LÃNH ĐẠO QUỐC GIA VÀ NGUYÊN TẮC CHÍNH DANH
Nhân kỷ niệm 96 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam (3/2/1930 – 3/2/2026), Tổng Bí thư Tô Lâm công bố bài viết “Vững bước dưới cờ Đảng”, trong đó tiếp tục khẳng định vai trò lãnh đạo duy nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với đất nước.
Trong lịch sử chính trị của mọi quốc gia, tính chính danh luôn là nền tảng cốt lõi để quyền lực được xã hội thừa nhận và duy trì ổn định lâu dài. Chính danh không chỉ đến từ tổ chức hay chức vụ, mà trước hết phải xuất phát từ sự ủy quyền trực tiếp của nhân dân thông qua những cơ chế lựa chọn minh bạch và công bằng.
Trong bối cảnh Việt Nam hiện nay chỉ tồn tại một đảng chính trị duy nhất và không có môi trường cạnh tranh chính trị bình đẳng, việc khẳng định uy tín hay sự lựa chọn rộng rãi của toàn dân đối với một lực lượng lãnh đạo cần được nhìn nhận với sự thận trọng cần thiết. Khi người dân không có cơ hội lựa chọn, thì sự đồng thuận xã hội khó có thể được kiểm chứng một cách đầy đủ.
Nhiều năm qua, xã hội Việt Nam vẫn phải đối diện với những vấn đề nghiêm trọng như tham nhũng, lợi ích nhóm, oan sai kéo dài và bất công trong lĩnh vực đất đai. Chính những thực trạng này đã làm suy giảm niềm tin của người dân vào bộ máy cầm quyền. Việc các nhà lãnh đạo công khai thừa nhận và cảnh báo về nguy cơ cấu kết giữa quyền lực và lợi ích kinh tế cho thấy đây không phải là mối lo của riêng ai, mà là thách thức chung của cả quốc gia.
Tại Đại hội Đảng lần thứ 14, ông Tô Lâm được bầu làm Tổng Bí thư với sự ủng hộ của các đại biểu trong Đảng. Kết quả này có giá trị trong phạm vi nội bộ tổ chức. Tuy nhiên, xét trên phương diện quốc gia, chức danh đó chưa xuất phát từ sự ủy quyền trực tiếp của toàn thể nhân dân thông qua bầu cử tự do và phổ thông. Vì vậy, câu hỏi về tính đại diện cho hơn 100 triệu người dân Việt Nam vẫn là điều cần được suy ngẫm nghiêm túc.
Trong quan hệ quốc tế, một nhà lãnh đạo có chính danh rõ ràng sẽ có vị thế vững chắc hơn khi đối thoại với thế giới. Sự tín nhiệm của nhân dân không chỉ tạo nên sức mạnh đối nội, mà còn là nguồn lực quan trọng để xây dựng uy tín quốc gia trên trường quốc tế, nhất là trong bối cảnh Việt Nam đang cần mở rộng hợp tác sâu rộng về kinh tế, công nghệ và an ninh.
Hơn tám thập niên qua, dân tộc Việt Nam đã trải qua quá nhiều hy sinh và mất mát. Nhiều thế hệ người dân đã sống trọn đời mà chưa từng có cơ hội thực sự tham gia quyết định con đường chính trị của đất nước. Điều mà người Việt Nam hôm nay mong mỏi không phải là xung đột hay trả thù, mà là một lộ trình thay đổi ôn hòa, trong đó quyền lực được trao trả cho nhân dân thông qua các cuộc bầu cử tự do, minh bạch và công bằng.
Một chính quyền do dân lựa chọn sẽ có chính danh tự nhiên, không cần dựa vào nỗi sợ để cai trị, và có đủ nền tảng đạo lý để tạo nên hòa giải, đoàn kết và phát triển bền vững. Nếu quyền lợi chính đáng của người dân được tôn trọng và bảo đảm một cách thực chất, lịch sử sẽ ghi nhận những người lãnh đạo đã đặt lợi ích dân tộc và Tổ quốc lên trên quyền lực cá nhân.
Quyền lực có thể tạo ra trật tự trong ngắn hạn, nhưng chỉ có đạo lý và sự đồng thuận của nhân dân mới tạo nên nền tảng bền vững cho một quốc gia.
BẮP GIÀ
Chỉ mới đầu nhiệm kỳ, mà Bộ trưởng Bộ Công an Lương Tam Quang đã quán triệt với anh em trong ngành “…tiến đến xây dựng xã hội không có tội phạm, không có tai nạn, tệ nạn, không có tiêu cực.” Nhưng nghe xong, thì cũng không ai hiểu là phải làm bằng cách nào, và với phương pháp gì?
Những người học trò ưu tú của chủ nghĩa Cộng sản luôn có những lời hứa, nhưng họ cũng không sống hay tồn tại đủ lâu để có thể nhìn thấy điều mình nói thành hiện thực. Có một khẩu hiệu kinh điển, câu cửa miệng của các đồng chí lãnh đạo, đó là “xây dựng xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”. Nhưng thực tế thì chỉ có Đảng viên được hưởng “công bằng”, còn dân chủ và văn minh chỉ có trong tưởng tượng mà thôi.
“Xã hội không có tội phạm”, vì thực ra nguồn gốc của tội phạm không phải từ xã hội, từ dân mà đến từ Đảng, chính các Đảng viên mới là nguồn gốc, độc tài mới là cốt lõi của suy đồi xã hội. Số thiệt hại mà những Đảng viên trực tiếp hoặc gián tiếp gây ra, tham nhũng, hối lộ, làm giả giấy tờ, khai khống…có lẽ một lời không nói hết. Muốn xóa bỏ tội phạm, thì phải xóa bỏ Đảng trước.
LÀM DÂN PHÒNG: CHỈ CẦN 18 TUỒI
Lực lượng bảo vệ an ninh, trật tự ở cơ sở, hay người dân quen gọi là dân phòng, theo Điều 13 Luật Lực lượng tham gia bảo vệ an ninh, trật tự ở cơ sở, quy định điều kiện làm việc, tuyển chọn có thể được xem là “khá dễ dàng”. Theo đó, chỉ cần số tuổi tối thiểu đủ 18 tuổi đến trên 70 tuổi nếu được chấp nhận, và trình độ học vấn chỉ cần hoàn thành chương trình giáo dục trung học cơ sở, một số khu vực có thể chấp nhận người đã học xong chương trình giáo dục tiểu học.
Như vậy, chỉ cần đủ 18 tuổi và học xong tiểu học, là có thể cầm gậy lo việc làng! Oai phong làm sao ?! Nhưng vấn đề được đặt ra là lực lượng này sẽ làm gì để “lo việc làng” khi mà chỉ cần trình độ ngang mức tiểu học? Một lao động phổ thông thường yêu cầu trình độ tối thiểu cấp 3, đối với nông thôn, vùng xa thì là cấp 2, đó là để đảm bảo khả năng nhận thức xã hội tối thiểu, đạo đức cơ bản trong công việc, trong khi đó thì khả năng văn hóa của dân phòng, “người lo việc làng”, chỉ tương đương việc cộng trừ và đánh vần con chữ của một học sinh lớp 5?
Hạ trình độ văn hóa của dân phòng xuống mức tiểu học làm dấy nên lo ngại về khả năng “hiểu luật” của những người này khi làm việc. Cái chữ, con số còn chưa thạo, khả năng hiểu việc gần như bằng không, lại được trao cho cây gậy để vung vẩy, thì cái ngày nhân dân phải chịu một cổ ba tròng, chắn chắn sẽ không xa!
Có những người dành cả đời để đào một cái giếng thật sâu nhưng có những người lại thích… giăng lưới thật rộng để bao trùm thiên hạ, dù chưa biết khả năng của mình có làm nỗi hay không, hoặc biết trước làm không được, nhưng vẫn xí phần để khỏi ai chen vô, tệ hơn nữa là tạo ra cái tên chỉ để kêu gọi vốn đầu tư.
Thấy công nghệ là Vin…
Thấy bán lẻ là Vin…
Thấy nông nghiệp, hàng không, điện thoại, xe điện, đường sắt… cũng Vin…
Rồi một ngày đẹp trời, vài cái lưới được kéo lên. Con nào bé quá thì thả, con nào lời ít thì bỏ.
Giữ lại mấy con “cá to” đã béo sẵn.
Vấn đề chỉ là: Lưới có thể thu, nhưng những con cá mắc vào lưới thì đâu dễ bước ra như chưa từng có gì xảy ra. Cứ nhìn những đoàn biểu tình ngày đêm trước Vinhomes để đòi nhà, và còn bao nhiêu ngàn gia đình đã bị cưỡng chế ra khỏi ngôi nhà, mảnh đất thân thương của họ vì những dự án của Vượng?
Mời bạn đọc kiểm thử coi trong hơn 20 thương hiệu bên dưới, còn thiếu thương hiệu nào nữa không?
VinFast - VinAI - VinBigData - VinCSS - VinHMS - VinBrain - VinES - Vinhomes - Vincom - VinWonders - Vinpearl - Vinmec - Vinschool - VinUni - VinID - VinBus - VinFuture - VinSmart - VinMart - VinMart+ - VinPro - VinEco - Adayroi - VinPearl Air
__________________
The Following User Says Thank You to Gibbs For This Useful Post:
Trong khi Thủ Chính kêu gào, hứa hẹn câu chuyện giảm giá nhà ở cho dân, nghe thật đáng ước ao, người dân cứ ngỡ mình đang sống trong thiên đường. Thì thực tế lại giáng xuống những cú đánh bất ngờ, khiến người dân trở tay không kịp.
Lãi suất cho vay mua bất động sản đã tăng nhanh trong 1 tháng gần đây. Từ cuối tháng 1, ngân hàng Vietcombank điều chỉnh tăng lãi suất cho vay ưu đãi đối với mua căn hộ, nhà phố tại TP.HCM, lãi suất cho các gói vay dao động từ 9,6%/năm đến13,9%/năm. BIDV cũng áp dụng lãi suất cho vay BĐS tối thiểu là 9,7%/năm tới 13,5%/năm.
Trong khi giá nhà đang ở mức rất cao so với thực trạng thu nhập chung của người dân, thì việc các ngân hàng tăng cường nâng lãi suất sẽ khiến tình trạng không mua nổi nhà tại các đô thị diễn ra trầm trọng hơn.
Một nền kinh tế thị trường tự do chú trọng vào chất lượng sống và yêu cầu tính thực tế của chính sách sẽ khác với một cách điều hành theo kiểu “trên hô, dưới làm”, “đánh trống bỏ dùi”, quan chức kiếm sống bằng lòng tin của dân qua những “bánh vẽ”. Khi mà những khẩu hiệu, biểu ngữ của các lãnh đạo dần trở nên “lệch nhịp” với thực tại đời sống của người dân, giai cấp lao động nói riêng, thì những “quyết sách” của Đảng chỉ còn là những “giấc mơ” không bao giờ thành hiện thực.
__________________
The Following User Says Thank You to Gibbs For This Useful Post:
Ông Thái gặp ông Minh có vẻ rất phấn khởi:
-Năm vừa qua các nhà chức trách làm mạnh tay chống hàng giả, hàng nhái, hàng lậu, với các tổ chức lừa đảo trong nước và xuyên quốc gia nhằm lập lại trật tự xã hội, không làm đến nơi đến chốn nền kinh tế sẽ suy sụp, bệnh tật reo rắc khắp mọi nơi, hủy hoại hết giống nòi, ông ạ!
Ông Minh tuy có vẻ hưởng ứng, nhưng lại nhìn nhận theo một khía cạnh khác:
-Cái vấn nạn ông nói nó đã mang tính nguy cơ quốc gia, có tổ chức hoạt động công khai, với quy mô sản xuất chiếm lĩnh thị trường thay hàng thật đã tồn tại nhiều năm là hậu quả quản lý Nhà nước bị bỏ ngỏ để chúng hoành hành.
Sản xuất sữa giả, thuốc chữa bệnh giả. mỹ phẩm giả… xây dựng nhà máy, kho tàng, xây dựng thương hiệu quy mô chẳng khác gì hàng thật. Thực phẩm ô nhiễm chở bằng xe tải với khối lượng hàng chục tấn ngày nào cũng thấy báo chí đăng mới khiếp.
Lừa đảo tinh vi từ ngân hàng, chứng khoán, trên không gian mạng đủ mọi cách, hoạt động rộng rãi công khai tác động đến từng người dân, không bỏ xót ai. Bảo nước ta là thiên đường lừa đảo không oan tý nào.
Không trấn áp, không mạnh tay chẳng nhẽ để mãi như thế?
Ông có thấy năm nay cuộc sống khó khăn hơn không, có thấy số người thất nghiệp ra tăng, thu nhập của một số lớn người lao động giảm sút không?
Đấy là hậu quả có liên quan đến chiến dịch trấn áp các tệ nạn trên đấy.
Cái hệ sinh thái “sản xuất hàng giả, hàng nhái, buôn gian, bán lậu, lừa đảo” nó có mặt tiêu cực nhưng lại đem đến công ăn việc làm cho hàng triệu người, từ sản xuất, tiêu thụ, logistic… nay triệt phá càng mạnh càng đẩy họ ra đứng đường.
Cứ nhìn các cửa hàng, của hiệu đóng cửa, trả thuê mặt bằng sẽ thấy, họ kinh doanh chủ yếu hàng hóa không rõ nguồn gốc, xuất xứ,, hàng giả, hàng nhái, trốn thuế… nay trấn áp thì phải tháo chạy, ngừng kinh doanh.
Cho nên quản trị đất nước không đơn thuần chỉ trấn áp, lúc bệnh trầm kha mới chữa chạy thì đã muộn. Điều cần thiết cấp bách là tạo sinh kế cho người dân thu nhập bằng công việc chân chính, đừng để họ đến nước bần cùng lao vào những việc làm phạm pháp.
Hơn nữa phải trong sạch con người trong bộ máy thực thi pháp luật, quản lý xã hội - họ mà hư hỏng thì chẳng cứu vãn được nữa đâu.
__________________
The Following User Says Thank You to Gibbs For This Useful Post:
Bác tôi, vị "nhà lập pháp gia đình" nổi tiếng với tài ra luật nhanh hơn cả Quốc hội, mới đây lại tung chiêu đỉnh cao: Việt kiều về Việt Nam phải khai báo tạm trú với công an trong vòng 12 giờ, không thì chủ nhà và người tạm trú ăn phạt từ 3 triệu đến 20 triệu đồng tùy "quy mô vi phạm". Ý bác bảo thế này: "Đừng về nữa con ơi, gửi đô-la về là được, về làm gì cho mệt, về là tự nguyện nộp tiền phạt Tết cho nhà nước bào!" 😂 Bác tính toán kinh tế vĩ mô kiểu gì mà nghe giống chiến lược "thuế Việt kiều" hơn là quản lý hành chính, kiểu như "muốn về thăm quê thì phải đóng phí 'nhớ nước' trước đã".
Thế mà bác còn bồi thêm: "Về Việt Nam làm cái chó gì? Cái gì cũng phạt riết rồi, dân không dám ra đường làm ăn nữa!" Ừ thì đúng thật, giờ về là vừa xuống sân bay, vô đái cái cái đã phải vù ra phường khai báo ngay kẻo lỡ 12 giờ, không kịp thì phạt như chơi. Bác bảo "chấp hành đi rồi mới thấy cái cảnh hành ghê lắm", kiểu như luật pháp lưu manh đang chờ sẵn ở cửa nhà, vừa chào hỏi "chào mừng về nước" vừa giơ biên lai phạt. Thời bình mà giống thời chiến, báo chính quyền địa phương có khi họ kế tới nhà kiếm ly bia chứ không phải kiểm tra an ninh gì đâu, nhưng phạt thì phạt thật, không đùa!
Bác tôi còn cười khẩy: "Có mấy ngày Tết… tranh thủ bào Việt kiều nào!" Ý là Tết đến là lúc "thu hoạch" tốt nhất, Việt kiều về đông, ai cũng mệt mỏi bận rộn, quên khai báo là dính ngay mức phạt khủng từ 3-20 triệu, đủ để chủ nhà kêu trời, người tạm trú thì tiếc đứt ruột vì "về thăm quê mà tốn hơn cả mua vé máy bay". Bác bảo khỏi về khỏi mệt, cứ ngồi nước ngoài gửi tiền về, vừa an toàn vừa không bị "hành" bởi cái thủ tục siêu tốc 12 giờ – nghe cứ như chiến dịch "giữ chân kiều bào ở hải ngoại" của bác tự phong vậy.
Rồi bác kết luận triết lý sâu sắc: "Vậy mà nói chưa có thời đại nào rực rỡ bằng thời ĐCS!" Ừ thì rực rỡ thật, rực rỡ đến mức làm cái giấy tạm trú một cái… hết Tết là trưa có, nghĩa là Tết về vui chưa được bao lâu đã phải chạy đôn chạy đáo khai báo, phạt tiền, rồi lại bay về nước với vali đầy kỷ niệm "đóng góp ngân sách". Bác tôi quả là thiên tài châm biếm, luật do bác ra nghe vừa nghiêm khắc vừa hài hước, kiểu "về thì phạt, không về thì tiếc", còn gì bằng! 🤣
__________________
The Following User Says Thank You to Gibbs For This Useful Post:
Ông chú ở Kinh Môn, Hải Dương chắc đang ngồi khóc ròng bên khoảng đất trống hoác, nước mắt lăn dài hòa lẫn với nỗi đau xót xa tột cùng sau bao năm trời tưới tắm, bón phân, tỉa cành tỉ mỉ từng chút một, chỉ mong bán hết đống cây cảnh dịp Tết để có cái Tết ấm no cho gia đình. Vậy mà công an ập đến, tịch thu sạch sẽ toàn bộ như thu hoạch một vụ mùa bội thu, công sức đổ sông đổ biển, tiền vốn tan thành mây khói, để lại trong lòng ông chỉ còn câu hỏi day dứt: “Còn thứ gì mà không thu được nữa đây?”.
Cây cảnh lấn chiếm lòng lề đường thì thu, chứ vườn nhà tư nhân, tài sản riêng cũng bị “hốt” không thương tiếc, mai mốt trồng rau sau nhà chắc cũng bị quy là “lấn chiếm không gian xanh công cộng” mất thôi. Trong khi mặt tiền trước nhà “dân” thì công an mang về đồn chia cho anh em cùng nghề, chơi Tết ấm nhà ấm cửa, còn dân đen bán cây cảnh trước cửa nhà lại bị quy là vi phạm trật tự đô thị, tịch thu êm ru với biên bản, quyết định, lý do chính đáng đầy đủ – đúng kiểu “cướp có giấy phép” mới là đẳng cấp cao nhất!
Cây cảnh chỉ dành cho ngày Tết, sao lại vậy? Dân lấy gì để sống đây? Người ta chỉ bán trong mấy ngày Tết mà cũng không tha, đồ bất nhân! Khổ thân những người dân lao động chăm sóc, trồng trọt cả năm trời, trông chờ bán mấy ngày Tết để có đồng ra đồng vào, nếu có sai phạm bán ở vỉa hè thì nhắc nhở, hướng dẫn người ta dọn dẹp, chứ sao nỡ tịch thu sạch sẽ, đẩy họ vào cảnh khốn cùng? Nên để cho dân còn có con đường sống, kiếm cái Tết cho gia đình chứ! Con người nên có chút lương tâm, chút nhân tính cơ bản!
Cứ đà này thì mai mốt phân bón hữu cơ để ngoài sân cũng bị quy là “chất thải nguy hại lấn chiếm môi trường”, hốt về làm phân bón cho vườn công an chơi Tết. Kỷ nguyên “gồng mình cả dân tộc” đang lên đỉnh cao: người dân cúi đầu chịu trận, lực lượng chức năng vươn vai hít thở không khí trong lành từ những chậu cây “tịch thu”. Ông chú chắc đang nghĩ Tết này chỉ còn ăn mì tôm với nước lọc, còn đống cây cảnh yêu quý đã thành bộ sưu tập trưng bày ở đồn công an. Có hốt như vậy thì dân mới sáng mắt, mới thấy rõ bản chất “cướp trắng trợn”!
Ca dao xưa nói “cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan”, còn bây giờ hổng phải quan mới đáng tởm, từ ngữ dân gian gọi là ăn cướp trắng trợn! Sao nỡ làm ác vậy trời? Xót xa thay cho những giọt mồ hôi rơi xuống đất, giờ hóa ra chỉ để tưới mát cho cái “nghề” khác. Thôi thì chúc ông chú mau vượt qua nỗi đau mất cây, chứ kiểu này mà buồn quá lại trồng lại từ đầu, rồi lại bị thu tiếp thì đúng là vòng luẩn quẩn “cây – thu – khóc – trồng – thu” đầy đắng cay.
__________________
The Following User Says Thank You to Gibbs For This Useful Post:
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.