Một người thợ mộc thường không dọn dẹp lại các dụng cụ làm việc vào cuối ngày, sáng hôm sau, khi mở cửa xưởng làm việc, người thợ mộc đă hết sức sửng sốt trước cảnh tượng mà ông được chứng kiến. Chính v́ điều đó đă dạy cho ông và nhiều người khác một bài học quan trọng.
Câu chuyện thứ nhất: Cái cưa để quên trên sàn nhà của người thợ mộc
Một buổi tối nọ, khi đi kiếm ăn, một con rắn đă vô t́nh lạc vào xưởng làm việc của một người thợ mộc. V́ là người không được ngăn nắp cho lắm, mỗi khi kết thúc công việc, ông ta thường không cất các dụng cụ vào đúng nơi quy định, mà để luôn trên sàn nhà, trong số đó có một chiếc cưa.
Khi con rắn ḅ quanh cái xưởng, nó đă không may trườn qua cái cưa trong lúc không để ư, và kết quả là cái cưa đă khiến nó có một vết cắt nhỏ. Thế nhưng, con rắn không biết cái cưa chỉ là một vật vô tri vô giác, nghĩ rằng đó nhất định là một kẻ thù nguy hiểm đă tung ra cú đ̣n đầu tiên nghênh chiến, nó tức giận quay ngắt đầu lại, chuẩn bị trả đũa.
Con rắn quấn quanh cái cưa, định bụng sẽ siết chặt cho "kẻ thù" tắt thở mới thôi. Thế nhưng, khi làm như vậy, nó đă khiến cho bản thân bị thương c̣n nặng hơn. Những vết cắt bắt đầu sâu hơn, máu chảy đầm đ́a càng làm cho con rắn hăng máu, càng quấn chặt cái cưa hơn, quyết tâm trả thù.
Sáng hôm sau, khi mở cửa xưởng làm việc, người thợ mộc đă hết sức sửng sốt trước cảnh tượng mà ông được chứng kiến. Trên sàn nhà, lẫn với lớp mùn cưa là những vệt máu đă khô lại, bên cạnh đó là một con rắn đă bị đứt làm đôi và cạnh nó chính là chiếc cưa của ông.
Lời bàn:
Khô nhất thiết lúc nào bạn cũng phải có tâm lư "nghênh chiến" hay đối đầu với mọi đe dọa ḿnh gặp phải trong cuộc sống. Có lúc, tha thứ hoặc đầu hàng cũng là chiến thắng. Đôi khi, tha thứ cho những ǵ người khác sỉ nhục hoặc làm sai với bạn là cách để bạn tránh được tai họa giáng xuống đầu ḿnh.
Câu chuyện thứ 2: Bi ve và kẹo
Có một cậu bé thích bi ve, đă sưu tầm được rất nhiều viên bi, đựng trong một chiếc túi. Bên cạnh nhà cậu là một cô bé lại có sở thích sưu tầm kẹo, và cũng có một túi kẹo ngon. Hai đứa trẻ là bạn của nhau, thường cùng nhau vui chơi và khám phá những bí mật của tuổi thơ, chỉ có điều thứ quư giá nhất là kẹo và bi ve th́ chúng chưa bao giờ chia sẻ cho nhau.
Một hôm, cô bé muốn được chơi cùng những viên bi ve, c̣n cậu bé th́ muốn được ăn kẹo thỏa thích nên chúng đă thống nhất sẽ đổi cho nhau: Cậu bé sẽ cho cô bé hết bi ve, c̣n đổi lại, tất cả số kẹo sẽ thuộc về cậu bé.
Vào đêm trước khi cuộc tráo đổi diễn ra, cậu bé đă đem túi bi ve ra xem lại. Cậu đă chọn ra vài viên mà ḿnh cho là đẹp nhất, rồi giấu ở dưới đệm. Sau đó, cậu đem những viên c̣n lại bỏ vào túi, để hôm sau đưa cho cô bạn hàng xóm.
Cuối cùng, b́nh minh cũng tới, 2 đứa trẻ đúng như giao hẹn đem 2 chiếc túi đổi cho nhau. Đêm đó, cô bé hạnh phúc vô cùng với bộ sưu tập mới, lên giường tay c̣n ôm túi bi ve và ngủ rất ngon.
Trong khi đó, cậu bé th́ cứ trằn trọc măi không ngủ được, v́ băn khoăn không biết cô bé có cho ḿnh tất cả số kẹo ngon trong cái túi kia không, hay cũng giống như cậu, đă giấu đi vài viên tuyệt nhất dưới đệm giường? Những suy nghĩ đó cứ dày ṿ cậu, không chỉ đêm đó, mà c̣n rất lâu về sau này.
Lời bàn: Bạn nghĩ ḿnh "thông minh" hơn người khác bằng cách lừa dối họ, thế nhưng, cuối cùng, dù có nhiều của cải vật chất hơn, nhưng bạn sẽ là người kém hạnh phúc nhất, chẳng bao giờ t́m được sự b́nh yên trong tâm hồn.
Câu chuyện thứ 3: Định luật xe chở rác
Một hôm, tôi đang có việc gấp đến sân bay nên nhảy lên một chiếc taxi, giục người tài xế hăy chạy càng nhanh càng tốt để ḿnh không bị nhỡ chuyến bay. Tôi giải thích rằng do ngủ quên nên bây giờ mới phải vội vàng như vậy, người tài xế cứ đi thật nhanh, tiền không phải là vấn đề.
Nghe thấy vậy, người tài xế taxi đă cố gắng hết sức để đáp ứng yêu cầu của tôi. Khi họ đang đi ở làn đường bên phải th́ đột nhiên, một chiếc xe màu đen từ đâu xuất hiện đă nhảy ra ngay trước mắt họ. Tài xế taxi đă phản ứng rất nhanh, chân giẫm phanh ngay lập tức và họ dừng lại, cách chiếc xe kia chỉ vài xentimet, thoát nạn trong gang tấc.
Hành động vô lư, xong tài xế của chiếc xe đen không hề hối lỗi mà lại tỏ ra xấc xược. Anh ta tḥ cổ ra khỏi xe, bắt đầu la mắng và sỉ nhục tài xế xe taxi. Thế nhưng, trước sự ngạc nhiên đến tột độ của hành khách là tôi đang chứng kiến, tài xế taxi chỉ mỉm cười, c̣n vẫy tay chào đối phương, tiếp tục b́nh tĩnh thực hiện hành tŕnh của ḿnh.
Tài xế taxi vẫn chăm chú vào việc lái xe, rồi từ từ trả lời: "Vậy anh nghĩ tôi nên phản ứng thế nào? Xuống xe dạy cho anh ta một bài học à? Chẳng phải như thế sẽ rất mất thời gian và có thể khiến anh bị muộn giờ ra sân bay ư?"
"Đúng thế, anh đúng là một tài xế có trách nhiệm. Và có thể những tài xế khác cũng muốn nghĩ cho hành khách như vậy, nhưng họ không ḱm chế được cảm xúc của ḿnh", tôi đáp lại.
"Đúng vậy, thực ra tôi làm được là nhờ định luật xe chở rác đấy", người tài xế bất ngờ lên tiếng.
"Định luật xe chở rác là sao?", tôi ngạc nhiên lại hỏi lại.
Vậy là, người lái xe taxi giải thích rằng, rất nhiều người trong chúng ta đều giống như những chiếc xe chở rác. Họ đi lại khắp nơi, mang theo rất nhiều "rác", chính là sự giận dữ, thất vọng, phiền muộn và uất ức.
Lời bàn: Những cảm xúc tiêu cực này cứ chất đống ngày một nhiều, giống như những túi rác vậy, họ cần một nơi để đổ chúng đi, và đôi khi, họ sẽ trút lên đầu bạn. Đừng nghiêm trọng hóa vấn đề này, hay nghĩ rằng họ có thù oán cá nhân ǵ với bạn, hăy mỉm cười, vẫy tay, chúc họ b́nh an, và đi tiếp con đường của ḿnh.
Đừng nhận "đống rác" của họ, rồi lại đem nó trút lên đầu những người khác, những đồng nghiệp của bạn, người quen của bạn, thậm chí là người thân của bạn, v́ biết đâu, sau đó, chính bạn sẽ nhận lại đống rác của chính ḿnh và của rất nhiều những người khác nữa.