“Tôi đă quyết định tới Anh do gia đ́nh tôi gánh khoản nợ lớn. Tôi sinh ra và lớn lên trong một ngôi làng nghèo, hẻo lánh ở miền núi. Sau khi bố tôi mất, tôi đă trở thành trụ cột của gia đ́nh. Gần đây, tôi đă đính hôn. Tôi c̣n phải nuôi năm cô em gái, nên đă quyết định tới Anh để cố gắng kiếm tiền gửi về nhà.
Tôi đă gặp một người đàn ông khoảng 30 tuổi. Anh ta đưa một vài người, bao gồm tôi, đi ăn uống. Anh ta bảo là anh ta đưa người đi theo h́nh thức này nhiều lần rồi. Sống ở Anh cũng dễ dàng hơn nhiều, c̣n có thể kiếm được nhiều tiền nữa.
Tôi đă thuyết phục bố mẹ vợ thế chấp căn nhà v́ được hứa rằng tôi sẽ có công việc ngay lập tức và chỉ trong ṿng 3 tháng là có thể kiếm đủ tiền trả nợ.
Hành tŕnh không dễ dàng như những ǵ họ nói. Ở Pháp, vào buổi chiều trước khi lên thuyền hơi, có một gă c̣ mồi kéo tôi sang một bên, bảo rằng thuyền hơi không an toàn lắm, nhưng nếu trả thêm th́ tôi có thể lên thuyền lớn hơn một chút và sẽ an toàn hơn nhiều. Tôi cũng không lường trước việc này, nhưng v́ nghĩ là an toàn hơn nên tôi đă trả tiền.”
Buổi tối, khi chúng tôi đến điểm đón khách th́ ở đó rất náo nhiệt và tấp nập. Cuối cùng, tôi bị buộc lên một chiếc thuyền hơi. Tôi cố gắng tranh căi là tôi đă trả tiền để lên thuyền lớn hơn, nhưng đám c̣ mồi cười nhạo tôi, nổ súng và lờ đi yêu cầu của tôi. Họ kêu lên là cảnh sát đang tới, nhanh chân lên, khiến chúng tôi hoảng sợ, im lặng và vội vă khởi hành ngay.
Tôi đă nghĩ cuộc sống tại Anh sẽ rất dễ dàng, Chính Phủ sẽ hỗ trợ nhà hay ít nhất là có căn pḥng để ở. Tôi sẽ không phải trả tiền thuê nhà và có thể gửi hầu hết số tiền kiếm được về quê. Tôi sẽ kiếm rất nhiều tiền, không cần phải nấu ăn và ngày nào cũng đi ăn hàng.
Trải nghiệm cuộc sống ở Anh hoàn toàn không giống những ǵ tôi đă nghĩ. Tôi không được hỗ trợ để t́m chỗ ở.
Để duy tŕ công việc cũng vô cùng khó khăn, v́ tôi vừa chưa từng làm việc trong ngành xây dựng, không thể làm việc theo ca dài và cũng không có tay nghề nữa. Tôi thấy quá sức khi di chuyển 2 giờ mỗi ngày bằng phương tiện công cộng để đến nơi làm việc.
Tôi thấy quá vất vả. Đồng nghiệp khuyên tôi nên nghĩ đến việc chuyển sang trồng cần sa ở ngoại ô London. Họ bảo việc này dễ lắm, cảnh sát đều biết cả và sẽ không làm ǵ chúng tôi. Tôi vẫn sẽ được trả lương hàng tháng. Tuy nhiên, sau khi tôi bắt đầu làm việc và yêu cầu được trả công để gửi tiền về quê nhà th́ ông chủ bảo là họ sẽ cung cấp đồ ăn cho chúng tôi, nhưng bao giờ bán hết hàng th́ mới được trả tiền.
Tôi hoảng sợ khi biết ḿnh có thể bị đuổi về quê nhà mà không kiếm được số tiền ḿnh cần. Tôi cảm thấy ḿnh như bị hoang . Khi đi bất cứ đâu, trên xe buưt, đi mua sắm, uống cà phê đặc biệt là khi tôi đang lái xe cùng mấy người bạn, nghe tiếng c̣i báo động mà tôi cứ nghĩ ḿnh bị bắt.
Nếu được chọn lại, tôi sẽ không quyết định đến Anh bằng thuyền. Tôi đă lừa dối gia đ́nh ở quê nhà. Tôi vẫn đang ngập trong nợ nần và tôi mất đi sự tôn trọng, thể diện, cũng như tiếng nói của một đàn ông trong gia đ́nh.”
VietBF@ Sưu tập