
Thương em vất vả sớm trưa
Cả ngày lặn lội ṃ cua bắt ṣ
Bờ bụi hang hốc lần sờ
Dầm mưa dăi nắng thân c̣ mảnh mai
Tính em vẫn thế xưa nay
Dù có cực khổ mà say trong ḷng
Em sinh phải số long đong
Quanh năm gắn bó ruộng đồng sớm hôm
Thế mà vẫn chẳng khá hơn
Áo quần mỗi mảnh hở trơn hết người
Em ơi anh đă nói rồi
Nghèo hèn cũng tại số trời định thôi
Đừng lặn lội nữa em ơi
Ḿnh đâu đến nỗi mà phơi họ nh́n...
Thế rồi không thể nào tin
Em biến đâu mất biết t́m nơi đâu...
Ḷng anh ủ rũ buồn rầu
Nghe tin em đă cùng nhau với người
Giầu sang phú quư hơn tôi
Bỏ anh em chẳng một lời bai bai.
VietBF@sưu tập