|
Hôm trước tôi đi với vợ chồng ông anh tới ăn liên hoan giỗ cụ thằng bạn. Đám giỗ vui quá nên hai anh em uống say mềm như bún để qua đêm. Lúc về, tôi lo quá mới bảo anh:
- Say thế này mà còn ra sân pickleball nguy hiểm lắm anh ạ! Hay mình bắt taxi về cho lành?
Ông anh thở phì phò, mắt đờ đờ, mồm tóp tép như định nói gì đó, thì vợ anh đã lên tiếng trước:
- Cần gì anh chú! Chị chơi được pickleball mà! Chị với chú một cặp!
Tôi rụt rè kéo áo ông anh, hỏi nhỏ:
- Chị chơi được thật không anh?
Ông anh lại thở phì phò, mắt đờ đờ, mồm tóp tép định nói, thì chị lại chen ngang:
- Đừng có khinh thường chị! Chị đã có chứng chỉ chơi pickleball rồi đó chú!
Thấy tôi vẫn hoang mang, ông anh cố gắng cất giọng nhè nhè trấn an:
- Đừng lo! Vợ anh đã từng rủ một bà cụ hàng xóm lên tận trên huyện chơi pickleball. Nhưng tiếc là mới chơi được một lúc thì phải dừng.
- Sao phải dừng hả anh? - tôi hỏi.
- Vì bà cụ vãi đái ra quần, phải quay về thay quần khác. Rồi lấy lý do là hết quần, bà cụ dứt khoát không chơi nữa!
Nghe nói Võ Tòng trước khi đả hổ trên đồi Cảnh Dương đã phải làm vài bát rượu để lấy can đảm. Tôi lúc ấy chắc cũng thế. Nếu không nhờ rượu, chắc tôi không đủ can đảm bước lên sân pickleball đánh cặp với chị.
Vào sân, trận đấu đã bắt đầu, nhưng bóng thì vẫn chưa bay quả nào.
Tôi hỏi sao chưa đánh, thì chị bảo:
- Chị đang tìm tay thuận, cầm mãi không thấy tay nào đánh cho nó đúng cả.
Rồi đột nhiên chị vụt một cú, bóng bay vút lên trời như chim bị bắn nhầm, chị gật gù:
- À! Đây rồi! Đúng tay này rồi!
Nhưng trận đấu vẫn… đứng hình. Tôi ngó lên thì thấy chị đang loay hoay đeo băng tay bảo hộ. Chị bảo:
- Đeo băng tay tuy chỉ là việc nhỏ, nhưng nó thể hiện đạo đức, trách nhiệm và ý thức của người chơi pickleball.
Rồi chị càu nhàu:
- Sao cái băng tay hôm nay khó đeo thế nhỉ?
Tôi bảo:
- Băng tay của tay cầm vợt là bên phải chị ạ, còn cái chị đang đeo là băng đầu gối, không thể kéo lên tay được đâu!
Ơn giời, cuối cùng thì trận đấu cũng chính thức diễn ra.
Nhưng thay vì đánh nhẹ làm quen, chị phang thẳng quả đầu tiên, bóng bay vèo một phát sượt sát tai đối thủ.
Tôi thắc mắc, chị tỉnh bơ:
- Thầy mới dạy chị đánh mạnh, chưa dạy đánh nhẹ. Mà mạnh với nhẹ quan trọng đéo gì đâu, miễn cuối cùng bóng qua lưới là được.
Đúng là bóng có qua lưới thật, nhưng qua bằng đường vòng.
Xong xuôi, chị hít một hơi, nói giọng hệt mấy cô tiếp viên hàng không:
- Sẵn sàng chưa? Ta chơi tiếp nhé!
Vừa dứt lời, chị smash một cú, bóng lao đi như con chó ăn vụng bị chủ phát hiện phang cho một đòn gánh giữa lưng. Tôi giật bắn người, suýt đái ra quần.
Dưới sự điều khiển của chị, quả bóng pickleball cư xử như đứa trẻ tăng động: Đang bay nhanh thì khựng lại, đang khựng lại thì lao vọt đi.
Còn chị vừa đánh vừa chửi:
- Đồ thần kinh!
Tôi giật mình:
- Chị chửi em à?
- Không! - chị đáp - Chị chửi mấy đứa đứng xem phía sau, ban ngày mà cứ la hét inh ỏi, điếc cả đít!
Tôi thở dài:
- Chúng nó xin tránh chị đấy ạ! Tại chị đứng giữa sân, không ra hẳn mép ngoài, cũng không vào hẳn trung tâm, lại đánh giật đùng đùng nên chúng nó sợ!
Chị “À” lên một tiếng, có vẻ hiểu ra… Nhưng vẫn đứng nguyên chỗ cũ.
Đến lượt giao bóng, chị quay sang hỏi tôi:
- Bóng này là trong hay ngoài vậy chú?
Tôi sửng sốt:
- Chị không nhìn thấy à?
- Chị bị mù màu kết hợp loạn thị bẩm sinh, nên nhìn đường bóng không rõ lắm!
Một ông dắt con chó đi ngang qua cuối sân. Nhưng bằng bản năng sinh tồn nhạy bén, con chó nhất quyết không chịu đi qua, mặc cho chủ kéo. Chỉ đến khi bọn tôi đánh xong set đó, con chó mới vui vẻ để chủ dắt đi.
Tôi chưa kịp thở phào thì chị lại vung vợt, bóng lạng sang phải, suýt trúng một bà đang ngồi xem.
Tôi hỏi:
- Sao tự nhiên chị đánh lệch thế?
Chị tỉnh bơ:
- À! Chị tránh đống cứt của con chó mới ỉa ở góc sân!
Ôi chúa ơi! Giá lúc ấy có quả bóng nặng hơn, hoặc có đứa nào đứng ngay đó, thì có phải đã hi sinh anh dũng để bảo vệ sự toàn vẹn của bãi cứt chó hay không?
May quá, cuối cùng cũng thấy trọng tài thổi còi kết thúc trận. Tôi khẩn khoản:
- Chị ơi! Cho em… nghỉ được không?
Chị nhiệt tình:
- Chưa đã mà! Để chị đánh thêm set nữa!
Tôi cuống quýt:
- Dạ thôi! Em ra ngoài hít thở là được rồi!
Bước ra khỏi sân, tôi thấy lòng bình yên đến lạ. Tôi không hối hận vì quyết định rút lui, bởi có rất nhiều người sẵn sàng đánh đổi danh vọng, sự nghiệp, thậm chí cả cuộc đời, chỉ để tìm vài phút bình yên - trong khi tôi chỉ cần đứng ngoài sân pickleball là có được thứ đó.
VietBF@sưu tập
|
|