Chồng trút bệnh sang vợ, con, rồi chết. Suốt mấy năm trời chị gồng ḿnh chống chọi bệnh tật, và ôm con chạy chữa khắp nơi. Lúc tưởng đă kiệt sức, buông xuôi, đường đời lại mở ra trước mặt.
Vợ kiếm tiền, chồng nghiện
Tôi gặp Thủy ở Pḥng khám ngoại trú Bệnh viện Nhi Nghệ An, lúc chị đang cấp thuốc cho hai mẹ con bệnh nhân HIV đến từ huyện Đô Lương.
“Cô ấy là t́nh nguyện viên tích cực nhất đấy” - BS Sơn, Trưởng khoa Truyền nhiễm, nói Thủy đồng ư kể về đời ḿnh, với điều kiện “phải thay tên, đổi họ”.
Trắng trẻo, mập mạp, Thủy khác xa với h́nh dung của tôi. “Nếu gặp ngoài đường, chắc anh không nghĩ rằng em nhiễm HIV, đúng không?”, Thủy vào chuyện.
T́nh yêu và nghị lực đă giúp chị, một người nhiễm HIV chiến thắng số mệnh.
Chồng Thủy lái xe công nông loại đầu dọc. Họ sinh được một cháu gái, Thủy làm nghề buôn bán cá. Mua sỉ bán lẻ, ở một xă ven thành Vinh, Thủy cần mẫn kiếm tiền nuôi chồng con.
Chồng Thủy ngập sâu vào con đường chích hút, khiến bao nhiêu tài sản trong nhà “đội nón ra đi”. Ngày đánh xe ra ga tàu, băi sông chở vật liệu xây dựng, tối vật vờ về nhà, say túy lúy. Có hôm lên cơn nghiện, túng quá, anh ta tháo thùng xe, bán.
Kéo dài như thế mấy năm, thuyết phục không xong, Thủy bắt đầu chán cảnh vợ làm, chồng phá. Cá ngày càng khó bán, nhiều khi không đủ tiền mua sữa cho con. Gửi bé cho bà ngoại, cô làm hồ sơ, ra Hà Nội chuẩn bị đi XKLĐ tại Đài Loan.
“Lúc xét nghiệm máu, nhận kết quả HIV dương tính, em hồn vía lên mây”, Thủy kể. Cả tuần giữa đất Hà Thành, cô chán chường tuyệt vọng, bỏ đi lang thang. Sợ cô quẫn trí quyên sinh, đám bạn theo riết Thủy.
Phải sống
Chuyến tàu tốc hành rời sân ga Hà Nội về Vinh trong đêm mưa gió, mang theo một thân phận tủi buồn. Ly, con gái chị cùng bà ngoại ra đón. Sân ga lạnh lẽo. Nh́n thấy con, Thủy lao đến, ôm riết con vào ḷng. Hai mẹ con cứ thế ôm nhau, đứng khóc giữa những cái nh́n lạ lùng, thương cảm.
“Kể từ lúc em về, mẹ em không đêm nào ngủ được. Có lúc quá căng thẳng, bà vùng chạy ra đường”, Thủy kể. Triền miên lo lắng, bà kiệt sức, phải đi cấp cứu nhiều lần.
Thủy (bên phải) làm thủ tục cấp thuốc cho bệnh nhân HIV/AIDS. Ảnh: Quang Long.
Khoảng 10 ngày sau, chồng cô bị bắt, đưa đi cải tạo ở Trại 6 (huyện Thanh Chương, Nghệ An). Thủy không dám đưa con gái đi xét nghiệm v́ “lúc đó, nếu cầm trên tay tờ giấy xét nghiệm máu của con, chắc em không sống nổi”.
Đưa con về nhà ḿnh, hàng tuần chị xuống bệnh viện lấy thuốc, mỗi lần ra khỏi nhà phải bịt khẩu trang kín mặt. “Em ngại tiếp xúc!”.
Ở đáy sâu tuyệt vọng, phép nhiệm màu lại đến: Ly dần dần b́nh phục. Bé Ly gượng dậy, đ̣i ăn. Cơn bạo bệnh qua đi. Con khỏe, Thủy cũng trở nên tươi tắn, yêu đời hơn. Chị hăng hái lao vào công việc: tham gia CLB Tự lực Sông Lam Xanh, nơi hội tụ những người nhiễm HIV/AIDS, giúp đỡ lẫn nhau và tuyên truyền pḥng chống HIV/AIDS cho cộng đồng; T́nh nguyện viên Dự án Life-Gape tại Bệnh viện Nhi Nghệ An
Căn nhà chỉ c̣n hai mẹ con. “Buồn nhất là những đêm mưa. Nh́n con gái thiêm thiếp ngủ, lại nghĩ đến chồng, ḷng em tan ra từng mảnh”, Thủy khóc.
Căn nhà lợp pro ximăng ngày hè thêm oi bức, ngột ngạt. Tối, hàng xóm đỏ đèn, quây quần bên mâm cơm. Riêng mẹ con Thủy thui thủi bên nhau. Bữa cơm ngày càng hao đi, v́ phải dành tiền mua thuốc chữa bệnh, ngoài số thuốc được bệnh viện cấp miễn phí.
Năm 2006, chồng chị qua đời. Hai năm sau, bé Ly xuất hiện triệu chứng bất thường. Dù đă định liệu từ trước, nhưng hôm cầm trên tay kết quả xét nghiệm HIV dương tính của con gái, chị không khỏi bàng hoàng.
Bệnh lao, nấm máu, nhiễm trùng cơ hội tấn công, khiến cô bé 11 tuổi sụt cân c̣n 17kg. Đuối sức, bé không đứng vững, không tự đi lại được. Thủy đưa con xuống Bệnh viện Nhi Nghệ An, cầm cự bằng đồng lương của bà ngoại. Một suất lương hưu, chia cho 3 người: Một người khỏe, hai người bệnh.
“Hết ra Hà Nội lại về Vinh, bệnh t́nh của con gái vẫn không thuyên giảm, em cũng suy sụp. Nhưng em không thể chết. Em phải sống để cứu con”, Thủy nói. Bác sỹ Bệnh viện Nhi T.Ư cho biết, khả năng cứu con gái chị là rất thấp. C̣n nước c̣n tát, chị đưa con về Nghệ An.
Tết Nguyên đán 2009, ở Bệnh viện Nhi Nghệ An, bệnh nhân hối hả về quê, riêng hai mẹ con Thủy vẫn phải ở lại. Bé Ly không c̣n hấp thu thuốc kháng sinh, phải truyền dịch liên tục.
Ở đáy sâu tuyệt vọng, phép nhiệm màu lại đến: Ly dần dần b́nh phục. Bé Ly gượng dậy, đ̣i ăn. Cơn bạo bệnh qua đi. Con khỏe, Thủy cũng trở nên tươi tắn, yêu đời hơn.
Chị hăng hái lao vào công việc: tham gia CLB Tự lực Sông Lam Xanh, nơi hội tụ những người nhiễm HIV/AIDS, giúp đỡ lẫn nhau và tuyên truyền pḥng chống HIV/AIDS cho cộng đồng; T́nh nguyện viên Dự án Life-Gape tại Bệnh viện Nhi Nghệ An.
Hạnh phúc lại về
Nam, lái xe quê Hải Pḥng, đă qua “một lần đ̣”. T́nh cờ quen nhau trong lần Thủy đi nhận quà của người bạn gái gửi từ đất cảng, Nam có cảm t́nh với cô gái xứ Nghệ.
Thấy chàng tài xế thích ḿnh, Thủy cảnh báo: “Em bị nhiễm HIV đấy!”. Nam không tin, bảo: “Nếu em bị H, sao lại đầy đặn thế? Tóc th́ dài. Da th́ trắng”. Thủy nghiêm túc: “Em nói thật”, rồi lẳng lặng bỏ đi.
Thủy càng chạy, Nam càng đuổi theo. Chàng tài xế t́m về nhà Thủy, chỉ khi thấy thuốc ARV (một loại kháng sinh điều trị HIV/AIDS), anh mới tin.
Nhưng ái t́nh như mũi tên đă bắn đi, khó thu về. “Anh không thể sống thiếu em được. Anh sẵn sàng chấp nhận tất cả, miễn là có em!”, Nam nói.
Thủy do dự, rồi gật đầu. Năm 2010, họ tổ chức hôn lễ. Thủy nói: “Bọn em là rổ rá cạp lại, nên mần đơn giản. Đám cưới, thực chất là liên hoan, khách mời toàn những người cùng cảnh ngộ như em”.
Hàng ngày chị đi tư vấn, cấp thuốc cho những người nhiễm HIV/AIDS, c̣n chồng chị tiếp tục lái xe tuyến Vinh- Hải Pḥng. “Thỉnh thoảng, em lại đau yếu. Anh ấy muốn được lái xe tại Vinh, để gần gũi chăm sóc vợ, nhưng chưa nơi nào nhận”, Thủy nói.
Bé Ly đă học THCS. Nhờ biết tuân thủ chế độ điều trị và sinh hoạt điều độ, sức khỏe của mẹ con chị chuyển biến khả quan. Thủy khoe: “Hai mẹ con em vừa đi xét nghiệm tải lượng virus, kết quả là không phát hiện thấy HIV trong máu”.
Theo Quang Long
Tiền phong