Nghị lực mạnh mẽ của cô gái bại liệt đă cuốn người đàn ông Mỹ rời xứ hoa lệ về nơi bần hàn, t́m thấy hạnh phúc và động lực hướng thiện trong t́nh người thấm đẫm.
Cháy rực từng ngày sống

Vân và Jerry trong cửa hàng sắp mở.
Cuộc làm quen ngẫu hứng hơn một năm trước qua Yahoo đă đẩy cuộc đời của Vân và Jerry đến ngă rẽ bất ngờ, không người thân nào của họ h́nh dung ra nổi.
Là gái lớn trong một gia đ́nh nông dân nghèo có tới 9 đứa con ở xă Tâm Thắng, huyện Cư Jút, tỉnh Đăk Nông, cơn sốt bại liệt từ khi mới 7 tháng tuổi đă khiến Ngô Thị Thúy Vân vĩnh viễn mất khả năng vận động đôi chân. Hoàn cảnh khốn khó, bé Vân thông minh học giỏi đành rời ghế nhà trường từ năm lên lớp bảy, thành thợ may, nhưng vẫn luôn mơ ước được làm nghề giàu tính sáng tạo.
Sau khóa vi tính 3 tháng lấy bằng A tin học, từ những buổi dạy thử nghiệm miễn phí cho trẻ em quanh xóm, Vân được nhiều phụ huynh tin cậy gửi gắm con em ngày càng đông. Vừa học, vừa mày ṃ học thêm, Vân đă đào tạo hàng trăm học tṛ đạt tŕnh độ tin học tương đương bằng B, rồi chính Vân liên hệ đưa các nhóm học tṛ lên các trường dạy nghề ở thành phố Buôn Ma Thuột thi lấy chứng chỉ.
Sau 5 năm đứng lớp trên đôi nạng gỗ, gần nhà Vân mọc lên một Trung tâm tin học quy mô. Không cạnh tranh nổi cô giáo làng chuyển sang nghề trang điểm cô dâu, cho thuê áo cưới. Mối t́nh vội vă bùng cháy giữa thiếu nữ đầy khao khát ước mơ với một gă sở khanh đă biến Vân thành một bà mẹ trẻ đơn thân. Thoát nhanh khỏi nỗi đau buồn, Vân vừa cật lực làm việc nuôi con trai nhỏ, phụ cha mẹ giúp đỡ các em, vừa tích cực tham gia hoạt động từ thiện.
Đêm ca nhạc tạo quỹ dạy nghề cho người khuyết tật huyện Cư Jút tháng 4/2013 tại Nhà văn hóa Trung tâm huyện, Vân giữ vai MC. Từ đám đông khán giả, người đàn ông Mỹ lần đầu tiên sang Việt Nam không ngừng vỗ tay tán thưởng cô MC bé nhỏ tự tin. Kết thúc chương tŕnh ca nhạc tưng bừng với dàn diễn viên toàn những nghệ sĩ mù, câm, điếc, bại liệt, Jerry Jon Nanoff ôm cậu con trai 6 tuổi của Vân vào ḷng, xúc động cầu hôn cô.
Hoa hồng và t́nh yêu
Tôi gặp lại Jerry và Vân trong ngôi nhà bừa bộn vật liệu sang sửa ở số 87 đường Hai Bà Trưng nội thành Buôn Ma Thuột. Từ tháng 4 tới nay Jerry đă bay sang VN 3 ṿng, với quyết tâm cùng Vân tạo tổ ấm mới, tại căn nhà thuê dài hạn này.
Vốn tiếng Anh tự học bập bơm chỉ giúp Vân trao đổi với Jerry những câu ngắn gọn, đơn giản. Cách giao tiếp tiện dụng nhất cho đôi uyên ương này là phần dịch Việt-Anh ngọng nghịu của Google, nên ngồi bên nhau, cả hai tí tách nhấn không ngừng lên màn h́nh điện thoại.
Cả hai ấn tượng tốt về nhau qua những màn chào hỏi thật thà, khai báo đúng họ tên, không che giấu thân phận đầy trắc trở ngay từ ban đầu qua cửa sổ chát Yahoo.
Ngó màn h́nh webcam, Jerry ngạc nhiên hỏi : “Sao chỗ em chật chội mà lại đông người ra vào thế ?” Vân cho biết, mẹ con cô vẫn sống chung với ông bà, anh chị em, lại c̣n thợ học nghề trang điểm trong cùng gian nhà chật.
Jerry bèn giúp cô thuê nhà, ra riêng để sinh hoạt thuận tiện hơn. Ngay lần gặp Vân đầu tiên, thấy dăy nhà thuê sau khoảng sân đầy cỏ rác, Jerry đă nhờ Vân mượn chiếc xẻng và xe cút kít.
Cả xóm ngẩn ngơ nh́n ông Tây cao lớn, mắt xanh da đỏ thoăn thoắt xúc cỏ, gom rác đẩy đi đổ thật xa. Hôm sau, anh hỏi mua một thùng đựng rác rơ to, dặn Vân bảo cụm hộ thuê hằng ngày gom rác bỏ gọn vào đấy cho xe chở rác tới đưa đi…
Jerry tâm sự: Lối sống Mỹ trong nhiều gia đ́nh, đối tượng được chăm sóc nâng niu số một là phụ nữ, kế đến là vật nuôi như chó mèo, sau cùng mới đến đàn ông. Anh không t́m thấy hạnh phúc trong cuộc hôn nhân lạnh lẽo hơn hai mươi năm vừa kết thúc.
Khi quen Rose- cách anh gọi Vân, hiểu rơ hoàn cảnh của cô, anh bỗng thấy ḿnh sẽ sống có ư nghĩa hơn nếu được cùng cô chia sẻ mọi vui buồn. Jerry nói với tôi: “Ở Mỹ, tôi chỉ là một lao động b́nh thường trong ngành xây dựng, thu nhập không cao lắm, nhưng đủ để trang bị nhiều tiện nghi hơn cho Vân. Với tôi, sống ở đây thật dễ chịu, tất cả v́ Rose, cô ấy thật ngọt ngào và mạnh mẽ, luôn tự đứng trên chân ḿnh. Biết tôi chuẩn bị định cư lâu dài ở phố núi này, bạn bè Califonia bảo tôi điên. Tôi cũng nhớ con và bọn chó cưng lắm, nhưng tôi sẽ không thay đổi quyết định”.
Nguồn: Hoàng Thiên Nga/ Tienphong