
Vào cuối năm 1957, khi Elvis Presley đang đứng trên đỉnh cao danh vọng, một lệnh gọi nhập ngũ được gửi tới nhà anh. Cả nước Mỹ xôn xao. Người hâm mộ khóc. Báo chí tranh cãi. Họ viết hàng chục ngàn lá thư, mong quân đội tha cho "Vua nhạc Rock". Anh có thể dùng tiếng tăm để xin vào đơn vị nghệ thuật, để tiếp tục hát, tiếp tục nổi tiếng, tiếp tục ở lại sân khấu.
Nhưng Elvis nói: Không.
Anh chọn rời ánh đèn, rời sân khấu, rời lại đằng sau thế giới của những tiếng reo hò – để mặc quân phục như bao người lính bình thường khác.
Ngày 24 tháng 3 năm 1958, Elvis tuyên thệ trở thành một binh nhì của quân đội Hoa Kỳ. Sáu tháng sau, khi mẹ anh hấp hối, Elvis xin nghỉ phép để về gặp lần cuối. Bà mất, Elvis trở lại trại huấn luyện – lặng lẽ, không có máy quay, không có buổi diễn từ biệt nào. Anh không tìm đặc quyền, cũng không đòi hỏi ưu đãi. Anh lên tàu sang Đức, sống cùng cha và bạn bè, phục vụ trong Tiểu đoàn xe tăng 32, như một người lính thực thụ.
Ban ngày huấn luyện, ban đêm trở về căn hộ nhỏ thuê ngoài doanh trại. Không có lâu đài, không có hào quang. Nhưng có một lần, trong một buổi tiệc thân mật nơi đất khách, Elvis gặp một cô bé tên Priscilla Beaulieu. Nhiều năm sau, cô sẽ trở thành vợ anh.
Điều khiến cả nước Mỹ thán phục không phải vì Elvis là ngôi sao, mà vì anh không lợi dụng điều đó để trốn tránh nghĩa vụ.
Anh đã làm một điều đơn giản – nhưng đúng đắn: trở thành một người công dân phục vụ đất nước, khi thời cuộc cần.
Và như thể sự hiện diện của anh không bao giờ chỉ là âm nhạc – vào năm 1956, trước khi lên sóng truyền hình Ed Sullivan Show, Elvis đã tiêm vắc-xin bại liệt ngay trước ống kính. Chỉ một hành động ấy, mà vài tháng sau, tỷ lệ tiêm chủng tại Mỹ tăng vọt từ 0.6% lên hơn 80%. Hàng triệu thanh niên đã can đảm bước vào phòng tiêm – chỉ vì thấy Elvis làm trước.
Có người từng nói:
"Người hùng không phải lúc nào cũng chiến đấu. Đôi khi, họ chỉ cần làm điều đúng, vào đúng lúc."
Elvis đã làm điều đó – khi cởi bỏ áo khoác ánh hào quang, để mặc lên mình bộ quân phục giản dị. Không còn sân khấu. Nhưng vẫn còn một con người – chính trực, thầm lặng, và khiến cả nước Mỹ cúi đầu kính trọng.
Elvis nhập ngũ năm 1958, phục vụ tại Đức 18 tháng, được phong trung sĩ trước khi xuất ngũ danh dự năm 1960.
Năm 1956, anh tiêm vắc-xin bại liệt trên truyền hình, góp phần cứu hàng triệu người.
Anh không kịp nói lời cuối với mẹ – nhưng đã giữ lời hứa với tổ quốc.
VietBF@sưu tập