|
Hồi trước, thằng chồng nàng, cái thằng trưởng ban văn hoá thôn kiêm nhiệm bê vác loa đài hội nghị xã chê nàng hời hợt, thiếu tinh tế, ăn no vác nặng, chỉ biết vục mặt vào làm, làm, làm. Tinh tế vào mắt trong khi cả chục sào ruộng khoán, cả ngàn con gà chăn thả trên đồi, một lũ trâu và cả cái bãi phế liệu, cộng hai cô cách cách học giỏi, chăm ngoan nhưng cũng lắm chuyện điệu đà kiểu con gái xinh đang lớn.
Nàng rất bận, rất bận, thằng chồng nàng thì quá nhàn rỗi. Nàng nhẹ nhàng ỉ ôi có, mạnh mẽ có, quát lác có, cãi nhau có để giao trọng trách trụ cột cho hắn nhưng kiểu nào cũng không được. Hắn cứ truồi ra, trốn tránh trách nhiệm, để mạc kệ nàng với miếng cơm manh áo. Rồi thì là một ngày hắn bảo không chịu được cái vô tâm của nàng, cái mặt nhạt thẻo của nàng, cái mùi cứt gà trong gió khi hắn đang bên hiền nhà độc ẩm nghe thơ…. Hắn bỏ mẹ con nàng đi khi con bé lớp ba đương sốt, con bé lớp một lung lay hai cái răng sữa phải đi nha sĩ để nhổ kẻo nó mọc lẫy. Đàn gà trên đồi ngày mai phải xuất chuồng không quá lứa, con nái bên chuồng A2 có dấu hiệu gại gại ổ đẻ.. v v và v v. Tóm lại hắn bỏ lại tờ giấy triệu tập ly hôn khi nhà đương bao việc. Thật chó chết!
Cái lúc con nái bên chuồng A2 đẻ cũng là lúc con bé lớn đã bớt sốt, nhưng con bé con thì răng sữa lung lay mõm quá rồi. Nó chạy tận đến dãy chuồng heo nhìn mẹ đang đỡ từng con lợn con đỏ hồng xinh xinh. Con bé mở to mắt, hết nhìn hai bàn tay mẹ nó dinh dính máu đỏ, lại nhìn những chú lợn con bé xíu, loạng choạng vừa rúc vú vừa ngã lăn quay. Con bé lấy lưỡi đẩy đẩy hai cái răng lung lay rồi nó hỏi:
- Ngày xưa mẹ bé răng mẹ có lung lay thế này không?
- Mẹ có chứ con. Ông bà cũng bận lắm, mẹ toàn tự nhổ, mẹ nhắm mắt chặt vào, lấy tay nhổ thật mạnh, và nó rụng ra, rồi mẹ ném nó lên mái nhà và đọc thần chú: Chuột chí mày nhí răng tao, tao nhí răng mày ba ngày mày mọc…
Những tháng ngày hai đứa trẻ lớn lên nàng bận rộn thật. Cơ mà bọn trẻ quá ngoan. Những lần sau răng bị lung lay, con bé con toàn tự nhổ lấy. Rồi nó khoe:
- con làm y lời mẹ nhá, con lấy ít muối hoà vào cốc, nhổ xong hai cái răng con đau ơi là đau ý. Con xúc miệng xong, con nhặt răng lên và nói tớ tạm biệt hai bạn răng. Hai bạn lên mái nhà với con chuột chí nhé. Mà con chuột chí tốt bụng thật ý mẹ. Nó nhí răng con ngay, chiều tối con đã thấy răng hơi nhu nhú…
Khi những cơn bão đi qua, nhà không có đàn ông thật mệt. Nhưng nàng quen rồi, nàng cân được hết những khó khăn. Hai đứa trẻ lớn lên, chúng đằm tính và ngoan hiền. Có lần con bé lớn bảo hôm nay con gặp bố trên đường, bố chở cô nào ấy trong xe, vẫn rộn ràng nhộn nhịp thế mẹ nhỉ. Lạ thật… con bé bỏ lửng câu nói ở đó rồi giúp nàng vài việc gì đó trước khi lấy cặp đi học ca chiều.
Mưu sinh ở đời vốn dĩ chẳng dễ dàng gì, đàn bà đơn thân lại càng vất vả. Cơ mà ông trời cũng công bằng lắm, mất cái nọ đời bù lại cho người ta cái kia, miễn là phải tử tế và chịu thương chịu khó. Cây chăm mãi rồi cũng đến ngày ra quả, hai đứa con nhà nàng hiểu chuyện và bản lĩnh. Con bé con hồi tý teo đã dám tự nhổ răng cho mình. Khi nó lên cấp hai, con chị vào cấp ba, bỏn học giỏi và giúp nàng ối việc.
Thế rồi cơn “binh biến” sát nhập. Cái chân loong toong như thằng chồng cũ của nàng có vị gì. Hình như hắn bị ấn vào đâu đó, hắn chán nản bởi các cuộc tình cũng chỉ là tình mây gió mà thôi. Càng có nhiều sự lựa chọn người ta càng thấy cuộc sống bông bênh và bất an.
Cũng vài lần hắn mon men về nhà thăm mấy đứa con. Bọn trẻ lễ phép nhưng xa cách. Ờ thì hắn là bố chúng nhưng đã từng bên chúng khi chúng ốm chúng đau. Đã từng một lần nào vỗ về khi cái răng cửa của con bị nhổ đi, cái lợi nó sưng dều lên, mắt thì vẫn còn óng ánh vẻ sợ hãi khi lần đầu tiên chúng tự tay nhổ đi cái răng sữa của mình. Chuyện đó với những đứa trẻ khác toàn phải nha sĩ làm cẩn thận và được tiêm thuốc gây tê.
Hắn vẫn còn rất cao ngạo với nàng, tuy nàng biết tỏng hắn đang muốn “tái hồi Kim Trọng”. Nàng chỉ nghĩ giá như có thể yêu một ai đó. Yêu xong rồi cũng chỉ để thất tình mà còn không được, chứ nói gì quay lại với một thằng đểu chó chết dở hơi. Ra đời vớ phải đồ giả gắn mác thật đã là quá kinh hãi, chứ lại còn quay lại với cái đồ đểu thật này thì còn tởm tới cỡ nào…
VietBF@sưu tập
|
|