Năm 2011, sau khi Kim Chŏng'ŭn lên nắm quyền thay cha, một số nhà phân tích cho rằng vị lãnh đạo mới sẽ dùng thời gian này để cố gắng thực hiện việc đưa Triều Tiên trở thành quốc gia "hùng mạnh và thịnh vượng" vào năm 2012. Ông này phải có biện pháp hồi sinh một nền kinh tế có GDP bình quân theo đầu người là 1.800 USD/năm so với 30.000 USD của Hàn Quốc và Bắc Triều Tiên không muốn từ bỏ hệ thống kinh tế kế hoạch, sự cô lập và trông chờ vào viện trợ đã làm các khó khăn tăng lên gấp bội[17]. Nhiều nhận định cho rằng nền kinh tế Bắc Triều Tiên có thể sẽ trở nên cởi mở hơn dưới chính quyền mới. Những nhà phân tích khác cũng đồng tình về khả năng ban lãnh đạo mới của Bắc Triều Tiên có lập trường hợp tác hơn trong vòng đàm phán 6 bên, nhằm đổi lại khoản viện trợ lương thực lớn từ cộng đồng quốc tế vào những năm tiếp theo[18].
Trong năm 2012, CHDCND Triều Tiên tuyên bố đã đạt được mục tiêu trở thành một nhà nước hùng cường và thịnh vượng nhưng tình trạng hợp tác và thương mại qua biên giới với Trung Quốc lại chỉ ra một kết quả hoàn toàn khác. Có nhiều dấu hiệu cho thấy tình hình bên trong CHDCND Triều Tiên đang trở nên tồi tệ hơn và thể chế này đang sử dụng mọi cơ hội để thông qua các cơ quan nhà nước tận thu hàng hóa và tiền mặt nhằm giải quyết những khó khăn nội tại. Hiện tại, CHDCND Triều Tiên đang gặp phải nhiều khó khăn để tránh khỏi lệnh cấm vận, cũng như nhận viện trợ từ phía Trung Quốc
.................... .................... .................... ...................
Quote:
|
Những sai lầm về chính sách cũng như yếu kém trong đánh giá đã khiến Triều Tiên lâm vào nạn đói tràn lan những năm 1990.[8]Nạn đói ở Bắc Triều Tiên đã làm chết 160.000 và 840.000 người trong thập kỷ 1990[69]. Tới năm 1999, lương thực và cứu trợ nhân đạo đã làm giảm số người chết vì nạn đói, nhưng việc Bắc Triều Tiên tiếp tục chương trình vũ khí hạt nhân dẫn tới giảm sút viện trợ quốc tế.
|