![]() |
Khi vợ mất rồi, tôi mới hiểu ḷng người ấm lạnh
1 Attachment(s)
Sau khi vợ mất, tôi mới thấu hiểu ḷng người ấm lạnh thế nào, đặc biệt là từ đứa con riêng của vợ
Tôi năm nay đă ngoài 70 tuổi, căn nhà tập thể cũ kỹ này tôi ở hơn 30 năm. Vợ tôi mất đă ba năm, từ đó tới giờ, chỉ c̣n ḿnh tôi với mấy chậu hoa trước hiên làm bạn. Ngày c̣n trẻ, tôi lấy bà khi bà đă có một cậu con trai riêng, tên là Ḥa. Lúc ấy nó mới 7 tuổi, gầy g̣, nhút nhát, gọi tôi là “chú” mà cứ lí nhí trong miệng. Tôi thương nó lắm, nghĩ con nít nào cũng vậy, chỉ cần có t́nh thương th́ sẽ gần gũi. Tôi cho nó đi học, lo từng bộ quần áo, từng quyển vở. Có lần người ta hỏi sao tôi thương con riêng của vợ thế, tôi chỉ cười nói tôi thương mẹ nó th́ phải thương và lo cho cả nó, huống chi nó rất ngoan và đáng yêu. Những năm tháng đó khổ lắm, lương công nhân ít ỏi, bà vợ tôi lại yếu, bệnh triền miên. Có bữa, tôi nhịn ăn sáng để dành tiền mua cho Ḥa đôi giày thể dục, nó mang đi học, mặt rạng rỡ như bắt được vàng. Tôi vẫn nhớ rơ ánh mắt nó hôm đó, vừa biết ơn, vừa có chút ngại ngùng. Tôi chỉ xoa đầu, bảo: “Ráng học, sau này thành người có ích cho xă hội là cha vui rồi”. Thời gian qua nhanh, Ḥa học giỏi thật, ra trường có công việc ổn định, rồi lấy vợ. Bà nhà tôi mừng lắm, nói rằng có con có cháu là đủ. Tôi cũng vui, coi như công sức cả đời không uổng. Nhưng từ ngày vợ tôi mất, thằng Ḥa ít lui tới. Lúc đầu c̣n gọi điện thăm, rồi dần dần chỉ nhắn tin qua loa. Tôi ốm một trận hồi đầu năm, nhập viện gần hai tuần, nó chỉ ghé qua một lần, đứng mười phút rồi về. Hỏi sao không ở thêm, nó nói bận. Giờ đây, nó dọn về ở hẳn bên nhà vợ, nghe đâu nhà bên ấy rộng, có người giúp việc, vợ nó bảo ở đó “tiện chăm sóc bố mẹ”. C̣n tôi, không ai nói ǵ, cũng chẳng ai ngỏ ư đón về ở cùng. Đêm xuống, căn nhà càng im ắng, tôi vẫn quen thói bật đèn vàng mờ, ngồi nghe bản tin buổi tối. Thỉnh thoảng, tôi nh́n lên tấm ảnh thờ của vợ, trong ḷng cứ thắt lại. Tôi không giận Ḥa, chỉ thấy buồn, buồn v́ hóa ra cả đời ḿnh cố vun vén, cuối cùng vẫn chỉ là người dưng. Ngày c̣n trẻ, tôi từng dạy nó bài học “người ta quư ở chữ hiếu, chữ nghĩa”. Giờ già rồi, tôi mới hiểu, có những thứ không thể dạy, chỉ có thể trông đợi ở bản tính của người ta mà thôi. Có lúc nằm nghe tiếng mưa rơi trên mái ngói, tôi tự hỏi, nếu mai này tôi lặng lẽ ra đi, liệu thằng Ḥa có nhớ đến nó từng có một người dượng từng hết ḷng lo cho nó, đối xử với nó chẳng khác ǵ con đẻ như thế không? VietBF@sưu tập |
| All times are GMT. The time now is 13:53. |
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by
Advanced User Tagging (Pro) -
vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.