Đó là khu vực Enewetak Atoll. Nơi này đă được thử 43 vụ nổ hạt nhân suốt 10 năm. Điều đáng nói ở đây là khi xây dựng ṭa nhà đựng chất thải phóng xạ, 8.000 công nhân Mỹ không được trang bị bất ḱ dụng cụ bảo hộ nào.
Ṭa nhà mái ṿm dùng để chôn chất thải hạt nhân.
Khu vực Enewetak Atoll là nơi được chính phủ Mỹ sử dụng để thử 43 vụ nổ hạt nhân khác nhau từ năm 1948 đến 1958. Lượng hạt nhân này tương đương với 2.000 quả bom nguyên tử từng thả xuống thành phố Hiroshima của Nhật Bản.
Sau khi quá tŕnh thử hạt nhân kết thúc, 8.000 người Mỹ được huy động tới đây nhằm dọn sạch ḥn đảo này. Hàng vạn mét khối đất bị nhiễm phóng xạ được đưa vào một ṭa nhà h́nh mái ṿm trên đảo Runit. Tường bê tông của ṭa nhà này dày tới 45 cm với hy vọng phóng xạ không ṛ rỉ ra ngoài.
Tuy nhiên, sau hàng thập kỉ bị thiên nhiên tàn phá và mực nước biển dâng cao, các chuyên gia và binh lính từng xây dựng ṭa nhà cảnh báo phóng xạ tại đây đang ṛ rỉ ra ngoài. Paul Griego, một người tham gia quá tŕnh làm sạch phóng xạ, nói rằng ṭa nhà mái ṿm không phù hợp cho mục đích lưu trữ chất thải phóng xạ.
Paul nói: “Chúng tôi được giao phó nhiệm vụ bất khả thi – làm sạch chất thải phóng xạ từ 43 vụ nổ hạt nhân. Khi tôi tới hiện trường, ṭa nhà này chưa xây dựng xong và vẫn hổng một lỗ rất lớn trên thân. Nước biển tràn vào rồi rút đi theo thủy triều nhưng không ai quan tâm”. Paul nói rằng cứ đều đặn 2 lần/ngày, một lượng lớn chất phóng xạ có thể đă bị ṛ rỉ ra Thái B́nh Dương.
Rama Schneider, người tài xế xe tải vận chuyển chất thải tại Enewetak Atoll, nói rằng ông không ngạc nhiên nếu ṭa nhà đổ sập. “Đứng ở ṭa nhà đó chẳng khác ǵ đứng giữa biển v́ nước chỉ cách chân chúng tôi hơn chục xăng-ti-mét”.
Những người lính Mỹ chôn cất chất thải hạt nhân mà không sử dụng bất ḱ dụng cụ bảo hộ nào.
Những công nhân tham gia xây dựng và dọn dẹp chất thải phóng xạ đang khởi kiện chính phủ Mỹ v́ những căn bệnh mà chất thải hạt nhân được cho là gây ra cho họ. Paul Griego nói rằng ông bị viêm ruột kinh niên, xương dễ găy và vô sinh. “Thời điểm đó, tôi không thấy bất ḱ ai mặc quần áo bảo hộ”. Paul nói rằng mỗi năm có khoảng 8 người trong nhóm của ông qua đời v́ ung thư.