CHƯƠNG 18
Ở dưới đất nghe tiếng cành cây khô găy răn rắc. Tôi nghe có mùi hôi thối phất qua. Tôi rụt đầu vào như một cái máy.
Ở chỗ có tiếng cành cây găy như có ánh sáng kỳ lạ, như hai mũi chĩa bằng điện chọc thẳng về phía tôi. Tôi nhắm mắt lại nhưng hai tia sáng kia vẫn cứ soi mói vào người tôi. Tôi co rút người lại như con cuốn chiếu. Tôi không dám thở nữa.
Tôi hơi ân hận sao hồi năy ḿnh không t́m một chỗ cao hơn mặc dù cái cháng ba này cũng đă cao rồi.
Đôi chim ân t́nh đă lảng đi đâu không thấy kêu than nữa. Có lẽ chúng lẫn tránh một điều ǵ. Thay vào đó một tiếng chim khác, tiếng chim như bảo mọi người hăy mau mau
“ Tránh khỏi ! Tránh khỏi ”
Đó là con chim tiền tiêu của Chúa Sơn Lâm. Tiếng chim vang lên trong tâm linh tôi, rung động đến từng sợi thần kinh nhỏ nhất trong đầu tôi. Tôi có cái cảm giác là hai tia điện khi năy đang từ gốc cây chọc thẳng vào lưng vơng của tôi nhoi nhói.
Thôi rồi, tôi sẽ chết nơi đây, vào miệng cọp. Nó đă ngửi thấy con mồi đang treo trước miệng nó chỉ gang tấc. Tôi thấy đau đớn quá !
Tôi đă đi khắp nước Việt Nam, từ Nam Quan đến mũi Cà Mau. Vâng, đi làm cách mạng ! Tôi đă đạp lùi hàng vạn dậm sau chân ḿnh .
Để làm ǵ, để cho ai ? Không rơ ! Cái chết là điều tất nhiên, nhưng, cũng như mọi điều khác, mỗi cái chết đ̣i hỏi một lư lẽ. Thôi đành nhắm mắt !
Đột nhiên nước mắt tôi trào ra. Tôi vụt nhớ tới mẹ tôi ở một nơi xa xôi giờ này đinh ninh rằng tôi đang sống trên một thiên đựng.
Bỗng… rốp! rột rột….! Véo…!
Tôi nghe như một luồng gió vút qua những kẽ cây, tiếng những cành cây găy rôm rốp, những ngọn cây lớn lay động ào ào như một cơn trốt xoáy qua rồi im hẳn.
Tôi không dám thở mạnh nữa. Tôi không biết những tiếng động vừa qua có thật hay không ? Tôi lắng nghe xem con chim có c̣n kêu
“tránh khỏi” nữa không. Im phắc. Không có một tiếng côn trùng. Tất cả đều đă tản đi hết.
Lâu lắm, không rơ là bao lâu tôi nghe lại giọng ân t́nh lúc năy của đôi chim đối đáp với nhau, ở phía xa. Có lẽ giây phút kinh hăi đêm nay đă qua rồi chăng ?
Tôi vẫn nằm im – tôi nghe toàn thân mồ hôi ướt đẫm, lưng áo cũng ướt, dán hẳn vào da.
Tiếng đôi chim ân ái vang lên càng lúc càng nhặt. Tôi nghe h́nh như chúng không c̣n xa nhau như trước nữa. Sau mỗi lần tiếng chim vang lên, lại thấy chúng nhích lại gần nhau thêm một quăng.
Một thứ ǵ bàng bạc như ánh sáng từ trên cao đổ xuống chan hoà. Tôi ngước mặt nh́n lên, thầm cảm đội Ơn Trên.
Đôi chim qườ quạng suốt đêm t́m nhau kia đă kêu lên những tiếng hoà hợp . Trời đă sáng !
Tôi nghiêng đầu nh́n xuống rồi tôi ngồi dậy nh́n xuống, nh́n quanh, không có dấu vết ǵ đáng cho tôi sợ sệt. Áo tôi ướt đẫm như chiếc áo của những người giao liên thiểu số cơng một lúc tám quả ĐK trên lưng.
Trí khôn của tôi trở lại . Tôi chợt nhớ ra rằng
“Ông Lớn” chỉ
“ chụp ” mồi khi nào
“ Ổng ” trông thấy được cái cổ của con mồi. Không trông thấy được cái cổ, không bao giờ
“ Ổng ” chụp.
Tôi ném ba-lô xuống đất, rút dao găm trong lưng chặt một nhánh cây. Tôi cầm nhánh cây đập bốn phía như muốn xua đuổi những mảng bóng đen c̣n rơi rớt lại.
Tôi đứng dậy tḥ đầu ra nh́n bốn phía. Tôi mong có một bóng người đi qua. Tôi suy nghĩ, đắn đo măi. Rồi tôi cuốn vơng. Nhưng ḱa, tôi không thấy chiếc bi-đông ở đâu. Tôi nhớ rơ là đêm qua tôi có uống nước. Mất cái bi-đông th́ cũng có nghĩa là xe hơi chạy đường trường không có b́nh xăng. Tôi đeo cái vơng vào lưng rồi tuột xuống.
Nhưng nó đây rồi ! Tôi reo lên khi chân vừa chấm đất. Chiếc bi-đông nằm trên gốc cây, nút vẫn nhét kín, móp một chỗ, nhưng bên trong vẫn c̣n nước. Tôi ôm chầm lấy chiếc bi-đông như bắt gặp một bửu bối.
Tôi ngước nh́n lên cháng ba. Tôi nhớ lại sau khi uống nước xong tôi treo chiếc bi-đông trên đầu vơng, có lẽ tôi treo không cẩn thận, lúc Chúa Sơn Lâm ḷ ṃ tới gốc cây, nó đă khôn ngoan rơi xuống như một nhát búa, có thể trúng đầu Chúa Sơn Lâm, làm cho Chúa Sơn Lâm tưởng ḿnh bị trời đánh mà co gị phi như gió vào bụi rậm ?
Tôi nh́n quanh gốc cây nhưng chẳng thấy một dấu vết nào của Chúa Sơn Lâm để lại. Rồi đứng tựa lưng vào một gốc cây, tôi cầm cái nhánh cây trong tay ch́a ra phía trước đề pḥng Chúa Sơn Lâm chụp. Tôi lấy cơm ra ăn, rồi uống mấy viên kí-nin chận cữ. Xong, tôi quảy ba-lô đi tiếp. Tôi thấy bớt sợ các thứ hiểm nguy, cảm thấy như vừa được thử thách trước một thứ hiểm nguy ghê gớm và vui vẻ nhất !
Tôi đi một quăng lại gặp một toán người, mặt mày cũng ngơ ngáo như toán người hôm qua. Họ đang đốn cây. Tôi thấy thiệt vui khi được nói chuyện với con người. Tôi hỏi một người:
– Ở đây gần đến bệnh xá chưa các đồng chí?
– Đi qua một con suối, rồi đi một rấn lên một quăng nữa, xong đụng một gốc cây thật to là rẽ sang bên phải.
– Độ mấy tiếng nữa đồng chí ?
– Chậm th́ hai tiếng – người ấy nói tiếp
– Nhưng sốt cái bụng sưng to, nước da vàng giống màu trái bứa chín như tôi đây, lá lách số 3 rồi, nó c̣n bảo tôi về lao động ! Đồng chí c̣n tươi roi rói, nó không nhận đâu !
Mặc, tôi cứ đi. Đi một chặp th́ tới một khoảng đất trống. Tôi nh́n vào. Không có dấu vết của sự sống. Chỉ có một mô đất…
Tôi kêu lên. Chân tôi bị trồng chặt dưới đất. Mô đất kia cao quá mặt đất một ít, chỉ vừa đủ để gọi là một cái mô và nó dài như một nấm mồ. Tôi nghĩ như vậy.
Và tôi không lầm, v́ dưới những ḥn đất lục cục tḥi ra hai cái bàn chân như hai cái bàn chân của một người nằm ngủ đắp chăn, đầu quay về rừng chân hướng ra đường như c̣n luyến tiếc con đường bỏ dở.
Tôi nhỉn một tí. Tôi không thấy ǵ ngoài hai bàn chân đă xanh đen.
Chỉ trong giây lát nữa thôi, hai bàn chân đó sẽ được bọc bằng một đôi tất cườm óng ánh, mà mỗi hạt cườm là một chú nhặng xanh.
Những ǵ lạ lùng nhất, kỳ quặc nhất, nếu anh chưa trông thấy ở đâu, hoặc anh chưa hề nghĩ rằng nó có thể xảy ra ở đâu,
anh sẽ thấy trên con đường này lần đầu tiên, cũng như hôm nay, lần đầu tiên, tôi trông thấy thi thể một con người được mai táng ở rừng theo nghi lễ … rừng.
Một mảnh giấy gắn trên một cành cây sát lề đường ngay trước mặt tôi bị gió lay động, lắc lư nhưng không bay lên được, như mảnh linh hồn người xấu số chưa tan.
Bất giác tôi nom vào. Trên tấm giấy có những ḍng chữ, rơ ràng từng nét. Lối chữ hơi ngoáy nhưng khá đẹp, câu trên câu dưới hẳn hoi:
“ Vào đây th́ ở lại đây ,
Bao giờ mộ mọc xanh cây th́ về !”
Tôi như mờ cả mắt. Những chữ cứ như chạy trên mặt giấy lao xao như một đàn mối càng chạy loạn. Mỗi chữ như một mảnh oan hồn muốn cất cánh bay đi nhưng vẫn c̣n vấn vương cái xác nằm kia.
Tôi lại nh́n đôi bàn chân, rồi quay lưng đi.
Anh ta tên ǵ ? Kẻ bất hạnh đă mang theo những ư nghĩ ǵ xuống đáy mồ ? Câu hỏi đó sẽ làm đau khổ hằng triệu người có con em tập kết ra Bắc, có con em vào Nam chiến đấu.
Nhưng sẽ chẳng có ai có thể trả lời nổi, dù khi đă kết thúc chiến tranh, ngoài một người mà người đó th́ không bao giờ trả lời nữa.
Tôi vừa đi vừa chạy như sợ người kia vùng dậy đuổi theo. Tôi chạy như vừa thoát nạn.
Tôi chạy một mạch, thấy mỏi chân, bèn đứng lại. Nhưng dù không mỏi tôi cũng không chạy được nữa bởi v́ đă tới núi.
Đường ṃn nhẵn chứng tỏ người ta đi lối này rất nhiều. Tôi đi chậm lại, vừa đi vừa thở, hai lỗ tai lùng bùng chập lâu mới hết.
Tôi đang đi bỗng dừng lại như chạm vào một cái ǵ trước mặt. Tôi thấy ngờ ngợ, rờn rợn. Tôi ngó quanh quất. Không thấy ǵ cả.
Đường vắng tanh. Tử khí trùm cây cỏ. Tôi thấy chùng bước . Nhưng nếu tôi không tiêm được mấy ống thuốc này th́ không cắt cữ được, nằm đây mà sốt th́ một là chết, hai là quay về Bắc. Cả hai điều đó tôi xem như tai hoạ ngang nhau.
Bỗng nhiên tôi thấy như có ma lực đẩy phía sau lưng tôi.
Tôi rẽ vào và rấn lên ít bước th́ đụng vào …trời ơi, đụng vào một bộ xương. Rơ ràng một bộ xương trong một cái hốc đá. Nó trắng một cách ghê rợn.
Tôi thấy không sợ hăi nhưng chỉ giật ḿnh khi vừa trông thấy. Tôi bước một bước đến gần bộ xương.
Bên cạnh đó là một khẩu AK mà cái báng súng đă bị mối mọt gậm hết chỉ c̣n trơ lại cái cốt sắt. Cái ṇng súng cũng đă mục đi. Sét kết khối và vỡ ra từng mảng. Tôi quay trở ra ngay và đi tiếp vô phía bệnh xá.
Có lẽ người này cũng đi bệnh xá như tôi.
Đi đến đây anh ta kiệt sức. Anh ta định nghỉ chân một chốc rồi đứng dậy đi tiếp.
Nhưng anh đă không gượng sức được cho nên anh ngồi xuống và không bao giờ đứng dậy nữa.
Ai biết anh ta tên ǵ, quê quán ở đâu ?
Cũng như anh bạn nằm dưới đất ló hai bàn chân ra lúc năy, anh bạn này đă đi và không đến . !
C̣n tiếp