
Gen Z xuống đường, chỉ 2 ngày sau, chính phủ cộng sản của Nepal đã sụp đổ. Đây là hồi chuông cảnh tỉnh cho bất cứ chế độ nào tự cho mình cái quyền dẫm đạp lên đầu dân. Khi bị đẩy vào chân tường và không còn gì để mất, là lúc dân đứng lên, và sẽ không bất cứ lực lượng nào có thể kìm hãm nổi họ nữa.
Ở Việt Nam, đảng cộng sản vẫn thường xưng mình là đầy tớ trung thành của nhân dân. Nhưng đầy tớ này thì ở biệt phủ, lái siêu xe, còn ông chủ thì nai lưng nuôi cả dòng họ nhà đầy tớ. Nếu không cải cách thật sự, mà chỉ biết tô vẽ bằng báo cáo và khẩu hiệu, thì liệu niềm tin trong dân còn giữ được bao lâu?
Lẽ nào chính quyền Việt Nam đang chờ dân đứng lên, chờ tới lúc vỡ tung cơn giận dữ trong lòng quần chúng thì mới chịu sửa đổi? Cải cách trong ôn hoà mới là bước đi khôn ngoan. Cứ cố chấp giữ quyền lực, coi dân như kẻ dưới chân, thì đến khi dân vùng lên, mọi sự đã quá muộn.
Một đất nước trường tồn là nhờ dân tộc, không phải do một đảng phái nào cả. Nếu không đặt lợi ích dân lên trước, thì sớm hay muộn, lịch sử cũng sẽ xướng tên.
Linh