
Nguyện cho những ai đă từng phạm phải sai lầm này có thể hồi đầu sám hối. Những người chưa từng gây lỗi, đọc được bài viết này có thể nhân cơ hội mà tránh không phạm vào những ác nghiệp như thế này.
Câu chuyện 1.
Một nữ kư giả tại một tờ báo nhiều lần nghe ḥa thượng Diệu Pháp- sư phụ của tôi giảng pháp ( HT. Diệu Pháp là một cao tăng ẩn tu ở Ngũ Đại Sơn, có túc mạng thông, thấy được nhân quả nhiều kiếp của người khác), chỉ rơ nguyên nhân bệnh cho những người đến cầu khai thị.
Một hôm, cô t́m đến hỏi Sư phụ:
- Con bị bệnh bao tử nhiều năm, đă chữa trị mà không thấy kết quả, có phải do đời trước con làm điều ǵ xấu không?
Sư phụ hỏi:
- Phải chăng cô không ưa ăn da bánh bao, nên mỗi lần ăn đều xé lột lớp da bánh vứt đi?
Kư giả kinh ngạc nói:
- Ôi trời ơi! Sư phụ! Đúng là có việc này. Con từ nhỏ đă không ưa ăn da bánh bao, vậy mà cũng là tội ư?
Sư phụ cười nói:
- Phải biết phí phạm là tội rất lớn. Lương thực và thức ăn trong thế giới này có sứ mệnh để cho người dùng no bụng, nhưng con v́ không ưa, thấy không hợp khẩu vị nên vất bỏ, như vậy rất lăng phí. Phải biết trên thế giới hiện nay c̣n rất nhiều người không có ăn và bị chết đói . Con phải cảm thấy xấu hổ v́ điều này. Lại nữa, quốc gia nào cũng đều có người bới băi rác kiếm ăn, ngay cả các nước phát triển cũng không ngoại lệ. Những người đói kém này đều do đời trước đă lăng phí lương thực, chà đạp thức ăn, nên đời nay mới bị quả báo như vậy.
Nếu đời trước ném bỏ đồ ăn, th́ đời này sẽ phải đi kiếm nó về nuốt. V́ vậy con phải tuyệt đối cẩn trọng, không nên phí phạm!
Nữ kư giả tỏ vè ăn năn, hỏi:
- Con phải làm sao đây, Sư phụ?
- Phải phát tâm sám hối, từ đây về sau thệ không bao giờ lăng phí vật thực nữa th́ bệnh con sẽ dần dần lành
Nữ kư giả lại hỏi:
- Con cũng lạy Lương Hoàng Sám có được chăng?
Sư phụ cười hài ḷng:
- Rất tốt!
Câu chuyện 2.
Một người khác thưa :
- Nam Mô A Di Đà Phật ! Thưa Sư phụ! Chúng con là Phật giáo đồ Hoa Nghiêm Quang từ xa đến. Cô bên cạnh con đây, nói tiếng Hoa không rành nên con thay cô ấy hỏi giùm. Cô ấy nói ḿnh bị bệnh bao tử, đă uống thuốc chữa trị nhiều mà không thấy hiệu quả, nhưng cô không hề lăng phí thực phẩm ǵ. Xin Sư phụ từ bi chỉ giáo cho ạ!
Ḥa thượng nh́n cô Phật tử ở xa mới đến, rồi nói:
- Con không lăng phí lương thực th́ rất tốt, nhưng con lại lăng phí giấy! Lúc con viết ǵ, chỉ cần cảm thấy câu ấy không vừa ḷng hay chữ ghi không đẹp, là ṿ nát tờ giấy, quăng ngay vào sọt rác. C̣n nữa, khi dùng bữa, con đă lăng phí khăn giấy rất nhiều.
Ăn một bữa cơm dùng một cái khăn giấy đủ rồi, nhưng con th́ mỗi lần lau miệng hay tay th́ lại thay mới khăn giấy liên tục, rẩt lăng phí. Phải xài vật cho bằng hết, không được lăng phí. Nếu như con biết ḿnh sai, th́ nên sửa, bỏ tập quán xấu này đi th́ bệnh bao tử sẽ lành.
Cô ta gật gật đầu tỏ ư sẽ làm theo.
Câu chuyện 3:
Một người đàn ông thưa với HT. Diệu Pháp :
- Sư phụ, con quy y hơn ba mươi năm, chưa từng lăng phí bất cứ thứ ǵ, cũng chẳng dám làm chút chi sai nhân quả, nhưng hai năm gần đây bao tử con có cảm giác như bị kim châm. Tới bệnh viện khám, họ lại nói bao tử con tốt như thanh niên. Chẳng biết con tạo nghiệp ǵ, phiền Sư phụ xem giùm cho con ạ.
Ḥa thượng Điệu Pháp mỉm cười bảo:
- Tôi mà mở pḥng mạch chuyên trị bệnh bao tử chắc là phát... lắm đây!
Mọi người nghe nói, đều cười ồ.
Sư phụ hỏi ông cư sĩ :
- Ông mấy năm nay mỗi lần dùng bữa xong đều xài tăm xỉa răng phải không?
- Dạ phải!
- Ông thường ra tiệm dùng cơm?
- Dạ phải!
- Dùng cơm xong th́ xỉa răng, lúc đi, ông c̣n lấy vài tăm xỉa răng đem về?
Lăo cư sĩ lộ vẻ rất kinh ngạc, nói:
- Con và anh bạn mỗi lần ra ngoài tiệm dùng cơm đều phải trả một hai mươi đồng, con dùng mấy cây tăm xỉa răng th́ có tội ǵ?
- Đúng vậy! Tăm xỉa răng vốn cung cấp miễn phí cho thực khách sử dụng. Cho dù bữa ăn ông có trả một hai trăm đồng đi nữa, th́ cũng không được tùy tiện lấy nhiều tăm đem về nhà dùng, trừ phi viên phục vụ mời mọc, tặng cho. Họ đă không mời mà ông tự lấy nhiều mang đi, tuy chẳng thuộc lỗi ăn cắp, nhưng phát xuất từ tâm tham.
Cho dù niệm tham này rất nhỏ, nhỏ tới mức ai nh́n thấy cũng không trách chi ông. Nhưng ông là đệ tử Phật, đă phát Bồ-đề tâm, đă thọ giới Phật, cần phải giữ cho nghiêm. Hễ không phải của ḿnh th́ không nên lấy, dù là cọng cỏ, ngọn cây cũng không được tham! Đạo lư này người tu hạnh Bồ-đề không thể không minh bạch. Bây giờ ông đă hiểu rơ chưa?
Lúc này lăo cư sĩ pháp hỉ sung măn, cao hứng nói:
- Dạ hiểu, thưa Sư phụ.
Ḥa thượng Diệu Pháp nói tiếp:
Đối với người tu hạnh Bồ-đề mà nói, mỗi khởi tâm động niệm đều rất quan trọng, ông chỉ lấy mấy cây tăm mà bao tử khó chịu, đây chính là chư Phật Bồ-tát gia tŕ, ngăn lỗi ngay từ manh mún, giúp ông đời này mau tu thành chánh quả. Đấy gọi là “trong hư không chuyển từng vi tế, trong vi trần chuyển đại pháp luân”.
Hiểu rơ đạo lư này, ông nên quản thúc thân khẩu ư cẩn thận, bệnh sẽ không c̣n nữa.
VietBF@sưu tập