Người đàn ông bàng hoàng trước t́nh cảnh nh́n thấy trước mặt.
Ông Trịnh là một người đàn ông chân chất, cả đời gắn bó với đồng ruộng, tằn tiện dành dụm từng đồng để lo cho con cái.
Trong số các con, ông yêu thương và kỳ vọng nhiều nhất vào người con trai cả.
V́ muốn giúp con có vốn làm ăn, ông đă quyết định bán đi một mảnh đất, số tiền kiếm được phần lớn đưa cho con trai cả mở rộng kinh doanh.
Ông tin tưởng rằng con trai ḿnh sẽ có hiếu, sẽ biết ơn công lao của cha mẹ.
Một ngày nọ, nhớ con nhớ cháu, ông Trịnh quyết định bắt xe lên thành phố thăm gia đ́nh con trai mà không báo trước.
Ông muốn tạo bất ngờ và cũng muốn tận mắt chứng kiến cuộc sống của con trai ḿnh có khấm khá hơn hay không. Trải qua một hành tŕnh dài hơn 3000km, mệt mỏi nhưng háo hức, cuối cùng ông cũng đứng trước căn nhà khang trang của con trai.
Vừa đến cửa, ông chưa kịp bấm chuông th́ nghe tiếng con dâu vọng ra từ trong nhà: "Đừng quan tâm đến sống chết của bố, anh chỉ cần dụ bố bán hết đất cho ḿnh thôi. Càng sớm càng tốt, để lâu lại sinh chuyện!"
Ông Trịnh bàng hoàng và không thể tin vào những ǵ ḿnh vừa nghe thấy. Ông Trịnh cảm thấy ḿnh thật ngây thơ khi tin rằng sự hi sinh của ḿnh sẽ được đáp lại bằng sự trân trọng.
Ông nh́n thấy con trai cả đứng bên cạnh, vừa bất ngờ vừa lúng túng khi nghe những lời vợ nói. Nhưng thay v́ đứng ra bảo vệ bố, anh lại chỉ thở dài và nói: "Bố mới bán cho chúng ta một mảnh đất để làm ăn. Giờ muốn bố bán hết đất th́ phải đợi thêm một thời gian nữa."
Lời nói này chẳng những không khiến ông Trịnh yên ḷng, mà c̣n khiến ông thất vọng hơn bao giờ hết. Hóa ra, con trai ông cũng không thực sự phản đối chuyện lấy hết tài sản của bố, chỉ là muốn đợi thêm một thời gian nữa mà thôi.
Trong mối quan hệ giữa bố chồng và con dâu, ông Trịnh luôn là một người rộng lượng, không bao giờ làm khó con dâu. Khi mới cưới, con dâu c̣n trẻ, vụng về, ông cũng luôn nhẫn nại chỉ dạy.

Cha hỏi con trai: 'Tại sao con lại phải gian lận trong kỳ thi?', câu trả lời của con khiến mẹ bật khóc
Thậm chí, khi con dâu sinh cháu, ông c̣n lên thành phố chăm sóc cả tháng trời. Vậy mà, ông không ngờ chỉ v́ chuyện tài sản mà con dâu lại sẵn sàng đẩy ông ra khỏi cuộc sống của gia đ́nh.
Không thể chịu nổi sự thất vọng, ông Trịnh quay lưng rời đi. Ông không vào nhà, không gặp con cháu, chỉ lặng lẽ đi bộ ra bến xe, bắt chuyến xe sớm nhất trở về quê.
Trong suốt quăng đường về, ông không thể ngừng suy nghĩ về những ǵ vừa xảy ra. Cả đời ông vất vả, hy sinh v́ con cái, vậy mà cuối cùng lại bị đối xử tệ bạc đến mức này.
Ông nhận ra rằng, người già không nên dốc hết tài sản cho con cái mà không giữ lại ǵ cho bản thân. Sự hy sinh quá mức không phải lúc nào cũng mang lại t́nh cảm chân thành, đôi khi, nó chỉ khiến người khác coi đó là điều hiển nhiên.
Trở về quê, ngồi trong căn nhà cũ kỹ nhưng yên b́nh, ông Trịnh bỗng thấy ḿnh may mắn.
May mắn v́ ông vẫn c̣n một mảnh đất chưa bán, may mắn v́ ông vẫn c̣n khoản lương hưu để sống. Nếu như ông đă dâng hết tất cả cho con, có lẽ giờ đây ông đă không c̣n đường lui.
Nghĩ đến điều này, ông càng thêm thấm thía bài học: Những người già luôn cần giữ cho ḿnh tài sản, tuyệt đối đừng quá tin tưởng con cái nếu không muốn mất trắng.
Sau khi ông Trịnh rời đi, con trai cả mới thực sự cảm nhận được sự mất mát. Khi anh gọi điện về quê, nghe giọng bố buồn bă, anh thấy ḷng ḿnh trĩu nặng.
Dù bố không trách móc, nhưng chính sự im lặng của ông lại khiến anh càng day dứt hơn. Anh bắt đầu suy nghĩ lại về cách đối xử với bố, về những giá trị mà ḿnh đă bỏ quên.
Bài học rút ra từ câu chuyện này không chỉ dành cho người già, mà c̣n cho cả những người làm con.
Cha mẹ có thể hy sinh cho con, nhưng đừng cho đi tất cả mà không giữ lại ǵ cho bản thân. Con cái cần học cách biết ơn và trân trọng những ǵ cha mẹ đă làm.
Đừng chỉ v́ vài đồng tiền mà đánh mất t́nh thân, để rồi đến khi t́nh cảm gia đ́nh mất đi rồi mới hối hận th́ đă quá muộn.
VietBF@sưu tập