"Tiếp dân" ở Việt Nam từng được cho là một biểu hiện vì dân, gần gũi dân của chính quyền. Tuy nhiên ngày nay, tiếp dân với bộ phận lớn cán bộ chính là một hình thức bắt buộc, nhưng diễn là chính chứ không phải để lắng nghe ý kiến và giải đáp.
Tại các địa phương, lịch tiếp dân thường được niêm yết nghiêm trang, rõ ràng ở các bảng thông báo, nhưng khi dân cần gặp, cán bộ lại bận họp, bận đi công tác, hoặc để dân "chờ dài cổ" rồi ra về mà không giải quyết được gì. Trớ trêu thay, nếu như những người dân đen ấy có "thư giới thiệu", hoặc "quan hệ họ hàng trên bộ", hay chỉ cần bôi trơn đúng người, thì mọi thủ tục lại mượt như bôi mỡ.
Tiếp dân chỉ là một tên gọi cho sang, thực chất là tiếp phong bì. Sự phân biệt giữa dân thường và dân có quan hệ, tiền tệ rõ rệt như ban ngày ai cũng nhận ra.
Tại nhiều cơ quan, đã có các quy định cấm ghi hình, ghi âm khi làm việc, vì cán bộ sợ bị phanh phui những thái độ hạch sách, vô trách nhiệm với dân, hoặc cả những phi vụ hối lộ, đút lót nhằm xử lý công việc được mau chóng.
Dân nghèo kêu cứu thì bị ngó lơ, khất lần lữa. Còn dân giàu nếu biết "đầu tư" hợp lý, chắc chắn được giải quyết trong vòng một nốt nhạc.
Một xã hội mà cán bộ tiếp dân bằng thái độ phân biệt nhờ tiền và quyền, thì đó không còn là của dân, do dân, vì dân nữa, mà chính là kinh doanh chính sách.
Linh Linh
MỖI ÁNH ĐÈN CAMERA CỦA NGƯỜI DÂN CHÍNH LÀ ÁNH SÁNG SOI SÁNG SỰ THẬT
Ngày 26/6, giữa một đêm hè oi ả tại Bắc Ninh, công lý suýt chút nữa lại được đưa lên… xe riêng chở thẳng về nhà nghỉ ngơi nếu không có sự can đảm, đồng lòng và điện thoại có camera của người dân.
Trung tá Hồ Sỹ Phong- Đội trưởng Phòng cảnh sát PCCC, say rượu điều khiển ô tô, đâm hàng loạt xe máy, khiến ít nhất hai người dân thương v.ong. Một vụ tai nạn nghiêm trọng. Nhưng điều đặc biệt hơn là có cả một hệ thống "giải cứu" đã vào cuộc.
Chỉ trong phút chốc, cả đội hình “áo vàng, áo xanh, áo sẫm” xuất hiện đúng lúc, phối hợp rất nhịp nhàng. Không phải để đo nồng độ cồn, không phải để cứu người dân bị thương. Mà là để "bảo vệ đồng chí", che chắn, chặn quay phim, tạo lá chắn quanh hiện trường.
Nhưng rất tiếc cho các anh, nhân dân đã không cho các anh chạy. Người dân xung quanh đồng loạt giơ camera, bật đèn pin, livestream và đồng thanh hô: “Phải đo nồng độ cồn ngay!”.
Và rồi sự đoàn kết ấy đã có kết quả, trung tá công an say rượu gây tai nạn bị đo cồn ngay tại chỗ và ra kết quả kịch khung : 0,435 mg/l khí thở. Không còn đường chối, không còn xử lý nội bộ, không còn “mất liên lạc”.
Công lý trong thời đại này chỉ có thể sống nhờ camera và phản ứng nhanh của cộng đồng mạng. Nếu người dân hôm qua không giữ lại, không quay clip, không gây áp lực, thì báo chí sẽ có bài viết: “Chưa đủ căn cứ xác định vi phạm”? Hay “Tài xế không có biểu hiện bất thường”? Rồi kẻ gây tai nạn lại sẽ thoát tội như ĐBQH Nguyễn Sỹ Cương.
Chúng ta không có quyền lực, không có thẻ ngành, nhưng chúng ta có sự thật. Chỉ cần thêm một người giơ máy lên, thêm một người bước tới hiện trường, thêm một tiếng nói yêu cầu phải làm đúng luật là thêm một cơ hội để sự thật không bị vùi lấp, để công lý không bị đưa lên xe rồi biến mất.
Cô Ba
“NGOẠI GIAO CÂY TRE” CỦA CSVN KHÓ TRỤ VỮNG GIỮA CƠN BÃO CẠNH TRANH MỸ - TRUNG
Lùi lại lịch sử, khi Nguyễn Biểu tuẫn tiết để bảo toàn thể diện quốc gia hay Trần Thủ Độ ngẩng cao đầu trước quân xâm lược… hết thảy không chỉ là những biểu tượng tinh thần, mà còn là khởi điểm của một truyền thống chống ngoại xâm đặt trên trục danh dự và chủ quyền. Sự linh hoạt từng là lợi thế của “ngoại giao cây tre”, nhưng nó lại không xuất phát từ nền tảng pháp lý và hệ giá trị phổ quát nên khó tạo ra sức mạnh nội tại và năng lực tư duy chiến lược, rất dễ trượt sang trạng thái lệ thuộc.
Trong nhiều năm gần đây, cộng sản Việt Nam rơi vào tình thế “nước đôi” khó xử: ngày càng phụ thuộc sâu vào kinh tế công nghệ Trung Cộng, trong khi vẫn cố duy trì và mở rộng quan hệ “đối tác chiến lược toàn diện” với Hoa Kỳ. Chính sách “không chọn phe” chỉ có thể bền vững khi quốc gia đủ năng lực tự chủ về thể chế, kinh tế và công nghệ. Nếu không, “ngoại giao cây tre” sẽ khó trụ vững giữa cơn bão cạnh tranh chiến lược Mỹ – Trung ngày càng khốc liệt.
Chế độ độc tài csVN không thể tiếp tục đứng giữa hai làn đạn mà không bị thương tích. Nếu tình trạng “đi hàng hai” kéo dài sẽ không còn là một chiến lược với thủ đoạn “ma mảnh” khôn lỏi, sẽ có nguy cơ trở thành một sự đánh đổi mạo hiểm. Trong một thế giới nơi luật chơi đang được viết lại từng ngày, cộng sản Việt Nam cần một chính sách đối ngoại thức thời, “ngũ tri cổ điển” và “kiến tạo chiến lược”, phải hội đủ bản lĩnh vững vàng để có thể bật ngược, đúng lúc và đúng chỗ.
Nếu không, “cây tre”, dù khéo léo dẻo dai đến mấy, vẫn có thể bị “bật gốc” bởi những “cơn sóng thần” bởi yếu tố chính trị và sẽ đánh mất cơ hội vươn mình trở thành một quốc gia có vai trò thực chất vững vàng trong trật tự khu vực và toàn cầu. Muốn đồng bộ hóa giữa nội trị và ngoại giao Chính quyền csVN phải biết kế sách đối ngoại vì không thể hiệu quả nếu không gắng liền với cải cách trong nước, minh bạch thông tin, thúc đẩy tự do xã hội dân sự và nâng cao vị thế công dân toàn cầu của người dân Việt trong cũng như ngoài nước.
Lão Thất
DÂN CÓ ĐƯỢC TRẢ LẠI TIỀN ĐÓNG PHẠT VÌ PHÁT HIỆN 10.520 VỊ TRÍ BIỂN BÁO GIAO THÔNG BỊ LỖI?
Sau phản ánh của nhiều người dân về tình trạng hệ thống biển báo giao thông thiếu đồng bộ, quá nhiều và không rõ ràng đã gây khó khăn, nguy hiểm đối với người điều khiển phương tiện giao thông. Bộ Xây dựng đã thừa nhận qua rà soát đơn vị phát hiện 10.520 vị trí biển báo giao thông trên cả nước bất cập, với nhiều mức độ khác nhau.
Những tấm biển mờ mịt, chồng chéo, đặt "bẫy" người đi đường nay mới được gọi tên. Bộ Xây dựng tuyên bố hiện đã khắc phục được 8.996 vị trí biển báo, còn lại 1.524 vị trí đúng chuẩn nhưng … hơi khó nhìn hoặc cần treo lại để dễ quan sát hơn. Bộ sẽ tiếp tục bổ sung khắc phục sau khi được bổ sung ngân sách nhà nước.
Lãnh đạo thì bảo đã "quét lỗi", chứ thực chất là để biển báo cứ nằm đó, mập mờ đánh bẫy tài xế. Mức phạt vi phạm giao thông tăng gấp vài chục lần nhưng vẫn để cho đèn tín hiệu, biển tốc độ bị lỗi, rồi cuối cùng dân phải móc túi ra đóng phạt.
Nhưng điều đáng nói là: bao nhiêu người đã từng bị phạt oan? Bao nhiêu người mất cả tháng lương vì một biển báo mập mờ giữa ngã ba? Bao nhiêu tài xế bị CSGT rình sẵn sau lùm cây, nhảy ra thổi phạt rồi bảo: "Anh không thấy biển à?"
Luật pháp chỉ nhớ rõ từng mức phạt, nhưng không nhớ ai đã bị phạt oan. Khi dân phản ánh thì bị quy kết thiếu ý thức, còn khi biển báo sai thì lại là do chưa đồng bộ. Dân sai dân phải đóng phạt, vậy khi chính quyền sai, ai hoàn tiền cho dân?
Nếu 10.520 biển báo kia là 10.520 cái bẫy, thì bao nhiêu cái ví đã bị móc một cách hợp pháp. Đến giờ vẫn chưa ai xin lỗi, chưa có ai phải chịu trách nhiệm vì để biển báo lỗi tồn tại suốt nhiều năm.
Cô Ba
HẬU PHÁO VÀ SỰ SỤP ĐỔ CỦA MỘT LỜI HỨA
Xưa, chỉ cần sở hữu tài sản bằng 1/2000 của Hậu Pháo cũng có thể bị quy là địa chủ, cường hào – có thể bị xử tử giữa sân đình. Giờ thì thật khó tin. Khi một người dùng 132 tỷ đồng tiền mặt, 1,1 triệu USD, 501 cây vàng, 2.293 lô đất và cả một hệ thống quan chức từ Bắc chí Nam để bẻ cong pháp luật, thì đó không còn là một vụ án kinh tế. Mà là sự cáo chung của một “lý tưởng cách mạng”.
1. Khi quá khứ trở thành một vết cắt âm ỉ
Thời Cải cách ruộng đất, nhân danh cách mạng, một bộ phận nhân dân bị chia rẽ, đẩy vào thù hận và chết chóc. Người ta gọi đó là “sai lầm”, “bài học đau xót”, nhưng sau hơn nửa thế kỷ, vết cắt ấy chưa bao giờ lành. Nó vẫn hiện hữu, như nền móng méo mó cho cách vận hành quyền lực hôm nay: lật đổ để chiếm đoạt, đấu tố để thanh trừng, vơ vét để tồn tại.
Ngày ấy, những người bị trói giữa sân đình là nạn nhân của lý tưởng vô hình, bị quy là kẻ thù chỉ vì giàu hơn hàng xóm một mảnh vườn. Hôm nay, Hậu Pháo và những quan chức tiếp tay mới thực sự “bóc lột nhân dân lao động”, khi biến tài nguyên quốc gia, đất đai công sản thành của riêng để trục lợi.
2. Lý tưởng đã chết – và cái chết của sự công bằng
Người ta từng hứa xây dựng một xã hội công bằng, không giai cấp, nơi “ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành.” Nhưng thực tế ra sao? Một doanh nhân mới 27 tuổi, không năng lực tài chính rõ ràng, không kinh nghiệm thi công, vẫn được ưu ái nhận 14 dự án nghìn tỷ – chỉ vì biết gửi “quà” bằng valy tiền mặt. Những người ký duyệt, làm ngơ, tạo điều kiện không phải “sâu mọt” vô danh – họ là Bí thư tỉnh ủy, Chủ tịch UBND tỉnh, giám đốc các sở ngành, những người từng thề trung thành với nhân dân trước cờ Đảng.
Khi lòng trung thành được mua bằng tiền mặt, mọi khẩu hiệu chính trị chỉ còn là trò hề.
3. Dân oan – những người sống giữa hai thế giới
Bên kia bức màn là hàng vạn dân oan – những người bị thu hồi đất không thỏa đáng, bị cưỡng chế, mất nguồn sống từ ruộng đồng để đổi lấy “dự án phát triển” mà lợi ích rơi vào tay doanh nghiệp thân hữu. Họ sống lay lắt ở khu trọ gần trụ sở tiếp dân, giơ cao khẩu hiệu đỏ rực: “Yêu cầu trả lại đất cho dân!” Họ bị xua đuổi, bị gán mác “kích động”, bị cắt hỗ trợ, thậm chí bị truy tố.
Trong khi đó, những kẻ cướp đất có tổ chức như Hậu Pháo lại được ưu ái, bảo vệ, và vinh thân phì gia suốt 15 năm. Công bằng nằm đâu? Chỉ tồn tại trên giấy tờ, báo cáo tổng kết, và những bài phát biểu ngày lễ.
4. Hậu Pháo là ai? Là hệ quả, không phải cá biệt
Đừng nói Hậu Pháo là “trường hợp cá biệt”, “con sâu làm rầu nồi canh”. Không ai có thể một mình đưa 24 vali tiền mặt đến phòng làm việc của lãnh đạo tỉnh nếu không có cả một hệ thống tiếp tay, bảo kê và đảm bảo an toàn. Không ai có thể sở hữu 1.419 bất động sản đã bị kê biên, 884 lô chưa bị kê biên, cùng 501 cây vàng, hơn 250 tỷ đồng trong tài khoản, nếu không vượt qua được hệ thống ngân hàng, thuế vụ, kế toán, tài nguyên môi trường. Hậu Pháo chỉ là kẻ dám đi xa nhất, trắng trợn nhất trong một hệ sinh thái đang thối rữa từ bên trong.
Và điều đáng sợ hơn: cái ác ngày nay đã học được cách thông minh, kiên nhẫn, có kế hoạch – và được bảo vệ bằng cơ chế.
5. Chúng ta còn lại gì để tin?
Khi lý tưởng bị phản bội, công lý bị mua bán, người dân bị bỏ rơi, đất đai bị trưng dụng cho nhóm lợi ích – niềm tin còn lại là gì? Nếu một đứa trẻ lớn lên, thấy kẻ luồn lách được vinh danh, người tử tế phải lê lết đòi công bằng – nó sẽ học gì về đạo đức? Nếu người dân thấy “càng có tội, càng nộp được nhiều tiền sẽ càng được giảm nhẹ”, thì đó chẳng phải là hợp pháp hóa tội ác bằng hóa đơn hoàn tiền hay sao?
Vụ án Hậu Pháo là lời cảnh tỉnh cuối cùng. Không chỉ là trừng phạt một cá nhân, mà là khoảnh khắc soi chiếu cả một thời kỳ. Nếu hệ thống không thay đổi tận gốc, nếu quyền lực không bị ràng buộc bởi minh bạch và trách nhiệm, thì sau Hậu Pháo sẽ là ai? Và bao nhiêu người dân thường nữa sẽ tiếp tục khóc thầm, bị tước đoạt đất đai, phải rời bỏ ruộng vườn để nhường chỗ cho những “siêu đô thị” mà họ không bao giờ có thể sống trong đó?
Lịch sử từng có những lời hứa. Nhưng lời hứa không nuôi được dân. Chỉ có công lý thực sự mới giữ được lòng tin.
Nguồn: võ sư Đoàn Bảo Châu
ỨNG DỤNG THUẾ SẬP, NIỀM TIN CŨNG SỤP ĐỔ THEO
Sáng 26/4/2025, người kinh doanh hoang mang khi hệ thống thuế và ứng dụng thuế tạm ngừng hoạt động. Không hề có một thông báo sớm, cũng tất nhiên không có phương án hỗ trợ, tất cả chỉ vỏn vẹn dòng chữ "tạm dừng điều chỉnh". Nhiều người sững sờ và bắt đầu sợ hãi, bởi sau khi ổn định trở lại, thuế sẽ truy quét sâu hơn, ráo riết hơn.
Thời gian qua, việc triển khai thuế đã bộc lộ sự tắc trách của cơ quan này, khi không có sự chuẩn bị, thiếu hiểu biết thực tế từ những cán bộ đương quyền các cấp liên quan. Sự áp đặt rập khuôn thừ trên xuống mà không tính đến đặc thù kinh doanh nhỏ lẻ khiến một bộ phận người làm kinh tế trở nên điêu đứng.
Y tế xuống cấp, giáo dục quá tải, hạ tầng không đồng bộ... đóng thuế đầy đủ nhưng người dân vẫn phải trả thêm tiền cho tất cả các dịch vụ cơ bản. Ngược lại, các cuộc hội họp, nghiên cứu vẫn được ngân sách đều đều rót xuống các ban ngành với những trụ sở làm việc hoành tráng.
Đằng sau cái gọi là "cải cách thuế" là sự tận thu không nhân đạo. Một chính quyền thu thuế vì mình, không vì dân. Và đến khi hệ thống thuế tạm ngưng, người ta mới thấy rõ: không phải công cụ lỗi, mà chính là sự tư duy của cả hệ thống đang...bị lỗi nặng.
Linh Linh
HÀNG GIẢ LỪA DÂN - ĐẠO ĐỨC GIẢ LỪA CẢ ĐẤT NƯỚC
Ở Việt Nam hiện nay, từ gạo, thuốc, mỹ phẩm cho tới giấy tờ, bằng khen...cái gì cũng có thể làm giả. Ai cũng biết và còn được bày bán công khai, còn người tiêu dùng chỉ có cách bảo vệ bản thân bằng hai chữ "cầu may".
Nhưng còn một thứ hàng giả nguy hiểm hơn cả, chính là đạo đức giả trong bộ máy lãnh đạo.
Lên truyền hình nói về sự "liêm chính", nhưng cũng người cán bộ đó, sau lưng lại chạy chọt dự án, xin đất, nâng khống. Trước mặt báo chí thì phát biểu "vì dân phục vụ", nhưng sau đó tiếp dân như tiếp...giặc. Miệng ra rả triết lý đạo đức, tay quắp sau lưng nhận phong bì dày cộm. Hàng giả này không thấy bày bán, nhưng lại có khắp mọi tỉnh thành, các cấp.
Nếu như hàng giả làm con người "ngỏm" từng chút một bằng hoá chất độc hại, thì đạo đức giả lại đầu độc dân bằng sự mất niềm tin. Một xã hội không còn tin tưởng vào lời hứa, vào luật pháp và những kẻ lãnh đạo thì không khác nào một chợ trời chỉ toàn đồ nhái.
Người bán hàng giả thì bị phạt, còn kẻ đạo đức giả lại được... thăng chức.
Xã hội đầy hàng giả, con người sợ ung thư. Còn đất nước đầy cán bộ đạo đức giả - thì quốc gia đã mục ruỗng từ bên trong rồi.
Linh Linh
GIÀNH LẤY CHÍNH QUYỀN VỀ TAY “PHE TA”
* Năm 1945: sau khi vua Bảo Đại tuyên cáo độc lập và tách khỏi Pháp bảo hộ, chính phủ Trần Trọng Kim mit-ting mừng độc lập. Cốt cán Việt Minh trà trộn phát cờ đỏ sao vàng, biến khối đông thành lật đổ cả vua. Những ngày sau, toàn dân xuống đường vì độc lập. Đến gần 2/9, dân chủ yếu vẫn mừng độc lập, nghe hiểu về Việt Minh còn phong thanh. Trước đó, HCM bí mật ở thâm sơn cùng cốc Pác Bó, dân chưa rõ là ai, từ đâu về, ai hộ tống đưa lên. Bài học là khởi nghĩa từng phần, đoán thời cuộc, chớp thời cơ ra chỉ thị 'Nhật Pháp bắn nhau và hành động của chúng ta'. Cướp thóc, súng, công sở, lên lễ đài tự xưng chính phủ lâm thời.
* Năm 2025: 34 tỉnh thành đồng loạt tổ chức lễ, kết nối cầu truyền hình. Sau khi 'sắp xếp lại giang sơn', nay trung ương toàn quyền phân công dự lễ, chỉ định nhân sự đứng đầu đảng - chính quyền - mặt trận 34 tỉnh thành. Lãnh đạo tỉnh vừa được chỉ định tức khắc có quyền chỉ định tương tự với chức danh chủ chốt xã phường. Dân sau nghe 'kỷ nguyên vươn mình' đang mải xem Trung Đông đánh nhau và 'hành động của chúng ta'. Chưa ai quan tâm tố cáo sai phạm nhân sự được chỉ định, nội bộ sắp đặt ngay. Về sau cần hợp thức thì giữ chỉ định mà bầu cử. Bài học HCM tự xưng chính phủ lâm thời (khỏi dân cử) vẫn giá trị, chỉ là tranh thủ chớp thời cơ.
...
Cuộc 'khai trương giang sơn' và nay 'sắp xếp giang sơn' đạt kết quả đều do bất ngờ ém người. Ban đầu dân chủ tuyên bố 'giành lấy chính quyền về tay nhân dân', nay toàn triệt làm lễ công khai cả nước việc 'giành lấy chính quyền về tay phe ta'.
X.D
ANH HÙNG NÚP …CÁN BỘ ĐỚP !
Tại phường Cheo Reo, thị xã Ayun Pa, lãnh đạo phường này chặt hạ cây gỗ lớn trong khuôn viên trụ sở phường để bán. Mặc dù trước đó, tại buổi làm việc của Tỉnh ủy Gia Lai với các thành viên Ban Chấp hành Tỉnh ủy, lãnh đạo các sở ban ngành, quận huyện và các xã phường mới sau sắp xếp, ông Châu Ngọc Tuấn (Phó bí thư thường trực Tỉnh ủy Gia Lai) đã yêu cầu thực hiện nghiêm việc quản lý tài chính, kiểm kê, xử lý tài sản công sau sắp xếp bộ máy.
"Đừng để sắp xếp rồi, mình không còn thủ trưởng cơ quan cũ nữa, đến cái chậu, cái bàn cũng chở về nhà" ông Tuấn nói.
Thế nhưng, lời nói của ông Tuấn dường như chỉ là gió thoảng qua tai của các “đồng chí cán bộ”. Vì đã lỡ mua ghế rồi, mỗi ông cũng chi ngót nghét tầm cả trăm hay cả tỷ đồng, rồi bỗng nhiên bị chuyển công tác, người ra đi xem như mất trắng, người ở lại thấp thỏm không yên, cho nên phải tranh thủ “tiền ông bỏ túi”, may ra vớt đồng nào hay đồng đó.
Thôi thì còn vài ngày cuối, có cái nào thì cứ vét cái đó, quán triệt phương châm “của công thành của ông” vậy! Dù gì sau sáp nhập cũng lập kế hoạch mua đồ mới, nên sợ gì lo thiếu!
Anh Lý
ĐỦ CÁCH VƠ VÉT, XÀ XẺO
Lãnh đạo TP.HCM từng công bố trả nghỉ biên chế 2.7 tỉ đồng/ người. Dân 'ồ' lên 'còn hơn trúng độc đắc'. Không hiểu 'nhột' sao mà im bặt, lặng lẽ chi. Lại chủ trương CBCC nghỉ việc được vay vốn 0% lãi. Ôm tiền về còn vay ôm thêm, không đầu tư làm ăn thì thân hữu làm hoặc cho vay lại, đều dư sức 'vươn mình'. Trả nghỉ việc cả nước 130 nghìn tỉ đồng, sẽ tăng vì thêm CBCC xin nghỉ và phát sinh khác.
Số ở lại lương tăng. Ở xa đi làm được phụ cấp 5 triệu đồng/ tháng, chưa kể tài xế xăng xe công đưa đón, nhà công vụ ăn ở sinh hoạt. Đã mấy tháng tất cả cầm chừng 'sáng vác ô đi...'. Rộ lên ăn nhậu người đi kẻ ở, trung ương vừa cấm tiệc tùng thì đã tàn. Đến 30/6 công bố nhân sự mới, sẽ đồng loạt liên hoan. Thêm vài tháng nữa mới vào việc. Mất nửa năm CBCC cũ mới ngồi mát ăn lương.
Với dự án, chương trình chưa hoặc làm dở thì chạy hoá đơn chứng từ quyết toán. Tài sản vật dụng thì biên bản thanh lý 'rẻ tiền mau hỏng', chưa vào sổ quản lý càng tiện tay. Cây to trồng khuôn viên cơ quan phường Cheo Reo (Gia Lai) bị chặt sạch bán gỗ lấy tiền. Khối đảng ủy ở Đà Lạt bị bê bứng sạch cây đắt tiền trồng chậu kiểng và trồng vào đất. Chia lấy, tích góp bao năm dại gì chừa.
Lại 'bỏ nợ chạy lấy người' các khoản mua sắm ăn uống nhiều năm. 'Game out' sáp nhập xã phường là 'hết làng tàn dân', đổ qua đổ lại, đổ CB ký nợ đã chết. Dân chết vẫn nợ nhà nước con cháu trả, CB chết thì nhà nước khỏi trả nợ dân. Vẫn tật 'vào vơ vét về', không sót thứ gì. 'Đớp' bằng hết, lớp sau sắm mới và lại 'đớp' cuối kỳ. Bây giờ là lúc 'tranh thủ hơn cao thủ'.
Dân làm ăn lúng túng, 10 nghìn thí sinh bỏ làm thủ tục thi tốt nghiệp phổ thông, Tuyên Quang chìm dưới lũ, Bắc Giang mùa vải bán chỉ 3.000 đ/kg, nhiều người mất việc... Trong khi đó, cả hệ thống tự hào 'sắp xếp lại giang sơn'. Đại biểu quốc hội từng cảnh báo: 'Cán bộ ta mua hết đất sân bay Long Thành rồi'. Nay còn ai truy hô: 'cán bộ ta' liên hoan tiệc tùng, nhặt chia trước 1/7 hết sạch rồi?!
X.D
Thưa Đại Ca GIBBS em có 1 thắc mắc, Đại Ca lấy những tin tức, bài viết về tụi Cộng Sản ở VN ở đâu? làm sao có được những bài viết đó? Những bài viết đó quá đúng, và quá chính xác, cứ như Đại Ca đang ở VN và đưa tin cho tụi tôi ở bên Mỹ này biết về những tệ nạn của tụi bọn chính quyền Hà Lội.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.