”
Năm giây ấy là: lựa chọn yêu thương, lòng trắc ẩn, tình yêu, sự hòa hợp, và hy vọng.
Aloka – chú chó “Ánh Sáng” bước cạnh đoàn bộ hành
Đoàn không chỉ có các vị sư. Có một người bạn bốn chân tên Aloka – nghĩa là “Ánh Sáng”. Câu chuyện kể rằng sư từng cứu chú chó hoang ốm yếu khi đi qua Ấn Độ – Nepal, chăm sóc để nó sống lại, rồi đưa cùng đi. Trên đường băng giá nước Mỹ, Aloka trở thành biểu tượng lặng lẽ của lòng từ bi: đi bên cạnh, không khẩu hiệu, không diễn văn – chỉ có sự hiện diện.
Hòa bình không phải đích đến – mà là điều lan tỏa
Trong thông cáo về “Walk for Peace”, các vị sư nhắc rằng hòa bình không phải một điểm cuối để chạm tới, mà là điều lan rộng vô hạn: bắt đầu từ trái tim mỗi người, lan ra gia đình, cộng đồng và cả quốc gia.

Giữa thủ đô quyền lực của Hoa Kỳ, hiếm khi người ta nghe nhiều tiếng “Thank you” đến vậy. Nhưng hôm ấy, dường như Washington đã cùng thở chậm lại một nhịp – để nhìn rõ một điều giản dị:
Hòa bình không đến từ những điều lớn lao trước tiên.
Nó bắt đầu từ một bước chân.
Rồi thêm một bước nữa.