Biến cố ngày 30 tháng 4 năm 1975 là một ngày lịch sử của người Việt Nam và ngay cả thế giới. Những ai đă từng sống qua thời ấy đều có những suy nghĩ và thái độ riêng về ngày này. Nhưng đối với các người Mỹ gốc Việt trẻ, vốn đă sinh sau ngày 30 tháng 4 th́ sao? Họ có những quan điểm hay ưu tư ǵ về ngày 30 tháng 4? Đằng Phong đă hỏi thăm ư kiến một vài bạn trẻ và tường thuật như sau.
Ở trong nước ngày 30 tháng 4 được xem là ngày Giải Phóng, ngày hai miền Bắc Nam đă được thống nhất với nhau. Nhưng đối với cộng đồng người Việt sống tại Hải Ngoại ngày 30 tháng 4 không hẳn là ngày vui mấy.
Ở Hải Ngoại th́ ngày này là ngày mất nước, là ngày Quốc Hận, mà trong 32 năm qua mỗi cộng đồng Việt Nam vẫn hàng năm tổ chức những lễ tưởng niệm để nhớ đến những người đă bỏ mạng trong cuộc chiến và trên đường vượt biên.
Ngoài ra những loại sinh hoạt này cũng có mục đích là kể lại cho các thế hệ trẻ câu chuyện gia đ́nh của họ và giải thích cho các bạn biết lư do tại sao họ đang sinh sống tại Mỹ thay v́ ở quê hương Việt Nam. Nhưng với sự giới hạn trong khả năng tiếng Việt của thế hệ đi sau và sự xa lạ của họ đối với Việt Nam, những ǵ mà các bậc cha ông muốn truyền đạt có thật sự được giới trẻ đón nhận hay không?
Những người Mỹ gốc Việt sinh sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 có thật sự ư thức được ư nghĩa của ngày lịch sử này hay không? Câu trả lời tùy thuộc vào hoàn cảnh mỗi cá nhân và mỗi gia đ́nh.
Vinh là một bạn trẻ sống tại thành phố Minneapolis, tiểu bang Minnesota, vùng Trung Bắc Hoa Kỳ. Vinh 26 tuổi và hiện đang làm tại một cơ quan giúp người cai thuốc lá. Dù Vinh có đi vượt biên hồi lúc 9 tuổi, nay th́ Vinh chỉ chú trọng vào đời sống hiện tại và không nghĩ ngợi ǵ về quá khứ. Khi hỏi Vinh suy nghĩ ǵ về ngày 30 tháng 4 Vinh cho biết: “Lâu nay Vinh không suy nghĩ về ngày 30 tháng 4. Tự động anh Đằng Phong gọi cho Vinh th́ Vinh mới thấy là cái đầu ḿnh trống không…Vinh không nghĩ ǵ hết.”
Khi Kim nghĩ về ngày 30 tháng 4 th́ không những Kim nghĩ về quá khứ và ngày Việt Nam ḿnh bị mất tự do, mà Kim cũng nghĩ về những hy sinh mà thế hệ trước đă trải qua để thế hệ này có được một cuộc sống như bây giờ. Kim cũng không quên nghĩ về tương lai và cố gắng hết sức để làm được những ǵ có thể làm cho đồng bào c̣n ở bên Việt Nam.
Nhưng bên cạnh những người như Vinh th́ cũng có những người như Kim, một bạn 22 tuổi nay đang học dược tại đại học UC San Diego. Như Vinh, Kim cũng sinh ra ở Việt Nam, nhưng thay v́ đi vượt biên th́ Kim qua Mỹ với gia đ́nh theo dạng HO. Kim chia xẻ rằng: “ Khi Kim nghĩ về ngày 30 tháng 4 th́ không những Kim nghĩ về quá khứ và ngày Việt Nam ḿnh bị mất tự do, mà Kim cũng nghĩ về những hy sinh mà thế hệ trước đă trải qua để thế hệ này có được một cuộc sống như bây giờ. Kim cũng không quên nghĩ về tương lai và cố gắng hết sức để làm được những ǵ có thể làm cho đồng bào c̣n ở bên Việt Nam.”
Ngoài việc xem ngày 30 tháng 4 là ngày Việt Nam mất tự do, một số bạn khác đă bày tỏ sự gắn bó với Việt Nam khi cho rằng biến cố này là ngày đáng buồn v́ nó đă khiến cho họ phải sống xa quê hương. Trâm, 19 tuổi, hiện nay đang học đại học tại Northwestern University ở thành phố Chicago giải thích: “ Đối với em th́ ngày 30 tháng 4 là một ngày đâu buồn cho những người dân tị nạn và hơn nữa là những người dân đang sống tại Việt Nam. Nhưng lư do mà nó đâu buồn không phải chỉ v́ ḿnh bị mất nước hay v́ Cộng Sản đă nắm quyền, nhưng nó đâu buồn v́ ḿnh là người Việt mà không thể sống tại Việt Nam mà phải sống ở nơi xa xôi.
C̣n hơn nữa là những thế hệ của tụi em th́ phải trải qua hay đă qua một giai đoạn tự hỏi ḿnh “Tôi là ai? Tôi là người Việt hay tôi là người Mỹ?”
Anthony, một bạn 23 tuổi nay đang sống tại Little Saigon ở Nam Cali cũng có những suy nghĩ tương tự như Trâm. “Theo Anthony, ngày 30 tháng 4 rất là quan trọng. V́ ngày đó mà thế hệ của Anthony được sang Mỹ.”
Khi hỏi Anthony việc được sang Mỹ sống là việc đáng mừng hay việc đáng buồn th́ Anthony đă giải thích rơ hơn: “Nếu nói về bây giờ, th́ Anthony nghĩ là sống ở bên Mỹ là tốt hơn là ở bên Việt Nam. Nhưng nếu Việt Nam là một nước có tự do đó, th́ Anthony nghĩ là Anthony sẽ muốn sống ở Việt Nam hơn là ở bên Mỹ. Tại v́ nếu ḿnh sống bên Việt Nam th́ ḿnh được sống với những người giống ḿnh.”
Nếu nói về bây giờ, th́ Anthony nghĩ là sống ở bên Mỹ là tốt hơn là ở bên Việt Nam. Nhưng nếu Việt Nam là một nước có tự do đó, th́ Anthony nghĩ là Anthony sẽ muốn sống ở Việt Nam hơn là ở bên Mỹ. Tại v́ nếu ḿnh sống bên Việt Nam th́ ḿnh được sống với những người giống ḿnh.
Mỗi bạn sống mỗi nơi khác nhau trên đất Mỹ, và v́ những hoàn cảnh khác nhau mà có được những hiểu biết và quan tâm khác nhau về ngày 30 tháng 4. Vinh, v́ sống ở một thành phố tương đối ít người Việt Nam cho nên đă sống cho hiện nay và không nghĩ đến quá khứ của ḿnh. “ Có lẽ là Vinh bận rộn với những chuyện hàng ngày của ḿnh nhiều quá, hay có thể là v́ không ở gần với những người hay nói về cái đề tài đó cho nên Vinh không có suy luận về đề tài đó nhiều.”
Kim th́ v́ gia đ́nh mà được nghe kể lại những chuyện đă qua và có được một chút hiểu biết. “Kim tuy đẻ sau biến cố năm 1975, gia đ́nh của Kim bên nội bên ngoại đều bị ảnh hưởng rất nhiều v́ biến cố ngày 30 tháng 4.”
Riêng Trâm và Anthony th́ phải đến khi lên đại học và sinh hoạt với các hội sinh viên Việt Nam mới bắt đầu có những quan tâm đầu tiên về ngày 30 tháng 4 và t́nh trạng đất nước ngày nay. Và có lẽ rằng đây là trường hợp điển h́nh cho nhiều bạn trẻ Mỹ gốc Việt.
V́ đa số lúc c̣n nhỏ th́ đặt trọng việc hoà nhập vào xă hội Mỹ, không chú trọng đến những ǵ liên quan đến Việt Nam. Cho đến khi trưởng thành mới quay lại để t́m hiểu về nguồn gốc của ḿnh. Trâm đă kể lại cái t́nh trạng này. “Em biết ḿnh là người Việt, nhưng thật ra em không cảm thấy em là người Việt v́ em không có lớn lên ở Việt Nam, em không có những kỷ nhiệm đáng yêu mà ba mẹ em thường hay nhắc.
Bởi vậy em mới có sự hiếu kỳ và v́ thế em mới t́m đến Liên Đoàn Sinh Viên Việt Nam Illinois và sau đó em mới cảm thấy rằng dù em không sống ở Việt Nam, em vẫn là người Việt – cái đó ở trong ḍng máu của em.”
Cuối cùng th́ cũng khó mà khẳng định rằng giới trẻ Mỹ gốc Việt có thái độ ǵ về ngày 30 tháng 4 v́ giới trẻ Mỹ gốc Việt không phải là một khối đồng nhất như thế hệ trước vốn là những người tị nạn chính trị đă đi vượt biên. Nhiều bạn trẻ nay vẫn đang trong t́nh trạng t́m hiệu về quá khứ của ḿnh, và khi làm việc đó họ sẽ không chỉ nghe theo những nguồn tin một chiều, mà họ sẽ phán xét mọi vấn đề để có những nh́n khách quan và triệt để.
Điển h́nh như Kim, là người có một nhận định độc lập, không xem ngày 30 tháng 4 là ngày Giải Phóng mà cũng chẳng xem nó là ngày Quốc Hận. “Thật ra đối với em th́ ngày 30 tháng 4 không phải là ngày Giải Phóng mà cũng không phải là ngày Quốc Hận nữa. Ngày 30 tháng 4 đối với em th́ chỉ là một ngày mà cả nước Việt Nam của ḿnh đă bị thua lỗ.
V́ 32 năm trước đây th́ Cộng Sản đuổi người Mỹ đi mà bây giờ hôm nay th́ họ lại mời người Mỹ về để đầu tư và xây dựng lại Việt Nam giống như những ǵ người Mỹ đă làm trước đây cho miền Nam của ḿnh. Mà cái giá phải trả th́ đă có rất nhiều người trong thế hệ trước phải mất mà cuối cùng th́ vẫn trở lại như cũ thôi.”
Chúng tôi là Đằng Phong, tường thuật từ San Jose, California.
Giới trẽ Mỹ gốc Việt biết rằng Cha Mẹ chúng đă hy sinh rất nhiều, suốt cuộc đời cho đất nước Việt Nam, và cho tương lai bọn chúng (con cháu) trong hiện tại. Bởi vậy, Giới trẻ Mỹ gốc Việt nghĩ rằng việc làm duy nhất và chánh đáng nhât của họ là ráng học hành đỗ đạt thành tài, nuôi dưỡng niềm tin của Cha Mẹ, một ngày trong tương lai trở về Việt Nam, cùng với đồng bào Việt khắp ba (3) miền, lật đỗ chế độ nhà nước độc tài tàn ác mị dân cộng săn hiện nay ở VN, và đóng góp tài năng cùng xây dựng nước Việt Nam dân chũ, đa đăng, công bằng bác ái, an b́nh và thịnh vượng ngh́n năm trong tương lai.
Đó là sự suy nghĩ của giới trẻ Mỹ gốc Việt hôm nay.
Rất khâm phục. Tuỗi trẽ hôm nay tài ba, sẻ thay thế tuỗi già, ví như "Sóng Trường Giang làn sóng sau đùa làn sóng trước".
The Following 2 Users Say Thank You to QueMe For This Useful Post:
.......Giới trẽ Mỹ gốc Việt biết rằng Cha Mẹ chúng đă hy sinh rất nhiều, suốt cuộc đời cho đất nước Việt Nam, và cho tương lai bọn chúng (con cháu) trong hiện tại. .....
Hehehe.... Cậu ..mơ mộng quá, nhưng chỉ là ..”mộng tàn canh” thôi, cậu ạ! Giới trẻ Mỹ gốc Việt làm ǵ có cái lối suy nghĩ vớ vẩn xa xôi diệu vợi như thế đâu.... Bảo đảm là ..95% sẽ nghĩ straightforward như tớ mà thôi, chỉ trừ 5% c̣n lại sẽ tập nói theo ...bài bản cho mấy ông bà cụ chúng nó vui ḷng ..trước khi nhắm mắt... Cậu đừng thách thức mà đ̣i cá cược với tớ về mấy thứ này, v́ chắc cú là cậu sẽ lại “bại không c̣n manh giáp”... Cũng đừng cho là tớ có ư mỉa mai....
Nói vậy thôi... Làm người ai chả có hy vọng.. Cậu c̣n hy vọng được, th́ cứ việc “vô tư” mà hy vọng.... Tớ cũng chả v́ thế mà làm cậu mất ...hứng... Thôi! Cứ tiếp tục đi...
Đánh không lại bỏ chạy là chuyện b́nh thường mà đc Lé.
À để nói luôn VNCH chạy bỏ lại quần sịp nên các đồng chí "tiếp thu" được đội vào Ngu cho nên đến bây giờ mới sợ bọn Tàu cộng đến như vậy đó.
Thế đc Lé và đồng bọn "tàn dư của CS" của đc cũng chạy theo qua tận bên Mỹ làm ǵ...thế này phải gọi "đuổi Mỹ quá đà" nhỉ.
:haf ppy:
Phải ải nói là thiếu " mùi " th́ ghiền nên phải bám theo sau .
giới trẻ vẹm cộng th́ ngày phỏng dái vào nam mới biết cáo hồ lừa
c̣n giới trẻ con cháu người việt tỵ nạn cộng sản th́ là ngày quốc hận
c̣n vẹm tân th́ muốn đổi ngày quốc hận thành ngày vẹm tân đón gió trở cờ cùng t́nh đồng ché thờ ma khỉ hồ
giới trẻ vẹm cộng th́ ngày phỏng dái vào nam mới biết cáo hồ lừa
c̣n giới trẻ con cháu người việt tỵ nạn cộng sản th́ là ngày quốc hận
c̣n vẹm tân th́ muốn đổi ngày quốc hận thành ngày vẹm tân đón gió trở cờ cùng t́nh đồng ché thờ ma khỉ hồ
Đúng vậy, gia đ́nh thế hệ con cháu người việt tỵ nạn cộng sản không nhất thiết phải giáo dục con cái sự hận thù từ nhỏ, nhưng khi tụi nó có hiểu biết th́ vẫn giảng dạy cho nó biết cội nguồn và sự tàn ác của CS.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. V́ một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hăy ghé thăm chúng tôi, hăy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.