![]() |
Dọn pḥng bố chồng, con dâu giật ḿnh phát hiện bí mật đau ḷng nhưng không dám nói cho chồng
1 Attachment(s)
Khi cầm chổi quét qua từng góc trong pḥng bố chồng, tôi vô t́nh phát hiện một bí mật khiến trái tim ḿnh như thắt lại.
Hôm ấy, tôi quyết định dọn dẹp pḥng bố chồng, một việc mà từ lâu tôi đă muốn làm nhưng cứ chần chừ măi v́ ngại ngần. Bố chồng tôi là người sống ngăn nắp, ít nói, nên căn pḥng nhỏ ông ở cũng chẳng có ǵ nhiều ngoài vài món đồ giản dị. Nhưng lần này, khi cầm chổi quét qua từng góc, tôi vô t́nh phát hiện một bí mật khiến trái tim ḿnh như thắt lại. Một tờ di chúc được gấp gọn gàng, giấu kín trong ngăn kéo cũ kỹ, kèm theo những ḍng chữ xúc động mà tôi không ngờ tới. Đọc xong, tôi bàng hoàng, nước mắt cứ chực trào ra, nhưng lại chẳng dám hé răng nói với chồng. Tôi vốn là người thích dọn dẹp, xem đó là cách để thư giăn đầu óc sau những ngày bận rộn. Hôm đó, chồng đi làm, bố chồng sang nhà hàng xóm chơi cờ, tôi nghĩ đây là cơ hội tốt để “tấn công” căn pḥng của bố. Ông thường bảo: “Con không cần làm đâu, bố tự lo được”. Nhưng tôi vẫn muốn giúp ông có không gian sạch sẽ hơn, cũng là để bày tỏ chút ḷng thành của một người con dâu. Căn pḥng không lớn, chỉ có chiếc giường đơn, một cái bàn nhỏ và tủ gỗ cũ kỹ đă phai màu theo thời gian. Tôi lau bụi, sắp xếp lại mấy quyển sách bố hay đọc, rồi mở ngăn kéo để xem có ǵ cần bỏ đi không. Lúc kéo ngăn ra, tôi thấy một phong b́ màu trắng đă ngả vàng, bên trong là tờ giấy viết tay được gấp cẩn thận. Ṭ ṃ, tôi mở ra xem, không ngờ đó lại là tờ di chúc của bố chồng. Ảnh minh họa Tờ di chúc với những lời nhắn xuyên thấu tâm can Tôi cầm tờ giấy trên tay, thoáng chút do dự, nhưng rồi vẫn đọc. Ḍng đầu tiên đă khiến tôi khựng lại: “Nếu một ngày bố không c̣n trên đời này nữa, các con hăy đọc những lời này”. Tôi bỗng thấy lạnh người, như thể vừa chạm vào điều ǵ đó quá đỗi mong manh. Bố chồng tôi, người mà tôi luôn nghĩ là mạnh mẽ, cứng cỏi, hóa ra cũng có lúc nghĩ đến ngày rời xa thế gian. Từng ḍng chữ hiện lên, nét chữ run run nhưng rơ ràng, như thể bố đă viết trong một đêm dài trằn trọc. Ông nhắn nhủ chồng tôi – con trai duy nhất của ông – hăy sống tử tế, chăm lo cho gia đ́nh và đừng để những hối tiếc day dứt như ông từng trải qua. Ông kể về những năm tháng khó khăn, những lần ông giấu nước mắt để gồng gánh cho con cái, và cả nỗi ân hận v́ chưa kịp nói lời yêu thương với mẹ chồng tôi trước khi bà mất. Đọc đến đó, tôi không ḱm được, nước mắt cứ lăn dài trên má. Điều khiến tôi đau ḷng hơn cả là lời dặn của bố dành cho tôi. Ông viết: “Con dâu à, bố cảm ơn con v́ đă đến với gia đ́nh này, đă yêu thương và chịu đựng thằng con trai bố. Nếu bố không c̣n, con hăy thay bố nhắc nó sống tốt, đừng để nó lặp lại những sai lầm của bố”. Tôi sững sờ, không ngờ bố lại dành cho tôi những t́nh cảm chân thành đến vậy. Bâng khuâng không thể thổ lộ Xong xuôi, tôi gấp tờ di chúc lại, đặt nó về chỗ cũ, nhưng ḷng th́ nặng trĩu. Tôi muốn chạy ngay đến ôm lấy bố, muốn nói rằng tôi biết hết rồi, rằng tôi sẽ không để ông phải lo lắng đâu. Nhưng tôi không dám. Tôi sợ bố sẽ ngượng, sợ ông nghĩ tôi xâm phạm vào điều riêng tư nhất của ông. Và hơn hết, tôi không biết phải nói với chồng thế nào. Chồng tôi là người sống t́nh cảm, nhưng anh ít khi bộc lộ cảm xúc với bố. Hai bố con cứ lặng lẽ yêu thương nhau theo cách của riêng ḿnh. Nếu tôi kể anh nghe về tờ di chúc này, liệu anh có chịu được không? Anh có trách tôi v́ đă lục lọi đồ của bố không? Hay anh sẽ đau ḷng khi biết bố đă âm thầm chuẩn bị cho ngày xa cách? Tôi cứ đứng đó, giữa căn pḥng nhỏ, mà ḷng rối như tơ ṿ. Từ hôm ấy, mỗi lần nh́n bố chồng, tôi lại thấy thương ông hơn. Ông vẫn cười hiền, vẫn pha trà ngồi ngắm cây ngoài sân, nhưng tôi biết trong ḷng ông có những nỗi niềm chẳng thể nói ra. Tôi tự nhủ phải chăm sóc ông nhiều hơn, phải để ông thấy rằng gia đ́nh này luôn trân trọng ông. Nhưng tờ di chúc ấy, tôi quyết định giữ kín, ít nhất là đến khi nào tôi đủ can đảm để đối diện. Dọn pḥng bố chồng hôm đó không chỉ là một công việc b́nh thường nữa. Nó đă thay đổi cách tôi nh́n về gia đ́nh, về những điều tưởng chừng giản dị nhưng lại sâu sắc đến lạ. Tôi nhận ra, đôi khi t́nh yêu thương không cần phải nói ra, mà chỉ cần cảm nhận qua từng hành động nhỏ bé trong cuộc sống. Giờ đây, mỗi lần bước qua căn pḥng của bố, tôi lại nhớ đến tờ di chúc ấy, nhớ đến những lời nhắn nhủ đầy yêu thương mà ông để lại. Tôi vẫn chưa dám nói với chồng, có lẽ v́ tôi sợ anh sẽ không chịu nổi sự thật rằng bố đă nghĩ đến ngày rời xa chúng tôi. Nhưng trong ḷng, tôi tự hứa sẽ sống tốt hơn, sẽ thay bố chăm sóc gia đ́nh này. C̣n bạn, bạn đă bao giờ vô t́nh phát hiện một bí mật nào khiến ḷng ḿnh day dứt chưa? Hăy trân trọng những phút giây bên người thân, bởi thời gian chẳng bao giờ chờ đợi ai cả. |
All times are GMT. The time now is 13:34. |
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2006 - 2025
User Alert System provided by
Advanced User Tagging (Pro) -
vBulletin Mods & Addons Copyright © 2025 DragonByte Technologies Ltd.